Chương 1: 1-> 4

Chuong 1

Hứa Lương Cầm đứng dưới lầu nhà mình, ngửa đầu nhìn ban công tầng 4 thấy sáng đèn, biết cha mẹ đều đang bận việc trong bếp, do dự chốc lát, rốt cuộc cô vẫn chậm chạp đi lên.

"Cha, mẹ, con về rồi". Vừa cởi giày, Hứa Lương Cầm liền vào bếp chào bố mẹ.

"Con gái yêu đã về à, nhanh đi rửa tay thôi, đồ ăn nấu xong rồi. Lão Hứa, cá xong chưa, nhanh nhanh!" Trình Lệ cười tươi nhìn con gái mình một cái, lại quay ra tiếp tục nấu đồ ăn.

"Mẹ, không phải mẹ bảo con về để xem mắt sao, kì công chuẩn bị một bàn thức ăn nhiều như thế làm gì chứ? Chỉ gặp mặt một tí, nói chuyện là xong thôi mà". Hứa Lương Cầm một bên vừa rửa tay vừa nói.

"Ai bảo vì xem mắt nên mới gọi con chứ, con gái yêu của mẹ, mẹ muốn nhìn con một chút, cái này cũng không được sao?"

Hứa Lương Cầm bắt đầu nghi ngờ, việc mà mẫu thân đại nhân nhà cô thích nhất chính là mỗi thứ sáu sẽ sắp xếp cho cô đi xem mắt, hôm nay sao vậy nhỉ, có gì hơi khác thường.

"Thế nào, con không tin mẹ sao? Không tin hỏi cha con đi!" Trình Lệ cũng chẳng thèm để ý con gái, trực tiếp bưng thức ăn ra bàn.

Hứa Thế Huy cười nói: "Tối nay mẹ con đúng là không chuẩn bị xem mắt cho con thật".

Lúc này Hứa Lương Cầm mới thật sự yên tâm, lại giúp dọn chén đũa, ba người ăn cơm xong, Hứa Lương Cầm xem TV một lát rồi về phòng của mình nghịch điện thoại.

"Tiểu Cầm, mẹ nói chuyện phiếm với con chút nhé?" Trình Lệ bỗng đẩy cửa vào.

Hứa Lương Cầm để điện thoại xuống rồi ngồi dậy: "Vâng ạ". Nghĩ thầm mẫu hậu nhà mình còn có chuyện gì khác ngoài việc thúc giục mình tìm đối tượng chứ.

"Tiểu Cầm, con còn nhớ thím họ ở quê mình trước kia không?" Trình Lệ ngồi vào bên giường hỏi con một câu.

"Mẹ, con làm sao mà nhớ nổi, mẹ với cha cũng chẳng bao giờ nhắc đến, con làm sao biết thím họ nào chứ".

Trình Lệ vội vàng nói: "Tên thím ấy có trên hộ khẩu mà nhỉ, hôm nào rảnh thì lấy ra xem đi".

"Không cần đâu, lúc con vào trường điền quê quán cũng chẳng để ý, hộ khẩu của con với cha cũng viết như nhau mà".

"Đứa bé này, mẹ nói với con như thế để biết con có thím họ là được rồi, dám xiên xẹo linh tinh! Ông bà nhà mình đều từ Sơn Đông qua đây đó". Trình Lệ cũng không lừa gạt con gái mình nên có chút tức giận.

"Con biết, con biết, mẹ nói tiếp đi". Hứa Lương Cầm cũng không để ý điều này.

"Chuyện là như thế này, thím họ con có một người bạn đồng hương ở gần nhà ta, nghe thấy con chưa có đối tượng cũng lo lắng theo. Vì thế muốn giới thiệu cho con một người, điều kiện đối phương không tệ, có xe có nhà, tiền cũng không thiếu, bộ dạng cũng được lắm, cao tầm 1m82 đó".

"Mẹ, điều kiện tốt như thế không phải anh tuấn phi phàm sao, người ta sao để ý con chứ? Chúng ta đừng tự làm xấu hổ nhau nữa". Bộ dạng của mình cũng không phải tiên giáng trần, dáng người cũng bình thường, suy nghĩ cũng không dám trèo cao, vẫn nên chọn môn đăng hộ đối, điều kiện bình thường thôi.

Trình Lệ do dự trong chốc lát, nói: "Chẳng qua cũng không phải chỉ có toàn ưu điểm, đối phương tuổi hơi lớn, lại qua một đời vợ, nhưng không có con. Cho nên nhà bọn họ chỉ mong cưới được một người con dâu tính tình tốt một chút, cũng không có yêu cầu khác".

Hứa Lương Cầm nghe xong lập tức nóng nảy: "Mẹ, mẹ nghĩ gì thế, con mới 28 tuổi, hiện nay còn nhiều phụ nữ hơn 30 còn chưa kết hôn kìa, mẹ sao lại tìm cho con một lão già thế, cái đó có khác gì bán con đi chứ! Con tốt xấu gì vẫn là cô gái trong sạch, thà rằng không tìm được chồng, cũng không chấp nhận thua thiệt vậy cho mình đâu!"

"Vớ vẩn! Cả tuổi mụ của con cũng đến 30 rồi còn gì, đối phương chẳng qua mới có 35 tuổi, là độ tuổi tốt để cưới đó, con nhìn con xem, khác gì một đứa trẻ con không, công việc cũng chẳng ổn định, cả ngày chỉ ôm cái máy tính viết tiểu thuyết gì gì đó, ai mà xem cái đó chứ! Nếu không ôm máy tính thì lại dán vào điện thoại, mẹ và cha con cũng chẳng trông cậy vào việc con sẽ chăm sóc hai người già này, nhưng tối thiểu mẹ phải tận mắt nhìn con cưới chồng sinh con mới nhắm mắt được! Tiểu Cầm, con nghe mẹ nói đây, đàn ông qua một lần hôn nhân cũng chẳng sao cả, quan trọng là không có con, tương lai con và anh ta sẽ có một đứa nhỏ, thế có khác gì các đôi vợ chồng trẻ đâu. Lại nói người ta có xe có nhà, chẳng cần lo chạy vạy, con xem hàng xóm xung quanh đều vay mượn mới thuê được nhà ở, mỗi ngày lo lắng, không thấy mệt sao! Mẹ cũng không muốn ép con quá đáng, chẳng qua chỉ gặp thử một lần, nếu thấy không hợp thì thôi, con xem được không? Mẹ sẽ chẳng can thiệp nhiều đâu, đưa cho con số điện thoại trước, đến lúc đó các con tự mình liên hệ".

"Con không đồng ý chút nào, con không đi làm nhưng cũng chẳng thiếu gì, con cũng có khả năng tìm được một đối tượng khác, mẹ không cần ép con, về sau cũng đừng quan tâm nữa, con thấy lúc về nhà là chẳng có chuyện gì tốt, đó là lý do vì sao con thà thuê nhà ở ngoài còn hơn về nhà ở, con đi đây!" Tính quật cường của Hứa Lương Cầm nổi lên, nhanh chóng lấy quần áo, xách túi ra về.

"Con bé chết tiệt kia, đúng là đồ cứng đầu, cả ngày chơi với một đám bạn không có tiền đồ mà! Nào có chuyện phụ nữ không kết hôn, mẹ nói cho cô biết, chuyện này mẹ không để yên đâu!" Trình Lệ tức giận đuổi theo nói.

Hứa Lương Cầm làm như không nghe thấy, chạy nhanh xuống tầng, lúc xuống đường mới chậm rãi đi, vừa đi nước mắt vừa rơi, cô không phải là người dễ rơi nước mắt, chẳng qua chỉ vì chuyện kết hôn nên rất mệt mỏi, chính cô cũng hiểu cha mẹ rất lo lắng, chẳng qua hôn nhân mà không tâm đầu ý hợp thì sao nên duyên chứ, lấy kiểu đó sớm muộn gì cũng có vấn đề, lại nói dù gì thì mình cũng đã 28 tuổi, sinh nhật xong thêm nửa tháng nữa là sang năm mới, cho nên tính tuổi mụ liền thêm hai tuổi, điều này cũng chẳng thay đổi được.

Cô cũng chẳng có công việc, chỉ chờ vào tiền viết tiểu thuyết trên mạng, tiền thuê nhà với ăn uống có thể giải quyết, nhưng tiền để dành cũng không có nhiều.

Trở về nhà trọ, vừa mở cửa, Hứa Lương Cầm liền trợn mắt nhìn, phòng này cô và Tô Hiểu Vũ cùng thuê, cũng là tác giả viết truyện, cùng nhau ở một năm rưỡi, ở chung cũng không tệ, đều không giấu nhau chuyện gì.

Sau đó Tô Hiểu Vũ cho một tên con trai là Ngô Thừa Long đến thuê một phòng nhỏ, mới đầu cô cứ nghĩ đó là bạn trai Tô Hiểu Vũ, sau mới phát hiện hóa ra không phải.

Thật ra cũng chẳng ngạc nhiên gì, chủ yếu là lúc Ngô Thừa Long có một cô em họ, cô quen cô ta lúc đi làm từ thiện nhưng bọn cô chẳng ưa gì nhau. Từ khi Ngô Thừa Long đến trọ thì lúc Trần Mĩ vui, buồn, giận hờn gì đều xả lên người cô.

"Xem mắt về rồi sao, nhìn dáng vẻ của cô này, chắc là lại thất bại rồi chứ gì". Trần Mĩ đắc ý nhìn dáng vẻ của Hứa Lương Cầm, liền cười hỏi.

"Tôi không đi xem mắt, cô tới đây làm gì?" Hứa Lương Cầm cũng chẳng quan tâm Trần Mĩ, liền ngồi xuống ghế sô pha nhỏ.

Gia đình nhà Trần Mĩ có năm cửa hàng bán lẻ đang cho thuê, cho nên đại tiểu thư này cũng chẳng cần phải đi làm, tiền cho thuê thôi cũng đủ dùng.

"Anh họ tôi ở đây nên đến chứ sao, chẳng qua cũng muốn xem gái ế 6 năm đi xem mắt thế nào. Tôi nói Hứa Lương Cầm này, chị lớn tuổi như thế, vừa béo lại chẳng xinh xắn gì, cao có 1m6, còn cận thị, theo tôi thì chị nên chọn đối tượng đã ly hôn đó, làm mẹ kế có gì không tốt đâu". Trần Mĩ đắc ý cười khanh khách.

Chẳng qua không nghĩ tới hôm nay chạm đúng chỗ đau của Hứa Lương Cầm rồi.

"Trần Mĩ, cô cũng có gì hơn tôi, cao 1m7 lận đấy, nhưng tới 90 kg thì đẹp hơn ai, cô có đối tượng rồi sao? Chưa có mà cũng chê người khác!"

"Tuổi tôi ít hơn chị, nhà tôi có điều kiện, lo gì không tìm được người, ai chẳng biết chị vì Uông Tân Dương nên mới tham gia hoạt động từ thiện, mà có làm gì đi nữa thì người ta cũng chẳng để vào mắt đâu!" Trần Mĩ bị chọc giận, miệng không đắn đo công kích Hứa Lương Cầm.

Đúng rồi, cô cùng vị "hồng nhan họa thủy" này so đo không kịp, Hứa Lương Cầm trừng mắt nhìn Trần Mĩ không nói câu nào.

Uông Tân Dương lúc trước ngồi cùng bàn với cô ở tiểu học sơ trung, bộ dáng lịch sự, tính cách ôn hòa, từ tiểu học đã làm lớp trưởng, ở phương diện học tập luôn giúp cô.

Hiện tại người này cũng thành danh, làm giảng viên một trường đại học nổi tiếng, không những thế Uông Tân Dương còn lập một tổ chức có tên là "Hội Hạnh Phúc" và làm hội trưởng.

Thật ra trong lòng Hứa Lương Cầm cũng thừa nhận cô thềm mến Uông Tân Dương, có lúc nằm mơ thấy hai người kết hôn với nhau, cô cảm thấy người đàn ông dịu dàng này đúng là mẫu hình lý tưởng, nhưng cũng không dám thổ lộ, cũng không có nhiều cơ hội tiếp xúc với hắn.

Có lần đang hội họp, nghe Uông Tân Dương tuyên truyền, cô lập tức hưởng ứng tham gia, không chút do dự gia nhập "Hội Hạnh Phúc", quan tâm tới sức khỏe mọi người và cùng đi hoạt động từ thiện.

Mà Trần Mĩ là đàn em của Uông Tân Dương, ở đại học từng tiếp xúc vài lần với Uông Tân Dương, cho nên vừa tốt nghiệp đã chạy theo người ta đi làm từ thiện, đương nhiên là thời điểm không có Uông Tân Dương thì cô ta cũng chẳng tham gia.

Bởi vậy, hai người thầm mến một người nên là tình địch của nhau, tự nhiên nhìn đối phương không vừa mắt.

"Trần Mĩ, cô quá đáng vừa thôi, nam chưa cưới nữ chưa gả, tùy vào năng lực của từng người, điều kiện trong nhà cô tuy tốt, những cũng không so được với tính tình hiền dịu của Lương Cầm hay Khương Doanh, cha mẹ người ta mở công ty vật liệu xây dựng lớn, cũng không giống cô cứ cả ngày ở nhà ăn bám!" Lúc này Tô Hiểu Vũ từ phòng đi ra, cô không thích nhìn bộ dáng đắc ý của Trần Mĩ, nhưng vì nể mặt mũi bạn tốt Ngô Thừa Long nên nhẫn nhịn.

"Tôi không thèm nói chuyện với các chị, tôi đi tìm anh họ tôi!" Nhắc tới Khởi Khương Doanh, Trần Mĩ liền khó chịu, tuy điều kiện nhà cô không bằng, nhưng bạn thân của Lương Cầm là Khương Doanh thì không cần nói, công ty của nhà Khương Doanh quy mô không nhỏ, đó mới là nhà giàu thật sự, hơn nữ Khương Doanh rất xinh đẹp lại có năng lực, quản lý một công ty chứng khoán, ngoại giao quốc tế rất tốt, mấu chốt cô lại là bạn thân của Lương Cầm, cho nên mỗi lần nhắc tới Khương Doanh cũng không thích.

"Cuối cùng cũng chịu im, Thừa Long đêm này làm khuya nên tối nay chắc chắn Trần Mĩ sẽ không đến nữa đâu. Cậu làm sao thế, sao mắt đỏ thế này?" Tô Hiểu Vũ kéo Lương Cầm ngồi vào sô pha.

Ngô Thừa Long làm thêm ở quán bar, mặc dù có bà con họ hàng là Trần gia nhưng hắn cũng không muốn dựa hơi, muốn tự mình cố gắng phấn đấu.

"Còn có thể làm sao, không phải là tại mẹ tớ sao." Hứa Lương Cầm phiền muộn kể hết cho Tô Hiểu Vũ nghe.

Tô Hiểu Vũ nghe xong liền vui vẻ: "Tớ nói này, Lương Cầm cậu không phải viết tiểu thuyết kiếm sống sao, sao lại không có chút sâu sắc nào thế, tớ thấy quá rõ mà. Hiện nay cái việc chọn vợ kén chồng nó đã khác xưa rồi, cậu biết đàn ông tốt là như thế nào không?"

Hứa Lương Cầm lắc đầu, không biết Tô Hiểu Vũ muốn nói gì.

"Có nhà, không vay mượn, ly hôn không có con! Đàn ông như vậy rất lý tưởng, đàn ông từng ly hôn mới biết hôn nhân không dễ dàng gì, cũng là người đã trải qua đau khổ, không có đứa con cũng không có ai làm loạn, không sợ làm mẹ kế bị người đời mắng, tương lai cũng chẳng ai tranh tài sản, tớ nói đây là cơ hội tốt đó, nắm cho chắc vào nhé".

Khi được Tô Hiểu Vũ giảng giải, Hứa Lương Cầm hơi do dự: "Ôm cái tư tưởng này đi xem mắt, không phải chỉ vì lợi ích sao?"

"Thời nay ai mà không muốn lợi ích chứ? Không chỉ phụ nữ, mà đàn ông cũng muốn tìm mấy phụ nữ vừa đẹp vừa giàu có đấy thôi! Cũng không phải là cậu lừa dối người ta, hợp thì quen nhau, không hợp thì thôi. Tớ biết trong lòng cậu có Uông Tân Dương, nhưng các cậu tiếp xúc với nhau lâu như thế lại chẳng có tiến triển gì, không bằng dời mắt xem chỗ khác, có phải cha mẹ cậu bớt lo lắng hơn không?"

Tô Hiểu Vũ cứ khuyên giải mãi, Hứa Lương Cầm có chút hối hận vì vừa ầm ỹ với mẹ, cha mẹ cũng chẳng sung sướng gì, con cái hàng xóm xung quanh đều đã kết hôn, cháu chắt đã chạy chơi khắp nhà, bọn họ cũng rất áp lực, mà mình còn làm họ buồn, đúng là không nên.

"Cậu cứ từ từ nghĩ đi, tớ còn 5000 chữ nữa đây, viết xong liền kết toán lĩnh tiền rồi đi dạo phố thôi". Tô Hiểu Vũ nói xong liền vào bếp tính nấu mì.

"Đợi chút!" Hứa Lương Cầm gọi cô lại.

"Làm sao thế?" Tô Hiểu Vũ quay lại hỏi.

"Cái này, tớ cao có 1m59, có thể nói 1m6 được không ... Chiều cao nói lên lên một chút được chứ nhỉ?"

Tô Hiểu Vũ khinh thường nói: "Cái này cũng cần phải hỏi sao?" Nói xong đi vào bếp.

Mình nói 1m6 cũng không tính là lừa dối phải không, Hứa Lương Cầm vẫn để ý những lời Trần Mĩ nói.

Tuy rằng viết tiểu thuyết trên mạng, nhưng Tô Hiểu Vũ kiếm được nhiều tiền hơn cô, mỗi tháng đều thu về hơn 1 vạn, có lúc là 2-3 vạn, còn lúc cô được nhiều nhất cũng chỉ có 7000, tiêu xài bình thường cũng mất 3000-4000 rồi, hơn nữa nghề viết tiểu thuyết này không phải lúc nào cũng viết ra được, nếu viết không ra gì thì cũng chẳng kiếm được tiền, cho nên áp lực rất lớn.

Đương nhiên khi Tô Hiểu Vũ có nhiều tiền cũng là một liều thuốc khích lệ tinh thần cho cô thêm tự tin hơn, cũng thu hút được nhiều nữ độc giả.

Nghĩ thế Hứa Lương Cầm liền trở về phòng mình, nhìn nhìn Laptop thì càng nhớ tới cha mẹ mình đã đau khổ thế nào, quyết định đồng ý gặp người đàn ông từng ly hôn kia một lần.

Chương 2

Sáng hôm sau, Hứa Lương Cầm liền gọi điện cho mẹ mình, nói cô đã suy nghĩ cẩn thận, đồng ý đi xem mắt.

Việc này làm Trình Lệ vui đến phát điên, vừa cúp máy liền nhắn tin đưa số của đối phương cho Hứa Lương Cầm.

Nhưng đã một tuần trôi qua mà đối phương cũng không có động tĩnh gì, như thế khiến Hứa Lương Cầm rất thoải mái, thì ra đối phương cũng không muốn xem mắt, thế nên cô chuyên tâm vào tác phẩm của mình, bộ truyện trước không kiếm được bao nhiêu nên cô phải nghĩ cách kiếm thêm bù đắp vào, bằng không mục tiêu gửi tiết kiệm ngân hàng của cô cũng xong rồi.

Cô đi xem mắt nhiều năm như vậy cũng biết không ít chuyện, giống như Tô Hiểu Vũ nói, đầu năm nay các cô gái đừng mơ mộng sẽ được đàn ông bao nuôi, người ta cho không bằng tự mình kiếm, cho nên cô cũng bắt đầu để dành một ít, lấy đó làm niềm vui. Huống chi tương lai nếu có kết hôn rồi có con thì cũng cần một số tiền kha khá, còn có chẳng may cha mẹ bị bệnh gì cần chữa trị, mà không có chuyện gì thì cầm điện thoại xem tiền mình gửi trong ngân hàng cũng thấy thoải mái vui vẻ rồi.

Viết đến hơn 3000 chữ, cảm thấy hơi mệt, Hứa Lương Cầm thuận tay mở túi khoai sấy ăn, chọn một bộ phim mĩ xem, lúc này điện thoại kêu lên.

"Alo?" Hứa Lương Cầm cầm lên ấn nghe.

"Xin hỏi có phải Hứa Lương Cầm không?" Đối phương là đàn ông, giọng nói cũng rất dễ nghe và lễ phép, có điều cô không biết là ai thôi.

"Đúng vậy, anh là?" Có phải hội viên của hội Hạnh phúc cần tìm mình nhờ giúp đỡ không nhỉ, hiện tại cũng không rãnh, Hứa Lương Cầm đang nghĩ lý do để từ chối.

"Xin chào, tôi là Tống Dật Hàng, xin lỗi bây giờ mới gọi cho cô được, thời gian qua tôi đi công tác, mới về được hai ngày, hi vọng cô bỏ qua cho, cô sắp xếp thời gian thích hợp để chúng ta gặp nhau nhé".

Tống Dật Hàng? Ai thế nhỉ, có phải tên nào lừa đảo không, nói chuyện cũng không giống lừa đảo mà, may là mình có hai số, một số cho người ngoài một số chỉ bạn bè người thân biết thôi.

Nghĩ vậy Hứa Lương Cầm khinh thường bĩu môi: "Tôi không biết anh". Sau đó cúp máy, để điện thoại qua một bên tiếp tục xem phim.

Không đúng không đúng, số điện thoại kia chính là người mà mẹ cô giới thiệu cho! Tống Dật Hàng, Tống Dật Hàng! Ôi mẹ ơi, mẹ cô hình như có nói người kia họ Tống đúng không? Hứa Lương Cầm lật đật nuốt vội miếng khoai sấy, nhanh chóng gọi lại.

Đối phương bắt máy rất nhanh, chẳng qua giọng nói hơi do dự: "Alo?"

"Rất xin lỗi, bởi vì lâu quá, tôi quên mất, xấu hổ quá. Tôi lúc nào cũng rảnh, thời gian thì anh tự quyết định nhé". Hứa Lương Cầm vội vàng nhận lỗi.

Đối phương nở nụ cười: "Không sao, ngày mai là chủ nhật nhưng tôi có việc bận, hay là hẹn chiều thứ hai tầm 5 giờ rưỡi, tôi qua đón cô".

"Được, tôi ở ngay cạnh khách sạn Hoa Minh, anh cứ ở bên đường chờ tôi, anh thấy được không?"

"Vậy cũng được, quyết định vậy nhé, hẹn gặp lại".

Rõ ràng chính là người đó, nhưng giọng như thanh niên vậy, không biết ngoại hình như thế nào, Hứa Lương Cầm để điện thoại xuống, trong lòng lại có gánh nặng, tuy nói không thèm để ý nhưng cũng không muốn nhà mình mất mặt, lúc đó bản thân mình có lẽ phải nhờ Tô Hiểu Vũ giúp ăn mặc trang điểm thôi.

Sau đó lại gọi cho mẹ cô, nghe càu nhàu một hồi mới xong.

Đến 4 giờ chiều thứ hai, Khương Doanh cũng đến.

"Sao cậu lại tới đây?" Thấy Khương Doanh đi vào, Hứa Lương Cầm cảm thấy rất kì lạ, bình thường Khương Doanh tới sẽ nói cho cô biết trước một tiếng.

"Nửa giờ trước chị đây nhận được điện thoại của dì, nghe nói cậu đi gặp đại gia, dì cố ý muốn tớ đến giúp cậu một tay, để lại ấn tượng tốt với đối phương". Khương Doanh cười cười đi đến, cùng Tô Hiểu Vũ nói chuyện.

Mẹ cũng làm quá lên đi, Lương Cầm bất dĩ mặc Khương Doanh kéo cô ngồi vào ghế: "Không phải đại gia, mẹ tớ nói bừa đấy, chẳng qua có kinh doanh thôi".

"Chẳng cần biết hắn là ai, hai bọn tớ giúp cậu, nhất định không thành vấn đề".

Tô Hiểu Vũ thấy Khương Doanh trang điểm cho Lương Cầm, cô đi xem thử mấy bộ quần áo trong tủ, kết quả là nhìn sơ qua rồi đóng lại luôn. "Hứa Lương Cầm, tớ cũng đến phục cậu, một năm bốn mùa, quần áo nào cũng như nhau, bình thường ngoài việc cậu mua đồ ăn vặt thì tiền đi đâu thế?"

"Tiền của cậu ấy toàn cất đi thôi, tớ đã nghĩ tới chuyện này, tớ đã mua cho cậu ấy quần áo trước rồi, để tí nữa thay". Khương Doanh biết thừa tính của cô bạn thân này.

"Quần áo mua cho tớ sao, cám ơn cậu nha". Hứa Lương Cầm nghe thấy có quần áo mới liền vui vẻ.

Nhưng sau đó lại có chút hối hận: "Sao lại hở nhiều thế này, tớ sao dám ra khỏi nhà, không thích".

Quần áo Khương Doanh mua cho cô là một chiếc váy màu đen kết hợp với voan mỏng, bên trong còn có một lớp vải mỏng cùng màu, dù thế vẫn không thể che đậy được bộ ngực đẹp lộ ra một mảng, từ bé tới bây giờ, cô đã từng mặc đồ như này đâu.

"Cái này đã là gì, có nhiều cái lộ hơn nhiều, tớ thấy thế này mới gợi cảm, nhìn đi nhìn lại, thường ngày nhìn cậu cũng bình thường, mặc đồ đen lên tôn làn da trắng thế này, không thua mĩ nhân nào đâu nhé. Bộ này đẹp mà, phần bụng phần đùi đều che hết, có gì đâu mà sợ". Tô Hiểu Vũ muốn thông não cho Hứa Lương Cầm, lại lấy vài cái quần jean cho cô thử, Hứa Lương Cầm không béo, tỉ lệ người không tệ, chẳng qua ngồi máy tính với ăn vặt nhiều mới thấy bụng một chút, hơn nữa nhìn cũng thuận mắt, da dẻ trắng bóc.

Hứa Lương Cầm không có cách nào, đành tùy hai cô bạn tìm đồ, cuối cùng Khương Doanh tháo kính của cô xuống: "Cấm đeo, vừa trắng lại có một đôi mắt to tròn".

"Sao lại không mang, tớ không nhìn thấy rõ" Mang kính áp tròng sợ sẽ nhiễm trùng, cho nên Lương Cầm chỉ đeo hai cái ốp chai to tướng, cô cận gần 5 độ, về cơ bản là bỏ kiếng ra không thấy rõ, hơn nữa lúc đó sẽ buổi tối, làm sao nhìn được đây.

"Không đeo cũng tốt, mắt khép hờ mới quyến rũ. Được rồi, cậu đã muộn 10 phút, nhanh nhanh xuống dưới đi". Tô Hiểu Vũ đưa ví cho Hứa Lương Cầm rồi giục cô xuống tầng.

"Ối, muộn rồi sao, các cậu không chịu để ý thời gian, thật là...."

"Đàn ông đợi phụ nữ là hiển nhiên, như thế mới thấy cậu có giá, đi đi". Khương Doanh nói xong đóng cửa lại.

Hứa Lương Cầm bất đắt dĩ, đành phải mang giày cao gót bước xuống tầng, đến khách sạn Hoa Minh mới nhớ quên không hỏi biển số của đối phương, vì thế lấy điện thoại gọi cho Tống Dật Hàng.

"Xin hỏi cô là Hứa tiểu thư?" Chưa tìm thấy số, Hứa Lương Cầm nghe thấy bên cạnh có người gọi mình.

"Vâng, là tôi, anh là Tống Dật Hàng sao?"

Người nọ cười nói: "Xe tôi ở bên kia, đi thôi".

Hứa Lương Cầm nhanh chóng đánh giá đối phương, lập tức có cảm giác bị lừa dối, người thấp đã không nói, lúc lại gần mới nhìn rõ được khuôn mặt, Tống Dật Hàng này sao già thế nhỉ, 35 tuổi nói 50 thì người ta cũng tin đấy!

Giờ quay về cũng không tốt, chắc người này cũng không có ý xấu gì đâu nhỉ? Hứa Lương Cầm đi đến xe, tuy không biết hãng gì nhưng đại khái cũng biết là loại xe trong nước, đại gia gì chứ, đúng là muốn trêu đùa người ta mà! Chiếc xe này mình cũng mua được, lúc quay về cô phải nói chuyện với mẹ mới được, thím họ kia nói chuyện không đáng tin mà!

"Hứa tiểu thư, mời lên xe".

Hứa Lương Cầm thấy đối phương mở cửa sau cho mình, ngượng ngùng hỏi: "Hay tôi ngồi ghế phụ, anh cũng không phải tài xế của tôi, tôi ngồi sau thật không phải".

Người nọ nở nụ cười: "Tôi là lái xe của Tống tiên sinh".

Hứa Lương Cầm lập tức nhìn phía sau, quả nhiên là trong xe có người, vì thế mặt đỏ lên, lập tức ngồi vào xe.

"Xấu hổ quá, tôi đến muộn". Bởi vì ngồi song song, Hứa Lương Cầm cũng không dám nhìn đối phương, chỉ nhìn thoáng qua, cũng nhìn không rõ, vì thế trong lòng oánh trách Khương Doanh không cho mình đeo kính.

"Không sao, bây giờ tôi còn phải đến nhà ga đưa vé tàu cho bạn, cô không ngại chứ?" Tống Dật Hàng nhìn cô gái đang ngồi thẳng lưng kia, có chút không yên tâm.

Từ lúc hắn về nước, một ngày cha mẹ cũng không để yên, liên tục thúc giục kết hôn, hắn cũng không phải không tìm được cô gái nào, sao cứ phải gấp gáp như thế? Tuần trước mẹ muốn giới thiệu cho hắn một cô gái, không thể từ chối, hắn nghĩ kéo dài thử một tuần lễ nhưng cha mẹ cũng không hết hy vọng. Cho nên bất đắc dĩ phải hẹn đối phương, không nghĩ đối phương lại quên mình, làm hắn cảm thấy có chút hứng thú.

Dựa vào kinh nghiệm nhìn người của hắn, nhiều năm tiếp xúc với đủ loại phụ nữ, tuy rằng chưa nhìn kĩ đối phương, nhưng vừa nhìn là thấy cô gái này rất thành thật, cũng không phải khẩu vị của mình, chẳng qua chỉ gặp mặt một lần nên cũng không sao.

"Không sao, có việc thì anh cứ làm đi". Ngoài miệng Hứa Lương Cầm nói không sao, trong lòng xấu hổ vì đã quên người ta, sao dám để bụng chứ.

Từ lúc lên xe di động gọi không ngớt, tối thứ hai mà bận rộn thế, có thể thấy đối phương với mình hoàn toàn khác biệt, trong nước không nhiều xe Jeep, lại còn thuê lái xe, như vậy là rất giỏi rồi.

"Tôi với lão Vương qua bên kia một chút, cô ở trong xe chờ tôi nhé, chìa khóa xe tôi để đây, có việc gì cứ khóa lại là được". Tống Dật Hàng nói xong, cầm chìa khóa xe đưa cho Hứa Lương Cầm, rồi nhanh chóng đi ra ngoài.

Nhận chìa khóa xong, Hứa Lương Cầm nhìn hai người rời đi, cảm thấy lưng họ Tống này rất dài, vóng dáng cũng rất cao, coi như là đại gia rồi, họ tên lái xe cũng kêu lão Vương, lão Lý, không khác gì tiểu thuyết cô viết, chẳng qua giọng nói của Tống Dật Hàng rất êm tai, không phải như ra lệnh cho người khác.

Đợi trong xe 20 phút đến phát chán cũng không thấy hai người kia đâu, nãy cũng chưa đi vệ sinh, lúc bọn Khương Doanh tra tấn một mất cũng quên mất, trong xe lại có điều hòa lạnh không chịu được, vì thế cô nhanh chóng xuống xe, máy móc khóa xe rồi nhìn xung quanh một lượt.

Chẳng qua nhìn một lúc, cô phát hiện có mấy người xung quanh đang đánh giá mình, có phải cô ăn mặc hở hang quá không? Tự nhiên thấy xấu hổ liền đi đến một nhà hàng hỏi.

Vừa vào cửa liền hỏi người phục vụ: "Cho tôi hỏi, nhà vệ sinh ở đâu vậy?"

Người phục vụ rất lễ phép: "Thưa cô, nhà vệ sinh của chúng tôi gặp trục trặc, tạm thời không sử dụng được".

Sao lại xui xẻo thế chứ, Hứa Lương Cầm lo lắng.

"Nếu cô cần gấp thì đi đến chỗ đối diện đằng kia, nơi đó có nhà vệ sinh công cộng". Nhìn mặt Hứa Lương Cầm trắng bệch, người phục vụ tốt bụng nói.

Hứa Lương Cầm nhanh chóng cám ơn, đi chầm chậm đến bên đường, lúc vào hỏi một nhân viên vị trí nhà vệ sinh, sau đó chạy đến.

"Cô đi đâu vậy?" Hứa Lương Cầm đang đi thì bị chặn lại.

Hứa Lương Cầm đánh giá đối phương, bộ dáng nho nhã đẹp trai, chẳng qua cô cũng chẳng để ý: "Anh nhận nhầm người sao?"

"Cô không phải là Hứa Lương Cầm sao?"

"Đúng vậy, anh là? Ôi trời, xấu hổ quá, là Tống Dật Hàng sao, tôi muốn đi vệ sinh, chìa khóa này, anh chờ tôi một lúc". Hứa Lương Cầm nhìn thấy lão Vương đứng bên cạnh, lập tức biết người này là ai, vì thế đem chìa khóa nhét vào tay Tống Dật Hàng rồi chạy nhanh đi.

Bộ dạng của mình khiến người ta dễ quên như thế sao? Tống Dật Hàng sờ sờ cằm, lần đầu tiên anh có cảm giác nghi ngờ dáng vẻ của mình.

Nhìn thật đẹp trai, Hứa Lương Cầm ngồi xổm trong nhà vệ sinh nhớ lại ngũ quan của Tống Dật Hàng, bất kể là khí chất hay tướng mạo mình với anh ta đều không xứng, không thể đùa được!

Chẳng qua người này tựa như bước qua từ tiểu thuyết ngôn tình mà cô đã viết: đôi môi mỏng quyến rũ, mũi thẳng, mày rậm cùng đôi mắt thâm sâu đa tình.

Hì hì, Tống Dật Hàng này thật đúng là có bộ dạng phong lưu, được đấy!

Chương 3

Sau khi đi vệ sinh xong, Hứa Lương Cầm chầm chậm trở về thì thấy Tống Dật Hàng đang ở trong xe.

"Chờ có lâu không?" Hứa Lương Cầm vẫn có chút xấu hổ.

"Không sao, việc đã xong hết rồi. Tôi thấy thời gian cũng không còn sớm, có muốn đi ăn cơm chiều không?" Tống Dật Hàng cảm thấy tuy mình không có cảm giác gì với cô gái này, nhưng vẫn phải giữ phong độ, cũng không thể để đối phương đi cùng mình một lúc mà ôm bụng đói ra về, vậy thì quá mất thể diện.

Căn bản người này không muốn ăn cơm cùng mình! Nghe câu nói này, nếu thật sự muốn đi ăn cơm cùng cô chắc chắn sẽ không hỏi như vậy, nếu muốn đi thì sẽ hỏi: "Cùng đi ăn một bữa cơm nhé?"

Nếu người ta miễn cưỡng như vậy, mình cũng nên thức thời, mang mặt dày đi ăn uống không ngon gì, cần gì chứ!

Trong lòng nghĩ như vậy, Hứa Lương Cầm lễ phép cười cười nhìn Tống Dật Hàng: "Không cần, bình thường tôi vốn không hay ăn cơm chiều, nếu không anh đưa tôi về nhà trước đi".

Tống Dật Hàng không khỏi thở nhẹ ra một hơi, hiện nay đa số các cô gái đều không ăn cơm chiều để giảm cân duy trì vóc dáng, bên cạnh hắn không ít người như vậy, Hứa Lương Cầm biết điều như thế cũng tránh được lúng túng khi cùng ăn bữa cơm, vì thế liền cười nói: "Nếu như thế tôi đưa cô về, lần sau có dịp sẽ liên lạc lại".

Lời nói khách khí uyển chuyển như thế, Hứa Lương Cầm đương nhiên cũng không vạch trần, qua loa đồng ý, cảm thấy lần gặp mặt này thất bại là chuyện bình thường, hai người chênh lệch quá lớn, mặc dù đối phương chỉ là đại gia nhỏ, nhưng dựa vào dáng người và khuôn mặt như thế thì không lo không tìm được những cô gái trẻ tuổi xinh đẹp, mình và người ta không cùng đẳng cấp!

Chiếc xe con dừng lại ở đối diện khách sạn, Tống Dật Hàng rất có lễ độ xuống xe với Hứa Lương Cầm, muốn đưa cô về.

Hứa Lương Cầm vội vàng xua tay: "Không cần không cần, chỗ tôi ở rất gần đây, ở tiểu khu đối diện, không cần làm phiền, cảm ơn anh đã đưa tôi về".

Cô gái này sao nói chuyện cứ híp mắt vậy nhỉ? Tống Dật Hàng nhìn thấy Hứa Lương Cầm không được tự nhiên liền khách khí nói hai ba câu rồi ra về.

Bởi vì sắc trời đã tối, mắt Hứa Lương Cầm nhìn không rõ, sờ sờ cái bụng kêu ục ục, chạy vào quán ăn bên đường mua một đống đồ ăn là có một bữa cơm no.

Lên lầu mở cửa vào nhà, vừa mới thay dép đi tới giữa phòng khách liền nghe thấy tiếng rên rỉ của Tô Hiểu Vũ, âm thanh này giống như thống khổ, giống như vui sướng làm cho cô còn chưa trải việc đời cảm thấy mặt đỏ tim đập, miệng khô lưỡi nóng, hơn nữa trong tiểu thuyết tình cảm cô viết cũng tham khảo không ít chuyện mây mưa của Tô Hiểu Vũ.

Chỉ là không rõ người đàn ông trong phòng kia là ai, người theo Tô Hiểu Vũ nhiều đếm không hết, đa số cô đều đã quen mặt, mà cô cũng thật bội phục thủ đoạn của Tô Hiểu Vũ, bạn trai có nhiều nhưng không có một người nào dám ghen tuông tranh giành, lợi hại!

Cảm thấy nghe tiếp sẽ làm cô cũng nổi lên ham muốn nhộn nhạo, Hứa Lương Cầm quyết định mang theo đồ chạy nhanh về phòng mình.

Chỉ là cô chưa kịp đi cửa phòng kia đã mở, một người đàn ông từ trong đó đi ra, vừa thấy Hứa Lương Cầm thì ngạc nhiên, sau khi đánh giá cả buổi mới do dự hỏi: "Cô là Hứa Lương Cầm?"

Hứa Lương Cầm cũng híp mắt nhìn đối phương, nghe giọng nói thôi cũng biết đối phương là ai, Lý Học Thông - "vị hôn phu" của Tô Hiểu Vũ!

"Là tôi, hôm nay anh rảnh ghé chơi à?"

Lý Học Thông cười gật đầu: "Hôm nay kết thúc buổi diễn sớm, cô không đeo kính lại còn trang điểm nên không nhận ra, xinh đẹp hơn trước. Hiểu Vũ đói bụng, tôi làm đồ ăn cho cô ấy".

Hứa Lương Cầm gật gật đầu không nói tiếp nữa mà bước nhanh về phòng, tìm được mắt kính thay quần áo xong bắt đầu ăn xiên thịt dê.

Lý Học Thông này cũng rất tài giỏi, trong nhà có vài đoàn thể tổ chức các loại hình nghệ thuật dân gian, bình thường tham gia lễ khai mạc, khai trương các buổi diễn mới, nhà rất giàu có, hơn nữa hắn lại là con trai một, bên người có hàng tá diễn viên theo nịnh nọt, bình thường không khác nào một thiếu gia.

Nhưng mà hiện tại lại thua trong tay Tô Hiểu Vũ, biết rõ bên cạnh Tô Hiểu Vũ có mấy người đàn ông, hắn vẫn như một kẻ ăn xin bám theo đuổi, một thời gian sau Tô Hiểu Vũ bị tinh thần cố chấp của hắn dù cho đội nón xanh vẫn theo đuổi làm cho cô cảm động, hồ đồ nhận lời cầu hôn của Lý Học Thông, đến lúc tỉnh táo cảm thấy hối hận, nhưng Lý Học Thông lại thề non hẹn biển cho nên Tô Hiểu Vũ đâm lao phải theo lao, không vứt bỏ hắn được, cuối cùng cảm thấy hổ thẹn nên vẫn kéo dài đến bây giờ.

Mà Lý Học Thông dù biết rõ Tô Hiểu Vũ sẽ không sống cùng hắn, nhưng trước sau như một vẫn rất tốt với Tô Hiểu Vũ, không để ý Tô Hiểu Vũ cùng đàn ông khác lên giường, không những thế còn chuẩn bị đồ cưới khi nào Tô Hiểu Vũ đồng ý sẽ lập tức kết hôn, thật sự làm cho người ta không thể tưởng tượng nổi, Hứa Lương Cầm nghĩ Lý Học Thông quả là người hiếm thấy.

Giải quyết xong 20 xiên thịt dê nướng, Hứa Lương Cầm lại cầm muối ớt chanh trước mặt.

"Trở về sớm thế". Tô Hiểu Vũ không gõ cửa bước vào, trên người mặc một chiếc áo ngủ mỏng manh đi đến.

Hứa Lương Cầm nhìn tóc cô ướt sũng biết là vừa tắm rửa xong: "Cảm thấy không hợp nên quay về, Lục Lục Lâm đâu, chưa nấu cơm cho cậu sao?"

"Lục Lục Lâm là ai?" Tô Hiểu Vũ nghe không hiểu.

"Lý Học Thông đó, trong lòng tớ hắn là Lục Lục Lâm số 1 trong nước".

(Lục Lâm vốn là tên núi Đại Đồng ở Hồ Bắc, từng là căn cứ của nghĩa quân Vương Khuông, Vương Phượng thời Hán, sau chỉ những người ở rừng núi để cướp bóc hoặc để chống quan lại)

"Cậu thật biết tổn thương người khác, tớ muốn sớm hủy bỏ hôn ước với hắn, là hắn không đồng ý, cậu cũng không phải không biết. Tớ vừa bảo hắn đi rồi, hắn làm đồ ăn rất khó ăn, ngủ còn thích ngáy làm sao tớ chịu được. Nói xem không hợp thế nào, là cậu không thích hắn hay hắn không thích cậu?" Thấy trên bàn có cơm rang, Tô Hiểu Vũ đứng lên đi đến ăn.

"Như nhau cả thôi, khuôn mặt với dáng dấp của người ta rất được, hơn nữa còn nhiều tiền nên tớ trèo cao không nổi, tớ thấy hắn không thật lòng muốn đi xem mắt, chẳng qua bị trong nhà ép đi thôi".

Tô Hiểu Vũ hừ một tiếng: "Mặt mũi cậu cái gì cũng không thiếu thì kém hắn cái gì chứ? Nháy mắt một cái khẳng định sẽ có một đám người chạy theo, hắn không phân biệt được tốt xấu đã bỏ một bảo bối như thế này người tổn thất là hắn, chúng ta đi người khác tốt hơn!"

"Chị hai ơi, liếc mắt đưa tình với híp mắt nhìn người ta là hai việc khác nhau biết không, các cậu không cho tớ đeo kính, tớ chỉ có thể nhíu mắt vào nhìn, không chừng sẽ bị nhiều người hiểu nhầm đấy!"

Tô Hiểu Vũ nghe xong cười cười: "Đúng là chiến lược sai lầm. Cậu đừng vội, ngày mai tớ đến môi giới hôn nhân tìm cho cậu nhiều mối tốt hơn, không tin là không có người thích hợp!"

Hứa Lương Cầm cũng không nói lời nào, dù sao Tô Hiểu Vũ rất bận rộn chưa chắc đã nhớ đến chuyện này, mình cũng không nên vội vã từ chối lòng tốt của bạn.

Hai người ăn uống xong, Tô Hiểu Vũ đứng dậy trở về phòng, bắt đầu bế quan gõ chữ viết tiểu thuyết, các cô tuy không phải sáng tác tác phẩm văn học lớn gì nhưng cũng phải có cảm hứng, mà cảm hứng thì phải để trong đêm yên tĩnh mới có thể phát triển được.

Hơn 3 giờ sáng rốt cuộc Hứa Lương Cầm cũng hoàn thành tốt nhiệm vụ, đứng lên lười biếng duỗi lưng đi đến giường rồi chìm vào giấc ngủ, vừa mới mê man thì bên tường lại truyền đến tiếng rên rỉ với ván giường kêu cọt kẹt cọt kẹt.

Đây không phải tiếng Tô Hiểu Vũ sao, âm thanh vẫn nhàm chán như thế không đổi, có phải nên có gì mới mẻ hơn không? Hứa Lương Cầm đối với âm thanh sát vách chịu đựng đã quen nên cứ ngủ tiếp.

Buổi trưa ngày hôm sau Hứa Lương Cầm gọi điện cho mẹ nói xem mắt thất bại, tuy Trình Lệ thất vọng nhưng không có biện pháp, chỉ có thể an ủi con gái yêu vài câu sau đó lại tiếp tục nhờ vả người khác tìm kiếm đối tượng cho Hứa Lương Cầm.

Qua hơn nửa tháng, Hứa Lương Cầm bắt đầu cảm thấy chán nản, không có nguyên nhân gì chẳng qua có một mối lo lắng mới xuất hiện, hiện nay tiểu thuyết đang thất thu nên thu nhập giảm mạnh, nửa tháng mà kiếm được chưa tới 500 đồng thì đúng là giết người!

Như thế không ổn, biết mình sống chỉ dựa vào tiền sáng tác mỗi tháng, Hứa Lương Cầm cảm thấy phải tự cứu mình, bằng không cha mẹ nhất định sẽ ép cô về nhà ở, đến lúc đó không muốn kết hôn hay phải lấy ai cô cũng không được tự quyền quyết định.

"Lương Cầm, nhanh lên! Nhanh nhanh thay quần áo đi!" Tô Hiểu Vũ xông vào như cơn gió lớn.

"Cậu không thể gõ cửa sao, không lịch sự chút nào". Hứa Lương Cầm tức giận nói.

Tô Hiểu Vũ cười cười: "Cậu ở trong phòng trừ ăn ngủ với gõ chữ ra còn làm chuyện gì khác mà phải sợ, chẳng lẽ muốn tự sướng?"

"Cậu tự chơi đi mà chơi, mà vội vàng chuyện gì chứ, thế nào?" Hứa Lương Cầm trừng mắt nhìn Tô Hiểu Vũ một cái.

"Ôi, cậu chưa từng trải nghiệm qua chuyện đó, làm sao biết nó tuyệt như thế nào, Lương Cầm cậu đừng tự bạc đãi chính mình, cứ bảo thủ giữ mình như thế thì quá nhạt nhẽo đấy. Không nhiều lời với cậu, nhanh thay quần áo, không phải lần trước tớ bảo cậu là tớ có đứa bạn làm trong công ty môi giới à, hôm nay tớ gọi điện cho cô ấy nói chuyện phiếm thì kết quả cậu biết sao không, tối nay chỗ cô ấy có hoạt động xem mắt tập thể, cậu thấy không, đây là trời ban hoa đào đến cho cậu đấy!"

"Xem mắt tập thể? Tớ không đi, xem mắt đã đủ dọa người, còn tập thể, thôi quên đi!" Hứa Lương Cầm lắc đầu, cô không muốn trong một đám con trai kia chọn ba lựa bốn.

Tô Hiểu Vũ tức giận đập vai Hứa Lương Cầm: "Cậu thì biết cái gì! Cậu cho rằng công ty bạn tớ chỉ là một công ty môi giới hôn nhân nho nhỏ sao, tớ cho cậu biết đó là công ty chất lượng cao, tất cả hội viên đều là thành phần lãnh đạo, tri thức trở lên, cán bộ làm ở cơ quan xí nghiệp rất nhiều, địa điểm xem mắt hôm nay là trên lầu 9 của khách sạn quốc tế Quân Duyệt, phí mỗi cá nhân tới 699 đồng lậm đó, tổng cộng chỉ có 20 người, điều kiện nam nữ xem mắt đều cực tốt, cậu nghe đã hiểu chưa?"

"Tớ không điên đến mức tốn 700 đồng cho cái việc xem mặt vớ vẩn này đâu! Nói gì thì điều kiện của tớ cũng không tốt lắm, ngay cả một công việc đàng hoàng cũng không có, đến xem náo nhiệt làm gì chứ". Hứa Lương Cầm nghe thấy tình huống như vậy lại càng không muốn đi.

"Tớ không thể tưởng tượng được sao cậu lại keo kiệt đến thế, nói thật cho cậu biết, xem mắt lần này là phía đàn ông trả tiền, phụ nữ được miễn phí, có một cô bận việc không đi được, bạn tớ cần tìm người thay thế, cậu đi cô ấy muốn cầu mà không được, cơ hội lần này ông trời đã an bài cho đó, tớ cảm thấy chuyện lần này của cậu rất có hi vọng, hơn nữa ai nói không có công việc ổn định thì không được xem mắt, biết đâu có người vừa ý. Cậu nhanh lên một chút coi, không kịp thời gian bây giờ".

"Tớ không phải cậu, người gặp người thích, chẳng qua nếu cậu nói tớ đi giúp cô bạn của cậu thì tớ không có ý kiến". Cũng được, tiệc đẳng cấp năm sao, nghĩ đến đã thèm chảy nước miếng, Hứa Lương Cầm nghe thấy ăn mà không phải trả tiền liền động lòng, cô 30 tuổi rồi mà chưa từng đến cổng của khách sạn 5 sao cao cấp bao giờ.

Tô Hiểu Vũ nhìn bộ dạng vui thích của Hứa Lương Cầm, nhanh nhẹn giúp cô thay trang phục rồi tiễn ra cửa.

Hứa Lương Cầm đi xe đến khách sạn Quân Duyệt, lúc xuống xe có chút không yên lòng, trong lòng không dám chắc mình sẽ hòa nhập được với nơi cao cấp này.

Hít sâu một hơi, đến tận lúc vào thang máy mới chậm rãi đánh giá, nhìn thấy thiết bị trong thang máy toàn thấy trang bị xa xỉ, thầm nghĩ lúc bình thường viết tiểu thuyết quả là viết bừa bãi, lúc này tận mắt chứng kiến thì đúng là không còn gì để chê.

Vào cửa tiệc thì thấy bàn đã đầy chỗ, bạn của Tô Hiểu Vũ khách khí chào hỏi xong cũng nhanh chóng đưa Hứa Lương Cầm đến bàn duy nhất còn thiếu phụ nữ.

"Được rồi, đã đến đông đủ, mọi người có thể tự tìm hiểu đối phương hoặc là nhân viên sẽ nói giúp, chỉ là tôi nhắc nhở mọi người một chút vì thời gian có hạn, cho nên cứ 10 phút mỗi người nam sẽ đổi vị trí nói chuyện với cô gái khác, đến giờ thì nhân viên chúng tôi sẽ nhắc nhở mọi người thay đổi, hiện tại mời mọi người vừa ăn uống vừa trò chuyện với mỹ nữ nhé!" Hứa Lương Cầm thấy bạn của Tô Hiểu Vũ nói xong quy tắc liền cùng những nhân viên khác lui vào, không tham dự nhiều vào quá trình xem mắt.

Hứa Lương Cầm nhìn 9 cô gái khác đánh giá, mỗi người đều trang điểm tỉ mỉ, quần áo khí chất của mình so với người ta đều chênh lệch, lại càng không phải nói về phương diện công việc, nghĩ vậy cũng biết mình không bằng người ta, cảm thấy việc bây giờ nên làm là ăn uống cho thật đã đi.

"Xin hỏi tiểu thư họ gì? Nếu không thì tôi tự giới thiệu chút nhé, dù sao chỉ có 10 phút, tôi họ Trương, Trương Nhiên, làm giáo viên dạy tiếng Anh trường cao đẳng, yêu thích đi đây đó". Người đàn ông đối diện Hứa Lương Cầm vào thẳng chủ đề.

Nghe giọng nói của đối phương, lúc này Hứa Lương Cầm mới chậm rãi nhìn.

Không thể nào, thật đẹp trai! Đúng là không uổng công! Nghĩ lại thấy dạo này mình gặp trai đẹp nhiều thật.

"Tôi cảm thấy nhìn anh rất quen, có ai nói anh rất giống Tề Tần lúc trẻ không?". Dù sao đối phương cũng chẳng coi trọng mình, Hứa Lương Cầm thả lỏng trò chuyện tán gẫu.

Cô gái này muốn cưới đến phát điên rồi sao? Làm gì có ai mới gặp mặt đã không rụt rè khen ngợi đối phương, nóng lòng muốn tán tỉnh như thế chứ!

Ngồi ở bàn ngăn cách bởi tấm bình phong bên cạnh, Tống Dật Hàng nghe thấy giọng điệu nịnh nọt trêu đùa của Hứa Lương Cầm, trong lòng không khỏi chế nhạo.

Chương 4

Người tên Trương Nhiên rất ngạc nhiên, không nghĩ Hứa Lương Cầm lại nói chuyện thẳng thắn như vậy, nhưng rất nhanh tự tin cười: "Nhiều người nói như vậy thật, vừa rồi tôi nói nhiều như thế, còn chưa hỏi cô họ gì làm ở đâu?"

"Tôi tên là Hứa Lương Cầm, hiện không đi làm, các anh là giáo viên trung học có phải rất mệt không, dạy thêm dạy bù kiếm được nhiều tiền chứ, anh đi làm xa nhà sao?" Hứa Lương Cầm cảm thấy mình nên hỏi han một chút, tìm hiểu những công việc khác nhau để tìm thêm vốn viết tiểu thuyết.

"Khá xa, không cùng một khu". Trương Nhiên Hữu có chút không hiểu, không rõ Hứa Lương Cầm này ầm ĩ cái gì, điều kiện không tốt như thế sao có thể là hội viên của công ty môi giới này nhỉ, cô gái này không có công việc, chẳng lẽ trong nhà có nhiều tiền sao?

"Vậy anh đi dạy như thế nào, lái xe à?" Hứa Lương Cầm lại đặt một câu hỏi nữa.

"Tôi không có xe, bình thường đều dùng xe đạp điện đi làm, trường học chỗ tôi làm không phải trường trọng điểm nên cũng không phải học bù, cho nên thu nhập không nhiều lắm, cha mẹ cô làm gì, tôi hi vọng có thể tìm một người vợ tốt để tôi có thể từ biệt cái xe đạp điện."

Bộ dạng của Trương Nhiên này không xấu, công việx cũng không tệ, nhưng hắn lại muốn tìm một người vợ giàu có để thỏa mãn nhu cầu vật chất, tuy rằng đây là sự thật nhưng vẫn khiến người ta ghét bỏ.

"Bố mẹ tôi chỉ là công nhân bình thường đã về hưu, tôi không có công việc cũng chẳng đi làm, đây chính là điều kiện của gia đình tôi". Hứa Lương Cầm cũng không có kiên nhẫn để tiếp tục câu chuyện này, nghĩ lại phải đối mặt với 9 tên đàn ông như vậy thật mệt chết, hiện tại cô muốn đứng dậy đến bàn ăn lấy thức ăn, coi như không uổng công cô đến đây.

Trương Nhiên xác định cô gái đối diện nói thật nên cũng không còn hứng thú gì để nói, vì thế hai người tự nhiên đứng dậy ra khu đồ ăn lấy chút gì đó.

"Dật Hàng, anh đang nghĩ gì thế? Bữa tối không hợp khẩu vị sao?" Shibata Hisako có chút bất an nhìn Tống Dật Hàng đang không tập trung.

Cô quen Tống Dật Hàng 10 năm, lại hoàn toàn không hiểu rõ sự điên rồ trong người đàn ông này, bình thường đều là người đàn ông tuấn tú phong độ.

Tống Dật Hàng cười cười: "Không có gì, chỉ cảm thấy buổi tiệc xem mắt bên kia thật có ý tứ".

"Văn hóa xem mắt của Trung Quốc quả thật thú vị, nhưng mà trong những trường hợp như vậy có thể phụ nữ sẽ không cảm thấy thoải mái". Shibata Hisako không đồng ý với phương thức xem mắt mất thể diện này, nhưng trong khuôn khép lễ giáo của cô không cho phép cô nói ra mấy lời quá đáng.

"Anh cũng là người Trung Quốc, cũng quen rồi". Tống Dật Hàng không nghĩ tới Hứa Lương Cầm sẽ thay đổi thái độ với tên con trai kia, thật đúng là có chút ngoài dự tính của hắn.

Shibata Hisako nghe lời của Tống Dật Hàng lập tức luống cuống nói: "Thật xin lỗi, sống bên nước ngoài lâu quá, em lại quên mất quốc tịch của Dật Hàng, thật sự xin lỗi".

"Bản thân anh cũng không thật sự đồng ý cách thức này, em đừng căng thẳng, chúng ta ăn cơm đi". Tống Dật Hàng rất thích tính dịu dàng của phụ nữ Nhật Bản, có thể làm đàn ông hài lòng, đó cũng là lý do hắn đồng ý ở chung với Shibata Hisako nhiều năm như vậy, hai người ở với nhau rất ăn ý.

Chờ Hứa Lương Cầm và Trương Nhiên lấy xong đồ ăn, 10 phút đã trôi qua, Hứa Lương Cầm vẫn ngồi ở chỗ đó, Trương Nhiên đi đến bàn tiếp theo, sau đó Hứa Lương Cầm nhìn Trương Nhiên ân cần bỏ đồ ăn vào đĩa của cô gái, tuy bộ dáng của anh ta rất tốt, nhưng nếu phụ nữ không có tiền không có quyền thì đoán chừng cũng không quản được hắn.

Giữ vững tinh thần, Hứa Lương Cầm mỉm cười nhìn đối tượng thứ hai: "Tôi không có công việc, bạn nhờ vả nên mới đến thay thôi".

Người này ở trong nồi cháy đen vớt ra sao? Đen một cách lợi hại, ngũ quan cùng bộ dáng hình như đều chen ở giữa hay sao, thấy đối phương cũng cười với mình, Hứa Lương Cầm cũng không muốn ăn, nếu người đen bình thường mà so với anh ta chắc thành da trắng cũng nên, người này lại có hẳn răng cửa vàng.

Trương Nhiên vừa rồi có tính cách làm người ta buồn nôn, còn người này ngoại hình làm người ta phát khiếp! Hứa Lương Cầm cực kỳ bất đắc dĩ, một chút cũng không muốn ngồi chung.

"Xin chào, tôi tên Vương Khuê. Thật ra tôi cũng có người quen nên mới tham gia lần gặp mặt này, tôi làm kỹ thuật ở một nhà máy, một tháng cơ bản có thể kiếm được 5 6 ngàn, đương nhiên là tính luôn cả tiền tăng ca. Tôi thấy cô rất tốt, hai ta cũng thích hợp, cùng trao đổi số điện thoại đi, tương lai nếu tôi và cô kết hôn thì tiền cô giữ hết!"

Người này đúng là bệnh không nhẹ, Hứa Lương Cầm mỉm cười: "Anh cảm thấy chỗ nào của tôi tốt?"

"Ừm.... tôi, tôi cảm thấy cô rất có hương vị của phụ nữ". Vương Khuê nghẹn nửa ngày mới nói ra một câu như dầu cù là Vạn Kim.

"Mùi vị rất nhiều sao?" Hứa Lương Cầm vẫn cười.

"Phụt........" Vẫn để ý tình hình bên kia, Tống Dật Hàng phun một ngụm rượu đỏ, Shibata Hisako nhanh chóng đưa khăn cho hắn, cũng không hiểu vì sao Tống Dật Hàng rõ ràng bị sặc mà vẫn cười được.

"Hả?" Vương Khuê có chút choáng váng.

"Anh không phải nói tôi có hương vị phụ nữ sao, nhiều năm rồi anh là người đầu tiên khen tôi như vậy đấy, cho nên tôi muốn hỏi mùi vị của phụ nữ nhiều cỡ nào?"

Mặt Vương Khuê đổ mồ hôi, Hứa Lương Cầm nghĩ nếu người này không quá đen thì bây giờ chắc mặt đang đỏ bừng, không muốn làm khó đối phương, Hứa Lương Cầm lại một lần nữa đứng dậy: "Tôi đi vệ sinh".

"Anh đến toilet rửa sạch một chút". Tống Dật Hàng nghe thấy Hứa Lương Cầm nói cũng đứng lên, trong đầu hắn đột nhiên muốn bắt chuyện với Hứa Lương Cầm, muốn chào hỏi một chút.

"Vâng, anh cứ đi đi". Shibata Hisako nói nhỏ với Tống Dật Hàng.

Còn phải ứng phó với 8 người nữa, Hứa Lương Cầm tuy rằng không muốn tiếp tục, nhưng không muốn bạn của Tô Hiểu Vũ khó xử nên cố gắng đến khi kết thúc.

Nghĩ lại thấy mình cũng hơi quá đáng, bộ dạng tuấn tú công việc tốt dễ nhìn thì lại chướng mắt với lợi thế của gia đình người ta, đương nhiên đối phương cũng không coi trọng cô, nhưng Vương Khuê này thật ra là người tốt bụng lại thành thật, chính mình lại không thích người ta.

Ôi, xem đi xem lại vẫn là Uông Tân Dương hợp ý mình nhất, chính mình lại không dám thổ lộ, sợ bị từ chối thì sau này sẽ không có cơ hội gặp nhau.

Trong lòng Hứa Lương Cầm bất đắc dĩ thở dài, hai tay đẩy cửa toilet ra ngoài, kết quả lại không cẩn thận bị ngã lại còn quỳ trực tiếp xuống hành lang.

Tống Dật Hàng đang tựa vào tường chờ bị hoảng sợ, phản ứng đầu tiên là muốn đỡ Hứa Lương Cầm đứng dậy, không nghĩ tới Hứa Lương Cầm thấy tay hắn thì ra hiệu không cần, nhìn nhìn vài cái rồi tự đứng lên, ngay cả quần áo cũng chưa kịp phủi thì vội vàng đi tới phòng tiệc.

"Đừng nhìn tôi, may là không có người khác, bằng không sẽ thật mất mặt". Hứa Lương Cầm nhận ra Tống Dật Hàng.

"Cô........ không đau sao?" Tống Dật Hàng do dự hỏi, vừa rồi thấy Hứa Lương Cầm ngã có vẻ đau.

Hứa Lương Cầm quay lại nhìn: "Sao mà không đau chứ, nhưng so với việc bị người khác thấy thì vẫn đỡ hơn". Cách toilet một đoạn, Hứa Lương Cầm mới dừng lại vỗ vỗ quần áo, vén quần lên nhìn nhìn, chỗ bị ngã cũng không đỏ lắm.

"Chỗ bậc thang kia có biển cảnh báo, cô không thấy sao?" Tống Dật Hàng nghĩ lại bộ dáng sợ bị người khác thấy của Hứa Lương Cầm, rốt cuộc không nhin được cười.

"Anh nói mấy lời này là có ý gì, tôi mà nhìn thấy thì làm sao ngã chứ?" Hứa Lương Cầm nhìn thấy Tống Dật Hàng thì cảm thấy tự nhiên hơn rất nhiều, dù sao cũng không phải nói chuyện gặp mặt xấu hổ đó.

"Cô sao lại đeo kính thế?"

"Cận thị".

"Sao lần trước gặp không thấy cô đeo?"

"Vì muốn xinh đẹp hơn".

Hứa Lương Cầm trả lời trực tiếp, Tống Dật Hàng cười, chả trách lần trước gặp thấy mắt Hứa Lương Cầm lạ lạ, chẳng qua lần này Hứa Lương Cầm cũng không câu nệ như lần trước, vì thế lại hỏi: "Xem mắt nhiều người như thế có thể gặp được nhân duyên sao?"

"Ôi, bạn thân thay tôi sốt ruột, tôi cũng đâu rảnh đến vậy, không sao cả, nói điều kiện của tôi thì tất cả đàn ông đều không ưa nổi".

"Vừa rồi người kia không phải đối với cô rất vừa lòng sao?"

Lúc này Hứa Lương Cầm liếc nhìn Tống Dật Hàng: "Anh dám nghe lén người khác nói chuyện sao?"

"Không phải nghe lén, là ngồi gần không nghe không được".

"Không nhiều lời với anh nữa, thời gian tiệc rất hạn chế, anh cũng đang lãng phí thời gian đấy".

Tống Dật Hàng cười gật đầu với Hứa Lương Cầm rồi trở về.

"Ủa? Sao hai người lấy ít thế? Vậy lỗ lắm nha, hay để tôi che cho hai người lấy thêm nhé." Thời điểm đến bàn của Tống Dật Hàng, Hứa Lương Cầm vừa nhìn đồ ăn trên bàn không nhiều lắm nên sốt ruột cùng chào hỏi với Shibata Hisako.

"Tiểu thư, bên này là khu gọi cơm, không phải buffet". Lúc này có một người phục vụ đưa thức ăn tới lễ phép nói.

Hứa Lương Cầm cảm thấy xấu hổ sờ sờ mặt: "Xấu hổ quá, hai người ăn đi, tôi đi đây". Nói xong liền chạy nhanh về chỗ của mình, đến cùng vẫn là mất mặt.

"Dật Hàng, anh quen vị tiểu thư kia sao?" Shibata Hisako tò mò hỏi, bạn bè bên cạnh Tống Dật Hàng cô cũng quen chút ít nhưng cô gái này thì chưa bao giờ nhìn thấy, hơn nữa xem ra bọn họ cũng không cùng tầng lớp với nhau.

"Gặp mặt một lần". Tống Dật Hàng cũng không muốn giải thích nhiều.

Shibata Hisoka cũng không hỏi nữa, bởi vì cô gái này Tống Dật Hàng cũng không để vào mắt, không phải cô xem thường cô gái này mà những phụ nữ vây quanh Tống Dật Hàng đều là những cô gái xuất chúng.

Đến 9 giờ buổi xem mắt mới kết thúc, Hứa Lương Cầm nhẹ nhàng thở ra, lúc này nhân viên của công ty môi giới đến: "Hứa tiểu thư, tiên sinh kia có cảm tình với tiểu thư, không bằng hai người lưu lại số để liên lạc nhé".

Hứa Lương Cầm nhìn theo tay của nhân viên, quả nhiên thấy Vương Khuê đang cười với mình, nhất thời kích dộng: "Không cần đâu, tôi muốn suy nghĩ thêm chút".

Nhân viên lập tức hiểu ý Hứa Lương Cầm đang khéo léo từ chối, liền mỉm cười đi ra.

Hứa Lương Cầm mệt mỏi cả đêm, hơn nữa Vương Khuê liên tục nhìn cô mỉm cười, cô chẳng thèm để ý thức ăn của buổi tiệc nữa.

Hứa Lương Cầm nói một tiếng với bạn của Tô Hiểu Vũ rồi bước vào thang máy, hiện tại cô muốn về nhà nghỉ ngơi thật tốt.

"Đợi tôi với!"

Hứa Lương Cầm quay đầu nhìn rồi lập tức đi nhanh hơn.

"Này, tôi nói cô đưa số điện thoại cho tôi đi, chúng ta hẹn gặp nhau lần sau". Vương Khuê ở phía sau bám riết không tha.

Người này nhất định là không tìm được đối tượng, hơn nữa cho là mình cũng vừa ý nên mới bám không dứt như vậy, Hứa Lương Cầm vừa bực mình vừa buồn cười chạy đi.

"Mọi người cùng cho nhau một cơ hội, không được sao?" Vương Khuê dù sao cũng là đàn ông chạy nhanh hơn, lập tức đuổi kịp.

Hứa Lương Cầm dừng lại, khó xử nhìn Vương Khuê muốn hòa giải để lại mặt mũi, cố gắng không muốn dùng lời lẽ làm tổn thương đối phương và biểu đạt cho hắn biết là hắn với mình không có khả năng.

"Lên xe đi, tôi đưa cô về nhà".

Vào lúc hai người đang không biết nói gì, Hứa Lương Cầm nhìn thấy Tống Dật Hàng đi xe Jeep đến, vẫn là lão Vương lái xe.

Hứa Lương Cầm không hề nghĩ ngợi lập tức mở cửa xe ngồi cạnh lão Vương, chỉ để lại Vương Khuê vẫn đang đứng ngây ngốc nhìn theo bóng dáng chiếc xe.

"Nếu cô không muốn gặp người ta, chẳng lẽ cũng không từ chối sao?" Bình thường anh ít khi xen vào chuyện người khác, có thể bởi vì hôm nay cô gái này luôn khiến mình bật cười nên mới tốt bụng giúp cô, Tống Dật Hàng đang tìm lý do cho mình.

"Anh không phải có nghe lén sao, chẳng phải tôi không muốn từ chối, mà là anh ta không hiểu lời từ chối của tôi? Còn có việc này, anh căn bản là không nhớ tên tôi đúng không?" Hứa Lương Cầm không thích Tống Dật Hàng dùng giọng điệu giáo huấn nói chuyện với mình.

Tống Dật Hàng ngạc nhiên, tiện đà giải thích: "Rất xin lỗi, tôi có chút thất lễ, quả thật tôi chỉ nhớ rõ cô hộ Hứa".

"Tôi tên Hứa Lương Cầm, cám ơn anh đã giúp tôi, vừa rồi thái độ của tôi cũng không tốt lắm".

"Tôi thấy bữa cơm tối nay của cô cũng khá mệt nhỉ, vẫn là đưa cô tới chỗ bên cạnh khách sạn lần trước đúng không?"

Hứa Lương Cầm cười gật đầu: "Làm phiền anh rồi".

Tống Dật Hàng cười, hai người cũng không nói nhiều, một là vì không quen, hai là vì không có đề tài chung để nói, chi bằng không nói thì tốt hơn.

Đến khách sạn Hoa Minh, Hứa Lương Cầm nói lời cám ơn với Tống Dật Hàng rồi quay về nhà trọ.

"Thế nào, có thu hoạch được gì không? Vì chờ cậu về nên tớ đều hủy hết hẹn đấy". Tô Hiểu Vũ đi theo Hứa Lương Cầm vào phòng.

"Không có, đối phương có điều kiện tốt đều không thích tớ, người thích tớ tớ lại không thích". Hứa Lương Cầm đem chuyện vừa xảy ra kể với Tô Hiểu Vũ.

"Không thể tưởng tượng được là cậu cùng họ Tống kia rất có duyên, đáng tiếc là không hợp nhau, lần tới gặp lại Vương Khuê cậu cẩn thận chút, loại người như nhìn thành thật chứ ai biết trong lòng hắn đang nghĩ gì, nhất định phải nhanh né đi, nhưng mà cậu cũng đừng gấp gáp, chỉ vì duyên phận chưa tới". Tô Hiểu Vũ an ủi Hứa Lương Cầm.

"Yên tâm đi, tớ không lo một chút nào, dù sao cũng có Vương Khuê hâm mộ tớ, xem ra cuối cùng tớ cũng có thể gả đi".

Vào thời điểm Hứa Lương Cầm nói xong thì điện thoại vang lên, Tô Hiểu Vũ thấy Lương Cầm nghe máy thì biết chắc là Uông Tân Dương gọi tới.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...