Chương 10: Hồi 6: Tan thành bọt biển

Chương 1: Người chồng tốt

Chúng ta đều sai rồi, thời gian cũng sai rồi. Cứ tưởng rằng duyên phận tới thì có thể yên tâm, tưởng rằng nghiêm túc thì có thể giũ chặt, tưởng rằng đôi bên chịu quá nhiều thương tổn thì có thể cảm động ông trời, tưởng răng dũng cảm quên đi tất cả là được.

Chúng ta đều sai rồi, đôi khi bỏ lỡ vẫn là bỏ lỡ...

****

Tới sở cảnh sát, Tô Nhiễm mới biết "anh Đông" tên đầy đủ là Trình Nhật Đông, cũng tới sở cảnh sát, Tô Nhiễm mới biết vụ án này cảnh sát sắp xếp xũ lý bí mật. Nói cách khác, cô chỉ cần nhận mặt là được, không cần ra tòa làm chứng. Bao nhiêu đây cũng đủ giúp cô yên tâm hơn, dù sao đi nữa loại chuyện này nếu ầm ĩ ra tòa án, tất cả mọi người đều chú ý đến cô.

Nhưng đồng thời điều này lại bất lợi với Diệp Lỗi. Diệp Lỗi vì cô mà đánh người. một khi cô không ra làm chứng, tội danh của Diệp Lỗi sẽ thành lập. Lệ Minh Vũ bảo vệ cô, song cũng đẩy Diệp Lỗi vào chỗ chết, giống như dùng giáo của cô đâm vào khiên chắn của cô, cô phải làm sao đây?

Quá trình nhận thức chính là khơi gợi hồi ức. Khi cô đứng yên ngoài tấm kính quan sát vài người đàn ông, cảnh tượng hung bạo hôm đó lại vụt lên trong đầu, cô bất giác thở nhanh hơn, tay cô run rẩy.

"Bà Lệ yên tâm, chúng tôi sẽ bảo mật toàn bộ tư liệu. Trình Nhật Đông phạm tội nhiều lần, dù không có vụ cưỡng dâm không thành này, chúng tôi vẫn đủ chúng cứ khởi tố anh ta." Một nữ cảnh sát bên cạnh tránh anh cô. "Vì vậy, bà Lệ cứ yên tâm nhận mặt."

Tô Nhiễm gật đầu, bước lên trước nhắm nghiền mắt, nụ cười dữ tợn và hơi thở đàn ông ập lần nữa vào mặt cô, khiến cô run rẩy không thôi.

Bờ vai cô chợt ấm áp, mở mắt ra lại gặp Lệ Minh Vũ không biết đến từ lúc nào, tay anh vịnh vai cô, thấy đôi mắt cô mở to nhìn bản thân, đáy mắt anh tràn ngập ý cười nhf nhẹ. "Đừng khẩn trương, em cứ quan sát kỹ lưỡng."

Bàn tay anh ngàn ngập sức mạnh, khoảnh khắc này mang đến cho co cảm giác an toàn và ấm áp vo tận, Cô gật đầu, xoay đầu nhìn phía tấm kính, chốc lát sau cô chỉ một người đàn ông trong đó, "Số hai."

Nữ cảnh sát lướt qua Lệ Minh Vũ rồi đến Tô Nhiễm, che giấu ước ao trong mắt, nhẹ giọng hỏi, "Chắc chắn?"

Tô Nhiễm gật nhẹ đầu, "Chắc chắn."

Nữ cảnh sát gật đầu, cầm bộ đàm, "Số hai, bước lên trước một bước."

Người đàn ông số hai được dẫn lên trước, tuy gương mặt chàng chịt vết thương, nhưng Tô Nhiễm vẫn có thể xác nhận gương mặt khiến cô bừng tỉnh từ giấc mơ một cách chín xác...

***

Tô Nhiễm được sắp xếp vào phòng nghĩ ngơi, nữ cảnh sát vừa nãy đi lên, đưa cô một ly nước ấm, Tô Nhiễm nhận lấy, uống một nậm, ảm xuacs hoản loạn và khẩn trương lúc nãy mới vơi bốt.

"Cám ơn."

Nữ cảnh sát cười cười, "Chúng tôi phải cám ơn cô và bo trưởng Lệ mới đúng, nhờ hai người mà bên cảnh sát chúng tôi không bị động. Cô yên tâm, cảnh sát đã nắm đủ bằng chứng khởi tố Trình Nhật Đông, chỉ cần một lát nữa ghi thêm vài chi tiết là hoàn tất."

Tô Nhiễm gật đàu,nhưng trong lòng thấp thỏm bất an.

Nữ cảnh sát không định rời đi, nhìn khuôn mặt cô có vẻ tái nhợt, nữ cảnh sát tưởng cô sợ Trình Nhật Đong trả thù, vội vàng trấn an, "Bà Lệ, cô yên tâm. Có ông xã giống bộ trưởng Lệ bên cạnh, dù là ai cũng không thể thương tổn cô."

Một câu nói thốt ra bất ngờ khiến Tô Nhiễm sửng sốt, cô ngước mắt nhìn nữ cảnh sát, hồi lâu sau mới yếu ớt trả lời, "Cô gọi tôi là Tô Nhiễm được rồi."

Cách xưng hô của bốn năm trước sao cứ phải lấy ra để dằn vặt cô làm gì?

"Bà Lệ bình dị gần gũi giống bộ trưởng Lệ quá." Nữ cảnh sát hiểu sai ý hoàn toàn, cười tươi hơn, "Phải công nhận bộ trưởng ệ là một người chồng gương mẫu, khi anh ấy báo án dặn đi dặn lại không để việc cô đến sở cảnh sát nhận dạng lộ ra ngoài. Đồng thời, anh ấy cũng nói với chúng tôi rằng cô không ra tòa làm chứng. Chúng tôi hiểu lí do anh ấy làm vậy. Công nhận bộ trưởng Lệ đúng là một người chồng chu đáo."

Tô Nhiễm càng nghe càng bối roois, đôi khi sự việc giống như thế này, nhận thức trước kia bị phủ định, tự nhiên sẽ sản sinh nghi vấn. Chính như cô bây giờ đã phân biệt không rõ Lệ Minh Vũ vì suy nghĩ cho cô thật hay vì mục đích khác.

"ừm..." Cô ngập ngừng, nhưng vẫn hỏi, "Trình Nhật Đông tố cáo người đàn ông tên Tiêu Diệp Lỗi phải không?"

Nữ cảnh sát không hề nghĩ ngợi gật đầu ngay, "Đúng vậy, anh ta tố cáo vết thương trên người đều do Tiêu Diệp Lỗi gây nên."

"Nhưng Tieu Diepj Lỗi vì cứu người mà."Tô Nhiễm lỡ lời.

Nữ cảnh sát sửng sốt, "Cứu người?" Rồi lại cười "tôi nghĩ cô hiểu nhầm rồi thì phải? Chuyện này chỉ là tình huống đánh nhau tranh giành địa bàn mà thôi.

Đánh người biến thành cứu người, diều này có buồn cười không?"

Vẻ mặt của nữ cảnh sát giúp Tô Nhiễm phần nào thấu đáo, Lệ Minh Vũ vốn dĩ không lộ tình huống của Tiêu Diệp Lỗi với cảnh sát, mà Trình Nhật Đông đương nhiên cũng không nói thật, do đó sở cảnh sát sẽ coi Tiêu Diệp Lỗi đồng dạng côn đồ.

Suy nghĩ chốc lát, , cô vừa muốn nói thẳng ra, điện thoại của nữ cảnh sát đột nhiên đỏ chuông, nữ cảnh sát cười nói với cô: Cô ở đây chờ bộ trưởng Lệ một chút, anh ấy đang nói chuyện với cục trưởng, chắc cũng sắp xong rồi." Nói xong, nữ cảnh sát hấp tấp đi ra ngoài nghe điệ thoại.

Tô Nhiễm sốt ruột, đứng dậy đi đi lại lại, suy nghĩ hồi lâu cô quyết định cần phải mời luật sư giúp Tiêu Diệp Lỗi.

**********

Phòng thẩm vấn vang vọng tiếng kêu thảm thiết, hành lang không bóng người, trước cửa sổ chỉ có Lệ Minh Vũ đúng một mình ở đó. Ánh mắt anh dõi theo điếu thuốc lá đang kẹp chơi giữa ngón tay, vẻ mặt anh trầm tĩnh hiền hậu. Đối với tiếng kêu thảm thiết bên trong, anh mắt điếc tai ngơ.

Một lúc sau, bên trong mới yên lặng dần, cửa mở, cục trưởng đích thân đi ra, trông thấy Lệ Minh Vũ liền cười, "Đã xong xuôi hết rồi, mấy thằng nhóc này ngứa ngáy,gãi cho nó đỡ ngứa thì cái gì cũng nhận."

Nụ cười trên môi Lệ Minh Vũ ấm áp hiền hòa, anh bắt tay với cục trưởng, "Làm phiền anh phải đích thân ra tay."

"Nào có, vụ án có thể khiến bộ trưởng Lệ tự mình mở miệng, tôi sao dám chậm trễ?" Cục trưởng nắm chặt tay anh, cười teo toét, thả ra đã cầm tờ chi phiếu Lệ Minh Vũ cầm trong tay đã lâu, không màng xem xét liền giấu ngay vào túi, rồi ngó nghiêng xung quanh, không thấy ai mới hoàn toàn yên tâm.

"Còn phải nhờ cậy anh cực nhọc thẩm tra thêm hai người nữa. Yên tâm..." Lệ Minh Vũ vỗ vai cục trưởng, đáy mắt đầy ý cười, hơi nhướng người lên trước, tỏ vẻ như hời hợt, "Số tiền này dủ giúp anh tha hồ làm lão Hại xấu mặt."

Cục trưởng nghe vậy, cười càng xảo trá, "Phải, phải."

Lệ Minh Vũ cũng cười, đáy mắt anh đen như mực lọ, khiến không ai dám dòm ngó thế giới nội tâm của anh...

 Chương 2: Đại luật sư Lạc Tranh

Phần 1

Giới truyền thông phanh phui nhiều vụ án cường bạo liên quan đến đám người Trình Nhật Đông, nhưng sự việc liên quan đến Tô Nhiễm thì không có bất cứ thông tin nào.

Căn cứ theo phỏng đoán của giới truyền thông đưa ra, Trình Nhật Đông không phải côn đồ đầu đường xó chợ, mà là con riêng của bộ trưởng Hạ Minh Hà. Tin đồn này loáng cái như bom nổ tung giới chính trị và kinh doanh. Tất cả mọi người đều líu lưỡi với thân phận thật sự của Trình Nhật Đông. Báo chí, ti vi, tạp chí cùng internet đều kéo nhau đưa tin. Chuyện này đối với Hạ Minh Hà muốn liên nhiệm thành công lần nữa là một tai họa bất ngờ.

Truyền thông ở 1 mức độ nào đó là một công cụ quan trọng để được chính khách thường xuyên sử dụng để công kích đối phương hay lấy lòng cử tri. Càng đến gần ngày cử tri bỏ phiếu, chính khách 2 đảng phái càng vận dụng sức mạnh đanh thép của truyền thông, nhằm mục đích nâng cao hình tượng bản thân, tổn hại đối phương.

Dân chúng bao giờ cũng chỉ xem tin tức, họ không quan tâm đây có phải là mánh khóe công kích của chính khách hay không, cái họ quan tâm chỉ là bề nổi của tin tức, chứ không phải mục đích đằng sau nó.

Thời đại công nghệ thông tin, kiểu tin giựt gân này một khi đã lan truyền thì không ai có thể chống đỡ.

Đối mặt với mật độ tin đồn xuất hiện dày đặc, trong một lúc bộ trưởng Hạ cũng không kịp đưa ra lời giải thích nào. Chỉ một buổi trưa ngắn ngủi, mọi phỏng đoán đều biến thành đề tài tán gẫu.

Tất nhiên đề tài bàn tán của mọi người không có Tô Nhiễm.

Truyền thông dồn đa số sự chú ý vào hoàn cảnh thân phận đầy kinh ngạc của Trình Nhật Đông, nhưng điều cô lo lắng chỉ có một mình Tiêu Diệp Lỗi. Đối phương không vì tin tức bỗng lan rộng mà hủy án, ngược lại Trình Nhật Đông càng muốn tranh thủ sự đồng tình của nhiều người, nhất quyết không tha Tiêu Diệp Lỗi.

Hơn mười giờ sáng, Tô Nhiễm đúng giờ ngồi tại một quán café trong trung tâm thương mại, cô tháo kính mát, đặt 1 bên, lướt mắt qua tờ báo đặt trên giá, toàn bộ mặt báo đều đưa tin về Hạ Minh Hà và Trình Nhật Đông.

Càng xem càng phiền, cô dứt khoát quay đầu nhìn ngoài cửa sổ, đáy mắt cô tuy lãnh đạm, nhưng trống rỗng như đã hiểu từ lâu. Là cô sai rồi, hôm qua khi Lệ Minh Vũ dẫn cô đến sở cảnh sát nhận diện, có một phút

chốc cô thật sự tin lòng tốt của anh. Mọi việc anh giải quyết nhanh chóng khiến cô ngộ nhận sự quan tâm giả dối của anh là thật.

Nhưng hôm nay, khi cô thấy tin tức tiêu điểm lan truyền mọi nơi, cô đột nhiên hiểu rõ, việc này kế hoạch do Lệ Minh Vũ cố tình sắp xếp. Báo cảnh sát chỉ là một thủ đoạn đánh đổ phe đối phương mà thôi, mục đích của anh chỉ là chỉnh đốn lại bộ trưởng Hạ. Tuy cô không biết tin tức giới truyền thông phóng đại lên lần này có phải do anh ngấm ngầm tiến hành hay không, nhưng việc Trình Nhật Đông phạm tội lần này, chắc chắn có ích với Lệ Minh Vũ.

Rất nhiều chính khách vì đạt được mục đích của mình, nhiều thời điểm sẽ dùng sự trợ giúp từ báo chí. Những sự trợ giúp này có thể là con người hoặc của cải có sẵn, dùng làm quân cờ tăng giá trị cho họ.

Ánh nắng xuyên qua cửa kính rọi sáng gương mặt Tô Nhiễm, môi cô cười nhạt miễn cưỡng. Cô và Diệp Lỗi rõ ràng là quân cờ anh nắm trong tay để đánh bại bộ trưởng Hạ.

Cô hít thật sâu, cầm ly nước cam uống một ngụm, thoáng xem giờ giấc, đáy mắt cô thoáng thắc mắc. Cô nghe người trong giới kể rằng luật sư này luôn có thói quen đến đúng giờ cơ mà.

Đang nghĩ ngợi, tầm mắt cô lơ đãng lướt qua góc đường bên ngoài, bỗng gặp một chiếc xe thể thao xa hoa không biết ngừng từ lúc nào. Một cô gái từ trên xe bước xuống, vận đồ công sở chuyên nghiệp. Cô gái đó rất trẻ, giống người trong hình, hương mặt cô gái trắng sáng hiện rõ sự thông minh cơ trí, quyết đoán và thẳng thắn.

Song tiếp theo cô gái đột nhiên bị một cánh tay vươn khỏi cửa xe kéo lại, ngay sau đó cửa xe chầm chậm mở ra.

Tô Nhiễm cảm thấy hiếu kỳ, không kìm được buông ly nước cam, dời hết tầm mắt vào cô gái ngoài cửa sổ.

Một người đàn ông từ trên xe bước xuống. Mới nhìn có thể nói ngay, dáng người cô gái cao dong dỏng nổi bật giữa đám đông, nhưng kết hợp với người đàn ông trước mắt lại càng xinh xắn lanh lợi khác thường.

Ánh mặt trời hắt bóng lên tấm lưng đàn ông cường tráng, tôn thêm nét cương quyết ngạo mạn của anh ta. Tô Nhiễm cảm thấy

khuôn mặt anh ta không giống Hoa kiều, đường nét trên gương mặt hết sức cương trực.

Cô giá muốn bỏ đi, lại bị anh ta kéo lấy. Cô gái có vẻ bực bội, nhưng cố gắng chịu đựng. Người đàn ông cong môi cười tà mị, bất chấp đường xá công cộng, anh ta thu tay, cả người cô gái chếnh choáng ngã nhào vào lòng anh ta, anh ta cúi đầu hôn cô gái.

Cảnh tượng nóng bỏng mắt khiến Tô Nhiễm dời tầm nhìn theo bản năng, lại thấy cô gái tức giận đẩy mạnh người đàn ông ra, anh ta cười thỏa mãn ngắm nhìn cô gái, tựa như đang lưu luyến hương thơm từ đôi môi cô gái. Không biết người đàn ông đó nói gì, ánh mắt cô gái khôi phục bình tĩnh, sắc mặt lạnh lùng nói với anh ta một câu rồi xoay người rời đi.

Tô Nhiễm nhìn thấy anh ta mãi dõi theo cô gái đi vào quán café.

Cô nghi hoặc, người đàn ông đó thể hiện rõ anh ta yêu cô gái ấy, ánh mắt anh ta sâu hun hút chứa chan tình cảm nồng nàn và say mê.

Đợi đến khi cô gái ngồi đối diện với Tô Nhiễm, người đàn ông ngoài cửa sổ mới rời đi.

"Xin lỗi cô, tôi đến muộn."

Cô gái lên tiếng trước, thấy Tô Nhiễm dời đường nhìn ngoài cửa sổ sang nhìn bản thân, giọng nói lạnh lùng thoáng xấu hổ.

Tô Nhiễm cười nhẹ, "Từ lâu đã nghe nói 'Hoa Anh Túc độc' tuổi rất trẻ, tôi cũng chuẩn bị tâm lý sẵn sàng nhưng luật sư Lạc vẫn gây chấn động lớn với tôi."

Cô dồn hết sự chú ý vào gương mặt cô gái vừa ngồi xuống, nhưng cẩn thận nhận thấy sẵc mặt cô gái mệt mỏi, vô thức nghĩ đến người đàn ông ban nãy, hai người thật xứng đôi.

"Chấn động dù sao vẫn dễ chịu hơn thất vọng" Cô gái dường như biết cô thấy cảnh vừa rồi, sắc mặt thiếu tự nhiên, nhưng nhanh chóng điều chỉnh. Đôi mắt cô gái sáng ngời nhìn Tô Nhiễm, lấy một tấm danh thiếp trong cặp tài liệu đưa tận tay Tô Nhiễm, giới thiệu lại từ đầu, "Chào cô Tô, tôi là Luật sư Lạc Tranh mà cô hẹn gặp ngày hôm nay. Mọi tư liệu cô fax qua, tôi đã xem hết. Vụ án của Diệp Lỗi, tôi đồng ý tiếp nhận".

Giọng Lạc Tranh lưu loát rõ ràng, tốc độ lời nói cũng nhanh, vừa nghe liền biết xuất thân từ luật sư.Tô Nhiễm nhận danh thiếp, cười dịu dàng: " Có thể mời được đại luất sư Lạc Tranh giúp đỡ, tôi rất yên tâm. Luật sư Lạc chưa từng thua kiện, lần này Diệp Lỗi xin nhờ cô."

"Cô Tô khách sáo quá. Tôi cũng vinh hạnh chọn một đương sự như cô". Lạc Tranh cười, nhìn Tô Nhiễm tán thưởng, "Có thể tiếp nhận vụ án do nhà văn nổi tiếng ủy thác là vinh hạnh của tôi mới đúng."

Phần 2

Biểu hiện trên tòa và vụ án mà đại luật sư Lạc Tranh thụ lý, Tô Nhiễm từng nghe qua. Trên tòa án, người trong nghề gọi cô là "Hoa anh túc độc", nổi tiếng công kích sắc sảo, nhiều luật sư nam hành nghề lâu năm đều bại dưới tay cô. Chỉ điều này cũng đủ chứng tỏ người phụ nữ này cực kỳ lợi hại.

Do tuổi tương đương nhau nên Tô Nhiễm và Lạc Tranh mới quen đã thân, cô không nói chuyện theo kiểu cách xã giao mà đi ngay vào chủ đề chính, "Luật sư Lạc, nhìn theo góc độ nghề nghiệp của cô, Diệp Lỗi khả năng bị phán tội bao lâu?"

Nhân viên phục vụ bưng một tách café lên, Lạc Tranh cầm nhưng không uống ngay, cô xoay nhè nhẹ trong lòng bàn tay, thần sắc có vẻ trầm ngâm, "Em trai cô Tiêu Diệp Lỗi gây thương tích cho người khác là sự thật, hiện tại để cậu ta thoát khỏi tù tội không ngoài hai tình huống. Thứ nhất là đối phương tự bãi bỏ tố cáo, nhưng rõ ràng điều này không có khả năng xảy ra. Thứ 2 là cô tự mình ra mặt giải thích chuyện này với cảnh sát, tôi sẽ dựa theo tình huống, giúp tội danh đánh người của Diệp Lỗi không thành lập, phóng thích cậu ấy."

Tô Nhiễm gật đầu, nhẹ giọng, "Nếu như tôi làm chứng có thể giúp Diệp Lỗi, vậy tôi sẽ nghe theo."

"Nhưng như vậy chẳng phải là lãng phí tâm sức của bộ trưởng Lệ sao?" Lạc Tranh uống một ngụm café, đặt tách xuống, cười bình thản nhưng đánh trúng chỗ hiểm. Nước cam trong ly run nhẹ, Tô Nhiễm ngẩng đầu, đáy mắt vụt lên vẻ ngạc nhiên.

"Tôi xin lỗi vì nói những lời này, thực tế trước khi tới đây tôi nhận một vụ án, tôi phải tìm hiểu tỉ mỉ vài thông ti ngoài lề, những thứ này sẽ trở thành trọng điểm giúp tôi đánh thắng tố tụng." Lạc Tranh không uổng là luật sư, liếc mắt liền có thể nhìn thấu tâm tư của Tô Nhiễm.

Tô Nhiễm thu lại cảm xúc không khống chế được, chỉ cười thản nhiên.

Phản ứng của cô ánh vào mắt Lạc Tranh, giọng Lạc Tranh thân thiết, "Cô phải biết muốn khai thác thông tin có ích từ cảnh sát là một chuyện không khó. Ví dụ như trường hợp này, ít ra chồng cô Lệ Minh Vũ không muốn cô dính dáng vào. Một mai cô đứng ra làm chứng cho Diệp Lỗi, thì chứng tỏ cô là người bị hại, điểm này trái ngược hoàn toàn với mong muốn ban đầu của chồng cô. Hay là cô nên bàn bạc đôi chút với chồng cô?"

"Không cần, đây là việc riêng của tôi." Tô Nhiễm bình thản trả lời, ngực cô như bị thứ gì đó khuấy trộn, cô nhướng mắt sửa lời Lạc Tranh, "Còn nữa, anh ta không phải là chồng tôi."

Ánh mắt Lạc Tranh ngơ ngác, thần sắc có vẻ nghi hoặc.

Nghi vấn của Lạc Tranh đập vào mắt Tô Nhiễm, cô lúng túng nhếch miệng, "Vì vậy luật sư Lạc, chúng ta cứ trao đổi về vụ án này đã."

Giọng điệu Tô Nhiễm lãnh đạm có chút không thực lòng, lại có chút bất đắc dĩ trong đó. Lạc Tranh cầm tách café, chậm dãi đưa lên môi, ánh mắt suy tư vô tình lướt qua gương mặt Tô Nhiễm thấy thần thái cô bất lực và hốc hác, lòng Lạc Tranh xao động. Lát sau, Lạc Tranh buông tách café xuống, cất giọng nhẹ nhàng, "Cô Tô, với tư cách là luật sư, dĩ nhiên tôi hoan nghênh cách làm của cô, nhưng với tư cách là phụ nữ, tôi muốn khuyên cô. Vụ án này liên quan đến con cái của quan chức giới chính trị, cô là nhà văn, là nhà điều chế hương được ủy thác bởi công ty nước hoa nổi tiếng của Pháp, một khi ra tòa làm chứng, có nghĩa cô phải phơi bày mọi thứ với giới truyền thông. Điều này đối với danh dự của cô, thậm chí là sự nghiệp đều sẽ ảnh hưởng rất lớn."

"Những điều này..." Tô Nhiễm hít sâu, như đưa ra quyết định trọng đại, nhìn Lạc Tranh, "Không quan trọng bằng người thân của tôi. Diệp Lỗi là em trai tôi, tôi nhất định phải giúp cậu ấy."

Lạc Tranh cảm động nhìn cô. Một người có thể vì người thân hy sinh danh dự và sự nghiệp của bản thân, tâm tính luôn luôn lương thiện. Lạc Tranh gật đầu, "Được rồi."

Tô Nhiễm nở nụ cười.

Đúng lúc này, điện thoại đột nhiên đổ chuông. Là điện thoại của Lạc Tranh.

"Xin lỗi cô." Lạc Tranh cầm điện thoại, đứng dậy đi tới một góc khác, nghe điện thoại.

Tô Nhiễm uống một ngụm nước cam, ngắm nhìn dòng người ngược xuôi trên đường bên ngoài cửa sổ, vẻ mặt cô hơi ngẩn ngơ, gần đây hình như cô rất có duyên với cảnh sát. Bốn năm trước là vụ án của ba, bốn năm sau đầu tiên là Lệ Minh Vũ, vừa rồi là Trần Trung, bây giờ là Hòa Vy và Diệp Lỗi. Ông trời ơi, đây là sao?

Vô thức nhớ tời Lệ Minh Vũ, lòng cô vừa chua xót vừa có cảm giác khó nói thành lời. Anh cũng mua điện thoại giống y chang cái Mộ Thừa tặng cô, cô không dám xác nhận điện thoại đó có phải mua cho cô hay không. Nhưng nếu không phải, có nghĩa anh còn phụ nữ khác, nếu là vậy, anh...

Tô Nhiễm không dám suy nghĩ sâu xa hơn.

Vừa lúc Lạc Tranh nói chuyện điện thoại xong về chỗ ngồi. Lạc Tranh nhìn Tô Nhiễm, trên môi hiện lên ý cười bất đắc dĩ, lắc đầu.

Tô Nhiễm trông thấy, khó hiểu, "Có chuyện gì sao?"

"Cô Tô, lần này dù cô muốn ra tòa làm chứng, tôi cũng không đồng ý." Lạc Tranh khẽ nói, cầm điện thoại lắc lắc trước mặt cô, "Tôi không muốn vì một vụ án mà đắc tội với chính khách."

Lần này đến phiên Tô Nhiễm ngây ra, "Đắc tội với chính khách? Ý của luật sư Lạc là sợ đắc tội với bộ trưởng Hạ? Rõ ràng điều này là suy đoán của báo chí, bộ trưởng Hạ vẫn chưa thừa nhận Trình Nhật Đông là con riêng của ông ta."

Lạc Tranh vội lắc đầu, "Cô hiểu nhầm ý của tôi rồi. Vụ án của Tiêu Diệp Lỗi, tôi chắc chắn tiếp nhận. Có điều..." Cô ngập ngừng, cau mày nhìn Tô Nhiễm, thở dài một hơi, "Để tôi nói thẳng với cô vậy. Cuộc gọi vừa rồi là của bộ trưởng Lệ, ý tứ của anh ấy rõ ràng và đơn giản vô cùng, nhưng lại giao cho tôi một vấn đề nan giải."

"Anh ta muốn cô không chấp nhận yêu cầu ra tòa của tôi?" Tô Nhiễm hít một hơi, thốt ra suy đoán trong lòng, sống lưng cô bỗng lạnh toát. Thật không ngờ, anh biết cô sẽ tìm luật sư Lạc.

"Hơn nữa..." Lạc Tranh bổ sung, "Còn yêu cầu tôi nhất định phải thắng."

"Hả?" Tô Nhiễm không ngờ. Lệ Minh Vũ chẳng phải không quan tâm đến sống chết của Diệp Lỗi ư?

Lạc Tranh giơ tay gọi thêm một tách café cười gượng, "Bộ trưởng Lệ đúng là không đơn giản. Đây là số điện thoại cá nhân của tôi, anh ấy cũng có thể tìm ra được."

"Luật sư Lạc, cô biết rõ nếu vụ á này tôi không ra tòa, Diệp Lỗi tuyết đối không có khả năng trắng án, không phải sao?" Tô Nhiễm sốt ruột dò hỏi.

"Nhưng tôi thật sự không thể để cô ra tòa. Cô yên tâm, nếu tôi đã nhận vụ án đặc biệt này thì nhất định cố gắng hết sức. Tôi sẽ nghĩ cách khác." Lạc Tranh thở dài. Đàn ông mạnh mẽ chưa phải cô chưa từng gặp nhưng vô hình chung cô thấy mẫu đàn ông này không nhiều. Điện thoại bất ngờ từ bộ trưởng Lệ như một lá bùa đòi mạng Lạc Tranh. Cô chưa từng gặp bộ trưởng Lệ, nhưng theo giọng nói trầm tĩnh, cô nghe ra sự uy hiếp.

Trong điện thoại, bộ trưởng Lệ chỉ nói "Luật sư Lạc, phiền cô ngăn cản hành động sai lầm của vợ tôi, nhưng kiện cáo lần này yêu cầu phải thắng." Một câu đơn giản lộ rõ sự trầm tĩnh và xa cách, đồng thời tràn ngập quyền uy, không cho phép trái ý. Cảm giác này khiến cô khó chịu nhưng không dám tùy tiện khước từ. Cảm giác này ngoài bộ trưởng Lệ còn có một người...

Phần 3

Tô Nhiễm thấy ánh mắt Lạc Tranh chần chờ, trong lòng có chút bất an. Xem chừng Lệ Minh Vũ đã gây áp lực với Lạc Tranh.

Cứ như vậy, hai người tiếp tục trao đổi chi tiết liên quan đến vụ án.

Lạc Tranh đã chuẩn bị cách khác giúp Diệp Lỗi có thể thắng kiện.

Đến buổi trưa hau người cùng dùng cơm, Tô Nhiễm và Lạc Tranh trò truyện vui vẻ với nhau.

"Tiểu Nhiễm, tôi tò mò một việc." Lạc Tranh nhướng người hết mức về phía trước, thoát ly hoàn toàn với tác phong khi làm việc. Trái lại, lúc này cô mất đi sự mạnh mẽ của một phụ nữ thành đạt, chỉ còn vương vấn nét ngây thơ.

Tô Nhiễm nhìn cô cười, " Luật sư Lạc cũng biết tò mò nữa à?"

"Đương nhiên. Lẽ nào đặc quyền này chỉ có nhà văn giống cô mới có sao?" Lạc Tranh hỏi vặn lại, nhìn cô bằng ánh mắt nghiền ngẫm, "Hôn nhân của cô và bộ trưởng Lệ hơi lạ lùng. Cô nói anh ấy không phải chồng cô, nhưng trong điện thoại anh ấy lại xưng cô là vợ."

Bộ đồ ăn trong tay Tô Nhiễm hơi sững lại, cô rủ mắt, nụ cười có vẻ bối rổi. Trong lúc nhất thời, cô không biết giải thích thế nào, mà có lẽ ngay cả bản thân cô cũng mơ hồ không rõ.

Lạc Tranh thấy vẻ mặt Tô Nhiễm buồn hiu, cô suy nghĩ một lát, khẽ cất giọng, "Tôi không biết tình cảm giữa hai người xảy ra chuyện gì, nhưng tôi cảm thấy anh ấy rất yêu cô."

Tay Tô Nhiễm run nhẹ, trái tim cô như bị những chữ cuối cùng của Lạc Tranh nện mạnh, không ngừng đập dồn dập, cảm giác bối rối và khó thở lần lượt kéo tới. Cô không biết bản thân tại sao lại như vậy.

"Tiểu Nhiễm, cô không sao chứ?" Lạc Tranh thấy sắc mặt cô tái nhợt, lo lắng hỏi thăm.

Tô Nhiễm điều hòa nhịp thở, ngước mắt lên, lắc đầu. Đôi mắt cô chăm chú nhìn Lạc Tranh, "Còn theo tôi, người đàn ông đưa cô đến mới là người yêu cô thật lòng."

Bất kỳ việc gì đều là người ngoài cuộc tỉnh táo, còn người trong cuộc thì u mê? Cô không phủ nhận, nhưng có trường hợp ngoại lệ giống cô và Lệ Minh Vũ.

Cô vừa dứt lờim lại đến phiên Lạc Tranh sững sờ...

***

"Yeah..." Trong lớp học ở nhà trẻm Cách Lạc Băng vui vẻ giơ cao tác phẩm thủ công.

Các bạn học khác đều bĩu môi.

"Mọi người có thấy không? Búp bê vải Cách Lạc Băng may vừa nhanh vừa đẹp. Vậy nên đóa hoa màu đỏ này, chúng ta sẽ dành cho Cách Lạc Băng." Cô giáo cười tủm tỉm dán hoa lên người Cách Lạc Băng.

Cách Lạc Băng phấn khởi chạy ngay về chỗ ngồi của mình, An Tiểu Đóa giơ tay sẵn từ trước, vui vẻ đập tay với Cách Lạc Băng. Hôm nay, An Tiểu Đóa mặc áo thun tay ngắn, phối cùng yếm jean, ngắm thế nào cô cũng giống một đứa trẻ to xác. Hôm qua, cô hứa với Băng Nựu hôm nay đến tham dự giờ học thủ công, chuẩn bị suốt một đêm cô quyết định may búp bê vải cùng Băng Nựu.

"Dì Đóa, hoa của cô phải tặng dì mới đúng."

Cách Lạc Băng cười híp mắt, nghiêng đầu nhìn cô.

"Vì sao nào?"

"Vì dì làm búp bê giúp con. Tên dì là Tiểu Đóa nữa, một đóa hoa nhỏ màu đỏ. Hí hí." Băng Nựu cười ngây ngô.

An Tiểu Đóa vui vẻ ôm Băng Nựu, "Được, vậy dì không khách sáo đâu! Chúng ta cùng làm nữa nào."

"Dạ" Băng Nựu khoa tay múa chân.

Bên ngoài lớp, Mộ Thừa đứng lặng ở đó, ngắm Băng Nựu và An Tiểu Đóa qua cửa kính, một dòng nước ấm áp rung động lạ thường không tiếng động chảy xuôi lòng anh.

***

Khi Tô Ánh Vân đến phòng làm việc của Tô Nhiễm, vừa lúc cô mang đổ toàn bộ chiết xuất nho đen.

Tô Ánh Vân vừa ngồi xuống liền nói ngay, "Chị con với Diệp Lỗi không biết năm nay phạm phải sao thái tuế nào mà cứ liên tiếp nối bước nhau đến Sở cảnh sát"

Tô Nhiễm đặt tách trà trước mặt bà, ngồi xuống, "Mẹ, mẹ đừng lo lắng nữa. Vụ án của Diệp Lỗi đã giao luật sư Lạc toàn quyền giải quyết nên se không sao đâu.Còn chị con, cảnh sát chỉ là bước đầu hoài nghi thôi, vẫn chưa có bằng chứng.

Con vừa thử mùi nho đen trong nước hoa nhưng không đúng, lát nữa con sẽ viết một phần báo cáo chuyên môn gửi đến cảnh sát Đính, để anh ấy tập trung vào phương diện khác. Comn luôn thấy hương nho đen phát hiện trên thi thể Trần Trung không thể bắt nguồn từ nước hoa."

Tô Ánh Vân gật đầu, nhìn cô xót xa, "Trông con gầy dộc hẳn, đợt này làm con vất vả."

"Đều là người một nhà mà mẹ nói gì lạ vậy?" Tô Nhiễm mang trái cây lột vỏ lên, Tô Ánh Vân cầm lấy nhưng không có tâm trạng ăn, bà thở dài, nhìn Tô Nhiễm muốn nói rồi lại thôi.

"Mẹ muốn nói gì ạ?"

Tô Ánh Vân trầm ngâm kéo tay Tô Nhiễm, "Mẹ biết có những việc bề trên không hỏi nhiều thì tốt hơn. Nhìn chị con, mẹ đau lòng lắm. Con, chị con và Lệ Minh Vũ, rốt cuộc sảy ra chuyện gì?"

"Bây giờ chị ấy thế nào rồi ạ?" Tô Nhiễm lo lắng.

"Có thể thế nào? Nghỉ ở nhà được hai ngày thì đòi đi ngay, nhưng mẹ kiên quyết giữ lại. Chị con tiều tụy, luôn miệng nói bốn năm trước và bốn năm sau con cướp đi người đàn ông của nó. Nhiễm à, con và chị con đều là máu thịt trên người mẹ cắt xuống. Hai con gặp bất cứ nỗi khổ nào, mẹ đều đau lòng. Chuyện này trước đây mẹ và con đã từng nói với nhau, lúc đó con trả lời lấp lửng thế nào cũng được, ngày hôm nay mẹ cũng không muốn nghe thêm lý do. Mẹ chỉ muốn hỏi con một câu, con có thể từ bỏ Lệ Minh Vũ ngay lập tức được không?" Tô Ánh Vân hỏi thằng thừng.

"Mẹ..." Tô Nhiễm không biết nên trả lời thế nào. Kỳ thực, cô rất muốn nói, sắp, sắp rồi, con sẽ rời khỏi Lệ Minh Vũ ngay.

"Con là con của mẹ. Bốn năm trước, Lệ Minh Vũ tổn thương con thế nào, trong lòng mẹ rõ ràng nhất. Mẹ không biết xuất phát từ nguyên nhân nào con lại sống cùng cậu ta. Mẹ chỉ nhắc nhở con, dẫu sao Lệ Minh Vũ cũng đã lấy chị con, dù con phản đối thì điều này vẫn là sự thật, Lệ Minh Vũ là anh rể của con. Con dây dưa với một người đàn ông đã là anh rể của mình thì ra thể thống gì? Chuyện này lỡ lan truyền ra ngoài, danh dự của con, chị con, toàn bộ nhà họ Hòa đều mất hết."

Tô Nhiễm nắm chặt tay, tim cô nhói đau, ánh mắt cô hồ nghi, "Mẹ, chị Hòa Vy... lấy Lệ Minh Vũ thật không?"

Cô có một nghi vấn trong nháy mắt, nếu Lệ Minh Vũ đã lấy Hòa Vy thật, vậy vì sao anh đều ở biệt thự hằng đêm? Anh còn nói chưa bao giờ chạm vào Hòa Vy, câu này có ý nghĩa gì? Điều khiến cho cô khó hiểu nhất chính là vì sao Lệ Minh Vũ công khai với người ngoài cô là vợ của anh, mà không phải Hòa Vy?"

Tất cả mọi thứ đều là bí ẩn to lớn, khiến cô nghĩ cũng không ra, hỏi cũng không cách nào hỏi.

Tô Ánh Vân nghe cô nói vậy, bà bần thần, "Tiểu Nhiễm, tại sao con thắc mắc điều này? Lẽ nào con vẫn chưa quên được Lệ Minh Vũ?"

 Chương 3: Bệnh viện tâm thần Thanh Sơn

Thấy mẹ không vui, Tô Nhiễm lật đật lắc đầu, "Không phải, mẹ, mẹ hiểu nhầm rồi."

Tô Ánh Vân thở dài, "Chỉ cần con nhớ bài học của 4 năm trước là được. Nhưng nếu không nhớ, con hãy xem lại bệnh án của bản thân. Chị con bây giờ chết mê chết mệt Lệ Minh Vũ, mẹ không còn biết khuyên nó như thế nào."

"Mẹ..." Giọng Tô Nhiễm bế tắc, khe khẽ cất tiếng: "Mẹ đừng lo, con tuyệt đối không dẫm lên vết xe đổ lần nữa."

Tô Ánh Vân thấy cô không chịu đề cập nguyên nhân, cũng đành phải thôi, nhìn cô, lắc đầu bất đắc dĩ, "Nghiệp chướng, đúng là nghiệp chướng. Nếu ông trời đòi công bằng, nên để nghiệp chướng này giáng xuống đầu con. Tại sao cứ gây khó dễ với 2 đứa con của con?"

"Mẹ, mẹ nói nghiệp chướng gì vậy à?" Tô Nhiễm không phải chỉ mới nghe lời này lần 1 lần 2, nhưng đáp án nhận được đều không rõ ràng.

Tô Ánh Vân trầm mặc, mắt bà như đang quyết định gì đó nhưng nhanh chóng biến mất, "Không có gì đâu con. Nhiễm à, hôm nào mẹ muốn đến viếng mộ của ba con."

Tô Nhiễm thảng thốt, lập tức gật đầu, từ khi an táng ba cô đến giờ, mẹ cô chưa từng tới viếng mộ ông. Có lẽ gút mắc kết nhiều năm trong lòng bà đã tan biến.

***

Nắng chiều rực rỡ chiếu sáng đường phố, thời tiết mỗi lúc một nóng hơn, lá cây xanh thăm thẳm xào xạc đung đưa theo làn gió.

Họp xong, Lệ Minh Vũ và Đồng Hựu một trước một sau bước lên xe, bởi vì lần này họp rất gấp gáp nên Đồng Hựu phải kiêm thêm chức lái xe.

Hệ thống điều hòa trong xe vặn đến mức cao nhất, Lệ Minh Vũ cởi bớt hai cúc áo, dựa người vào ghế sau xe, day day khóe mắt đau xót. Một cuộc họp giày vò kéo dài suốt 4 tiếng.

Đồng Hựu khời động xe, hỏi, "Bộ trưởng về thẳng văn phòng ạ?"

Lệ Minh Vũ đang nhắm mắt bỗng mở to, giơ tay xem giờ, đồng hồ sang trọng lâm râm hắt sáng lên cửa sổ xe, anh thả cổ tay xuống, nghiền ngẫm chốc lát. Khi xe hòa vào làn đường, anh bình thản nói, "Đến Thanh Sơn đi."

"Thanh Sơn?" Đồng Hựu lờ mờ, trong đầu không ngừng lùng tìm nơi gọi là Thanh Sơn.

Người đàn ông ngồi sau nhu hiểu được sự thắc mắc của anh, vô cùng hảo tâm bổ sung, "Bệnh viên tâm thần, số 57, đường Hoài Bắc."

Đồng Hựu nghe thấy suýt lái xe đâm sầm vào cây...

***

Thiết kế đường Hoài Bắc rất quái dị, trước số 57 đều nằm trong nội thành, còn sau số 57 thì thuộc về ngoại thành. Nói cách khác, số 56 và số 57 cách nhau bởi đường rừng dài tít tắp. Không ai hiểu vì sao lại thiết kế như vậy.

Biết đâu không có nguyên nhân gì phức tạp, nhịp điệu thành phố quá nhanh, áp lực cuộc sống của mọi người rất

lớn, sẽ có người làm loại chuyện buồn tẻ này?

Vì vậy khi Đồng Hựu nghĩ điều này, anh đã hỏi Lệ Minh Vũ. Lệ Minh Vũ cũng ngẫm nghĩ hồi lâu, mới lên tiếng trả lời, "Tôi cũng không rõ."

Điều anh quan tâm không phải là kiến thiết đường xá, mà là bệnh viện tâm thần Thanh Sơn ở số 57. Hai ngày trước, anh đã gọi điện thoại liên lạc với bác sĩ bệnh viện tâm thần, anh muốn tìm hiểu rõ ràng nguyên nhân thật sự khiến Tô Nhiễm nằm viện năm đó. Đêm đó, anh luôn cảm thấy Tô Nhiễm ngập ngừng, nên chỉ có một cách duy nhất là đích thân anh đến tìm hiểu một chuyến.

Không ngờ bác sĩ từng tiếp xúc với Tô Nhiễm tham dự hội nghị ở nước ngoài, vừa về nước hôm nay. Do đó, anh họp xong, bèn muốn đến gặp mặt.

Sở dĩ được gọi là bệnh viện tâm thần Thanh Sơn, ngoài việc nằm gần dãy núi Thanh Sơn, mà còn vắt ngang qua đường rừng. Bệnh viện này thuộc vùng ngoại ô thanh bình, trái ngược hoàn toàn với nội thành náo nhiệt.

Được người đi đường chỉ dẫn, xe chạy thẳng 1 mạch về phía đông. Hàng chữ lớn "Bệnh viện tâm thần Thanh Sơn" sáng loáng đập vào mắt Lệ Minh Vũ.

Đồng Hựu ngồi yên trong xe. Lệ Minh Vũ bước xuống, đóng cửa xe, quan sát tòa nhà trước mắt.

Đây là một tòa nhà theo phong cách Baroque, chiếm phần lớn diện tích là bãi cỏ và vườn hoa ở mặt trước và sau. Sau khi đăng ký, anh đứng chờ ở ngoài cổng, tòa nhà che lấp mảng lớn ánh sáng mặt trời, bao trọn cả người anh trong bóng râm, vừa nghĩ Tô Nhiễm từng ở nơi này, lòng anh bỗng chua xót.

Một nhân viên mặc áo Blouse trắng mau chóng đi ra, thấy Lệ Minh Vũ liền cười, vội vàng dẫn anh vào trong. Ở đây không giống bệnh biện, người ngoài không thể tùy tiện đi vào, trừ phi là người nhà, nhưng điều này cũng cân nhắc theo bệnh trạng. Dù sao ngoài nhân viên làm việc ở bên trong ra, thì toàn bệnh nhân tâm thần, nên để phòng ngừa việc phát sinh ngoài ý muốn, quy định ra vào rất nghiêm ngặt.

Đây là lần đầu tiên Lệ Minh Vũ đến bệnh viện tâm thần, làm việc nhiều năm trong giới chính trị, anh từng thăm hỏi không ít nơi lạ lùng, nhưng bệnh viện tâm thần vẫn là nơi anh chưa đến bao giờ.

Trên bãi cỏ lác đác vài người mặc đồng phục bệnh nhân đi tới đi lui, bắt gặp người ngoài cũng nhắm mắt làm ngơ. Đi hết bãi cỏ đến hành lang, anh phát hiện bệnh nhân nơi này đông hơn, có cả nam lẫn nữ, cả già lẫn trẻ, có người đang cười, cũng có người đang khóc.

Lệ Minh Vũ theo sau, đột nhiên anh bị một cụ già kéo tay, anh xoay đầu nhìn, liền đối diện với khuôn mặt nhăn nheo, người ông ta bốc mùi là lạ, đầu trọc lóc, cười ngoác miệng với anh: "Chào mừng cậu đến với địa ngục."

Lệ Minh Vũ sửng sốt, đứng yên tại chỗ, sống lưng bỗng dưng lạnh toát.

Địa ngục, ở đây đúng là địa ngục! Đây là môi trường mà người bình thường và không bình thường cùng tồn tại, nhìn đông đảo bệnh nhân trước mắt, anh bỗng cảm thấy ngột ngạt. Tô Nhiễm từng là một thành viên trong địa ngục.

Nhân viên đi phía trước, ngoảnh đầu lại thấy vậy, bèn quay lại, cười với Lệ Minh Vũ: "Bộ trưởng Lệ, bác Trương không làm hại ai đâu. Nếu không có gì, mời anh đi theo tôi."

Lệ Minh Vũ rút tay ra, vô thức gật đầu, theo kịp nhân viên dẫn đường. Khi đi ngang qua một chỗ, anh bất giác nhìn một nữ bệnh nhân trong sân đang quay mặt về phía cây cổ thụ, vừa nói chuyện, vừa vỗ nhẹ thân cây, cảnh này khiến người bình thường cảm thấy sợ hãi bội phần.

Anh hít sâu, hình bóng Tô Nhiễm vô tình hiện lên, có lẽ cô cũng từng làm như vậy.

Thang máy dừng nơi tầng 5, ánh nắng đổ bóng xuống mặt kính, Lệ Minh Vũ mới tìm lại được cảm giác bình thường.

Bác sĩ từng tiếp xúc với Tô Nhiễm chờ trong phòng làm việc từ sớm, thấy anh đến, bác sĩ vội tiến lên trước chào hỏi, mời ngồi.

Lệ Minh Vũ không có thói quen lãng phí thời gian, yêu cầu xem trực tiếp bệnh án của Tô Nhiễm. Bác sĩ mang một phần bệnh án giao cho anh, lặng thinh ngồi xuống bàn làm việc.

Bệnh án ghi chép tình huống nằm viện mỗi ngày của Tô Nhiễm, Lệ Minh Vũ lật từng trang, xem đến phân nửa ngón tay anh hơi run, sau cùng thấy đoạn miêu tả Tô Nhiễm đập đầu vào góc giường, nhịp thở của anh bỗng nhanh hơn, đến khi xem hết bệnh án, đôi mắt anh thấm đượm đau đớn.

Hồi lâu sau, anh mới lên tiếng, giọng anh khản đặc, "Nguyên nhân chính khiến Tô Nhiễm phát bệnh là gì?"

Bác sĩ thở dài, lắc đầu, "Bộ trưởng Lệ, anh cũng thấy đây không phải bênh án hoàn chình. Bệnh án trên tay anh chỉ là phần sau khi bệnh nhân nhập viện, nguyên nhân phát bệnh có lẽ nằm trong bệnh án còn lại. Xin lỗi anh, nhưng tôi không

có nó."

"Không có?" Lệ Minh Vũ nhíu chặt mày khó hiểu, "Anh là bác sĩ của Tô Nhiễm, làm sao không biết nguyên nhân phát bệnh?"

Nét mặt bác sĩ bối rối, "Bộ trưởng Lệ, thực ra tôi chỉ mới tiếp nhận Tô Nhiễm sau này. Bác sĩ phụ trách trước đó đã nghỉ hưu, đi du lịch khắp nơi. Không ai trong chúng tôi liên lạc được với ông ấy, có lẽ bệnh án lưu ở chỗ ông ấy cũng không chừng."

Thần sắc Lệ Minh Vũ cáu kỉnh, siết chặt tay, "Khoảng khi nào thì bác sĩ đó về nước?"

Chúng tôi không rõ lắm. Tính cách bác sĩ Vương lập dị, phần lớn đồng nghiệp trong bệnh viện không dám tiếp xúc với ông ấy."

Sự bất lực bỗng quét qua lòng anh, "Tình trạng của Tô Nhiễm khi ở bệnh viện thế nào?"

Anh muốn tìm hiểu những ngày cô sống ở đây.

Bác sĩ thở dài, "Tô Nhiễm, tên bệnh nhân này lưu lại ấn tượng vô cùng sâu sắc với tôi. Bệnh tình của cô ấy thất thường, đôi khi lại có thể im lặng không nói tiếng nào suốt vài ngày, đôi khi luống cuống bất an, thời gian sau này cô ấy còn có khuynh hướng tự sát."

Nỗi đau lan tràn tim anh.

"Người ở cạnh chăm sóc cô ấy khi đó gồm những ai?" Anh cố nén đau xót khó hiểu trong lòng.

Bác sĩ ngẫm nghĩ một lát, trả lời chắc chắn: "Mẹ Tô Nhiễm, tôi chỉ thấy một mình bà ấy."

Lại là Tô Ánh Vân.

Ánh mắt anh tối sầm. Lẽ nào anh chỉ có thể hỏi Tô Ánh Vân?

"Để có thể theo dõi tình huống bệnh nhân bất cứ lúc nào. Chúng tôi đều đặt camera ở mỗi phòng, đĩa tư liệu của Tô Nhiễm khi đó tôi có ở đây. Bộ trưởng Lệ, anh có muốn xem không?" Bác sĩ nghĩ tới mấu chốt, bèn nói.

Lệ Minh Vũ ngồi đó. Thoáng cái anh cứng đờ người, vài giây sau mới gật đầu.

Bác sĩ vào kho lấy hỗ sơ lấy đĩa tư liệu cầm ra, mở máy phát hình liên quan đến Tô Nhiễm.

Trong nháy mắt, Lệ Minh Vũ bỗng ngẹt thở.

Một căn phòng màu trắng, bít bùng không cửa sổ, giống hệt nhà tù. Tô Nhiễm ngồi chơ vơ dưới đất, cô dựa lưng vào tường, chăn nằm cạnh chân, gối còn trên giường, hình ảnh này thoạt nhìn rất quái lạ. Cô không cãi nhau ầm ĩ, chỉ ngồi yên dưới đất, chốc lát lại đập sau đầu vào tường theo tiết tấu, miệng lẩm bẩm đếm nhưng không nghe rõ, khoảng một phút sau dường như đếm sai, cô nhíu mày, đếm lần nữa

Lệ Minh Vũ đứng bật dậy, lưng anh cứng ngắt như sắt, tay nắm chặt thành nắm đấm rủ hai bên đùi, đôi mắt anh sâu hun hút đong đầy khó tin và đau xót, vòm ngực anh phập phồng. Anh cố gắng kiềm chế nhưng không cách nào xoa dịu cơn đau từ tận đáy lòng.

Trước khi tới đây, anh nghĩ ra vô số khả năng, có lẽ Tô Nhiễm ầm ĩ trong phòng bệnh, hoặc cô đánh nhau hoặc cô trách mắng, nhưng có thế nào cũng không ngờ cô lại yên lặng như vậy. Hóa ra, đôi khi yên lặng càng đau đớn khôn cùng, còn đáng sợ hơn ồn ào.

Anh không biết đoạn phim này kéo dài bao lâu, ánh mắt anh chỉ có Tô Nhiễm trên màn hình, nhìn đầu cô gõ từng nhịp vào tường. Mỗi nhịp gõ của cô không mạnh nhưng hệt như tảng đá khổng lồ va chạm trái tim đau nhức của anh.

"Cô ấy duy trì loại động tác này rất lâu." Bác sĩ giải thích.

"Tại sao bác sĩ không vào ngăn cản cô ấy? Mấy anh chỉ biết theo dõi qua màn hình thôi ư?" Lệ Minh Vũ đột nhiên phát cáu, nhưng thanh âm run rẩy.

Bác sĩ liếm môi, "Bộ trưởng Lệ, hành vi này không đủ gây thương tổn."

Độ lực va chạm này không đủ gây nên đau đớn và thương tổn, nhưng trái tim anh vì sao đau như vậy? Lệ Minh Vũ ngột ngạt, ngay cả hít thở anh cũng thấy đau nhói. Nhưng anh còn chưa đè nén được cơn đau này, một hình ảnh khác thường đã xuất hiện.

Chiếu đến hình ảnh này đã là một tiếng sau, anh quên cả thời gian. Tô Nhiễm ngồi dưới đất rốt cục cũng đứng dậy, bước tới bệ nước phía trước, mở vòi nước, rửa tay, đóng vòi nước, lau tay, sau đó lại mở vòi nước, rửa tay, đóng vòi nước, lau tay... Lặp đi lặp lại hàng loạt động tác như vậy, khuôn mặt trắng nhợt, bình lặng.

Thấy cảnh này, Lệ Minh Vũ không cách nào bình tĩnh được nữa, giọng anh khàn khàn hỏi: "Bình thường cô ấy cũng như vậy?"

Đây là biểu hiện lâm sàng của chứng rối loạn lo âu và chứng OCD (*) người mắc bệnh này thường ép bản thân làm một hành động, hơn nữa còn làm mỗi ngày, hết lần này đến lần khác. Trong quá trình làm hành động đó, cô ấy sẽ đếm, nhưng không thể quá thiếu một lần. Nếu thiếu một lần, dù là nửa đêm cô ấy cũng bất chợt xuống giường làm ngay." Bác sĩ giải thích tình trạng của cô theo góc độ chuyên môn.

(*) Chứng OCD (Obsessive- Compulsive Disorder): còn được gọi là chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế. Đây là một dạng nhóm bệnh rối loạn lo âu. Người bị ảnh hưởng của bệnh có những ý nghĩ và hành vi lặp lại một cách vô nghĩa mà không kiểm soát được.

Nỗi đau không ngừng tăng vọt trong Lệ Minh Vũ.

Động tác của cô duy trì hơn một tiếng, anh không yêu cầu trả nhanh, chỉ đứng như chết lặng ở đó quan sát cô trong phim.

Bác sĩ đã đứng mệt từ lâu, nhưng ngại ngồi xuống nên đành đứng cùng.

Khi phim chiếu được ba tiếng, hai bác sĩ và y tá bước vào phòng, Lệ Minh Vũ thấy Tô Nhiễm đi đến, ngồi nơi mép giường, rồi nằm xuống, bác sĩ và y tá thuần thục cầm dây thừng trói chặt cô trên giường.

"Khốn nạn! Mấy anh làm sao lại đối xử với cô ấy như vậy hả?" Đau đớn khôn nguôi vì cảnh này mà loáng cái bùng nổ thành giận dữ. Lệ Minh Vũ chợt xoay người, suýt nữa đã bẻ gãy xương của bác sĩ.

Bác sĩ sợ hãi run lẩy bẩy, lật đật giải thích: "Bộ trưởng Lệ, anh hiểu lầm rồi. Chúng tôi làm vậy là vì tốt cho Tô Nhiễm. Trước đây, mỗi khi cô ấy rửa tay xong, thường dùng thứ sắc nhọn cứa cổ tay. Chúng tôi sợ cô ấy gặp chuyện không may, nên chỉ có dùng cách này."

Lệ Minh Vũ nhìn thoáng qua Tô Nhiễm trong phim, cô giống một con búp bê vô tri vô giác nằm thẳng đơ trên giường, không vùng vẫy không phản kháng, hai mắt nhìn trần nhà lom lom.

"Đây là khuynh hướng tự sát theo lời mấy anh? Chết tiệt, mấy anh như vậy xứng làm bác sĩ ư?" Thấy cô trầm lặng, anh gào thét giận dữ, tay anh túm cổ áo bác sĩ, ánh mắt anh phẫn nộ tưởng chừng như muốn giết người.

 Chương 4: Anh chờ em

Bác sĩ bị anh túm chặt suýt nữa đã tắt thở, khuôn mặt bác sĩ ngạt thở đến đỏ bừng. Lệ Minh Vũ thả tay, bác sĩ vừa ho vừa nói: "Anh hiểu lầm rồi, thật sự, thật sự không phải như thế. Vài lần trước đó Tô Nhiễm quả thực có thói quen tự sát, sau này các bác sĩ chặt đứt được thói quen này, thì cô ấy thành như vậy. Đây là kết quả do thói quen tâm lý tạo thành, cũng là phương pháp điều trị thường dùng cho bệnh nhân tâm thần, ít nhất cô ấy sẽ không còn rửa tay xong rồi nghĩ ngay đến tự sát."

"Nói vậy, tôi còn phải cảm ơn mấy anh?" Lệ Minh Vũ giận dữ nhìn anh chằm chặp.

"Không! Không! Không! Bộ trưởng Lệ, lòng người vốn rất phức tạp, chúng tôi chỉ suy nghĩ cho Tô Nhiễm." Bác sĩ bắt gặp ánh mắt đáng sợ của anh, sắc mặt anh ta tái nhợt, cả người mềm nhũn, vội vã giải thích.

Lệ Minh Vũ nắm chặt tay, cố gắng kiềm chế thôi thúc giáng 1 đấm.

Cảm giác bất đồng này lâu lắm rồi anh mới trải qua.

Anh lại dời đường nhìn sang màn hình, vẻ mặt Tô Nhiễm yên ổn, đối lập hoàng toàn với Lệ Minh Vũ bên ngoài. Hai tay cô đặt lên bụng, khi bị cột dây cô vẫn giữ nguyên tư thế này. Môi cô cười nhẹ nhàng như cánh hoa tung bay trong không trung.

Lệ Minh Vũ biết cô cười rất đẹp nhưng nụ cười của cô lúc này lại khoét trái tim anh đau đớn vô cùng. Phút chốc, người anh lảo đảo, ngã ngồi trên sofa, nhưng mắt anh vẫn nhìn chằm chặp vào màn hình.

"Tư thế này, người bình thường còn thấy khó chịu, huống chi bệnh nhân!" Mãi lâu sau giọng anh khản đặc vang lên.

Bộ trưởng Lệ, chúng tôi không còn cách nào khác. Tô Nhiễm thật sự rất lạ. Đây là điều chúng tôi nghĩ mãi không ra, mỗi lần trước khi trói, cô ấy đều giữ nguyên tư thế này, hai tay đều đặt lên bụng, nếu kéo tay cô ấy ra, cô ấy sẽ kêu gào điên cuồng. Chúng tôi không muốn kích thích cảm xúc của cô ấy nên buộc phải làm thế này." Bác sĩ lau mồ hôi lạnh đang tuôn ra.

Lệ Minh Vũ nhắm nghiền hai mắt, nhưng đầu anh vẫn chứa đầy hình ảnh Tô Nhiễm nằm đờ đẫn trên giường, mới tối hôm qua, anh và cô còn triền miên cùng nhau, anh không cách nào liên tưởng hai hình ảnh này làm một.

Bác sĩ trông thấy anh thật đau đớn, cât giọng dè dặt, "Nhưng mà Tô Nhiễm rất may mắn, gặp được bác sĩ chuyên khoa ngoại thần kinh họ Mộ nổi tiếng. Anh ấy không phải bác sĩ tâm lý nhưng có thể giúp đỡ Tô Nhiễm khôi phục lại sự tỉnh táo một cách thần kỳ." Nói đến đây, giọng điệu bác sĩ có vẻ nhẹ nhõm hẳn.

Mộ Thừa?

Cái tên này như một mũi nhọn đâm thẳng vào trái tim Lệ Minh Vũ, nỗi đau vốn âm ỉ, loáng cái nổ tung. Chuyện sau đó không phải anh không biết nhưng đau đớn vượt ngoài khả năng chịu đựng của anh. Khi anh trông thấy hoàn cảnh nơi đây, phim theo dõi lúc Tô Nhiễm phát bệnh, nỗi đau như mũi dùi đục nát lòng anh.

Mộ Thừa xuất hiện vào thời điểm Tô Nhiễm tuyệt vọng nhất, còn anh thì sao? Nguyên nhân chính khiến Tô Nhiễm phát bệnh anh tạm thời vẫn chưa biết, nhưng anh chắc chắn một điều, việc Hòa Tấn Bằng nhảy lầu, sau đó thì ly hôn, chính là đòn đánh trí mạng với cô.

Giờ khắc này, anh đã hiểu vì sao Tô Nhiễm lại đối đãi nặng tình với Mộ Thừa. Vì Mộ Thừa, cô thà rằng chịu đựng mọi việc phát sinh bốn năm trước quay lại với anh!

Anh đã hiểu, thế nhưng lòng anh chỉ càng đau buốt.

Đúng vậy, anh chỉ có thể hiểu sự thay đổi tình cảm của Tô Nhiễm nhưng không cách nào tiếp thu!

Bác sĩ quan sát vẻ mặt bất bình thường của Lệ Minh Vũ, lo sợ đứng lặng một bên. Một lúc lâu sau, Lệ Minh Vũ mới cất giọng nhàn nhạt, "Đĩa tư liệu có thể đưa tôi không?"

"Cái này..." Bác sĩ hơi khó xử.

Xem xong tôi sẽ sai người đem trả lại cho anh." Lệ Minh Vũ nói thêm.

"À, vậy anh cứ cầm đi ạ." Bác sĩ vội vàng trả lời.

***

Lệ Minh Vũ gần như trốn chạy vào xe. Sau khi khóa chặt cửa xe, anh dựa cả người vào ghế, hơi thở dồn dập, cơ thể căng cứng như dây đàn có thể đứt bất cứ lúc nào, cầm chặt đĩa tư liệu như đang nắm trúng một quả bom hạng nặng.

Đồng Hựu phát hoảng, anh chưa bao giờ thấy Lệ Minh Vũ giống lúc này, lật đật quay người lại hỏi: "Bộ trưởng,

anh làm sao vậy ạ?"

Anh xua tay, Đồng Hựu kinh ngạc phát hiện ngón tay anh đang run rẩy. Phát hiện này như sấm vang lóe tung trên đầu Đồng Hựu. Chuyện gì sảy ra khiến tâm trạng Lệ Minh Vũ thay đổi như vậy? Đồng Hựu không dám hỏi, chỉ biết ngồi yên đợi mệnh lệnh.

Lệ Minh Vũ dán mắt vào đĩa tư liệu trên tay. Thứ này là toàn bộ hình ảnh theo dõi Tô Nhiễm.

Hay là chỉ có anh và ông trời mới biết giây phút này anh đang sợ, anh không biết bản thân sợ hãi điều gì, chỉ thấy đôi tay mình sợ hãi đến phát run.

Hay là anh sợ Tô Nhiễm trầm mặc, mặc đồ bệnh nhân màu trắng hòa chung phòng bệnh màu trắng. Hình dáng cô ngẩn ngơ xót xa, thần thái cô trắng bợt đến chói mắt, sự im lặng của cô đều như con dao tàn nhẫn đâm mạnh vào ngực anh.

Khi anh nắm chặt chiếc đĩa đến rạn nứt, điện thoại bất ngờ đổ chuông. Lâu thật lâu Lệ Minh Vũ vẫn không hay biết, tiếng chuông cứ réo rắt vang lên.

"Bộ trưởng, điện thoại của anh đang reng." Đồng Hựu trông thấy điện thoại của Lệ Minh Vũ đổ chuông, anh cũng không tiện nghe máy thay nên đành nhắc nhở.

Lúc này, Lệ Minh Vũ mới bừng tỉnh, cầm điện thoại lên theo bản năng, thấy số điện thoại hiển thị trên màn hình, anh đột nhiên giật mình. Khoảnh khăc như kéo dài cả thế kỷ.

"Em ở đâu?" Anh nghe máy, hỏi trực tiếp, ngay cả "Alo" cũng lượt bớt.

Đầu dây bên kia dường như đang ngơ ngác.

"Nói anh biết em ở đâu, phòng làm việc?" Có lẽ biết đối phương đang ngơ ngẩn, giọng anh nhẹ nhàng, thoáng nghe như uất ức lắng đọng sau cơn đau.

"Ừm." Thanh âm của đối phương cũng dịu dàng, chỉ khẽ "ừm" một tiếng, nhưng khiến Lệ Minh Vũ rung động khôn nguôi, tim anh bất giác đau nhói.

Anh không hỏi thêm gì, nhất thời giữa hai người chỉ còn vương vấn tiếng hít thở.

"À..." Đối phương mất tự nhiên, chủ động phá vỡ bầu không khí gượng gạo. "Tôi muốn hỏi mấy giờ anh về nhà. Chìa khóa của anh không phải ở chỗ của tôi sao?"

"Bây giờ."

"Hả?"

"Anh đến đón em." Anh nói.

"Thôi khỏi, để tôi tự bắt taxi bên ngoài."

"Ừ." Lệ Minh Vũ không làm khó cô, khi đối phương sắp gác máy, anh bổ sung thêm, "Anh chờ em về."

Đối phương lại ngây người, lát sau mới đáp lời, "Ừm."

Điện thoại cắt đứt, tiếng tút tút vang lên anh mới tắt máy.

"Bộ trưởng?"

"Về Bán Sơn." Anh ra lệnh.

Đồng Hựu gật đầu, chạy xe.

Chương 5: Ấm áp

Phòng làm việc.

Ánh mặt trời óng ánh tỏa nắng dịu dàng. 

Tô Nhiễm tắt máy, nhìn thoáng qua đồng hồ treo tường, đúng năm giờ, lúc này Lệ Minh Vũ nói về nhà? Cô vốn muốn nán lại phòng làm việc lâu hơn, hoàn tất việc còn tồn đọng, nhưng không biết mấy giờ anh về nên bèn gọi điện hỏi anh, nào ngờ kết quả lại như vậy.

Khi cô tắt máy, ngón tay vô tình chạm trúng lịch sử cuộc gọi, ánh mắt lơ đãng lướt qua nhưng nhanh chóng nhìn chằm chặp màn hình điện thoại. Bởi vì nhớ số điện thoại của Lệ Minh Vũ nên cô chỉ bấm số trực tiếp, không tìm kiếm trong danh bạ. Bây giờ để ý đến lịch sử cuộc gọi, cô bỗng giật mình.

Trên màn hình cuộc gọi mới nhất mà lịch sử cuộc gọi lưu lại, bất ngờ thay, tên hiển thị đối phương lại là "Ông xã".

Hai chữ này xuất hiện trong điện thoại càng dọa Tô Nhiễm sợ hãi. Cô nhớ kĩ đêm đó ở trước mặt Lệ Minh Vũ, cô lưu số điện thoại của anh, nhưng cô chỉ lưu tên anh thành "Lệ Minh Vũ", sao bây giờ lại thành "Ông xã" rồi?

Cô dấm khẳng định bản thân chưa từng chỉnh sửa, vậy người có thể đụng vào điện thoại của cô chỉ có một, chính là Lệ Minh Vũ, anh sửa từ lúc nào? Anh sửa thành như vậy để làm gì?

Cô đứng trầm mặc hồi lâu vẫ không nghĩ ra đáp án, đánh thôi, cô bước lên lầu chia chiết xuất mới nhất vừa điều chế cho công ty, rồi nhận được điện thoại hối bản thảo của biên tập viên, Tô Nhiễm liên tục xin lỗi. Đợt này quá bận, bận đến mức cô không có thời gian tập trung sáng tác, biên tập viên cũng hiểu nên thông cảm lùi thwoif gian nộp bản thảo lại.

Xong xuôi mọi thứ cũng mất hơn nửa tiếng, Tô Nhiễm vội thu dọn giỏ xách rời khỏi phòng làm việc. Cô bắt taxi, chạy thẳng về Bán Sơn.

Lá xanh um tùm đung đưa tràn đầy sức sống. Chớp mắt đã đến giữa hè, Tô Nhiễm xuống xe vô thức ngửa đầu lướt mắt qua cây cối chung quanh, mới thấy bỡ ngỡ hóa ra mùa hè đã tới từ lúc nào không hay. 

Lòng cô không khỏi cảm thán thời gian trôi qua quá nhanh, lơ đễnh nhớ tới mấy ngày sống cùng Lệ Minh Vũ, chia lìa đã đến gần ngay trước mắt. Nghĩ như vậy, khi bước lên bậc thềm, cô ngạc nhiên nhìn thấy Lệ Minh Vũ ngồi trước cửa biệt thự, cô vô thức dừng chân chốc lát.

Thân hình cao lớn dựa sát vào tường, một chân đạp đất một chân giẫm trên bậc thềm, cúi đầu không biết đang nhìn gì. Ánh nắng lan tràn vầng sáng mỹ lệ trên gương mặt anh tuấn của anh, thần thái anh thoải mái, ánh sáng kéo bóng anh dài tít tắp. Mọi thứ tạo nên con người cương nghị và có chút gì đó biếng nhác mà cô chưa bao giờ gặp qua. 

Cảnh đập vào mắt Tô Nhiễm, chảy xuôi vào tim cô. Từ ngày cô biết Lệ Minh Vũ, cô chưa bao gờ tìm thấy cụm từ "biếng nhác" trên anh. anh trong ấn tượng của cô lúc nào cũng trầm tĩnh khó đoán, cô chưa từng thấy anh cười tươi vui sướng hay đau thương vô bờ, dường như cuộc đời anh chỉ biết tiến thẳng về trước.

Nhưng bây giờ, anh ngồi ở đó, chỉ cách cô vài bước chân, thần thái anh dịu dàng ấm áp, bộ dáng lười biếng của anh càng giống một liều thuốc độc mê hoặc, mái tóc đen nhánh hơi che mắt anh. Cô không trông thấy vẻ mặt của anh nhưng cảm giác được sự nhàn nhã từ anh. 

Hóa ra, cảm xúc có thể lây truyền. 

Khi người bên cạnh ta hài lòng, tự nhiên tâm trạng ta cũng thoải mái theo. Khi người bên cạnh ta giận dữ, ta cũng cảm thấy buồn phiền. Có lẽ đây là bản tính tốt đẹp của con người.

Thời gian như ngừng trôi. Cảnh này như một đoạn phim đang dừng, dưới ánh mặt trời, cô đưng ở đó, anh ngồi biếng nhác trên bậc thềm...

Cuối cùng, hình ảnh đó cũng chấm dứt khi người đàn ông ngẩng đầu lên, thấy Tô Nhiễm đứng lặng gần đó, ánh mắt anh thoáng chốc ngây ngẩn. Tô Nhiễm mặc áo trắng, quần kaki đứng dưới nắng. Anh bất chợt nhớ tới hình ảnh trong phim, trái tim anh thoáng tắc nghẹn. Lời bác sĩ nói văng vẳng bên tai anh... Gian phòng màu sáng sẽ giúp Tô Nhiễm cảm thấy bình yên. Đây là vấn đề bác sĩ phát hiện được sau khi cô nhập viện.

Có lẽ cô là một thiên thần, chỉ tiếc lại bay vào địa ngục do anh dày công sắp đặt.

Tô Nhiễm đứng yên tại chỗ, thấy anh nhìn bản thân chăm chú, cô có vẻ gượng gạo, đi lên trước lấy chìa khóa, cất giọng bối rối hỏi anh, "Anh đợi lâu chưa?"

Đọc gì tiếp theo?

Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.

Đô Thị · Đang thịnh hành

Vui Chơi Giải Trí 2000: Nâng Nữ Minh Tinh Gấp Trăm Lần Phản Hồi Lợi Nhuận

Vui Chơi Giải Trí 2000: Nâng Nữ Minh Tinh Gấp Trăm Lần Phản Hồi Lợi Nhuận là bộ truyện thể loại n#Hệ Thống #Đô Thị #Điềm Đạm #Ngu Nhạc Minh Tinh. Ai thích gu truyện đô thị này thì khá hay và hợp nhé. Tác phẩm giới thiệu tóm tắt Đường Văn trở lại năm […]
5.0 669 Chương

Bắt Đầu Long Tượng Bàn Nhược Công, Ta Muốn Giết Xuyên Thế Giới!

Đây là cái võ đạo thông thần thế giới. Lục Thiếu Du, vốn là một núi thôn thiếu niên, một ngày mã tặc giết thôn, hắn thế mà tại truy sát bên dưới, thức tỉnh trí nhớ kiếp trước, đồng thời thu hoạch được giết chóc hệ thống. Giết địch liền có thể mạnh lên, […]
0.0 328 Chương

Toàn Dân Xếp Hạng, Ta Sáng Lập Khoa Huyễn Thiên Đình

« B.faloo mạng tiểu thuyết độc nhất vô nhị ký hợp đồng tiểu thuyết: Toàn dân xếp hạng, ta sáng lập Khoa Huyễn Thiên Đình » Toàn cầu mấy tỉ người xuyên việt Dị Giới đại lục, trở thành Quốc Vương, tham dự xếp hạng cũng thu được thưởng cho. Diệp Tô bắt đầu giác […]
0.0 737 Chương

Toàn Dân Tu Tiên: Gấp Trăm Lần Thưởng Cho

« B.faloo mạng tiểu thuyết độc nhất vô nhị ký hợp đồng tiểu thuyết: Toàn dân tu tiên: Gấp trăm lần thưởng cho » Nên đọc chú thích bên dưới, vì trong truyện có nhiều điều chưa nói kỹ, đến chương 100 mới nói rõ hết. Từ Nghị đi tới một cái toàn dân tu […]
0.0 1212 Chương

Tổng Võ: Nhục Thân Thêm Điểm, Nữ Hiệp Thỉnh Tự Trọng!

Đại Càn vương triều, võ đạo hưng thịnh. Tề Nhạc ngoài ý muốn nhục thân xuyên việt mà đến, giác tỉnh Huyền Tẫn hệ thống, mỗi cùng một tên mỹ nữ kết duyên, thì có thể đạt được điểm số cường hóa nhục thân. Không cách nào luyện khí Tề Nhạc, toàn bộ nhờ nhục […]
0.0 411 Chương

Cẩm Y Vô Song

Thế kỷ 21 công chức xuyên qua cổ đại, trở thành Ung quốc tây nam biên thùy một tên tiểu kỳ quan. Luyện Ngục tỉnh lại, đã là phản quốc tử tù. Gặp may thoát thân, lại thành địch quốc nội ứng. Đêm dài vô gian, song diện là điệp. Từ biên thuỳ Luyện Ngục […]
0.0 308 Chương

Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...