Chương 61
Tống Dật Hàng ở nhà trọ của Hứa Lương Cầm hai ngày sau đó không xuất hiện nữa, Hứa Lương Cầm nghĩ rằng anh đang chăm sóc vợ cũ nghĩ đến việc khi Tina còn trẻ đã chăm sóc Tống Dật Hàng nhiều, nếu không thì làm sao Tống Dật Hàng coi trọng cô gái đó được nhưng nếu hai người họ thâm tình với nhau thì vì sao lại ly hôn nhỉ.
Hứa Lương Cầm chẳng hiểu nổi cuộc sống của mấy người thượng lưu cho lắm nhưng có thể khẳng định nếu Tống Dật Hàng kết hôn với cô rồi sau đó lại lưu tình khắp nơi thì cô sẽ không do dự mà ly hôn luôn.
Nếu Tống Dật Hàng không rảnh ở đây thì cô cũng thoải mái, chỉ là không đi được Thái Lan nên có hơi tiếc, hơi hụt hứng.
Tuy an ủi mình như vậy nhưng Hứa Lương Cầm khó tránh khỏi việc nghĩ tới cảnh Tống Dật Hàng vui vẻ bên vợ cũ, vui vẻ cỡ nào, nhớ đến thì trong lòng chua xót không chịu nổi, chỉ có thể khuyên mình không nên nghĩ nhiều, dù sao đối phương cũng là gái 48 rồi, cô có gì mà ghen tị với một bà cô chứ, Tống Dật Hàng nhất định không để cô chạm mặt với bà cô ấy cho xem, chờ cô gái kia về Mỹ thì xong rồi.
Bởi vì những ý nghĩ này cứ lặp đi lặp lại nhiều nên Hứa Lương Cầm không ngủ ngon đến hai tối lận vì thế quyết định mua bia về uống ngủ cho ngon.
Ai ngờ cầm áo khoác và ví tiền ra cửa thì thấy một cô gái đang định nâng tay nhấn chuông, Hứa Lương Cầm khiếp sợ.
Theo ánh đèn thì Hứa Lương Cầm nhìn rõ bản mặt thân quen ấy.
"Sao cô lại ở đây?"
Shibata Hisako cúi đầu lễ phép: "Xin lỗi đã quấy rầy cô, Hứa tiểu thư. Chắc hẳn cô không nghĩ tôi sẽ từ Mỹ trở về đúng không, thật ra tôi về cùng Tina, Dật Hàng chắc cũng đã nói cho cô về Tina hả, cô ấy là vợ trước của Dật Hàng."
Đứng ở cửa mà nói chuyện thì cũng không hay, Hứa Lương Cầm đành phải nghiêng người cho Shibata Hisako vào nhà, cô lại cởi áo khoác ra.
Shibata Hisako nhìn quanh căn phòng nhỏ một lần, sau đó ngồi xuống ghế sô pha: "Tôi muốn nói chuyện với cô Hứa một chút, như thế thì cô Hứa cũng chuẩn bị tâm lý chút, về sau lại trở tay không kịp."
"Cô nói đi, cơ mà tôi thấy Hisako tiểu thư đây đúng là người có một không hai, cảm thấy cả người cô toát ra vẻ âm hiểm vậy cho nên cô cứ nói đi, nói trước là tôi cũng không tin gì đâu." Hứa Lương Cầm không muốn khách khí với cô gái người Nhật này làm gì, chỉ không nghĩ tới cô nàng còn có quan hệ với vợ trước của Tống Dật Hàng.
Shibata Hisako cười cười: "Tôi rất hiểu cái nhìn của cô Hứa dành cho tôi nhưng mà tôi muốn nói là tôi làm gì cũng đường đường chính chính hết, bất kể tôi nói cái gì cũng là thật chứ chẳng nói dối bao giờ đâu, tôi đúng là rất yêu Dật Hàng, ngoài Tina ra thì chẳng ai hơn tôi hết."
"Tôi chỉ biết yêu là yêu, không phải dùng sự so sánh hơn kém mà đối đầu nhau, bằng không thì ba chữ tự đa tình nó đập vào mặt cho."
"Tôi đến đây không muốn cãi nhau với cô Hứa về tình yêu thật sự đâu, tôi chỉ muốn nói với cô Hứa là với Dật Hàng thì Tina là trụ cột, lúc Dật Hàng 12 tuổi thì Tina đã chăm sóc anh ấy, lúc anh ấy 19 tuổi thì cô ấy đã bỏ qua tương lai sự nghiệp của mình bên anh ấy và kết hôn với anh ấy, tình cảm của Dật Hàng ai có thể lý giải được chứ. Tôi đã mất 9 năm để Tina đồng ý tôi ở bên anh ấy, khiến tôi ở bên cạnh anh ấy, tôi là người đàn bà duy nhất Tina đồng ý ở bên cạnh anh ấy. Lần này Tina đến đây là để đưa cuộc sống của Dật Hàng trở về quỹ đạo vốn có của nó nhưng chúng tôi chẳng ai nghĩ tới sẽ có cô Hứa chen chân vào, lại mê hoặc Dật Hàng đến chết đi sống lại nữa, chuyện này là nằm ngoài dự tính, tôi cũng cảm ơn cô Hứa vì là người tạo ra sóng gió giúp tình cảm của tôi với Dật Hàng thêm vững vàng hơn."
Hứa Lương Cầm áp chế sự kinh ngạc trong lòng, duy trì sự mỉm cười: "Cám ơn Hisako tiểu thư đã cho tôi hiểu tầm vĩ mô của vợ trước của Dật Hàng, tôi cũng tin đây là lần thử nghiệm xem tình cảm của tôi với Dật Hàng thế nào, nếu vượt qua thử thách thì tốt, còn không được thì việc tách ra là lẽ đương nhiên, tôi sẽ không cưỡng cầu và cũng chẳng dễ dàng buông tay đoạn tình cảm này đâu, bởi vì anh ấy hi vọng được ở với tôi mãi mãi cho nên tôi chỉ sợ Hisako tiểu thư đây phải thất vọng mất rồi, cô đừng nản chí mà hãy cố gắng rồi thất bại thảm hại nhé, lần này dù có phải đối mặt với vật gì thì tôi sẽ kiên trì đến cùng!"
Shibata Hisako nghe xong thì có chút tức giận nhưng vẫn khắc chế mình: "Cô không biết một cái gì về quá khứ của anh ấy cả, cô đâu phải là anh ấy mà hiểu được, cô vĩnh viễn không có khả năng vào được tim anh ấy đâu, còn lâu mới dung nhập vào cuộc sống của anh ấy, chỉ cần Tina ở đây thì cô đừng hỏng thực hiện được giấc mơ làm dâu nhà giàu của mình!"
"Tôi muốn thực hiên đấy thì sao, Dật Hàng cũng muốn để tôi vui vẻ đến tận già đấy, tôi muốn làm gì thì đó là cuộc sống của tôi, cả đời không làm việc thì chẳng sao cả, anh ấy nói, anh ấy nuôi tôi!" Hứa Lương Cầm rất thoải mái nói.
Shibata Hisako không tin lời Hứa Lương Cầm nói, nghi ngờ nhìn cô chằm chằm.
"Dật Hàng đang có dự kiến lập một tài khoản cho tôi, anh ấy còn định chuyển ít cổ phần của công ty cho tôi nữa, Hisako tiểu thư có nghi ngờ gì không, nếu không thì xin lỗi tôi phải ra ngoài bây giờ, mong cô về cho."
Cho dù Shibata Hisako có không muốn tin đi chăng nữa thì cũng phải đối mặt với sự thật, thì ra Tống Dật Hàng vì Hứa Lương Cầm mà sắp xếp xong xuôi hết rồi, sắc mặt của cô từ đỏ chuyển sang trắng rồi cuối cùng mang theo vẻ mặt không cam lòng rời đi.
Cô vừa đi thì Hứa Lương Cầm mệt mỏi tựa vào ghế, không biết cô phải đối mặt với đối thủ nặng kí cỡ nào nữa, Tina này giống như boss cuối trong trò chơi vậy, nếu cô không đỡ nổi thì sẽ bị chết ngay nhưng lại không có khả năng hồi sinh nữa!
Hứa Lương Cầm vốn mua một chai bia thôi nhưng quyết định mua ba chai, lại ăn kèm mấy đồ khô rồi cứ thế uống hết ba chai, uống xong mặt đỏ phừng phừng ngã xuống giường ngủ ngon lành.
Tống Dật Hàng trở về phòng khi đã hơn 11 giờ, mấy ngày nay anh vẫn ở cùng Tina ở khách sạn, ban ngày thì đi chơi linh tinh, buổi tối hai người nói chuyện phiếm thì tự tách ra ai về phòng người đó, anh bận đến nỗi không có thời gian đi gặp Hứa Lương Cầm.
Anh rất nhớ cô, nhìn thời gian thì chắc ngẩm cô đang viết tiểu thuyết rồi, vì thế cầm điện thoại gọi cho Hứa Lương Cầm.
Gọi đến 5-6 cuộc điện thoại mà không ai nhận, Tống Dật Hàng có chút gấp gáp, có phải mấy ngày nay anh không điện thoại hỏi thăm cô nên cô bé giận mình không? Nhưng cô ấy biết chuyện của anh mà, đây không phải cách mà cô ấy giận anh!
Lại gọi thêm vài lần thì không ai nghe máy, Tống Dật Hàng cầm áo khoác ra ngoài.
"Dật Hàng, trễ thế này anh đi đâu?" Shibata Hisako đứng ở hành lang gọi Tống Dật Hàng.
Tống Dật Hàng quay đầu nhìn cô một cái, trên mặt không biểu cảm: "Tôi đến xem Lương Cầm."
"Cô ấy làm sao chứ, trễ thế mà bắt anh qua đó sao?"
"Lương Cầm là bạn gái của tôi, tôi đến gặp cô ấy là chuyện quá bình thường." Tống Dật Hàng nói xong không để ý Shibata Hisako mà đi đến thang máy.
"Nhất định Hứa Lương Cầm ầm ĩ với anh đúng không? Em chỉ biết cô ta sẽ không bỏ qua cơ hội này đâu, Dật Hàng anh đừng để bị cô ta lừa, cô ta rất thủ đoạn đấy, em còn bị cô ta đuổi ra ngoài này cho nên anh đừng bao giờ tin cô ta, cô ta ra vẻ ấm ức là tranh thủ sự đồng tình của anh thôi!" Trực giác của Shibata Hisako mách bảo Hứa Lương Cầm đã gọi điện mách với Tống Dật Hàng, may là cô gặp Tống Dật Hàng không thì anh sẽ bị lừa mất!
Ánh mắt Tống Dật Hàng híp lại, nhìn Shibata Hisako giống như không thể bóp chết cô ta.
"Hisako, nếu không phải tôi nhớ những ngày tháng tình cảm đã qua thì tôi sẽ không tiếc bất cứ giá nào khiến cô vĩnh viễn không làm trò trước mặt Lương Cầm của tôi, cô nhớ kỹ cái ngày này nhé, bất kể Tina có nói gì thì tôi với cô sẽ không có bất kỳ liên lạc nào hết!"
Tống Dật Hàng nói xong vội vàng vào thang máy, nhất định Shibata Hisako đã tìm Lương Cầm rồi, anh không cần hỏi cũng biết cô gái kia dựa vào quan hệ với Tina mà đi dương oai với Lương Cầm, bây giờ anh chỉ hi vọng cô đừng khổ sở và tức giận.
Lái xe đến thẳng nhà Hứa Lương Cầm, lên tầng bấm chuông nhưng không ai mở, lại lấy tay đập đập cửa cũng không có người, may là mấy hàng xóm đi đâu hết nên không ai phàn nàn.
Tống Dật Hàng cảm thấy hối hận vì không đánh thêm một chiếc chìa khóa dự phòng, ngay lúc Hứa Lương Cầm cần anh nhất thì anh lại không bên cô.
Tống Dật Hàng chỉ có thể bất đắc dĩ xuống tầng nhìn cửa sổ, ngồi trong xe chờ!
Một đêm Tống Dật Hàng không chợp mắt, nhìn tờ quảng cáo mà gọi thợ đến bẻ khóa.
Tống Dật Hàng đưa hơn 100 đồng, người nọ không nói không giằng mở luôn khóa, chưa đến 10 phút thì khóa đã gãy xong.
Đưa tiền xong liền đóng cửa kỹ, Tống Dật Hàng đẩy phòng Hứa Lương Cầm ra, nhìn những đống đồ hỗn độn trên mặt đấy, chai bia, túi đồ ăn khô, trong phòng cũng không biết mùi gì nữa.
Đi đến trước giường nhìn gương mặt đang ngủ say, Tống Dật Hàng đẩy đẩy vai cô.
Hứa Lương Cầm đang mơ màng thì bị đánh thức, dụi mắt nhìn một bóng của đàn ông: "Sao lại đánh thức em?"
"Tôi hôm qua anh gõ cửa, vì sao em không mở?" Tống Dật Hàng ngồi xuống bên giường.
Hứa Lương Cầm mở mắt: "Em không nghe thấy gì hết, bây giờ là mấy giờ rồi, anh không ngủ bên ngoài đó chứ?
"Anh ngồi ở trong xe một đêm, vì sao em uống nhiều rượu vậy, không phải anh nói có việc gì thì gọi cho anh sao, không thích nghe người khác nói thì đóng cửa không cho họ vào nữa."
"Anh biết chuyện Shibata Hisako đến tìm em rồi à? Không phải em uống rượu là vì cô ta đâu, tại mấy ngày nay e thức đêm không ngủ được nên mua mấy chai về uống để ngủ cho ngon ấy mà."
"Lương Cầm, về sau em đừng làm anh sợ nữa, anh đối với em thế nào thì em rõ nhất, về sau anh cam đoan sẽ không để Hisako đến làm loạn nữa!" Tống Dật Hàng vuốt ve khuôn mặt đang đỏ bừng vì bia của Hứa Lương Cầm. cảm thấy cô không việc gì thì yên tâm.
Hứa Lương Cầm từ trên giường ngồi xuống nhìn Tống Dật Hàng thở dài: "Thật ra em còn phải cảm ơn cô ta mới được ấy, tối thiểu qua đó em còn biết chút quá khứ của anh, biết người vợ trước của anh quan trọng cỡ nào. Tống Dật Hàng, anh không thể nói rõ cho em biết chuyện gì đã xảy ra sao, bằng không chỉ có thể đợi vợ trước của anh đến nói cho em, rồi em lại bị động mà đối diện thôi, nếu cô ấy tồn tại mãnh liệt đến vậy, nếu như em không có chuẩn bị tâm lý thì chắc chắn sẽ hiểu lầm anh, về việc chia tay sớm hay muộn cũng tới!"
Ánh mắt Tống Dật Hàng ảm đạm, qua một lúc lâu mới khó khăn mở miệng: "Lương Cầm, không phải anh muốn giấu em mà đó là một quá khứ tăm tối mà anh không muốn nhớ lại nhất, khi đó anh là tên yếu đuối vô dụng. Nhưng nếu vì quá khứ của anh khiến em bị quấy nhiễu thì anh sẽ nói cho em một chút vậy."
Thấy biểu cảm của Tống Dật Hàng có chút hoảng hốt, Hứa Lương Cầm cầm chặt tay anh, cổ vũ cho anh.
Tống Dật Hàng lấy lại tinh thần rồi cười dịu dàng: "Sở dĩ 9 tuổi anh đã sang Mỹ là vì tránh bị đuổi giết."
Chương 62
Hứa Lương Cầm nghe thấy hai chữ đuổi giết thì không tin nổi bởi vì cô thấy chuyện đuổi giết chỉ có trong phim hay truyện thôi, không nghĩ Tống Dật Hàng từng đề cập chuyện truy sát với Trần Đại Lương, cô thật không thể tin nổi.
"Có phải lệnh truy sát của bên Trung Đông không?"
Lúc này Tống Dật Hàng có chút mệt mỏi, vì thế nằm bên cạnh Hứa Lương Cầm, Hứa Lương Cầm cũng nằm xuống để Tống Dật Hàng thoải mái.
"Không cần, em cứ ngồi đi." Tống Dật Hàng ngăn Hứa Lương Cầm, Hứa Lương Cầm đành cố gắng cho anh chút khoảng trống.
"Không phải cái đó mà là người trong nước đuổi giết, trước kia anh cũng nói với em là nhà anh làm nhiều nghề, những thứ khác thì có việc trợ cho các nơi nghèo đói hay quốc gia có chiến tranh, đó là khối thịt rất béo bở với bất cứ doanh nhân nào, khi đó đấu tranh giành lợi nhuận rất nhiều, có nhiều người thậm chí mất mạng vì nó. Trước 9 tuổi anh từng bị bắt cóc đến 2 lần, cũng bị phục kích đến 3 lần, nhưng may mạng lớn mà bình yên vô sự, bố mẹ anh vì an toàn của anh mà đưa anh ra nước ngoài để tránh nguy hiểm, đương nhiên thì phương diện này có một chút yên tâm vì có ích lợi trong đó, bằng không cho dù anh có ở nước nào đi chăng nữa thì cũng không an toàn."
Xem ra mỗi người ai cũng hâm mộ giàu có phú quý nhưng đâu phải dễ dàng hưởng thụ được, Tống Dật Hàng nhìn thì vui vẻ thư thái sống qua ngày thế nhưng mà sau lưng phải trả giá biết bao máu và nước mắt, khó trách anh có vấn đề về tâm lý thế, việc này đến cả một người trưởng thành cũng khó nói chứ gì một đứa trẻ đây.
"Vậy bây giờ anh còn nguy hiểm không?" Hứa Lương Cầm quan tâm chuyện này nhất.
Tống Dật Hàng nắm chặt lấy tay Hứa Lương Cầm, nhìn trong mắt cô nồng đậm sự lo âu thì trong lòng vô cùng ấm ám, ở bên Hứa Lương Cầm, anh sẽ không cần che dấu sự yếu ớt, bởi vì cô là người anh yêu nhất, tin tưởng nhất.
"Sẽ không, việc này cũng đã được giải quyết rồi nên em yên tâm đi."
Hứa Lương Cầm nhẹ nhàng thở ra: "Vậy là tốt rồi, anh nói tiếp đi."
"Sau khi tới nước Mỹ, anh được gửi nuôi trên danh nghĩa là người thân của gia đình người Hoa, phải rời xa cha mẹ lại không có ai thân quen hay chơi cùng, có lẽ từ nhỏ đến lớn bị bó buộc nhiều thứ nên anh dần xuất hiện những vấn đề về tâm lý, tuy nhiên bố mẹ anh không có thời gian quan tâm cái nhỏ bé đó của anh, sau đó anh lại đến tìm nhiều bác sĩ và chuyên gia về tâm lý nhưng đều không có hiệu quả. Đến khi gặp Tina, bất kể anh cố tình gây sự hay kháng cự thế nào thì cô ấy cũng không buông tha anh, cuối cùng anh chấp nhận phương pháp trị liệu của cô ấy, cũng vì thế mà sau đó cưới cô gái đó làm vợ, bất quá khi đó anh không nói với gia đình là anh đã kết hon nhưng Tina bỏ hết tương lai mà kết hôn với anh, từ một ý nghĩ nào đó mà anh thấy Tina còn hơn bố mẹ mình."
"Thì ra là vậy, vậy sao anh còn ở người phong lưu chứ, còn chuyện của Shibata Hisako nữa?" Hai vấn đề này Hứa Lương Cầm mãi không tìm ra.
Nguyên nhân rất đơn giản là sau đó anh phát hiện anh với Tina không hợp nhau, cũng chẳng cần trói buộc đối phương nhưng Tina hy vọng có thể tìm được một người phụ nữ bên cạnh anh, cô gái này không những chăm sóc đời sống sinh hoạt của anh mà còn dễ dàng tha thứ cho anh khi anh có phụ nữ khác bên ngoài, quan trọng hơn là biết bệnh tình của anh mà chữa cứu, Hisako vì thế mà xuất hiện, cô ấy học tâm lý học, lần đầu tiên Tina cho cô ấy giúp việc trị liệu cho anh, sau đó thì cô ấy có tình cảm với anh lại thêm mấy thử thách, mà Hisako cũng vượt qua hết và nhận được sự tín nhiệm của anh."
Hứa Lương Cầm Im lặng, nhiều yêu cầu bất bình đẳng như thế mà Shibata Hisako có thể làm được, sự nhẫn lại của cô gái người Nhật này đúng là không bàn cãi được, khó trách Tống Dật Hàng không buông tay được bởi vì cô ấy đã trả giá qúa nhiều, đổi lại cô thì cô đã cao chạy xa bay ngay và luôn rồi ấy.
"Nếu như với yêu cầu của người vợ trước nhà anh thì em không làm được đâu, con gái Trung Quốc tuy hào phóng nhưng luôn có tư tọng nam tôn nữ ti." Hứa Lương Cầm bĩu môi, hơn nữa cô có mấy lần quan tâm anh nhưng hầu hết đều là anh chăm sóc cô thôi.
Tống Dật Hàng cười khẽ: "Tina chỉ lo lắng cho anh quá thôi. Có khi anh lại thích như vậy đấy, nhiều người nịnh nọt xung quanh quá thì anh chán lắm, lại cứ thích để ý mỗi mình em cơ, mỗi lần anh nghĩ đến khoảnh khắc gặp em lần đầu tiên thì thấy mọi thứ thật vi diệu."
"Lời này của anh là ý gì, ai để ai trong lòng cơ, em cũng bỏ qua nhiều thứ mà, tiền em bỏ cũng nhiều nhé, nếu như không phải vì em và anh thì còn lâu em mới tha thứ cho anh, làm người phải có lương tâm tí chứ."Hứa Lương Cầm lườm Tống Dật Hàng.
"Nếu em để ý anh thì sao em chưa từng nếu một câu yêu đương gì với anh chứ, ngay cả một câu thân mật cũng không nói bao giờ, anh chẳng nghĩ về em như thế thì sao." Tống Dật Hàng như nửa đùa nửa thật nói, đó cũng là lời trong lòng của anh, trừ bỏ việc hai người lăn lộn trên giường thì Hứa Lương Cầm rất nhiệt tình, thời điểm khác thì cô chẳng nói chuyện yêu đương gì với anh hết, lại chẳng lời ngon tiếng ngọt gì, tại sao anh lại ngã vô điều kiện với cô gái không tim phổi này chứ!
Hứa Lương Cầm nghiêm túc nhìn Tống Dật Hàng: "Tống Dật Hàng, từ khi biết chứng lo âu của anh rất nghiêm trọng, em đúng là có phân tích tâm trạng của mình một cách toàn diện."
"Sau đó thì sao?" Tống Dật Hàng truy vấn.
"Sau đó em phát hiện ra mình mắc một loại bệnh tâm lý."
"Bệnh gì?"
"Chứng táo bón tình cảm!"
"Em lặp lại lần nữa, chứng gì cơ?" Tống Dật Hàng nhìn Hứa Lương Cầm.
"Chứng táo bón tình cảm đó, chính là nội tâm của em cực cực kỳ phong phú giống như đang bị táo bón mà không ra được ấy, cho nên anh mới không nhận ra sự nhiệt tình của em, như vậy anh hiểu chưa?"
"Hứa Lương Cầm, anh nhận ra em có tài viết truyện rồi!" Cô gái chết tiệt này, em lãng mạn một chút thì chết à, nhưng phát hiện thấy bệnh này đúng là trên trời rồi, Tống Dật Hàng cười cười dựa vào người Hứa Lương Cầm, không lâu sau thì ngủ mất.
Hứa Lương Càm nhẹ nhàng đắp chăn cho Tống Dật Hàng rồi dọn rác trong phòng, đột nhiên điện thoại của Tống Dật Hàng reo lên, thấy Tống Dật Hàng nhíu mày thì cầm điện thoại ra ngoài, vốn định không biết ai nên cô định tắt máy nhưng nhìn trên màn hình ghi "Tina" thì hơi do dự.
Tiếng chuông vẫn không dứt, Hứa Lương Cầm quyết định nghe điện thoại: "Alo?"
"Tôi tìm Dật Hàng, cô là Hứa Lương Cầm?" Âm thanh này rất trẻ, tiếng Trung hơi cứng.
"Tôi là Hứa Lương Cầm, Tống Dật Hàng anh ấy đang ngủ."
"Lúc này mà chưa rời giường ư? Tôi cứ nghĩ mình gọi đúng lúc."
Vị này so với mẹ Tống Dật Hàng có khi còn quan tâm hơn ấy, Hứa Lương Cầm không dám nói vì cô uống say nên mới khiến Tống Dật Hàng ngủ ở trong xe, chỉ có thể nói qua loa: "Anh ấy hơi mệt nên vừa mới ngủ thôi."
"Chắc là trong khoảng thời gian này chăm sóc tôi nên nghỉ ngơi không tốt. Hứa tiểu thư, nếu cô có thời gian, tôi muốn tâm sự chút với cô, có thể chứ?" Trong lời nói của Tina đều rất lễ phép, rất tôn trọng Hứa Lương Cầm.
Hứa Lương Cầm biết sớm muộn gì mình cũng phải đối mặt với cô gái này nên trực tiếp đồng ý: "Tất nhiên rồi, thời gian thì cô tự quyết nhé, tôi sẽ gặp cô."
"Vậy thì không bằng bây giờ đi, cô có thể nhắn với Dật Hàng, nói cho anh ấy là cô đi gặp tôi như vậy anh ấy sẽ không lo lắng."
Tina này rất hiểu Tống Dật Hàng, hơn nữa xem ra cô ta thật sự quan tâm Tống Dật Hàng.
Hứa Lương Cầm đồng ý, sau đó ghi tên khách sạn và số phòng của cô ta, để điện thoại đặt trên tờ giấy nhắn cho Tống Dật Hàng, có chút không yên lòng nên đặt tin nhắn báo cho Tống Dật Hàng, thế này mới yên tâm mặc quần áo ra ngoài.
Đến khách sạn rồi gửi xe, Hứa Lương Cầm đi vào thang máy tìm được phòng Tina ở, nhấn chuông, rất nhanh có người tới mở.
"Tôi xin lỗi, chắc tôi nhầm phòng." Nhìn người mở cửa là cô gái Trung Quốc hơn 30 tuổi, Hứa Lương Cầm nghĩ mình nhầm.
"Tôi là Tina, tôi nhìn trong điện thoại của Dật Hàng có ảnh của cô, anh nói cô với anh ấy đã chia tay khi anh ấy chữa bệnh xong." Không phải giọng nói ưỡn ẹo khiến Hứa Lương Cầm nghĩ mình tìm không sai nhưng cô vẫn cho Tina là tóc vàng mắt xanh cơ, không nghĩ là người Hoa.
"Vào đi." Tina nghiêng người để Hứa Lương Cầm đi vào.
Hứa Lương Cầm đi vào phòng mỉm cười nói: "Không nghĩ cô trẻ như vậy." Cô không nịnh nọt bởi vì khả năng bảo dưỡng tốt đấy, 48 mà thoạt giống 35 36 thôi, dù sao thì cũng hơn Tống Dật Hàng, dù sao thì Tống Dật Hàng chi tiền thì cô ta mới có ngày hôm nay.
Tina cười: "Cám ơn cô khích lệ, bố mẹ tôi đều là người Trung Quốc đi dân sang đó, chắc tôi không giống như cô tưởng tượng hả."
Hứa Lương Cầm cười gật đầu.
"Tôi cũng gọi cô là Lương Cầm nhé, Dật Hàng nói cho tôi về cô nhiều lắm, thật sự cám ơn cô đã chăm sóc anh ấy, Dật Hàng làm việc cũng thoải mái."
"Tôi ở cùng với anh ấy rất vui vẻ thoải mái, không cần hai chữ cám ơn đâu."
"Cô nói đúng, tình cảm bên lâu cũng do cảm giác, Hisako ở phương tiện này không bằng cô, tôi đi lấy cô chút đồ uống, chờ chút."
Tina thấu tình đạt lý khiến Hứa Lương Cầm yên tâm không ít, cô vốn chuẩn bị một trận chém giết ác liệt cơ, xem ra là cô nghĩ nhiều.
Tina cầm trong tay hai chai nước, cô đưa một chai cho Hứa Lương Cầm, Hứa Lương Cầm vặn mở định uống thì ngây người: Đây là nước gì thế, sao đen giống nước mực thế.
"Xin lỗi cô, đây là nước tôi thường uống, Dật Hàng biết nên cố ý mua cho tôi đấy, tôi có thói quên nên liền lấy ra, cô không thích uống thì tôi đổi cho cô loại khác nhé." Tuy Tina nói vậy nhưng trong giọng có sự khoe mẽ.
Hứa Lương Cầm tò mò giơ chai xem: "Nước này có đắt không?" Cô căn bản chả hiểu Tina nói tiếng Anh gì, không biết ý gì.
"Nghe Dật Hàng nói ở đây là hơn 100 nhân dân tệ một lọ."
Hứa Lương Cầm lập tức quyết định uống một ngụm xem thế nào, uống một chút thì thật vọng gần chết, chả ghét gì nước khoáng.
"Lương Cầm, hôm nay tôi mời cô đến đây thật ra muốn cô chủ động chia tay Dật Hàng."
Tay Hứa Lương Cầm dừng lại giữa không trung, hoàn toàn không nghĩ tới khi đã cho cô buông lỏng rồi thì lại bình tĩnh gây khó dễ với cô cơ đấy!
Chương 63
Tuy rằng không ngờ thái độ của Tina sẽ đổi nhanh như vậy nhưng chuyện này cũng nằm trong dự tính của Hứa Lương Cầm cô rồi cho nên sau đó cô rất bình tĩnh.
"Tôi cứ nghĩ người Mỹ rất dân chủ cơ đây, họ luôn coi trọng chuyện riêng cơ mà, không ngờ cô lại can thiệp vào chuyện của tôi với Tống Dật Hàng đấy, Shibata Hisako đủ tư cách là bởi vì chính tay cô chọn sao?"
Tina lắc đầu: "Tôi rất tôn trọng tình cảm của hai người, nhưng tình huống của Dật Hàng thì khác biệt. Cô nói tôi vì gì mà đến đây, thật ra có rất nhiều cô gái cứ nhất định phải bám lấy Dật Hàng, Hisako được chọn cũng vì cô ấy học tâm lý học, hơn nữa Dật Hàng cũng không bài xích cô ấy. Lương Cầm, cô có biết trước kia bệnh của Dật Hàng nghiêm trọng thế nào không, mặc dù tôi có thể tiếp xúc với anh ấy cũng là vì tôi biết phong tục của châu Á, khi đó Dật Hàng còn chưa biết nhiều về nước Mỹ, anh ấy cũng không thèm nói hay học tiếng Anh, sau đó cũng không lấy tên tiếng Anh nữa, lúc đó tình trạng rất tệ, cô hẳn biết được người thân quen hay bạn bè đều sẽ nói một ít tiếng Trung. Vì có thể được anh ấy chấp nhận, tôi đã cố gắng học tiếng Trung, phải hơn 1 năm anh ấy mới chấp nhận tôi, đồng ý cho tôi làm cố vấn về tâm lý, tôi cũng bỏ hết tương lai vì anh ấy, tôi đối với Dật Hàng rất có tiếng nói đấy. Tôi không hy vọng bất kỳ kẻ nào khiến anh ấy ỷ lại bởi vì như thế sẽ làm anh ấy tổn thương và đau khổ, mà nếu bây giờ cô tách anh ấy ra thì anh ấy sẽ khôi phục như bình thường.
"Tôi rất rõ bệnh tình anh ấy, tôi đã nói với anh ấy rằng, trừ khi anh ấy không cần tôi nữa thì tôi sẽ không bao giờ xa anh ấy. Tôi yêu anh ấy nên xin cô tin cho!" Đây là lần đầu tiên Hứa Lương Cầm sống thật với tình cảm của mình dành cho Tống Dật Hàng, đây cũng là lần đầu tiên cô đối diện với tim mình, ba chữ kia khi nói ra cô mới thấy cô để ý anh biết nhường nào.
"Tôi chẳng bao giờ tin hai chữ vĩnh viễn này, nếu cô không rời anh ấy thì cũng được thôi, vậy cô cam đoan không một khắc nào rời anh ấy đi, ai cũng có sinh lão bệnh tử, cô có cam đoan là cô không lên thiên đường trước anh ấy không, lời nói của tôi hơi quá thì mong cô bỏ qua, chẳng qua tôi chỉ nói thực tế thôi!"
Hứa Lương Cầm nhíu mày, con mụ này sao nói cực đoan thế, không khác gì nó rủa mình chết sớm.
"Chẳng lẽ bởi vì sợ người thân bên cạnh mình mất đi thì sẽ đóng cửa trái tim à, sẽ dùng thái độ bất cần sống với đời sao? Sinh ly từ biệt là chuyện chẳng ai muốn khi đang ở cạnh người mình thương, tôi không biết trước tương lai nhưng tôi học được một câu dĩ hòa vi quý, cuộc sống chẳng cần phải nghĩ mãi đến cực đoan. Thế còn gì là sống nữa."
"Lương Cầm, tôi có sự chuyên nghiệp nên những người không cùng ngành không hiểu được, đó là bất đồng duy nhất giữa chúng ta, nỗi thống khổ của anh ấy khác người khác rất nhiều, hơn nữa loại tra tấn tâm lý còn hơn nhiều thể chất, lúc này có thể khiến sức khỏe anh ấy gặp nguy hiểm, tình huống này sao có thể dễ dàng vượt qua được! Tôi nỗ lực suốt 17 năm mới làm nên Dật Hàng bây giờ cho nên tôi muốn người cam đoan Dật Hàng sẽ không bao giờ gặp lại tình huống đó, tối thiểu là khi tôi còn sống thì sẽ bảo vệ anh ấy hết mình." Khả năng nói biết nóng lạnh đây mà, Tina nói tiếng Trung không lưu loát.
"Tôi quan tâm anh ấy không ít hơn cô đâu, tôi và cô giống nhau là đều muốn bảo vệ anh ấy, trước mắt mà nói sự bảo vệ của tôi với anh ấy là bên anh ấy mỗi ngày, hoặc nói đúng hơn là chúng tôi sẽ cùng nhau bảo vệ đứa bé, như vậy nếu chẳng may vào lúc nào đó tôi rời xa nhân thế, đứa trẻ sẽ là người theo anh ấy suốt cuộc đời." Hứa Lương Cầm tin Tina sẽ rộng lượng, có thể cô không có chuyên môn nhưng trực giác mách bảo cô là Tina đã quá can thiệp vào đời tư của Tống Dật Hàng rồi, cô ta coi Dật Hàng như một thành tựu vậy.
Sắc mặt Tina trở nên rất tức giận: "Vì quan tâm Dật Hàng nên tôi đã từ bỏ tư cách làm mẹ đấy, vì không muốn làm tổn thương tình cảm của anh ấy nên tôi chọn cách ly hôn với người chồng tôi yêu nhất, tôi tình nguyện làm bạn với anh ấy dù bị bạn bè đồng nghiệp chỉ trích, tôi có thể kiêu ngạo mà nói tôi không hơn không kém mẹ anh ấy là mấy đâu, cho nên Hứa tiểu thư đừng có giở thói ích kỉ đi ảo tưởng sinh một đứa bé để trấn an Dật Hàng đi!"
Tina tức đến nỗi thay đổi cách xưng hô với cô luôn, cô ta lấy đồ uống lên uống một ngụm, sau đó kích động nói: "Cô có biết tôi phải gặp bao nhiêu nỗi khổ không, tôi có vô số lần nghi ngờ năng lực của mình với bệnh tình của Dật Hàng, cũng sợ anh bởi vì tôi che dấu nhiều mặt với anh ấy, như vậy rất ảnh hưởng tới bệnh của anh ấy. Nhưng chúng tôi đã vượt qua thời gian ấy, chúng tôi đã chiến thắng tất cả, cho dù sau khi chúng tôi kết hôn thì tôi cũng nhận ra đây không phải cuộc sống của một đôi vợ chồng cho nên tôi động viên anh ấy đi ra bên ngoài tìm hiểu, hưởng thụ tình cảm nam nữ và cảnh cáo anh ấy không nên trầm mê vào bất cứ con đàn bà nào vì để anh ấy không phiền lòng về gánh nặng hôn nhân nên tôi đã đề nghị ly hôn nhưng không vì thế mà tình cảm chúng tôi thay đổi chỉ một tờ ly hôn rẻ rách đó, ngược lại vì đó mà thêm vững chãi hơn bất kì thứ gì, mời cô lý giải cho."
Thật không hổ là mấy con mẹ đi thôi miên, quả nhiên đả kích sâu đây! Cô đã chuẩn bị tốt rồi nhưng vẫn bị đả thương không nhẹ nhỉ.
Từ trên ghế sô pha đứng lên, Hứa Lương Cầm bình tĩnh nói: "Nếu chúng ta cứ đối đầu thì người đau lòng nhất là Dật Hàng, tôi chẳng hi vọng chuyện xấu đi, cơ mà tôi cũng nghi ngờ việc cô có thật sự quan tâm Dật Hàng hay không đấy nếu không thì vì sao cô lại dựa vào sức ảnh hưởng của mình mà chặn luôn hạnh phúc của anh ấy nhỉ, chẳng lẽ vì cô lo lắng bệnh tình anh ấy hay nói đơn giản chỉ vì chữ tên tiền nhỉ!"
"Cô không biết gì mà còn phỉ báng tôi à, tôi không nhịn được nữa. Hứa tiểu thư, mời cô về cho!" Tina lạnh lùng bày ra tư thế tiễn khách.
Hứa Lương Cầm cũng chẳng định ở lâu, nói một tiếng tạm biệt rồi ra về luôn.
Lái xe về phòng trọ thì Tống Dật Hàng đã tỉnh, đang ngồi ở phòng khách xem tivi, thấy Hứa Lương Cầm đi vào thì đứng lên cởi áo khoác ngoài cho cô.
"Anh thấy em để lại tờ giấy thì cũng biết được, sợ quấy rầy bọn em nên không gọi cho em. Em ở chung với Tina thế nào?"
Hứa Lương Cầm không muốn để Tống Dật Hàng phiền lòng, chỉ cười nói: "Tốt, em không nghĩ tới cô ấy là người gốc Hia, hơn nữa dáng vẻ cũng không giống người sắp 50 đâu."
"Anh với Hisako không còn quan hệ nào khác rồi nhưng Tina thì anh sợ cần phải có thời gian, đó cũng là lý do vì sao anh không thể đề cập đến chuyện kết hôn, nếu biết anh muốn kết hôn với người con gái anh yêu thì anh nghĩ Tina sẽ chúc phúc cho chúng ta thôi."
"Anh không phải dạng không thể kết hôn được nữa, sao còn đi xem mắt thế?"
Tống Dật Hàng cười khẽ một tiếng: "Bố mẹ anh không nói chi tiết về đối tượng Khương Doanh giới thiệu mà chỉ nói qua loa với anh, khi đó anh thấy chán nên đi xem rốt cuộc cô ta giở trò gì, tất nhiên cũng vì để bố mẹ anh yên tâm, bằng không thì họ luôn thúc giục anh đi xem mắt đó, anh cũng không thể bình tĩnh làm việc được cho nên đi ngay."
"Thì ra là vì anh nhàm chán nên mới đi gặp em, em hỏi anh đây, nếu Tina không đồng ý cho chúng ta ở chung với nhau, anh sẽ làm thế nào?"
Cô vừa nói xong thì Tống Dật Hàng cảnh giác: "Có phải Tina nói gì với em không?"
"Không có, chẳng qua cô ấy công khai nói suy nghĩ của mình nên em có chút bận tâm."
Tống Dật Hàng ôm lấy Hứa Lương Cầm an ủi: "Không cần lo lắng, Tina không phải người ngoan cố thế đâu, cô ấy chỉ suy nghĩ về anh quá thôi, anh sẽ nói với cô ấy là em quan trọng với anh đến mức nào."
Anh càng nói thì con mụ ấy càng phản đối ấy, Hứa Lương Cầm bất đắc dĩ nói, nhưng mà lời này cô không thể nói được.
"Tống Dật Hàng, em có thể vì anh, vì tương lai của chúng ta mà nhường nhịn một số chuyện, cũng vì hạnh phúc của hai đứa mà giải thích cho bất cứ ai khó hiểu, em cũng có thể hứa rằng sẽ bảo vệ tình cảm của chúng ta. Nhưng xin anh nhớ kỹ điều này, em chỉ là bạn gái của anh thôi, Tina dù giỏi hay đối với anh cực tốt thì anh cũng đừng nhầm lẫn giữa hai người bọn em nhé."
"Anh làm sao nhầm được, em là người yêu của anh, Tina cùng lắm là người thân thôi."
Hứa Lương Cầm nở nụ cười, rúc vào ngực Tống Dật Hàng, mấy ngày trước quan hệ của hai người có thể đổ vỡ thì sao, bây giờ không phải hòa tan sao. Buổi tối Tống Dật Hàng vẫn ở nhà trọ, hôm sau vì Tina muốn ăn sáng nên phải ra khách sạn sớm.
Lần này đi là một tuần không có í ới gì nhau nữa, Hứa Lương Cầm cảm thấy nóng nảy, lại nhịn hai ngày thì gọi cho Tống Dật Hàng.
"Alo?" Điện thoại vang lên một giọng nói.
"Xin lỗi, tôi tìm Tống Dật Hàng."
"Tôi là Tina."
"Tôi biết." Có thể nhận điện thoại của Tống Dật Hàng mà là con gái thì ngoài cô ta ra thì còn ai nữa. Mẹ à?
"Dật Hàng đang chuẩn bị ăn khuya cùng tôi."
Ở khách sạn mà cũng có ăn khuya à? Hứa Lương Cầm cảm thấy khó hiểu.
Tina dường như cũng biết điều đó nên cười giải thích: "Ôi, tôi quên không nói cho cô biết, tôi và Dật Hàng đã ra khỏi khách sạn rồi, ở khách sạn tôi cảm thấy không thoải mái, chỗ ở hiện tại của chúng tôi là một biệt thự anh ấy mới mua, anh ấy mới mua hai biệt thự đó cô biết chưa?"
Cô đương nhiên biết, một là cho bố mẹ cô, một là cho Hứa Lương Cầm cô đây.
"Vậy Shibata Hisako cũng ở với hai người sao?"
"Hisako đã về Mỹ trước rồi, nếu như vậy thì Dật Hàng không thích cô ấy rồi, tôi chỉ có thể khuyên cô ấy về thôi, với cả cô ấy cũng không thích ở lại Trung Quốc."
Hứa Lương Cầm không nghĩ Tina có thể xử Shibata Hisako nhanh gọn nhẹ như thế, có lẽ trong mắt cô ta chỉ có hai loại người, một là hữu dụng cho Tống Dật Hàng, còn loại khác là vô dụng với Tống Dật Hàng.
"Vậy cô có thể chuyển máy cho Tống Dật Hàng được không?" Hứa Lương Cầm trực tiếp nói yêu cầu.
"Tất nhiên là không, tôi vốn ở đây là để Dật Hàng rời xa cô mà, quên cô nữa cho nên cô đừng nói chuyện với anh thì hơn nhé."Tina trực tiếp từ chối.
Con đàn bà này còn trắng trợn khiêu khích bà đây nữa à, lúc này Hứa Lương Cầm tức giận lắm mà không làm gì được!
"Bây giờ cô không cho anh ấy nói chuyện với tôi cũng được nhưng chẳng lẽ cả đời cũng thế à?"
Tina cười càng vui vẻ: "Hứa tiểu thư, tôi đã quyết định bắt đầu lại với Dật Hàng, cô cảm thấy anh ấy sẽ chọn ai giữa tôi và cô, thời gian hơn một tuần mà cô chưa hiểu ra à?"
Hứa Lương Cầm trực tiếp cúp máy, lại đánh vài chữ trên bản word, cô sẽ trắng mắt ra xem thằng nhãi Tống Dật Hàng chọn đứa nào!
Chương 64
Từ hôm Hứa Lương Cầm nói chuyện với Tina thì cô cũng không gọi cho Tống Dật Hàng nữa, không phải nói gì vì cô cũng không muốn nghĩ đến nữa mà Tống Dật Hàng cũng chẳng phải trẻ con, nếu anh ta muốn gặp Tina thì cô có ngăn thế nào cũng chẳng được huống chi ý tứ của Tina kia đã rõ ràng ra đó rồi cho nên Tống Dật Hàng tự biết làm thế nào.
Cuộc sống không người làm phiền thật dễ chịu, Hứa Lương Cầm lại ngồi viết tiểu thuyết, bao cố gắng của cô thu về không ít, nhìn tiền nhiều khiến tâm tình cô rất thoải mái.
Lại qua một tuần, Tống Dật Hàng đột nhiên xuất hiện ở nhà trọ, Hứa Lương Cầm chỉ cầm chìa khóa mở cửa và cũng không nói gì.
Tống Dật Hàng có chút khẩn trương ôm cô: "Lương Cầm, thời gian qua anh không liên lạc cho em, em không giận anh chứ?"
"Anh có thể nói lý do gì khiến em không tức giận được không?" Hứa Lương Cầm đẩy Tống Dật Hàng ra, cô rất bài xích anh lúc này, mùi vị này tuy nhẹ nhàng dễ chịu nhưng nó ám mùi đàn bà, cô tin Tống Dật Hàng nhưng cô chẳng tin mấy trò quỷ của Tina.
"Mấy ngày nay anh luôn nói cho Tina về tình cảm của chúng mình, sau đó nói anh sẽ chỉ yêu mình em với cô ấy nhưng Tina rất ngoan cố với lại sức khỏe yếu đi, sau khi anh nhắc tới em thì cô ấy đều tức giận, anh chỉ có thể ở lại cạnh cô ấy và chăm sóc cho cô ấy."
"Sau đó thì sao?"
"Sau đó gì cơ?" Tống Dật Hàng không hiểu ý của Hứa Lương Cầm.
"Sau đó là nếu Tina cần thì anh chạy đến nhanh và bỏ mặc tôi, có phải cần Tina bên cạnh thì anh không sầu lo nữa đúng không, dù sao chúng ta cũng nửa tháng không liên lạc rồi thì tôi thấy anh vẫn khỏe mạnh lắm."
Nghe thấy giọng của Hứa Lương Cầm thì Tống Dật Hàng vui vẻ:" Hiếm khi thấy em ghen đấy, chẳng qua không ai ngăn được anh gặp người con gái của anh đâu, không phải anh suốt ngày bên cạnh Tina đâu mà em cũng biết anh là của ai mà. Chúng ta lúc nào cũng có thể ở cùng một chỗ với nhau mà. Em nghĩ anh yếu đuối lắm à?"
"Cảm xúc của dì Tina kia lớn như vậy, cảm giác của tôi có là thá gì, hơn nữa đó là chỗ ở sau này của tôi, tôi còn chưa đặt chân đến mà bị một con đàn bà xa lạ nhúng chàm vào, các người cô nam quả nữ ở với nhau ai biết được làm trò gì, đến lúc đó có khi anh lại mềm lòng ôm ấp người đẹp đấy." Hứa Lương Cầm cay điếng.
Tống Dật Hàng ngạc nhiên đứng lên: "Làm sao em biết anh với Tina chuyển ra ngoài biệt thự. Hôm nay anh tính nói với em đấy."
Nhìn biểu cảm của Tống Dật Hàng, Hứa Lương Cầm giật mình: "Tina không nói một tuần trước em gọi cho anh à?"
"Không có, anh không biết em gọi điện cho anh."
"Thật ra em cũng chẳng trách cô ấy không nói cho anh, mới cả cơ bản anh cũng sẽ chẳng gọi cho em đâu, thôi tốt nhất đừng nói tới chuyện này nữa, lúc đó em bảo Tina đưa máy cho anh thì cô ấy nói hai người chuẩn bị ăn khuya nên không tiện nghe nên em tắt máy rồi." Nếu Tina không nói thì cô cũng không nói miễn cho phải nói là người bịa đặt.
Tống Dật Hàng nhíu mày, Tina không nói cho anh là Hứa Lương Cầm gọi cho anh, trong di động cũng không để lại lịch sử cuộc gọi của cô, chỉ có thể là Tina đã xóa đi thôi.
"Anh xin lỗi em, Lương Cầm. Anh chưa thấy Tina giận bao giờ nên có chút bối rối, mong em tha thứ cho anh nhé, sau này sẽ không bao giờ như thế đâu, anh đưa cô ấy về biệt thự là vì cô ấy nói sống ở khách sạn không quen, chuyện này anh không cùng em thương lượng là anh không đúng." Sau khi anh về sẽ hỏi chuyện điện thoại với Tina, việc cấp bách bây giờ là trấn an bạn gái mình, Tống Dật Hàng vẫn biết nặng nhẹ.
"Em cũng không trách anh nhưng bao giờ thì Tina về Mỹ?" Hứa Lương Cầm tùy ý hỏi.
Tống Dật Hàng thấy Hứa Lương Cầm không giận nên cũng vui vẻ lên: "Cái này anh cũng không hỏi, tùy cô ấy thôi, dù sao cô ấy ở Mỹ cũng chẳng làm gì."
"Cô ấy không làm việc à?"
"Ừ, không làm việc. Phòng khám đóng cửa, cô ấy vẫn ở nhà làm nghiên cứu thôi."
"Vậy cô ấy lấy gì mà sống?"
Tống Dật Hàng buồn cười nhìn Hứa Lương Cầm: "Em cảm thấy anh sẽ để ân nhân của mình chết đói sao, anh đã lập một quỹ cho cô ấy rồi."
Hóa ra cô không phải người đầu tiên mà Tống Dật Hàng đặc biệt bảo vệ, cho dù Tina sớm được Tống Dật Hàng chăm sóc là phải đáng nhưng cô vẫn không dễ chịu nổi, có ai đời thích người đàn ông của mình quan tâm người đàn bà khác mà không phải mình đâu!
"Buổi tối em ăn gì không để anh đi nấu." Tống Dật Hàng không phát giác sự thay đổi của Hứa Lương Cầm.
"Không muốn ăn gì cả, nhưng mà anh đã tới thì uống với em chút rượu đi."
"Anh tự lái xe đến đây đó, ăn cơm tối xong anh còn phải về chỗ Tina, không được uống rượu."
Mẹ nó. Cái này hơi quá đáng với bà đây rồi. Hứa Lương Cầm xầm mặt, hiện giờ cô chẳng khác nào người thứ ba cả, chỉ có thể chờ người đàn ông của mình rảnh mới đến đây mà thôi!
Tống Dật Hàng dựa vào sô pha thấy Hứa Lương Cầm không nói gì thì nghiêng đầu nhìn cô, lúc này mới phát hiện sự việc có chút không ổn.
"Mới vừa rồi tốt mà sao lại tức giận thế này?"
Hứa Lương Cầm nhìn Tống Dật Hàng: "Vừa rồi tôi không tức là bởi vì tôi nghĩ đến việc anh sẽ khó xử, bây giờ tôi mất hứng là vì anh chẳng quan tâm quái gì đến cảm nhận của tôi, tôi nói rồi, tôi mới là bạn gái của anh, Tina của anh dù là tình thân, tình bạn hay tình gì tôi cũng có thể lấy lý do cho anh được, nhưng anh vì cô ta mà quan tâm hết cảm xúc hay sức khỏe thân thể mà bỏ qua tình cảm của chúng ta. Cái này tôi chẳng thể tìm một lý do nào hết được!"
"Anh bỏ qua tình cảm của chúng ta lúc nào, Tina mới đến đây không lâu nên cảm thấy cô độc mà anh lại kiên trì đuổi Hisako đi nên cô ấy rất thương tâm, cô ấy sợ anh bị tổn thương nên cảnh giác với em thôi, anh chăm sóc cô ấy thì có gì là quá đáng?" Tống Dật Hàng có chút bực bội.
"Anh không cần tức giận với tôi làm gì, cái gì nên cái gì không nên tôi vẫn phân biệt được, tôi chỉ biết cô ta không cho tôi nói chuyện với anh, hơn nữa cũng không hi vọng tôi sống với anh suốt đời, điểm ấy tôi nghĩ anh nên biết. Tôi có thể tìm lý do cho anh một lần, hai lần, thậm chí ba lần nhưng không thể nhân nhượng được vì tình cảm cũng vì thế mà ngày một đi xuống, Hay anh tính đến khi nào cô ta đè lên đầu tôi thì tôi mới lý sự giận dỗi được!" Hứa Lương Cầm mất hướng, cô không ngại Tống Dật Hàng chăm sóc Tina nhưng chuyện gì cũng vừa vừa hai phải thôi chứ.
Tống Dật Hàng khổ sở xoa mắt: "Lương Cầm, em luôn nói cho anh một thời gian ngắn thuyết phục Tina, chuyện này không phải em đã hứa sao?"
"Kế hoạch luôn biến hóa, tôi biết các người chuyển nhau tới biệt thự nhưng làm sao tôi biết có chuyển nhau lên giường hay không, dù sao thì anh nghĩ cô ta có cảm xúc không ổn định này nọ, cô đơn các thứ. Chuyện quá rõ còn gì!"
Tống Dật Hàng tức giận: "Bây giờ em đang không bình tĩnh, lúc khác chúng ta gặp nhau nói sau, bằng không bây giờ em nói toàn những câu làm người khác tổn thương thôi." Nói xong anh đứng dậy cầm áo khoác ra ngoài cửa.
Hứa Lương Cầm cũng đứng lên: "Tôi nói mấy câu làm anh tổn thương sao? Tống Dật Hàng, anh tự để tay lên ngực mình mà hỏi xem Tina đang làm cái quái gì ở đây, tôi không tin là anh không phát hiện được. Vậy tôi hỏi anh, bây giờ tôi muốn tìm một người đàn ông bên cạnh để tâm sự cùng tôi đấy, anh có thể bình tĩnh được không!"
Tống Dật Hàng dừng một chút nhưng vẫn ra khỏi cửa.
Hứa Lương Cầm tức giận ném dép về phía cửa, sau đó lại bực mình ngồi trên sô pha đến tận lúc trời tối thì cô ra ngoài mua thức ăn.
Xuống tầng nhìn thấy xe của Tống Dật Hàng, cô mở cửa.
"Anh ở dây làm gì?"
"Anh không ở đây thì đi đâu?"
"Anh không về chăm sóc Tina yêu quý của anh đi. Bây giờ mà không về có khi người đẹp giận cho!"
"Anh càng sợ em đi gặp người đàn ông khác hơn."
Hứa Lương Cầm bị khuôn mặt đau khổ của Tống Dật Hàng làm buồn cười: "Anh trở về đi, em mua chút đồ ăn rồi lên tầng."
Tống Dật Hàng lắc đầu: "Trở về chăm sóc Tina là lời quá đáng của anh khiến em giận, anh cũng không muốn về, anh không nên cãi nhau với em, là anh không nghĩ tới cảm nhận của em."
"Em cũng chỉ muốn anh phân biệt rõ quan hệ nào mà thôi, anh không rõ thì đến lúc đó sẽ làm mệt mỏi người xung quanh, mâu thuẫn cũng vì thế mà tăng lên, chia tay dù sớm hay muộn cũng sẽ xảy ra vì những hiểu lầm đấy."
"Anh biết, là anh không tốt."
"Đi, đưa em ra phố ăn uống. Em muốn ăn đồ nướng."
Cơm nước no nên rồi Tống Dật Hàng lại trải qua đêm đẹp với Hứa Lương Cầm, mãi cho đến ngày hôm sau mới đi đến chỗ Tina ở.
Tống Dật Hàng cười ôn hòa: "Một tuần trước Lương Cầm gọi cho tôi sao chị không nói cho tôi biết?"
"Em không muốn anh có quan hệ gì với cô ấy, đương nhiên sẽ không nói cho anh biết."
"Tôi ở chỗ Lương Cầm, phòng này tôi cũng chuẩn bị vì cô ấy, bây giờ chị đến đây ở thì tất nhiên tôi phải nói cho cô ấy một tiếng, tuy Lương Cầm nói không sao nhưng tôi rất sợ cô ấy lại nghĩ lung tung nên tôi đến nói cho cô ấy biết."
Tina nhìn Tống Dật Hàng: "Từ trước tới nay anh chưa bao giờ e ngại một ai ghen ghét mà bỏ qua em."
"Không phải tôi không để ý chị mà đó là sinh hoạt cá nhân của tôi."
Tina không thèm nói lại.
Tống Dật Hàng thở dài, rốt cuộc vẫn không thể trách nổi, chỉ vỗ vai cô và nói: "Tôi không trách gì chị nhưng Lương Cầm là bạn gái của tôi, tôi mong chị có thể chấp nhận cô ấy và chúc hạnh phúc cho chúng tôi, tương lai con của chúng tôi sẽ nhận chị là mẹ nuôi."
Tina sợ hãi ôm Tống Dật Hàng: "Dật Hàng, em rất sợ, sợ em sẽ mất đi hơn 20 năm cố gắng chăm sóc anh, anh phải mất nhiều thời gian mới khôi phục lại ban đầu, anh làm sao có thể nghi ngờ em không mong anh hạnh phúc chứ! Hứa Lương Cầm không phải Hisako đâu, cô ấy sẽ cãi nhau với anh đấy, cô ấy sẽ giận dỗi với anh nữa, thậm chí cô ấy sẽ chia tay với anh, cô ấy sẽ bị bệnh, sẽ chết đi, anh không thích Hisako thì chúng ta sẽ tìm người khác, em không muốn ở đây một ngày nào nữa!"
Tống Dật Hàng trầm mặc hồi lầu rồi nói: "Chị muốn đi đâu thì tôi đưa chị đi nhưng tôi không thể rời khỏi Trung Quốc."
"Đương nhiên có thể, chỉ cần không ở chỗ này thì đâu cũng được, em không hiểu Trung Quốc nhưng em sẽ cố gắng sống ở đây, hay chúng ta về kia đi."
Tống Dật Hàng gật đầu: "Chị cứ chuẩn bị đi, hai ngày nữa chúng ta xuất phát."
Tina tựa vào ngực Tống Dật Hàng nở nụ cười dịu dàng nói: "Vâng!"
Chương 65
"Anh không cần miễn cưỡng như thế, anh đưa cô ấy đi thì em cũng không chia tay đâu mà." Hứa Lương Cầm sờ sờ khuôn mặt bất đắc dĩ của Tống Dật Hàng.
Tống Dật Hàng nở nụ cười: "Dù có thế nào thì anh sẽ không để em bỏ anh đâu."
Tống Dật Hàng ở chỗ nhà trọ đến 9h tối mới về biệt thự, vào cửa thì thấy Tina đang thu dọn đồ đạc.
"Anh đã về rồi sao, anh xem còn cần gì không?" Tina biết thừa Tống Dật Hàng từ chỗ Hứa Lương Cầm về nên không hỏi, thời gian này cô sẽ không can thiệp vào.
"Sao nhiều thứ vậy?" Tống Dật Hàng nhìn ba vali to hỏi.
"Em muốn lần này ra ngoài là đi một mạch luôn, bằng không thì không rõ lúc nào về nữa, em thấy mấy nước miền Bắc đang lạnh hơn miền Nam nên mang chút áo ấm."
Tống Dật Hàng kéo Tina xuống sô pha nói: "Tina, tạm thời chúng ta không đi ra nước ngoài nữa, nếu chị thấy chán thì tôi sẽ bảo người đi cùng chị, hoặc nếu chị muốn đi đâu thì tôi sẽ cho người đi cùng chị."
"Vì sao lại không đi nữa, anh chưa bao giờ không giữ lời hứa với em, là Hứa Lương Cầm không đồng ý sao, anh vẫn cãi nhau với cô ấy à?"
"Không liên quan gì tới Lương Cầm cả, chỉ là tôi thấy chúng ta không nên ra ngoài cùng nhau." Tống Dật Hàng trả lời thẳng thắn.
"Dật Hàng, lời này của anh có biết bao buồn cười anh biết không? Em đã ở bên anh suốt 20 năm, chúng ta còn có hơn 10 năm sống đời sống hôn nhân, anh cảm thấy nói mấy từ này thích hợp với em sao? Anh muốn em yên tâm giao anh cho Hứa Lương Cầm, còn nói khi hai người kết hôn và sinh con sẽ không bao giờ bất hóa, vậy thì bây giờ là loại gì đây, chúng ta đi ra ngoài mà cô ta phản đối, anh không cảm thấy cô ta hơi quá đáng à?"
"Tina, tôi rất tôn trọng chị nên sẽ chăm sóc chị đầy đủ nhưng đây không phải là tình yêu, chị hay là Lương Cầm đều là người quan trọng đối với tôi, chị là người mà tôi tôn trọng như một người thầy và như người thân còn cô ấy là người thích hợp nhất sẽ đi cùng tôi suốt cuộc đời, tôi hi vọng chị có thể chấp nhận cô ấy!"
Tina không cảm xúc nhìn Tống Dật Hàng dường như muốn tìm hiểu xem trên mặt anh lộ cảm xúc gì vậy.
"Em tôn trọng anh nhưng việc chấp nhận cô ấy thì em cần một thời gian, em cần sự chân thành của cô ấy, em sẽ không đi du lịch nữa, anh đừng lo lắng." Tina vỗ vai Tống Dật Hàng tỏ vẻ đã hiểu và không để ý.
Lúc này Tống Dật Hàng mới mỉm cười: "Cám ơn chị rất nhiều, Tina. Lương Cầm là một cô gái tốt và rất dịu dàng, khi chị phát hiện ra sẽ biết cô ấy tốt thế nào thôi."
Tina gật đầu: "Em sẽ cố nhưng mà vì anh nói câu vừa rồi nên em định muốn rút lại, em thấy phiền."
Cho dù Tống Dật Hàng và Tina không đi du lịch nhưng Hứa Lương Cầm có chút không thoải mái. Nói thật là cô cảm thấy mệt mỏi quá, Tống Dật Hàng suốt ngày diễn phim tình cảm với vợ trước, ngay lúc cô đang gồng mình lên chống đỡ thì chẳng có ai ở bên, không có ai chia sẻ rằng cô buồn thế nào, cô đơn ra sao, cô cảm thấy tệ lắm. Nếu Tống Dật Hàng không giải quyết nhanh hay muốn kéo dài thêm mấy năm nữa thì cô không chắc là mình còn nhẫn nại hay kiên trì hay không, cô không thể đứng mãi mà chờ một người không thuộc về cô được!
Cho nên khi Tina gọi cho cô thì cô không cảm thấy giật mình mà cũng chẳng lo lắng hay chưa từng nghĩ sẽ không gặp, bởi vì cô đã biết lực công kích của thím này rồi, trốn mãi cũng vô ích thôi!
Còn cố gọi sẵn taxi đến nhà cô nữa thì làm sao cô từ chối nổi đây!
"Phòng đẹp lắm." Tina khen một câu lễ phép.
"Cám ơn nhưng đây là phòng tôi thuê. Chỗ này của tôi chỉ có nước trái cây và nước ấm, cô muốn uống gì?" Hứa Lương Cầm hào phóng nói.
Tina mỉm cười: "Tôi không uống, không cần đi pha đâu, cô biết hôm nay tôi đến đây là vì gì rồi đúng không."
"Tất nhiên là biết rồi, còn không phải vì muốn tôi và Tống Dật Hàng chia tay sao, tôi đành nói trước cho cô thất vọng rồi, tôi không bao giờ rời xa anh ấy đâu."
"Nếu tôi nói tôi với Dật Hàng hợp lại thì cô tính sao nhỉ?" Tina cười hỏi.
Hứa Lương Cầm cười: "Còn sao nữa, chỉ có thể không có bất kì liên hệ gì với anh ấy thôi."
"Cô dừng đúng lúc đấy nhưng mà tôi với Dật Hàng chưa đến mức đó hay là nói anh ấy muốn ở với cô cơ."
Hứa Lương Cầm không nói chờ Tina nói mục đích đến đây.
"Cô rất bình tĩnh."
Tina khen Hứa Lương Cầm, sau đó giọng nói bình tĩnh hơn: "Tôi không muốn phá hỏng thú vui của Dật Hàng, nếu anh ấy muốn ở cùng với cô thì tôi cũng không phản đối lắm bởi vì tôi quan tâm hạnh phúc của Dật Hàng hơn nhưng tôi phải vạch rõ ranh giới giữa hai người. Đơn giản mà nói là tôi thấy cái thứ gọi là tình yêu của cô cho Dật Hàng chẳng chân thực đâu."
Hứa Lương Cầm không nói lời nào bởi vì cô hiểu rõ Tina đang nói gì, cô chỉ có thể hiểu bà thím này vẫn muốn phá hạnh phúc của mình.
"Tôi biết cô đang nghi ngờ tôi có âm mưu gì, tôi đã nói rõ là tôi không đồng ý cô với Dật Hàng ở cùng với nhau rồi, cũng đã sớm thừa nhận tôi vẫn yêu Dật Hàng nhưng tôi muốn phân tích chuyện này theo cơ sở khoa học, không có bất kì yếu tố nào cả. Tôi hỏi cô, cô có bao giờ nghi ngờ khi Tống Dật Hàng hoàn hảo như thế mà tự nhiên thích cô không? Tôi không nói cô không đủ sức hút nhưng cô thử so sánh những người đàn bà xung quanh anh ấy có ai kém cô chưa."
Hứa Lương Cầm không nói gì, chỉ nhìn Tina.
Tina cũng chẳng để ý: "Tôi biết cô sẽ tự hỏi mình vấn đề này nhưng mà cô không tìm được lý do đúng không, để tôi nói cho cô nhé. Dật Hàng đến với cô là cũng có một loại tình cảm đấy nhưng nó mang tên là đồng tình! Hỏi tôi làm sao biết hả vì tôi đã sống với anh ấy từng ấy năm, cho dù anh ấy không để ý nhưng với cương vị là bác sĩ của anh ấy thì tôi rõ hơn ai hết, có phải lúc cô bắt đầu khiến anh ấy để ý là lúc cô đi học bơi đúng không."
Ánh mắt Hứa Lương Cầm thay đổi.
"Bởi vì cô không biết bơi nên trong lúc đó cô rất yếu ớt khiến anh ấy muốn sinh cảm giác che chở mà thôi, cô rất may mắn khi khiến anh ấy nhớ lại lúc bé của mình, có thể thấy anh ấy nhìn cô mà nhớ lại lúc bé của mình nên anh ấy bắt đầu sinh ra cảm giác cần quan tâm hay thương cảm với cô thôi. Tôi không nói lung tung vì đây là kinh nghiệm nghề nghiệp của tôi. Dật Hàng đối với cô không phải là tình yêu mà từ cô khiến anh ấy bù đắp lại những năm tháng anh ấy mất đi vui vẻ mà thôi"
"Hôm nay tôi muốn nói cho cô một bí mật. Sở dĩ tôi chủ động đưa ra lời ly hôn với Dật Hàng là vì tôi muốn anh ấy hiểu cảm giác tình cảm thay đổi là thế nào, anh ấy kết hôn với tôi là vì tình yêu nhưng tình yêu ấy lại chuyển hóa thành tình bạn, tình thân, khi đó ngọt ngào thì ít mà lạnh lùng xa cách thì nhiều, lúc đó anh ấy còn trẻ, phải được bay nhảy theo đúng tuổi của mình cho nên không muốn anh ấy áy náy cùng tự trách, không bắt anh ấy ra ngoài hẹn hò với những cô gái khác, đến tận lúc đó tự nhiên chúng tôi sẽ tách ra, việc này cô có làm được không, nói chính xác hơn là dù cô có con với anh ấy rồi thì cô có chịu chồng mình như thế không?"
Hứa Lương Cầm thừa nhận cô không vĩ đại như Tina, có nhiều chuyện cô không thể làm được, cô chỉ biết nếu khi cô đã yêu Tống Dật Hàng rồi thì cả đời này cô sẽ chỉ yêu mỗi mình anh.
"Cô cứ từ từ suy nghĩ đi, tôi sẽ không ngăn cản hai người, đối với Dật Hàng, tôi đã hoàn thành nhiệm vụ mới tư cách là một bác sĩ rồi."
Tina nhìn gương mặt hoảng hốt của Hứa Lương Cầm cũng không chào mà mở cửa đi luôn.
Nghe thấy tiếng đóng cửa, Hứa Lương Cầm hít một hơi sâu, cúi đầu nhìn hai bàn tay nắm chặt của mình, nước mắt từng giọt cứ thế rơi xuống, trong lòng cô luôn có tiếng nói như mũi dao đâm thẳng vào tim: Tống Dật Hàng không thương cô!
Tina hiểu rõ nhất tâm lý trạng thái của Tống Dật Hàng, ngay như trong lời nói ngày hôm này thì cô ấy cũng là người ngoài nhận xét vào, đồng thời cũng lý giải nghi ngờ của cô. Tại sao Tống Dật Hàng phải coi trọng cô, từ trước tới giờ cô đâu có ấn tượng gì khiến anh phải lưu tâm đến vậy.
Hứa Lương Cầm khóc một lúc lâu, cô cảm thấy cả tim lẫn đầu đều đau, không có sức lực gì đành lết về phòng ngủ trưa.
Nhưng lăn lộn mãi cũng không ngủ được, đành phải cầm điện thoại gọi cho Tống Dật Hàng.
"Lương Cầm à, gọi cho anh có việc gì sao?"
Hứa Lương Cầm hỏi: "Anh đang lái xe à?"
"Ừ, có phải nhớ anh à?" Giọng Tống Dật Hàng mang theo ý cười.
"Anh có thời gian không, có thể đến đây một chuyến không?"
"Có thể đó, bây giờ anh qua đây, em chờ anh nhé, ăn cơm chưa, anh mua gì cho nhé."
"Vậy anh đã ăn chưa, nếu chưa thì em xuống mua là được rồi, em tắt đây, anh lái xe đi."
Hứa Lương Cầm tắt điện thoại, vào nhà vệ sinh rửa mặt, vỗ vỗ mặt cho thật tự nhiên.
Tống Dật Hàng tới rất nhanh, Hứa Lương Cầm ngạc nhiên: "Anh tới nhanh vậy à?"
"Anh vốn định tới đây mà, đến đây ăn cơm trưa đó."
"Anh đừng có lừa em, anh cứ ngồi đó đi, em hâm nóng thức ăn cho anh."
Hứa Lương Cầm bưng thức ăn nóng tới, hai người ngồi trên ghế sô pha ăn.
"Em tìm anh có việc gì thế?" Cơm nước xong Tống Dật Hàng mới hỏi.
"Buổi sáng Tina tới đây."
Tống Dật Hàng giật mình: "Chị ấy tới đây làm gì."
"Cô ấy nói cho em một chuyện khiến em cảm thấy không tốt lắm cho nên muốn xác nhận một chút." Hứa Lương Cầm nghĩ tới nghĩ lui không nên tự mình đau khổ, cứ để nỗi đau trong im lặng không bằng hỏi trực tiếp Tống Dật Hàng, cô không muốn là nữ chính trong những truyện ngôn tình cô viết cứ đắm chìm mãi trong nỗi đau tự tạo, sau đó không lý giải được thì rời xa sau bao năm thì hóa ra do con nữ phụ cả, cuối cùng gương vỡ lại lành, như vậy hại não lắm!
"Được, em nói đi." Tống Dật Hàng rất vui vẻ khi Hứa Lương Cầm nói thẳng như thế, như vậy dù có phát sinh chuyện gì thì anh cũng dễ giải thích hơn.
"Anh cảm thấy là anh yêu em à?"
"Anh yêu em."
"Vậy thì vì gì mà anh yêu em, em không xinh, không đẹp đến mức anh chết mệt đâu, hoàn cảnh gia đình cũng không giàu. Hơn nữa xung quanh anh bao nhiêu cô gái xinh đẹp, vì cái gì mà anh yêu em?"
Tống Dật Hàng buồn cười nhìn Hứa Lương Cần: "Trước kia anh từng nói anh không cần phụ nữ có bối cảnh để dệt hoa trên gấm nhà họ Tống, thích thì yêu thôi, với anh em xinh đẹp hơn bất kì ai, tính cách của em rất hợp anh, thậm chí khi em mắng chửi anh anh cũng thấy ngọt ngào, anh cũng không hiểu nữa."
"Anh nói thế thì em cũng đành chịu rồi, em hi vọng anh có thể nghiêm túc suy nghĩ, anh nhớ xem khi nào thì anh bắt đầu để ý em rồi thích em thế?" Hứa Lương Cầm nói xong.
Lúc này Tống Dật Hàng mới chấn kinh, nghiêm túc nhớ lại, sau đó mới không xác định nói: "Đại khái là lần đầu tiên đến Ánh Sao đi."
"Không đúng, hẳn là lúc đi bơi, nhìn em nghịch nước ở chỗ cạn mà không dám bơi ra chỗ sâu thì anh thấy rất buồn cười, sau đó cố kéo em ra chỗ sâu thì em ôm chặt lấy anh, lúc đó anh rất vui vẻ giải thích cho em hiểu, sau đó nhìn dáng vẻ tin người của em khiến anh càng buồn cười, kể từ đó thì anh luôn nghĩ tới em, thế đã được chưa?" Tống Dật Hàng đột nhiên nhớ tới lúc bể bơi nên sửa lại.
Quả nhiên là bắt đầu khi đó, Tina quá hiểu Tống Dật Hàng rồi.
"Dật Hàng, kế tiếp em sẽ nói lại hết những lời Tina đã nói cho em nghe, anh muốn đính chính thì tự hỏi cô ấy. em hi vọng anh có thể nhìn lại tình cảm của mình một lần nữa. Anh nên xác định đây là tình yêu hay là tình thương." Tống Dật Hàng có bệnh đó, nếu là tình thương thì cô chỉ là nốt nhạc đệm cho câu chuyện của họ thôi, nói cách khác là cô thua Tina một cách thảm hại.
Thấy Tống Dật Hàng gật đầu nghiêm túc, Hứa Lương Cầm khó khăn nói hết những phân tích của Tina.
"Tina quá đáng rồi, chị ấy không có tư cách đi phân tích tình cảm của chúng ta." Tống Dật Hàng nghe xong nhíu mày.
"Cô ấy là bác sĩ tâm lý của anh." Hứa Lương Cầm nhắc nhở.
"Bệnh của anh đã dần tốt rồi, anh cũng không nhờ chị ấy cố vấn tâm lý nên chị ấy không có quyền can thiệp vào đời tư của anh nữa."
"Cô ấy vẫn luôn quan tâm anh vì muốn tốt cho anh mà thôi, đó không phải sao, sao anh lại tức giận vậy?" Hứa Lương Cầm nhìn Tống Dật Hàng tức giận. Điều đó chứng tỏ Tina đã nói đúng.
"Vì sao em lại nói đỡ cho chị ấy, đây không phải chuyện tốt hay không mà là chị ấy xâm phạm đời tư của anh, tất nhiên là anh phải tức giận rồi, có gì ngạc nhiên chứ?" Tống Dật Hàng bị Hứa Lương Cầm hỏi nên càng tức.
"Anh sẽ cãi nhau với Tina sao? Em sẽ cảm thấy giật mình đó, khi cô ấy ở khách sạn tìm em thì anh không tức, anh cho cô ấy vào phòng ngủ của chúng ta anh cũng không tức, cô ấy nghĩ cách chia rẽ tình cảm của chúng ta anh cũng không tức, thậm chí vừa rồi em nói cô ấy đến tìm em thì anh cũng không tức, vậy sao bây giờ anh phải tức giận đây, anh nói hết sinh hoạt hay cuộc sống của chúng ta cho bác sĩ tâm lý, trái lại còn không tôn trọng em, anh chưa hỏi em, anh cảm thấy em nên bình tĩnh à?"
Tống Dật Hàng hừ một tiếng: "Lúc đó anh chỉ muốn tâm sự cùng chị ấy thôi. Còn chuyện về sau, mỗi việc anh đều nói cho em còn gì, hơn nữa chuyện phát sinh giữa anh với chị ấy cũng nói cho em còn gì, như vậy em muốn anh thừa nhận chuyện gì nữa?"
"Những việc đó là các người làm xong mới báo cáo cho tôi biết mà thôi, trong lòng anh nghĩ thế nào thì anh là người rõ nhất, cái này tôi còn phải ép anh nhận nữa à? Trong mắt của tôi, anh là người không dám nhận những lời phân tích của Tina đó!" Hứa Lương Cầm cũng bị thái độ của Tống Dật Hàng chọc giận, hơn nữa anh ta còn không cho là đúng mà hừ hừ với cô nữa, giống như con ngốc là cô đây đang gây sự vậy, không nghe Tina nói thì cô rảnh mà phiền với lòng à!
"Anh không muốn phủ định, cũng không cần phải phủ định chuyện gì cả, Tina nói không sai, ngay từ đầu đúng là anh bị em chi phối cảm xúc nhưng đó chỉ là lúc đầu rgooi, chẳng lẽ anh bị điên hay sao mà coi em là anh mà đi yêu à? Anh không phải thằng tự kỉ, ánh mắt anh cũng không bị mù, trước kia em cũng giống thế còn gì, anh càng không biết mình sẽ thích ai nữa. Nếu em không thích anh ở cùng với Tina thì nói thẳng ra, đừng lấy lý do vớ vẩn mà cãi nhau với anh!"
Hứa Lương Cầm tức giận đến bùng cháy: "Tống Dật Hàng, anh là đồ tồi! Hai người làm gì có hỏi qua ý tôi chưa, đó là lý do vì sao lần trước chúng ta cãi nhau đấy! Các người chuyển ra biệt thử thì có hỏi tôi nghĩ gì không? Anh muốn cùng cô ta đi du lịch thì con này có phản đối không? Không phải lúc nào anh cũng nói cô ta vĩ đại ra sao, hi sinh lớn lao thế nào mà mong tôi rộng lượng sao? Anh nói cho tôi biết, tôi phải làm thế nào thì anh mới vừa lòng đây! Nếu anh đã khẳng định lời của Tina là đúng vậy thì không phải gián tiếp thừa nhận không yêu tôi sao, cần gì phải vòng vo phải không anh Tống!"
"Bây giờ chúng ta như vậy không tốt sao, vì sao phải tìm tòi làm gì nữa. anh có rảnh lắm đâu? Được, anh thừa nhận đấy! Anh thừa nhận nhìn em mà anh thấy được hình dáng lúc trước nên anh cảm thấy đồng cảm đấy, anh thừa nhận vì ám ảnh suýt chết hồi bé khiến anh thấy đồng cảm và không chịu được khi chia tay em đấy, anh yêu chính anh hồi bé đấy, Hứa Lương Cầm em như thế nào thì rất giống anh lúc bé, được chưa!"
"Anh cút ngay khỏi mắt tôi! Cút!" Hứa Lương Cầm đem đồ ăn thừa hất lên người Tống Dật Hàng.
Tống Dật Hàng không thể tin nổi nhìn canh rau trên người mình, cả người run run, trong lòng xem như đã bị sỉ nhục, anh không biết mình sẽ phát hỏa thế nào nữa.
"Cút ngay, cút ngay khỏi mắt tôi, tôi không bao giờ muốn nhìn thấy mặt anh nữa!" Hứa Lương Cầm chỉ tay, thấy Tống Dật Hàng không nhúc nhích thì nói câu thứ hai.
Tống Dật Hàng lập tức lùi lại: "Hôm nay coi như tôi đã mở rộng tầm mắt rồi! Tôi đi, tôi đi ngay đây, sau khi tôi về sẽ đưa Tina đi du lịch, tôi phải cảm ơn chị ấy vì đã nhìn rõ bản chất của cô, cô thật.... thật không thể nói lý với nhau được!" Nói xong anh liền xoay ngoắt người đi luôn.
Hứa Lương Cầm thở phì phò trên sô pha, nhìn một đống hốn độn cũng không thu dọn, cô với Tống Dật Hàng không cắt đứt thì con mụ Tina cũng nhảy xổ vào, hơn nữa vấn đề của cô với Tống Dật Hàng cũng được giải quyết rồi. Xong. Mỗi đứa đi một ngả cho xong. Cô mệt. Cô muốn ngủ.
Lúc này chuông cửa vang lên, Hứa Lương Cầm chờ trong chốc lát mới mở cửa.
"Anh còn quay lại làm thá gì, lần này anh đừng nói một câu xin lỗi là....." Lời chưa nói xong thì cô ngây người, bởi vì người đứng trước cửa không phải Tống Dật Hàng mà một dì hơn 60 nhìn rất phúc hậu và quý phái.
"Dì ơi dì tìm ai ạ?" Hứa Lương Cầm thay đổi thái độ, lễ phép nói.
"Con là Hứa Lương Cầm phải không?" Giọng nói của dì rất êm tai, cách nói cũng tao nhã.
"Dạ vâng ạ."
"Chào con, dì là mẹ của Tống Dật Hàng, dì tự nhiên đến đây mà không nói gì, xấu hổ quá, dì có thể vào chơi được không con?"
Hứa Lương Cầm cứ ngu ngơ gật đầu tránh ra, nhìn bóng lưng mẹ của Tống Dật Hàng thở dài, đoạn này cô quá quen rồi. Làm gì có chuyện trai giàu lấy gái tầm thường đâu, nếu ai phản đối đầu tiên thì là mẹ của anh ta.
Chuyện của Tina vẫn chưa xong, bây giờ lại phải đối mặt với mẹ người yêu, chuyện tình cảm với anh ta sao mà mệt thế! Cô chỉ muốn một tình yêu, một cuộc sống hôn nhân bình thường thôi mà!
Bạn thấy sao?