Chương 101: Chương 101

Đêm đầu thu đã vương hơi lạnh. Tiếng bánh xe lộc cộc vang vọng giữa màn đêm tĩnh mịch, chiếc xe ngựa cuối cùng cũng lăn bánh qua cổng lớn Tiêu phủ, dừng lại trước nhị môn.

Dưới mái hiên nơi ấy, vẫn còn một cỗ kiệu mềm đang đậu.

Tiêu Mân sau khi dự tiệc ở phủ Từ Bỉnh Chính, uống quá nhiều rượu, trên đường về lại xóc nảy không yên, đành ngồi trong kiệu nghỉ ngơi, sai Tiêu Càn mang canh giải rượu đến. Uống xong bát canh, cơn choáng váng mới tan dần, hắn chống tay bước xuống.

Vừa lúc nghe thấy tiếng xe ngựa từ xa truyền đến, Tiêu Mân ngoảnh đầu nhìn lại chỉ thấy Phúc An và Nguyệt Lâu vén rèm xe lên, còn Cửu gia thì bế ngang một người bước xuống.

Ánh đèn lồng đỏ lay động trong gió, sáng mờ hắt lên dáng họ, chẳng nhìn rõ mặt ai.

Hắn thoáng nghĩ: Nguyệt Lâu đã ở đó, thì người kia tất là Lâm Thiền.

Nàng sao thế? Là bệnh rồi, hay là bị thương mà đi không nổi?

Một nỗi căng thẳng dâng trào, tim hắn như bị bóp chặt.

Dẫu đã hạ quyết tâm phải buông bỏ Lâm Thiền như trừ bỏ mối gai trong thịt, như lời hứa hẹn với Từ Xảo Trân, nhưng nói thì dễ, làm mới khó. Nàng vẫn khiến hắn bất giác lo lắng, xót xa. Cái gai ấy, giờ đã hòa tan vào máu thịt, không cách nào nhổ đi.

Trong yến tiệc ở Từ phủ, khi ra ngoài Tiêu Mân vô tình nghe được Từ Bỉnh Chính đang cùng ai đó bàn mưu muốn đoạt mạng của Tiêu Vân Chương, lại còn định giết cả Lâm Thiền cho xong chuyện.

Hắn nghe mà như sét đánh ngang tai.

Theo lý, Tiêu Vân Chương vốn chẳng phải ruột thịt, chàng chết đi cũng chẳng liên can gì lớn. Nhưng Lâm Thiền thì khác, nàng có tội tình chi? Đời trước chết thảm, nay vẫn không tránh khỏi số kiếp bi ai. Nghĩ đến đó, lòng hắn quặn thắt, xót thương khôn xiết. Bởi hắn thật lòng yêu nàng, chưa từng thay đổi.

"Mân thiếu gia."Phúc An tay cầm đèn lồng đỏ, đi phía trước dẫn đường.

Bất ngờ thấy Tiêu Mân và Tiêu Càn đứng sững trước cửa, hắn thoáng giật mình, tim đánh "thịch" một tiếng. Hai người kia đứng đó chẳng khác gì thần giữ cửa, khiến người ta sợ đến nín thở.

Tiêu Mân chẳng đáp, chỉ lặng lẽ nhìn về phía Tiêu Vân Chương. Người trong lòng chàng được quấn kín trong áo choàng đen, chỉ thấp thoáng lộ ra cánh tay trắng như tuyết, đang ôm chặt lấy cổ chàng. Thân mật đến mức khiến người khác không dám nhìn lâu.

Thoáng chốc, họ đã đi tới trước mặt.

Tiêu Mân cúi người hành lễ, Tiêu Vân Chương chỉ nhàn nhạt gật đầu, không nói một lời, sải bước đi thẳng vào trong.

Tiêu Mân đứng đó, thất hồn lạc phách nhìn bóng họ khuất dần trong đêm. Bóng lưng hòa vào sắc tối, chỉ còn lại màn đêm đen đặc. Hồi lâu, hắn mới hoàn hồn, đứng thêm một lúc rồi toan quay đi, bỗng thấy dưới đất có vật gì rơi lại.

Hắn cúi xuống nhặt lên, là một chiếc khăn tay lụa thêu chim oanh bái nguyệt màu vàng ngỗng có tua rua. Hắn đưa lên mũi ngửi thử, có mùi thơm ngọt của hoa quế.

Là khăn tay của Lâm Thiền.

-

Khởi Văn đi vòng đến viện của Lâm Thiền, đưa tay gõ cửa. Bà vú nhác thấy nàng ta, vội vàng mời vào sân.

Một mùi thuốc đắng xộc thẳng vào mũi. Tiểu Mi đang đun ấm thuốc dưới mái hiên, tay phe phẩy quạt lửa, nghe tiếng động thì ngẩng lên cười: "Nhị di nương đến rồi."

Khởi Văn không đáp, chỉ cười nhạt hỏi: "Thanh Anh có trong đó không?"

Tiểu Mi đáp: "Có ạ! Nhưng mà bị bệnh, đang nghỉ ngơi." Lại nói: "Chỗ ta còn một đĩa bánh cuộn nhân thịt, trời dần se lạnh rồi, để lâu sẽ nguội ngắt, lát nữa ta mang xuống bếp chiên lại rồi mang đến cho di nương."

"Phiền ngươi rồi." Khởi Văn khách sáo nói một tiếng, bước chân không ngừng đi vào phòng, vén rèm lên, thấy Thanh Anh đang tựa trên giường, dưới eo đắp một chiếc chăn gấm hoa đậu xanh, sắc mặt vàng vọt. Nghe tiếng liền nhìn về phía nàng ta, đưa tay vuốt tóc mai: "Ngọn gió nào đưa cô đến vậy?"

Khởi Văn bước tới, ngồi xuống bên giường, nhẹ tay kéo lại góc chăn cho nàng ta, dịu giọng hỏi: "Nghe Tiểu Mi nói cô bệnh ư?"

Thanh Anh đáp: "Tối qua ta với Thu Quế đứng nói chuyện ở cửa hông, đúng nơi có gió, đứng hơi lâu, sáng nay liền đau lưng mỏi gối, toàn thân rã rời, chắc là trúng gió thôi."

Khởi Văn hỏi tiếp: "Có mời đại phu đến khám chưa?"

"Có rồi," Thanh Anh gật đầu, "Là Nguyệt Lâu mời. Đại phu bảo uống mấy thang thuốc là khỏi."

Khởi Văn nhìn quanh: "Nguyệt Lâu đâu? Ta chẳng thấy cô ta trong viện."

Thanh Anh nói: "Theo phu nhân và lão gia ra ngoài dự tiệc rồi. Hôm nay là Thất Tịch, cô không đi theo thiếu phu nhân đến lầu Khất Xảo so khéo tay sao?"

Khởi Văn lúc này mới nhìn thấy trên bàn cạnh giường đặt một pho tượng Phật nhỏ, bọc trong lụa đỏ và lồng xanh biếc, hơi ngẩn người: "Chỗ đó đâu phải nơi mà thân phận như ta có thể đến."

Thanh Anh thở dài: "Chẳng bằng hồi còn làm nha hoàn, năm ngoái dịp Khất Xảo, cô khéo tay xỏ kim luồn chỉ nhất, lại được ban thưởng không ít."

Khởi Văn im lặng một lúc, rồi đột nhiên cắn môi, hạ giọng hỏi: "Thu Quế đến tìm cô, rốt cuộc đã nói gì?"

Thanh Anh đáp: "Còn có thể nói gì chứ? Dăm ba chuyện vặt vãnh mà thôi. Sao thế? Trông cô như mang thâm thù đại hận vậy."

Khởi Văn bèn kể lại ngọn nguồn câu chuyện, giọng nghẹn lại, nước mắt lăn dài, kéo vạt áo lên cho nàng ấy xem — nơi cánh tay đã bầm tím một mảng to bằng miệng bát.

Thanh Anh giật mình kinh hãi: "Mới gả cho hắn chưa bao lâu, sao đã ra tay tàn nhẫn như vậy?"

Khởi Văn nức nở không ngừng, hậm hực nói:

"Thế đã là gì! Nếu ta không nhanh trí, giờ e đã bị đuổi ra phủ, bán đi rồi."

Thanh Anh than: "Cô thật đúng là 'gần vua như gần cọp'. Hồi còn ở bên lão thái thái, Thu Quế với Đông Cúc vẫn coi ta với cô là tỷ muội, chuyện gì cũng thủ thỉ tâm sự. Giờ mỗi người hầu hạ một chủ, tình xưa nhạt phai thì thôi, cớ sao còn phải giẫm đạp lên nhau mà sống?"

Khởi Văn cười lạnh, nước mắt vẫn chưa khô:

"Còn vì sao ư? Đố kỵ trong lòng mà thôi. Thấy người khác hơn mình một chút thì chịu không nổi."

Thanh Anh khẽ nói: "Thiếu phu nhân với Yên Cát trước kia thường đến thăm phu nhân, cười nói dịu dàng, nhìn chẳng ra tâm địa uốn lượn chín khúc. Hôm ở phòng lão thái thái, nàng ta còn tỏ ra rộng lượng hiền hòa, miệng toàn lời hay ý đẹp. Nào ngờ lại là kẻ tâm cơ độc ác như thế."

Khởi Văn liền đem hết những chuyện thường ngày ví như họ cố ý châm chọc, làm nhục nàng ta, đánh mắng nha hoàn, kể lại cho Thanh Anh nghe.

Thanh Anh thở dài: "Quả đúng là biết mặt khó biết lòng. Nghĩ mà xem, nàng ta vốn là tiểu thư khuê các của phủ Thủ phụ, được nuông chiều từ nhỏ, ai ngờ trong ngoài bất nhất như thế. So ra, phu nhân nhà ta lại là người hiền hậu, chẳng có tâm địa hiểm sâu gì."

Nàng ấy lại dặn thêm: "Lần này chịu thiệt, e còn có lần sau. Cô phải giữ miệng giữ mình, việc gì cũng lo trước nghĩ sau, đừng để rơi vào bẫy của họ."

Khởi Văn gật đầu: "Ta biết. Chỉ cần có cơ hội thích hợp, ta cũng sẽ không để họ sống yên đâu."

Thanh Anh khẽ ho vài tiếng, giọng lạc đi:

"Cô hãy sớm sinh cho Mân thiếu gia một đứa con. Có con rồi, lão thái thái với đại phu nhân ắt sẽ che chở cho cô, đến khi ấy, chẳng ai dám ức hiếp nữa."

Khởi Văn mỉm cười nhạt: "Ta đã dứt tình với hắn rồi."

Thanh Anh còn muốn khuyên thêm, thì bỗng rèm cửa khẽ lay động, cả hai cùng quay đầu nhìn — Tiểu Mi bưng một bát thuốc cùng đĩa điểm tâm bước vào.

Hai người liền ngừng nói, vừa ăn vừa chuyện phiếm. Chợt nghe bên ngoài viện vang lên tiếng bước chân gấp gáp.

Tiểu Mi đoán là phu nhân trở về, vội đặt khay xuống rồi chạy đi.

Khởi Văn nghiêng người nhìn ra cửa sổ, chỉ thấy Tiêu Cửu gia — đang bế ngang phu nhân trong vòng tay. Thân hình chàng cao lớn, vai rộng vững vàng, đôi tay rắn chắc ôm lấy nàng thật chặt.

Trên mái tóc phu nhân, chiếc trâm phượng đuôi dài khẽ lay, chạm nhẹ lên vai chàng, ánh vàng rung rinh.

Rồi bất chợt, chàng cúi đầu, đặt lên môi nàng một nụ hôn.

Bóng hai người dần khuất sau rèm.

Khởi Văn nhìn đến ngây người.

--

Tiêu Mân trở về viện, trong ngoài lặng như tờ. Chỉ có hai ba bà vú đang ngồi dưới hành lang chơi ném xúc xắc.

Hắn hỏi: "Người trong viện đâu cả rồi?"

Một bà đáp: "Hôm nay là Thất Tịch, thiếu phu nhân lên lầu Khất Xảo, còn mọi người thì ai nấy đều chạy đi tìm chỗ náo nhiệt rồi ạ."

Hắn nhìn về phía phòng của Khởi Văn, thấy ánh đèn trong cửa sổ chập chờn leo lét. Vén rèm bước vào, trong phòng lại chẳng có ai.

Trên bàn, áo quần ướt sũng nước trà bị vò thành cục, vứt bừa bộn, trông vừa đơn chiếc vừa thê lương. Tiêu Mân âm thầm nhíu mày: Lại là Yên Cát xúi giục gây chuyện. Nhớ lại bao nhiêu chuyện kiếp trước, trong lòng hắn càng thêm chán ghét, thầm nghĩ phải tìm cơ hội tống cổ ả ra khỏi phủ mới yên.

Cảm thấy khát, hắn cầm ấm trà lên nhưng rỗng không.

Bên ngoài có người hầu đến bẩm: "Lão phu nhân sai người đi khắp nơi tìm gia, mời gia đến lầu Khất Xảo ạ."

Tiêu Mân lững thững bước đến đó. Lầu Khất Xảo được bày biện tươm tất: hơn chục chiếc bàn, giữa đặt hai tấm bình phong lớn thêu gấm. Một bên là lão phu nhân cùng các nữ quyến, bên kia là đám nam nhân, còn tôi tớ đứng hầu phía ngoài.

Trước sân dựng cả sân khấu, đào kép đang hát tuồng, tiếng trống chiêng, tiếng ca vang rộn ràng.

Hắn trước tiên đến thỉnh an lão phu nhân.

Phu nhân và Từ Xảo Trân cũng ngồi gần đó, cùng vài thẩm thẩm đang chơi trò xâu kim.

Lão phu nhân thấy cháu trai đến, mừng rỡ vô cùng, gọi hắn ngồi cạnh, ân cần hỏi thăm sức khỏe của Từ các lão và phu nhân bên phủ ấy, lại quay sang bảo Thu Quế: "Khi nãy canh cá trắng với cua đồng nấu ngon lắm, ngươi bưng một chén đến cho Mân ca nhi ăn."

Thu Quế vội vâng dạ, rồi chạy đi.

Từ Xảo Trân nhìn quanh một lượt, cười hỏi: "Sao không thấy tiểu thẩm thẩm?"

Đại phu nhân Lý thị dường như mới nhận ra, định sai nha đầu đi mời, lão thái thái xua tay nói: "Nó đi theo Vân Chương ra ngoài dự tiệc, không biết bao giờ về, cứ để mặc nó đi."

Tiêu Mân lơ đãng nói: "Lúc con vừa vào phủ, thấy xe ngựa của tiểu thúc thúc dừng ở nhị môn đó."

"Đã về rồi sao?" Lão thái thái liền vui hẳn, bèn sai Đông Cúc: "Con đi gọi nó đến, bảo rằng hí kịch bên này hay lắm, là trọn bộ Giang Nam thập cảnh, ta muốn nó cùng xem. À, nhớ mang cho nó nếm thử canh cua cá trắng nhé."

Đông Cúc nhận lệnh lui đi.

Nhị phu nhân Đậu thị mỉm cười: "Lão phu nhân ngoài miệng không nói, chứ trong lòng vẫn thương Cửu đệ muội nhất, còn phải kiếm cớ mời cho bằng được kìa."

Mọi người nghe vậy liền che miệng cười, lão phu nhân cũng cười: "Toàn nói linh tinh, trong lòng ta nào có ai không thương!"

Vừa lúc đó, người quản gánh hát đến mời chọn tuồng. Lão phu nhân chỉ vào Đậu thị: "Để nhị thẩm con chọn đi, ta thương nó nhất đấy."

Cả đám lại bật cười rộn rã.

Chừng một lúc sau, Nguyệt Lâu theo Đông Cúc đến bẩm: "Phu nhân uống thêm hai chén rượu, đầu óc quay cuồng, chân cũng mềm nhũn, Cửu gia sai người dìu về nghỉ, sáng mai sẽ đến thỉnh tội với lão phu nhân ạ."

Lão phu nhân cười bảo: "Thì ra là vậy! Đừng vội đi, ta bảo Thu Quế múc cho ngươi một bát canh to đem về."

Nguyệt Lâu cảm ơn, đứng qua một bên chờ.

Lão phu nhân lại hỏi Đông Cúc: "Thu Quế sao mãi chưa trở lại? Gần đây con bé ấy cứ hồn vía đâu đâu, chẳng lanh lợi như trước nữa."

Đông Cúc không dám nói nhiều, lặng lẽ đi đến bên cổng viện, mới thấy Thu Quế tóc tai bù xù thở hổn hển xách hộp thức ăn đến. Vừa gặp nhau nàng ta liền rơi hai hàng nước mắt, định kể lể. Đông Cúc nhận lấy hộp thức ăn, ngắt lời: "Bây giờ đừng nói gì cả, lão thái thái đang trách cô lề mề đó. Mau tự chỉnh trang trước đã." Thu Quế vội lấy khăn lau khô nước mắt, lấy phấn son trong tay áo thoa đều lên mặt, rồi vuốt tóc mai cho phẳng phiu, khi đến trước mặt lão thái thái, thoạt trông đã khôi phục bộ dáng như trước kia.

Đông Cúc múc một bát canh lớn cho Nguyệt Lâu trước, Nguyệt Lâu nhận lấy cảm ơn rồi đi. Nàng ta lại múc một bát đưa cho Thu Quế bên cạnh, rồi lại nháy mắt về hướng Tiêu Mân. Thu Quế hoàn hồn, bưng bát đến trước mặt Tiêu Mân, định đặt lên bàn, nhưng Tiêu Mân lại đưa tay ra đỡ, chạm vào miệng bát nóng hổi, vội rụt tay lại, trùng hợp đụng vào cổ tay Thu Quế. Thu Quế không kịp phản ứng, sửng sốt hoảng hốt, chỉ nghe choảng một tiếng, cái bát rơi xuống người Tiêu Mân, hắn giật mình đứng bật dậy, bát vỡ đôi trên đất, áo bào thấm ướt một mảng lớn. Thu Quế sợ tái mặt, tay chân run rẩy, mọi người cũng đều ngây người.

"Của đi thay người!" Lý thị vội vàng cười đỡ lời, nháy mắt với Tiêu Mân.

Tiêu Mân hiểu ý, đành nén giận nói: "Là do con uống nhiều rượu quá, tay mềm nhũn nhất thời không đỡ được."

Đông Cúc vội vàng múc lại một bát khác, đích thân đưa đến trước mặt hắn. Tiêu Mân nếm thử, liên tục khen: "Quả nhiên là ngon."

Lão thái thái cười nói: "Cua lạnh bụng, con uống thêm chén hoàng tửu giữ ấm bụng đi, dù sao cũng say rồi, thêm nữa cũng chẳng sá chi."

Rồi bà bảo Thu Quế về phòng, đúng lúc đó, Yên Cát vội vàng mang áo mới đến, hầu Tiêu Mân thay, sau đó cuộn chiếc áo bẩn đi.

Thu Quế mặt đầy xấu hổ, về phòng khóc rất lâu. Đợi Đông Cúc vào phòng thấy nàng ta vẫn chưa nín, liền ân cần hỏi han. Thu Quế bèn kể lại việc tình cờ gặp riêng Khởi Văn và nha đầu trong vườn, vì muốn bảo vệ hộp thức ăn mà bị hai người họ đánh và véo mạnh mấy cái.

Đông Cúc khuyên: "Hiện giờ nàng ta đã ở địa vị khác, tính tình cũng khác, nhưng dù sao cũng là chủ tử trong phủ này, cô có thể làm gì nàng ta chứ!"

Thu Quế phì một tiếng, khóc mắng: "Ả ta mà là chủ tử cái nỗi gì! Cũng chỉ toàn mưu mô quỷ kế mới leo lên được thôi!"

Đông Cúc vội bịt mồm nàng ta: "Suỵt! Cẩn thận, tai vách mạch rừng!"

"Nếu để truyền ra ngoài, chính là tai họa đấy! Hôm nay cô gây chuyện, may mà là Thất Tịch, lại thêm mọi người cũng nể mặt lão phu nhân nên mới che chở. Nếu là ngày thường, chẳng biết sẽ bị phạt thế nào đâu!"

Rồi thở dài nói thêm: "Thôi, đó là số phận của ta với cô, đành nhẫn nhịn mà sống qua ngày vậy."

Nói xong, nàng ta gọi nha đầu làm việc nặng nhọc mang nước rửa mặt vào.

Thu Quế ngồi bên giường, uất ức nghẹn ngào, lại òa khóc một trận nữa mới chịu yên.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...