Chương 7: Chương 7 : Tai nạn

Người ta thường nói, con người không biết trân trọng cho đến khi họ thực sự mất đi.

Huyền Dương tự nhận bản thân tham lam, không chỉ cần được chăm sóc những nhu cầu thiết yếu mà còn muốn được bố mẹ quan tâm, được hai người chú ý và ghi nhận bao nỗ lực suốt thời gian qua, được họ đối xử như Minh Kỳ, được họ quan tâm như Minh Kỳ.

Không ngờ sẽ có một ngày, cô chỉ mong họ vẫn ở đó, đối xử lạnh nhạt với cô cũng được, ghét bỏ đánh mắng cô cũng được, miễn sao cô có thể một ngày nào đó trong tuần, mở cửa ra và thấy mẹ đang vận lộn với đống bệnh án, bố đang chăm chú cau mày nghiên cứu thị trường chứng khoán.

Tất cả mọi việc bắt đầu từ một buổi tối tháng ba trước thềm thi Đại học. Căn nhà trống vắng, bố mẹ hai người tận dụng ngày nghỉ hiếm hoi để về quê, để lại hai chị em ở nhà. Giai đoạn chuẩn bị thi tốt nghiệp luôn là giai đoạn căng thẳng nhất trong cuộc đời học sinh, Huyền Dương và Minh Kỳ cho dù giỏi giang đến mấy cũng không dám lơ là, vậy nên mỗi tối hai chị em đều chăm chỉ đến thư viện đọc sách, tra cứu tư liệu sau đó lại mượn hàng chục cuốn sách tham khảo về nhà, chiến đấu ngày đêm.

Trong lúc đợi Minh Kỳ thay quần áo, Huyền Dương ở dưới phòng khách ngồi nghịch điện thoại. Chiếc điện thoại thông minh thuộc dòng tích hợp trí tuệ nhân tạo, là bản mới ra gần đây, do Minh Kỳ mua tặng cô vào dịp sinh nhật bằng chính số tiền thưởng từ giải Nhất môn Vật lý cấp Thành phố. Vỏ ngoài còn được anh tinh tế trang trí thêm vài hình dán nữ tính và hợp mốt, nhìn như thế nào cũng thấy nó đẹp mắt, đã quý lại càng quý hơn.

Khoảnh khắc mở món quá bất ngờ này, cảm xúc đầu tiên của cô là ngỡ ngàng, là ngơ ngác, là cảm động đến mức hai mắt rưng rưng. Nhưng chỉ sau vài giây, khi nhìn thấy vẻ mặt hết sức tự hào của bố mẹ cô, trái tim cô tựa như chơi trò tháp rơi tự do, rơi thẳng xuống đáy.

"Minh Kỳ giỏi quá, đã tự biết kiếm tiền để mua quà tặng cho người khác."

"Tiếp tục phát huy nhé con trai, nếu thiếu tiền thì bảo bố mẹ để bố mẹ chuyển cho."

"Huyền Dương mau cảm ơn em đi con."

Từng câu, từng câu để khen em trai cô lên chín tầng mây, khiến chủ nhân của bữa tiệc bỗng trở thành hình bóng mờ nhạt, làm nền cho người em trai tốt bụng và giỏi giang kia.

"Cộp cộp cộp."

Từ trên cầu thang vang lên tiếng bước chân nhè nhẹ, Huyền Dương thoát khỏi đống kí ức không vui, theo phản xạ ngước mắt lên sau đó lại ngay lập tức cụp đôi mắt xinh xắn xuống. Thằng bé này, từ nhỏ đã đáng yêu dễ thương hơn cả con gái, giờ lớn lên càng trở nên cao ráo điển trai, khiến ngay cả cô, người ghét nó đến vậy, cũng đôi lúc không nhịn được mà trầm tư mỗi khi nghĩ đến vẻ ngoài của đứa em.

Chàng trai trước mặt cô luôn là bộ dạng hiền lành vô hại, đôi mắt sáng như vô vàn vì sao, hàng lông mi cong cong dài dài, lại thêm bờ môi mỏng mỗi khi nhếch lên làm nũng đều có thể dễ dàn làm cô mềm lòng. Thật khó tượng tượng sau này anh còn có thể đẹp đến mức nào.

Haiz, đồ đáng ghét.

"Đi thôi." Minh Kỳ lại gần, vỗ đầu cô. Huyền Dương ghét bỏ đẩy tay anh ra, nhăn mày nhăn mặt.

Minh Kỳ chẳng hề bất ngờ, dường như đã quá quen với tình huống này, thậm chí còn dùng ánh mắt trìu mến đầy ắp ý cười nhìn người con gái.

Vừa bước ra khỏi cửa nhà, cơn gió đêm vội sượt qua khiến Huyền Dương ngay lập tức co rúm người lại. Bên ngoài trời mưa rải rác, cảnh vật và khí hậu đã chuyển sang giai đoạn mùa xuân, thời tiết vô cùng thất thường.

Minh Kỳ thấy thế liền cởi chiếc áo mình đang mặc, ngoan ngoãn khoác lên người chị mình.

Huyền Dương giơ tay ra ngăn cản anh, cau mày :"Em thì sao ?"

"Không sao, có ô rồi mà." Anh vừa nói vừa chỉnh lại áo cho cô, sau khi đã đảm bảo bao bọc tuyệt đối mới bật chiếc ô đang cầm trong tay.

Ô khá nhỏ, hai người đứng sát cạnh nhau mới không bị ướt. Minh Kỳ liền thuận tay ôm Huyền Dương về phía ngực mình, cả hai cơ thể bỗng gần nhau quá mức cần thiết.

Huyền Dương đối diện với lồng ngực ấm áp rắn chắc, bỗng dưng ngượng ngùng. Tuy cô biết không được suy nghĩ lung tung với em trai mình, nhưng Minh Kỳ càng lớn càng ra dáng đàn ông, từng cử chỉ lời nói đều toả ra khí chất mạnh mẽ.

Huyền Dương ngước mặt lên, đúng lúc này Minh Kỳ cũng cúi đầu xuống, hai gương mặt tiếp xúc với nhau tại đầu mũi, gần đến mức cô có thể cảm nhận được hơi thở có chút dồn dập của anh.

Trái tim lỡ nhịp.

Huyền Dương vội vàng cúi đầu xuống, an phận quay trở về vị trí của mình, hai má bất giác đỏ rực, trông không khác một trái cà chua đỏ mọng còn đọng giọt sương sớm.

"Em bỏ chị ra đi, chị không được thoải mái cho lắm..." Giọng cô kháng cự thủ thỉ lọt vào tai anh khiến lòng anh ngứa ngáy vô cùng.

Thấy Minh Kỳ đơ người không phản ứng gì, Huyền Dương mím môi, hai tay cựa quậy muốn thoát khỏi vòng tay anh. Khoảnh khắc Minh Kỳ nắm lấy tay cô, tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên, cắt đứt hành động mờ ám giữa hai người.

Hai ánh mắt đều hướng về chiếc điện thoại màu hồng đang rung lên theo từng đợt, một người thở phào, một người bất mãn.

Huyền Dương trừng mắt hừ một cái với kẻ bám dính này rồi mới lấy điện thoại trong túi ra, nhấc máy nghe. Giọng nói trong trẻo vô cùng lịch sự :"Dạ, xin hỏi là ai đấy ạ ?"

"Xin chào, đây có phải là số máy của con gái bà Đinh không ?" Giọng đàn ông lạ lẫm vang lên đầu bên kia máy.

"Đúng rồi ạ, mẹ cháu có việc gì ạ ?" Huyền Dương nhíu mày, lễ phép hỏi lại.

"Vậy đúng là cháu rồi, may quá. Cháu gái này, cháu bình tĩnh nghe chú nói nhé. Phải thật bình tĩnh, nghe chưa ?" Người đàn ông cố hết sức để giọng mình nghe thật đáng tin.

Những lời trấn an trôi tuột vài tai hai người, khiến Huyền Dương và Minh Kỳ lo lắng nhìn nhau. Trong lòng hai người không khỏi dâng lên một cảm giác chẳng lành.

Giọng cô gái hơi run nói tiếp :"Có việc gì vậy ạ, mẹ cháu đâu rồi ạ ?"

"Chú là cảnh sát tỉnh A, hôm nay trong lúc đi tuần tra quanh khu vực thì phát hiện một vụ tai nạn giao thông trên đường nối với làng. Có một chiếc xe ô tô mất lái, đâm vào cột điện, xung quanh chiếc xe không có nạn nhân nhưng mà trong xe có một người đàn ông bất tỉnh, còn người phụ nữ ở ghế lái phụ đã ngừng thở do chảy quá nhiều máu. Chú phát hiện chiếc điện thoại trong túi người phụ nữ, sau đó gọi vào số khẩn cấp thì ra số của cháu. Cháu gái này, cháu bình tĩnh... Chú nói cho cháu địa chỉ của bệnh viện rồi cháu đến nhanh nhé... Cháu có nghe gì không ? Này, cháu ơi !"

Tiếng của chú cảnh sát vang vọng trong đầu Huyền Dương như tiếng ong vo ve, vô cùng khó hiểu. Cái gì mà tai nạn ? Cái gì mà chết do mất máu quá nhiều ? Ông cảnh sát này đang kể cái gì vậy ? Cô không tin, không tin !

Bố mẹ cô buổi sáng vẫn còn hiền dịu cười nói với Minh Kỳ, còn hứa hẹn sau khi thi đại học sẽ thưởng cho hai chị em một chuyến đi du lịch nước ngoài, tại sao bây giờ lại nằm trong bệnh viện lạnh lẽo ? Người cô bỗng như mất đi sức lực, cả người ngất trong vòng tay của chàng trai.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...