Trời đương độ chuyển mình từ thu sang đông, hoàng hôn thoáng chốc đã nhạt, trăng lên cao dần, bóng cây lay động chập chờn theo gió. Khởi Văn và Thanh Anh đứng ở Thuỳ Hoa môn trò chuyện, vừa chờ Tiêu Mân về.
Thanh Anh thắc mắc hỏi: "Sao không về phòng mà đợi? Đứng đây làm chi cho cóng?"
Khởi Văn nhìn quanh quất không thấy ai mới nói: "Cô không biết đó thôi, Thiếu phu nhân ỷ có thai nên không cho gia đến gặp ta, bắt gia chỉ ở bên ả. Còn con tiện tỳ Yên Cát kia, hễ gia vừa bước vào viện, nó nhất định sẽ xuất hiện, dẫn gia đi thẳng đến chính phòng. Giờ muốn nói một câu với gia cũng không có cơ hội!"
Thanh Anh im lặng một lúc, thở dài: "Đa phần nha hoàn trong phủ đều ngưỡng mộ Tuyết Loan và cô được gia chủ sủng ái, có vinh hoa phú quý hưởng thụ không hết. Nào ngờ người trước mặt cười, sau lưng lại khóc, nỗi ấm lạnh trong đó chỉ có bản thân tự biết."
Khởi Văn lại thấy mình đã suy nghĩ thấu tỏ: "Sống ở đời ai mà chẳng khó khăn! Cô xem Cửu phu nhân đó, Cửu lão gia chất vàng bạc châu báu trước mặt nàng ấy, yêu thương chiều chuộng đủ điều, nhưng rồi thì sao chứ? Lão gia nói vào ngục là vào ngục, cửu tử nhất sinh. Nàng ấy cũng bị Thiếu phu nhân sỉ nhục trước mặt bao người, đuổi đến căn phòng tồi tàn chịu khổ. Đời người rồi cũng sẽ gặp năm sáu bảy tám lần hoạn nạn, hối hận, than vãn hay sa ngã, tự kết liễu đời mình, chỉ tổ làm người thân đau lòng, kẻ thù hả hê. Ta tuyệt đối sẽ không như Tuyết Loan, dù liều mình cũng phải giữ lại cái mạng ti tiện này. Quân tử trả thù, mười năm chưa muộn!"
Thanh Anh bị mấy lời này của nàng ta làm cho nghẹn họng, chợt nghe tiếng kiệu kẽo kẹt từ xa vọng lại gần, cùng tiếng bước chân xào xạc. Một lát sau, Tiêu Mân trong bộ quan phục đỏ tía cùng Tiêu Càn đi tới. Khởi Văn vội bước đến trước mặt hắn, cúi người hành lễ.
Tiêu Mân kinh ngạc, cau mày hỏi: "Tối om như vậy, nàng không ở trong phòng, đứng đây làm gì?"
Khởi Văn rưng rưng: "Thiếp giờ muốn gặp gia một lần, cũng thật là khó khăn!"
"Khó khăn gì cơ?"
"Chẳng khác nào đường Thục gian nan, khó hơn lên trời!"
Tiêu Mân nghe xong bật cười: "Nàng phải thông cảm cho ta, phu nhân đang mang cốt nhục của ta, ba tháng đầu thai nghén bất ổn dễ sảy, ta phải ở bên nàng ấy nhiều hơn. Đợi thai ổn định rồi, dĩ nhiên ta sẽ đến tìm nàng."
"Đa tạ gia đã không ném thiếp đến tận nước Trảo Oa." Khởi Văn đột nhiên quỳ gối xuống, nức nở: "Thiếp có một thỉnh cầu, xin gia có thể thành toàn."
"Nàng cứ nói thẳng." Tiêu Mân đích thân cúi xuống đỡ nàng ta dậy: "Đường lát đá cứng rắn gồ ghề, da thịt nàng mềm mại sao chịu nổi."
Thanh Anh đứng bên cạnh quan sát, trong lòng thầm kinh ngạc, thấy lời nói và cử chỉ của vị gia này đối với Khởi Văn cũng không tệ.
Nàng ấy nào biết, dạo gần đây Tiêu Mân ăn ngủ cùng Xảo Trân, mà Xảo Trân lại ỷ vào uy quyền của cha mình và đứa trẻ trong bụng, cái sự đắc ý khó mà kìm nén, vô thức ra vẻ, giở chứng trước mặt Tiêu Mân. Tiêu Mân vốn là công tử con nhà quyền thế, chỉ quen được nâng niu, nào đã bao giờ chịu loại ấm ức này. Dù bề ngoài nín nhịn không nói ra, nhưng trong lòng lại không ngừng nhớ đến sự dịu dàng và vâng lời của Khởi Văn. Nay gặp lại, tình cảm dào dạt, lại càng trân trọng nàng ta hơn cả trước đây.
Khởi Văn thừa thắng xông lên: "Loan di nương đã mất rồi."
Tiêu Mân biến sắc: "Sao lại thế? Mất khi nào?"
Khởi Văn bèn thuật lại những gì nàng ta thấy trong phòng Tuyết Loan hôm nay, từ chuyện nàng ta giúp Tuyết Loan tắm rửa, đút cháo yến sào, đến việc y quan bắt mạch. Nàng ta còn kể cả chuyện Yên Cát đẩy Tuyết Loan xuống bậc thang dẫn đến sảy thai. Tiêu Mân nghe xong sắc mặt u ám, im lặng một lúc mới nói: "Tuyết Loan là thiếp của cha ta, ta không tiện quản nhiều. Ta tin những lời này của nàng, dù sao người sắp chết, lời nói cũng lương thiện, nhất định có nguyên do của nó. Nhưng nếu bẩm báo với cha, không có chứng cứ, vả lại Yên Cát là nha hoàn của phu nhân, giờ nàng ta đang đắc thế hoành hành, cha sẽ chẳng mấy bận tâm, trái lại còn trách ta lo chuyện bao đồng."
Khởi Văn rơi nước mắt: "Thiếp không muốn gia phải làm gì cả! Chỉ vì niệm tình Loan di nương từng cùng thiếp hầu hạ Lão thái thái nhiều năm. Nếu Lão thái thái còn ở đây, thiếp cũng chẳng phải cầu xin gia. Nhưng nay người đang ở chùa chưa về, Thiếu phu nhân lại quản việc trong phủ, còn Đại lão gia thì bỏ mặc không hỏi. Chỉ xin gia đòi nàng ta một ít tiền để mua quan tài và lo tang lễ. Chúng thiếp giúp nàng ấy lo liệu chu toàn, để nàng ấy đầu thai kiếp sau tốt đẹp, coi như cũng là trọn vẹn tình nghĩa sau cùng."
"Không ngờ nàng lại trọng tình trọng nghĩa đến vậy." Tiêu Mân hứa sẽ đi xin tiền cho nàng ta. Khởi Văn lúc này mới tươi tỉnh, lau nước mắt, rồi dặn hắn đừng chậm trễ, thi thể vẫn còn nằm trong phòng.
Họ vừa nói chuyện vừa đi ra nơi sáng sủa. Tiêu Mân lúc này mới chú ý đến Thanh Anh, lấy làm lạ hỏi: "Sao ngươi không hầu hạ phu nhân nhà mình, mà lại đi theo bọn ta?"
Một câu nói khiến Thanh Anh òa khóc nức nở. Khởi Văn thở dài: "Gia vẫn chưa hay biết gì cả, bên đó đã rối như mớ bòng bong rồi!" Rồi nàng ta kể cho hắn nghe chuyện Từ Xảo Trân đuổi Cửu phu nhân ra khỏi viện.
Tiêu Mân nghe xong sắc mặt lúc xanh lúc trắng. Hắn đột ngột quay người, sải bước thẳng về phía nơi ở của Lâm Thiền.
-
Tiêu Mân bước nhanh dưới ánh trăng, từ xa đã thấy trước phòng có năm sáu gia nhân ngồi chồm hỗm canh giữ, trông chẳng khác nào đang trông tù phạm.
Một luồng tức giận dâng thẳng lên mặt, hắn suýt nữa đã bước tới mắng nhiếc, nhưng rồi lại cố nén xuống, im lặng một chốc, liền quay người trở về. Vừa vào đến sân, liếc thấy Khởi Văn đang tựa cửa sổ cắn hạt dưa.
Hắn chưa kịp làm gì, Yên Cát đã hô to: "Gia đến rồi ạ."
Khởi Văn cười lạnh, ném vỏ hạt dưa ra sân, xoay người đi rửa mặt. Thanh Anh buông rèm xuống, ánh sáng vàng ấm áp chỉ còn lọt ra ngoài qua những khe hở.
Tiêu Mân bước vào phòng, bên cạnh Xảo Trân là một đống đồ lặt vặt. Nàng ta cầm một đôi giày đầu hổ lên cho hắn xem, vừa cười vừa nói: "Mấy thẩm thẩm tặng, cũng thật tinh xảo."
Tiêu Mân vén áo ngồi xuống bàn, một lúc sau lên tiếng: "Loan di nương đã mất rồi."
Xảo Trân giật mình: "Mất khi nào vậy?"
Tiêu Mân lộ vẻ châm chọc: "Nàng bây giờ quản hết việc nhà, mà người trong phủ chết rồi cũng chẳng hay biết sao?"
Xảo Trân lập tức trấn tĩnh lại, bình thản đáp: "Trong phủ này trên dưới mấy trăm miệng ăn, phân tán khắp các viện, nếu không ai tới bẩm báo thì đương nhiên ta không biết. Hơn nữa, sinh lão bệnh tử vốn là lẽ thường ở đời, có gì mà phải ngạc nhiên."
Tiêu Mân hỏi: "Nàng định xử lý thế nào?"
Xảo Trân đáp: "Tạm để cô ta trong phòng một đêm, ngày mai bảo cha mẹ cô ta đến đón về, từ nay không còn liên can gì nữa."
Tiêu Mân giận dữ: "Dù sao cô ta cũng là di nương nhị phòng của cha, theo quy củ trong phủ, cũng phải lo quan tài tang sự đàng hoàng. Nàng làm qua loa thế này, chỉ khiến thiên hạ chê cười, cái kiểu hành xử như gia đình tầm thường, mất hết thể diện!"
Xảo Trân lấy làm lạ: "Từ khi nào chàng lại quan tâm đến thiếp thất của Đại lão gia như vậy?" Rồi nàng ta cười cười: "Phu quân hiện làm quan trong triều, tình thế bây giờ cộng thêm có cha ta đỡ đần, tương lai ắt quyền khuynh thiên hạ. Bởi vậy chàng nên lấy sự nghiệp làm trọng, ôm chí lớn trong lòng. Những chuyện vặt vãnh trong hậu viện này đừng bận tâm nữa, ta tự sẽ xử lý. Nếu chàng cho rằng ta xử lý không công bằng, đợi Lão thái thái và Đại phu nhân về phủ, ta sẽ trình bày rõ ràng, phạt hay thưởng ta đều cam tâm nhận hết."
Nàng ta dừng lại một lát, mới nói tiếp: "Chàng vừa vào đã nổi giận đùng đùng, hẳn là đã biết chuyện của Cửu phòng rồi. Ta đuổi Cửu thẩm ra khỏi viện là để tránh sau này Tiêu phủ bị liên lụy, rước họa diệt môn. Chàng không cần phải đến hạch tội ta. Đây là chủ ý của Đại lão gia, ta chẳng qua chỉ đóng vai ác thôi. Nếu chàng thấy bất bình, cứ tự đi tìm Đại lão gia mà nói lý. Cả chuyện của Loan di nương, chàng tiện thể hỏi luôn cũng được."
Tiêu Mân tức đến nỗi không thốt nên lời, gân xanh trên trán giật liên hồi.
Xảo Trân khẽ thở dài, kéo tay áo hắn, dịu giọng nói: "Chàng đối tốt với người ngoài như vậy, mà ta mang thai con chàng, chàng lại thờ ơ chẳng đoái hoài, thực khiến lòng ta lạnh lẽo."
Tiêu Mân hất tay nàng ra: "Kẻ tám lạng, người nửa cân thôi!." Hắn ra lệnh cho Yên Cát đang đứng hầu bên cạnh đi lấy nước ngâm chân.
Xảo Trân tỏ vẻ tủi thân: "Ai nói ta không quan tâm chàng? Ta đang định nói một chuyện tốt đây. Ta nay đã có thai, e sau này khó hầu hạ chu toàn. Còn Yên Cát cũng đã lớn, lại có dung mạo, da dẻ mịn màng hay là để nó làm thông phòng cho chàng nhé?"
Tiêu Mân cười lạnh nói: "Ta đâu phải tên háo sắc, cái gì quăng vào rổ cũng ăn? Giờ có Khởi Văn đã đủ rồi, chẳng nghĩ gì khác. Nha hoàn Yên Cát đó, vừa hay mấy hôm trước gã phu xe Tiêu Nhị đến cầu xin ta. Hắn cũng đến tuổi dựng vợ gả chồng rồi, cầu xin ta ban hôn. Thế này không phải rất hợp sao, gả cô ả cho hắn ta đi."
Mặt Xảo Trân hơi biến sắc. Tên Tiêu Nhị đó thô lỗ bẩn thỉu, rượu chè cờ bạc trò gì cũng tinh, sao có thể để Yên Cát gả cho hắn mà hủy hoại cả đời chứ? Nàng ta định tranh luận, nhưng Tiêu Mân đã đứng dậy, thiếu kiên nhẫn nói: "Chuyện gì cũng là nàng quyết định, ta cho tên hầu nhà ta cưới vợ cũng không được sao? Nàng cũng quá lớn lối rồi đấy."
Xảo Trân thấy hắn đi ra ngoài, vội hỏi: "Tối om như vậy, chàng định đi đâu?"
Tiêu Mân đáp: "Ta đi tìm cha ta!" Rồi vén rèm đi thẳng.
Yên Cát ở ngoài phòng nghe được tám chín phần, ruột gan nóng như lửa đốt. Đợi Tiêu Mân đi rồi, nàng ta mới bước vào quỳ dưới chân Xảo Trân, khóc lóc thảm thiết, không chịu gả đi. Xảo Trân an ủi nàng ta vài câu, rồi nhíu mày hỏi: "Sao hắn lại biết Tuyết Loan đã chết?"
Yên Cát căm hận nói: "Còn ai nữa! Chắc chắn là tiện nhân Khởi Văn đó đã thổi gió bên tai gia, xúi giục ngài ấy đến trách tội phu nhân và nô tì. Có bà vú thấy nàng ta và Thanh Anh ở trong viện của Tuyết Loan rất lâu, đến hoàng hôn mới trở ra."
"Quả nhiên là vậy." Xảo Trân trầm ngâm một lát: "Chỉ sợ Tuyết Loan đã nói gì đó với Khởi Văn, Khởi Văn lại kể lại cho gia nghe, khiến hắn càng thêm chán ghét ngươi, muốn gả ngươi cho gã phu xe để trút giận."
Yên Cát chỉ cảm thấy như sét đánh ngang tai, lập tức òa khóc nức nở. Xảo Trân nói: "Ngươi khóc cái gì, nghe phiền tai quá! Nếu không phải Khởi Văn ở giữa ly gián, tối nay ta và ngươi có bị gia ghét bỏ như vậy không? Nếu ả ta chết rồi, bên cạnh gia không còn ai hầu hạ, ngươi lại đặc biệt xuất chúng, thêm ta khéo lời nói giúp, làm gì có lý do hắn không nhận chứ! Ngươi cũng biết bản tính nam nhân, ai cũng là loại có mới nới cũ cả thôi."
Yên Cát nghe xong sững sờ một lúc, cuối cùng hạ quyết tâm, lắp bắp hỏi: "Vậy... phải làm thế nào ạ?"
-
Thanh Anh bưng một chậu nước ngâm chân ra ngoài, đổ dưới gốc cây quế. Ngẩng đầu lên, nàng ấy thấy trên cửa sổ chính phòng, ánh nến vàng cam phản chiếu hai bóng người. Một người ghé tai, một người lắng nghe, đang tỉ mỉ bàn bạc kế mượn dao giết người.
Chắc hẳn chẳng có chuyện gì tốt lành! Thanh Anh ngáp một cái rồi đóng cửa lại.
Trong sân lại trở nên tĩnh lặng, một cơn gió lạnh thổi qua, đêm đã càng khuya.
Bạn thấy sao?