Sau màn gây rối của Từ Xảo Trân, Lâm Thiền và Đinh Phương bề ngoài dù vẫn bình thường, nhưng đã không còn hứng thú ngắm cảnh nữa. Hai người vẫn trò chuyện vu vơ, nhưng trong ánh mắt cúi xuống lại chất chứa những suy nghĩ riêng.
Trở về viện, vừa lúc Tiểu Mi cũng theo sau mang theo hộp thức ăn. Trong hộp đựng những con cua lớn đã luộc chín. Lâm Thiền cười đề nghị: "Hôm nay trời thu ấm áp lại không có gió, chúng ta không vào phòng, chi bằng cứ bày ra sân mà ăn đi."
Đinh Phương cũng đồng ý. Mấy nha hoàn khiêng bàn ghế đặt giữa sân, cách đó năm sáu bước chân là một cây quế đang tỏa hương thơm ngát.
Hai người ngồi quanh bàn. Tiểu Mi lấy ra những con cua lớn nóng hổi, hai đĩa nước chấm gừng, và một ấm hoàng tửu đã hâm nóng. Lâm Thiền rửa tay, đích thân bóc cua cho Đinh Phương. Nàng bẻ chân cua, lật mai cua, bỏ đi nội tạng, dùng thìa bạc lấy gạch cua và thịt cho vào bát nhỏ, rưới thêm chút giấm gừng, rồi đưa đến trước mặt Đinh Phương.
Đinh Phương ăn một miếng, khen ngợi: "Trước đây ở nhà cũng ăn, sao lại không ngon bằng thế này nhỉ, có bí quyết gì sao?"
Tiểu Mi chen vào: "Để cua luộc ngon, có thể dùng gừng tươi, tía tô, vỏ quýt luộc cùng, thêm chút muối. Thấy nước lăn tăn nhớ trở cua, đợi sôi bùng thì vớt ra, lúc này ăn là thích hợp nhất."
"Thì ra luộc cua cũng cần có phương pháp." Đinh Phương cười nói.
Lâm Thiền dặn Tiểu Mi và những người khác: "Không cần các em đứng hầu bên cạnh nữa, cứ để ta và Đinh tiểu thư tự nhiên nói chuyện."
Đợi xung quanh không có ai, Lâm Thiền gắp một miếng thịt cua vào bát Đinh Phương. Nàng ta cảm ơn: "Cô cũng ăn đi, đừng chỉ lo cho ta."
Lâm Thiền khẽ cười: "Ta đã ăn quen rồi, không vội gì." Nàng im lặng một lúc rồi hỏi: "Đinh tiểu thư vô sự không đến điện Tam Bảo, có gì cứ nói thẳng đừng ngại."
Đinh Phương nâng chén, uống một ngụm rượu ấm, tựa hồ muốn nói lại thôi, hồi lâu mới nhỏ giọng: "Tiêu đại nhân đã nói rõ với ta rồi."
"...Nói rõ?" Lâm Thiền ngẩn ra, rồi như chợt hiểu, sống lưng cứng đờ, tim đập dồn dập.
Một khi đã mở lời, Đinh Phương trái lại thấy nhẹ nhõm hơn, liền nói một mạch: "Không giấu phu nhân, Tiêu đại nhân và ca ca ta đồng môn, đồng liêu hơn chục năm. Nhà ta vốn là tướng môn, quy củ không nghiêm ngặt, nên ngài ấy ra vào phủ khá tự do. Gặp ta, ngài ấy luôn mỉm cười, nói năng ôn hòa. Sau này ngài ấy cưới vợ, rồi lại mất vợ, chức vị ngày càng cao, còn ta thì cũng lớn dần..."
Nàng ta cắn nhẹ môi, giọng khẽ run: "Ta cũng chẳng biết vì sao lại sinh lòng yêu mến. Có lẽ bởi từ nhỏ chỉ quen thấy những người thô kệch trong quân doanh, còn ngài ấy thì nho nhã, học rộng, phong thái như gió xuân, khiến ta mê mẩn chẳng rời."
Lâm Thiền nghe mà chỉ thấy nàng ta quá táo bạo. Những lời như thế nếu truyền ra ngoài, chẳng khác gì tự hủy danh tiết, còn đâu đường gả chồng. Nhưng nàng không lên tiếng, chỉ im lặng nghe tiếp.
"Ca ca ta hiểu được tâm ý của ta, bèn dò hỏi thử Tiêu đại nhân. Ngài ấy lấy cớ tuổi tác chênh lệch mà khéo léo từ chối. Sau đó dù vẫn qua phủ bàn việc cùng ca ca ta, song chỉ dừng ở tiền viện, tuyệt không bước chân vào trong. Năm tháng trôi đi, ta tưởng mình có thể dứt lòng, nào ngờ... ngài ấy lại cưới vợ."
Giọng Đinh Phương nghẹn lại, vành mắt hoe đỏ: "Ta hỏi thăm, biết phu nhân và ta tuổi tác tương đương. Ngài ấy có thể cưới cô, sao lại chẳng thể cưới ta? Ta tự nhủ dung mạo, tính tình, học thức của ta chẳng hề kém hơn cô là bao, thế là lại sinh chấp niệm... Dẫu chỉ làm thiếp, ta cũng muốn được gả cho ngài ấy."
Lâm Thiền khẽ thở dài, nói: "Cô tưởng làm thiếp là dễ ư? Một tiểu thư danh môn mà tự hạ thân phận, tổn hại đâu chỉ riêng danh dự bản thân, mà còn là thanh danh cả dòng họ Đinh thị. Dù cô không màng đến điều đó, chỉ vì si mê Tiêu Cửu gia mà gắng gả cho chàng, nhưng cô có chắc chàng thật lòng yêu cô không?"
Nàng ngước mắt nhìn Đinh Phương, giọng ôn tồn mà thấu đáo: "Lấy tính tình của Cửu gia, nếu không thích, e rằng cô cả đời cũng chẳng thấy nổi mặt chàng. Mà nếu chàng có thích, đời cô lại càng khổ. Tổ huấn Tiêu phủ nghiêm khắc, phân định rõ giữa chính thất và thứ thiếp. Dẫu Cửu gia quyền cao chức trọng, trong nhà vẫn phải tuân theo quy củ. Phần lớn thời gian, chàng phải ở phòng chính thê. Qua thăm thiếp vài lần, lão phu nhân đã có thể gọi tới răn dạy, tuyệt không dung thứ chuyện 'sủng thiếp diệt thê'. Sau mỗi lần ở lại qua đêm, người hầu sẽ mang cho cô một bát thuốc, mãi đến khi chính thất sinh con mới cho phép cô có thai. Mà thuốc ba phần là độc, uống lâu rồi, dẫu được phép sinh cũng khó mà sinh nổi... Dù cô may mắn có con, đứa trẻ vẫn phải gọi chính thê là mẫu thân. Nếu nàng ta cố tình gây khó, chỉ cần ôm con về phòng mình nuôi, cô cũng chẳng được gặp mặt."
Lâm Thiền dừng một chút, giọng càng thêm điềm tĩnh: "Cửu gia bận rộn công vụ, nửa tháng một tháng chẳng thấy bóng dáng. Có khi chàng về, cũng chưa chắc tới lượt cô. Lại nghĩ mà xem, chàng đã nạp một thiếp, há chẳng thể nạp hai, ba? Tình yêu ban đầu có sâu đậm đến đâu, rồi cũng chẳng chịu nổi năm tháng phôi pha."
Nàng nhìn thẳng vào Đinh Phương, nhẹ giọng hỏi: "Dù như thế, cô vẫn nhất quyết muốn gả cho Tiêu Cửu gia ư?"
Nếu như vậy mà nàng ấy vẫn quyết tâm, và Cửu gia cũng bằng lòng thì Lâm Thiền sẽ buông tay để tác thành cho họ.
Sắc mặt của Đinh Phương thoắt chốc tái nhợt. Trong phủ, mấy tẩu tẩu đã khuyên nhủ hết lời, nàng ta vẫn chẳng nghe lọt tai. Ấy vậy mà những điều Lâm Thiền nói, từng chữ từng lời, lại khắc sâu vào tâm trí.
Những ngày qua, trong lòng nàng ta chỉ toàn là ấm ức, không cam lòng, tủi hờn, cùng bao nỗi trống rỗng khó tả. Những cảm xúc rối ren ấy dày vò khiến nàng ta ăn không ngon, ngủ chẳng yên. Giờ phút này, dường như mây mù tan hết, mọi thứ đều sáng tỏ. Nàng ta chợt ngộ ra, mình rốt cuộc là khổ vì điều chi, cần gì phải tự đày đọa bản thân đến vậy.
Thiên hạ vốn chẳng có chuyện gì, chỉ là người đời tự chuốc phiền não mà thôi.
Đinh Phương thở dài nhẹ nhõm, chậm rãi nói: "Phu nhân nói những lời này... vừa vô dụng, lại vừa hữu dụng."
Lâm Thiền không hiểu: "Lời này là ý gì?"
Đinh Phương tiếp lời: "Đêm Thất Tịch đó, Tiêu đại nhân đã nói rõ với ta. Ngài ấy cả đời này chỉ cưới thê chứ không nạp thiếp. Hơn nữa, phu nhân tuổi còn nhỏ, chắc chắn sẽ sống thọ hơn ngài ấy, ta không đợi được ngài ấy đâu. Ngài ấy bảo ta mau tìm một gia đình tốt mà gả đi. Cho nên những lời phu nhân vừa nói với ta là vô dụng."
"Vì sao lại hữu dụng?" Lâm Thiền cong khóe môi. Nàng biết lúc này cười là rất thất lễ, nhưng không kiềm được, trong lòng dâng lên niềm vui nho nhỏ, khiến đầu mày đuôi mắt nàng càng thêm rạng rỡ.
Ánh mắt Đinh Phương từ mặt nàng chuyển sang cây chuối xanh và hoa cúc vàng phía sau nàng, rồi lại quay lại, nhìn chằm chằm vào những hàng nhạn lai hồng trải dài trên bậc đá. Nàng ta đáp: "Ta không thể hiểu nổi, chỉ cảm thấy mình đã đi vào một con hẻm cụt, đằng trước không có lối đi mà lại không cam lòng lùi bước. Hôm nay đến đây vốn dĩ là muốn nhờ phu nhân, khuyên nhủ Tiêu đại nhân. Nhưng nghe những lời gan ruột của phu nhân, ta lại không khỏi rụt rè, tự vấn lòng mình liệu có đủ dũng khí để chấp nhận một cuộc sống như vậy không? Không phải một năm, hai năm, mà là mười năm, hai mươi năm, thậm chí còn lâu hơn. Ta không phải là một người cam chịu, càng không chịu được sự lạnh nhạt. Biết đâu có ngày nào đó..." Nàng ta cười, nhìn Lâm Thiền: "Có khi ta lại bày trò, tìm cách giết phu nhân ấy chứ!"
Lâm Thiền cũng bật cười, lắc đầu: "Ta đâu phải người dễ bắt nạt, e rằng trước khi cô ra tay, ta đã hạ thủ trước rồi!"
Đinh Phương khẽ thở dài: "Phu nhân xem, vì tranh giành trái tim nam nhân mà những nữ tử vốn tốt đẹp như chúng ta lại hóa thành độc ác, trở nên đáng ghét đến vậy."
Lâm Thiền im lặng một lúc mới khẽ nói: "Cho nên Phật mới dạy: biển khổ vô biên, quay đầu là bờ. Nếu không sớm tỉnh ngộ, chỉ e đến khi hối hận cũng chẳng thể quay lại."
Kiếp trước, nàng vì một tờ hôn ước mà bước chân vào Tiêu phủ, rồi từ chính thất bị giáng xuống làm thiếp. Khi ấy còn trẻ dại, gặp chuyện chẳng biết cân nhắc thiệt hơn, lại không ai chỉ điểm cho nàng. Người bên cạnh thì toàn kẻ tâm cơ hiểm ác. Cộng thêm lời thề non hẹn biển của Tiêu Mân cùng thứ tình cảm mù quáng của bản thân. Nếu năm đó có ai nói với nàng những lời như hôm nay nàng nói với Đinh Phương, có lẽ đời nàng khi đó đã chẳng đi vào ngõ cụt.
Đinh Phương bĩu môi: "Thật ra Tiêu đại nhân cũng chẳng có gì hay ho, tuổi đã lớn, bụng dạ thâm sâu, lại chẳng biết dỗ dành ai, nói câu nào cũng lạnh lùng vô tình."
Lâm Thiền bật cười, gật đầu tán thành:
"Cô nói chẳng sai. Lúc trước ta cũng do dự lắm, khuyết điểm nhiều thế cơ mà."
Nàng sợ cua nguội, bèn mở hộp lấy con còn nóng, tiếp tục bóc vỏ, gỡ thịt.
Đinh Phương tò mò hỏi:
"Vậy sao phu nhân vẫn gả cho ngài ấy?"
Lâm Thiền cúi đầu đáp khẽ: "Ta khi ấy... đã hết đường để chọn."
Đinh Phương ở trong phủ nghe mấy tẩu tẩu kể về chuyện của nàng, khá đồng cảm, ngẫm nghĩ rồi nói: "Cô phải đề phòng Từ Xảo Trân một chút, ả ta khéo mồm khéo miệng, lòng dạ xấu xa lắm."
Lâm Thiền gắp một miếng gạch cua đã rưới giấm gừng đưa cho nàng ta, lại hỏi: "Cô và nàng ta từng có giao tình sao?"
Đinh Phương nhận lấy, khịt mũi một tiếng: "Ta từng gặp nàng ta, nhưng chưa bao giờ nói chuyện với nàng ta."
Lâm Thiền trong lòng khẽ động. Nếu hai người họ chưa từng qua lại, sao Xảo Trân lại biết nàng ta yêu mến Tiêu Cửu gia? Câu nói "chỉ là mối duyên đẹp ấy đã bị kẻ khác cướp mất" có ẩn ý gì?
Nguyệt Lâu bưng một đĩa xương ống hầm đến gần, cười nói: "Lão thái thái sai Đông Cúc mang đến ạ."
Lâm Thiền thấy cua đã ăn gần hết, sai nha đầu dọn vỏ cua đi, dùng nước rượu ngâm lá cúc rửa kỹ mùi tanh giữa các khớp ngón tay. Đinh Phương cũng rửa tay sạch sẽ, sau khi nhường nhau, họ vừa nói chuyện phiếm vừa ăn xương hầm.
Hai con chó ngửi thấy mùi thơm, con trước con sau đi đến, gặm vài khúc xương. Ấm no sinh dâm dục, chúng cứ thế giao cấu ở dưới gốc cây bên cạnh, như chốn không người.
Lâm Thiền nghĩ Đinh Phương vẫn còn là một hoàng hoa khuê nữ, nhìn cảnh tượng như vậy thật không nhã nhặn, liền gọi Nguyệt Lâu đi đuổi chó đi, áy náy nói với Đinh Phương: "Súc vật không biết xấu hổ là gì."
Đinh Phương vẻ mặt vô tư: "Thế này thì tính là gì, ta không những đã thấy súc vật như vậy, mà còn thấy cả người nữa kìa."
Lâm Thiền mặt không biểu lộ, trong lòng kinh hãi. Sớm đã nghe đồn gia phong của các phủ tướng quân võ quan đương triều rất phóng khoáng, nam nữ không kiêng dè, hóa ra là thật.
Nàng thực sự đã hiểu lầm, người mà Đinh Phương nhìn thấy là ca ca và tẩu tẩu của nàng ta, đôi khi họ ôm hôn trong vườn, bị nàng vô tình bắt gặp vài lần.
Nguyệt Lâu đuổi chó đi mà chúng chẳng thèm để ý, thân thể vẫn run lên, chẳng mảy may dừng lại.
Đinh Phương khẽ cười trêu: "Phu nhân và Tiêu đại nhân hẳn cũng ân ái như vậy chứ?"
Lời này tuy vô tâm, chỉ là hỏi bâng quơ, hoàn toàn chẳng liên can đến mấy con chó.
Song Lâm Thiền lại nghĩ khác, cho rằng nàng ta vẫn còn vương vấn Tiêu Cửu gia, bèn dứt khoát nói thẳng: "Cửu gia nhà ta ấy à cũng chẳng khác con chó đực kia là mấy, chỉ thích làm từ phía sau thôi."
Đinh Phương tròn mắt, nhất thời sững sờ. Nàng ta vốn hiểu đôi chút chuyện nam nữ, nhưng vẫn còn ngây ngô, trông hai con chó run rẩy rồi đổ vật xuống đất, trong đầu chỉ thấy choáng váng, tựa hồ vừa nghe được một bí mật kinh thiên động địa.
Sau này, khi trở về nhà, nàng ta lén hỏi tẩu tẩu. Tẩu tẩu vốn đoan trang, nghe xong mặt đỏ bừng, mãi mới nghẹn ra một câu: "Cái trò cầm thú ấy mà cũng làm được à!"Rồi ghé sát tai nàng ta, nhỏ giọng giải thích.
Từ đó về sau, Đinh Phương đối với Tiêu Cửu gia... quả thật chẳng còn chút cảm tình nào nữa.
Bạn thấy sao?