Kiều Tâm Du vội vả chạy tới tòa cao ốc Nhâm thị, không gõ cửa, đi thẳng vào.
Nhâm Mục Diệu cho gọi tất cả các quản lý, xí nghiệp liên quan tới dự án "Ngân Nguyệt Hồ" đến, bầu không khí nghiêm túc làm việc cực kì cao độ. Đột nhiên, "Cạch ——" một tiếng, cửa mở ra, quản lý cao cấp của công ty vội vã quay đầu lại nhìn cô.
Kiều Tâm Du trợn tròn hai mắt, khẽ trố mắt nhìn trong chốc lát, sau đó cấp tốc lui trở về, "Thật xin lỗi, xin lỗi, các anh cứ tiếp tục!"
Đôi mắt chim ưng dữ tợn của hắn xuất hiện, tầm mắt dừng lại trên người của Kiều Tâm Du, "Hội nghị hôm nay tạm dừng ở đây đi, ngày mai tiếp tục!"
Nhâm Mục Diệu và cấp dưới làm việc với nhau đã lâu, dĩ nhiên là biết, cũng hiểu cách nhìn mặt mà nói chuyện, bọn họ mau chóng cầm lên giấy tờ, vội vã rời đi.
Nhưng bọn họ nghĩ mãi mà không ra, người luôn luôn lấy sự nghiệp làm trọng như tổng giám đốc, hôm nay lại có thể vì vợ mà cho dừng lại hội nghị!?.
"Em không quấy rầy đến công việc của anh chứ?" Kiều Tâm Du như đứa trẻ bị bắt quả tang đang làm chuyện sai trái, cúi đầu thật thấp, không dám nhìn thẳng vào ánh mắt của hắn.
"Em cứ nói đi?" Nhâm Mục Diệu đứng lên, đi tới bên cạnh cô, rất tự nhiên mà đưa tay ra, muốn đem cô ôm vào lòng.
Kiều Tâm Du đẩy hắn ra, "Em có chuyện muốn nói với anh."
"Chuyện gì?" Nhâm Mục Diệu không hài lòng với hành động của cô, chân mày khẽ cau chặt.
"Em vừa đi gặp Lương Tử Ngưng." Vẻ mặt Kiều Tâm Du nặng nề, "Cô ấy nói muốn gặp anh." Giọng nói yếu ớt, dường như rất khó để bật ra từng câu một.
Nhâm Mục Diệu có chút shock, âm điệu hơi cao lên, "Sao lại muốn gặp anh?"
Kiều Tâm Du mấp máy miệng, đôi mắt tối đen của cô nhìn chằm chằm vào hắn, như đang muốn từ trong đôi mắt hắn tìm ra chân tướng, bình thản nói: "Cô ấy nói, em đã đoạt anh từ trong tay cô ấy, anh phải là của cô ấy, anh sớm muộn gì cũng sẽ về bên cạnh cô ấy......" Kiều Tâm Du không kiên cường như trong tưởng tượng của mình, khi cô chính miệng nói ra những lời đó, lòng cô cực kì đau đớn, ngực như đang bị khoét đi từng chút một.
"Hừ, cô ta cố tình gây sự thôi!" Nhâm Mục Diệu chê cười một tiếng, tức giận nói, quay đầu nhìn chằm chằm vào Kiều Tâm Du, "Em tin lời của cô ta sao?"
Kiều Tâm Du dừng một chút, đôi mắt trong khẽ dao động, môi mỏng khẽ run, "Không thể không tin được."
Không phải là vì "giác quan thứ sáu" của phụ nữ, mà là vì ánh mắt chân thành, tha thiết của cô ấy, trong đôi mắt đó toát ra thứ cảm giác thê lương, hèn mọn, khẩn cầu...... Đó là tình yêu thật sự, không phải diễn xuất.
Vì tình yêu, tính mạng đã được cô ấy xếp vào sau cùng, vậy liệu còn thứ gì quan trọng hơn nữa.
"Em không tin anh?" Nhâm Mục Diệu nghe được năm chữ kia, hắn thật sự muốn gõ đầu cô ra, xem xem bên trong đang chứa đựng những gì.
Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.
Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng
Bạn thấy sao?