Người vừa đến vận y phục gấm vóc màu xanh lục thêu hoa tinh xảo, bên hông đeo Tú Xuân Đao — là một vị Thiên Hộ, tuổi chừng đôi mươi, mày mắt lạnh lùng, toát ra vẻ quý công tử trời sinh.
Lâm Thiền nhận ra hắn, chính là người hôm đó mặc chiếc trực chuyết đoàn hoa màu xanh lam của Cửu gia, đứng trong giả sơn, suýt chút nữa đã bóp chết nàng.
Tất nhiên, Tào Dần cũng nhận ra nàng. Hắn tiện tay ném xâu tiền đồng xuống mặt bàn dầu mỡ, đứng dậy chỉ nói gọn lỏn hai chữ: "Đi thôi!" Rồi chẳng thèm ngoái đầu mà cứ thế hoà vào dòng người, mặc kệ nàng có theo kịp hay không.
Mặt trời đã lên, nhưng gió vẫn thổi đi hơi ấm.
Một đội Cẩm Y Vệ đi ngược chiều, hiển nhiên là người quen, họ cười chào nhau. Tào Dần hỏi họ đi công cán ở đâu, một vị Thiên Hộ đáp: "Đến tịch thu phủ đệ Hộ bộ Diêu Thị lang."
Tào Dần lại hỏi: "Béo bở không?"
Vị Thiên Hộ kia lắc đầu: "Thanh đạm thôi."
Đó là tiếng lóng của đám quan lại bọn họ, "béo bở" ám chỉ có thể kiếm chác, "thanh đạm" nghĩa là vị quan kia chẳng có bao nhiêu gia sản.
Tào Dần cười nói: "Các vị vất vả rồi." Vị Thiên Hộ kia nhìn sang Lâm Thiền đang thở hồng hộc: "Ai đây?"
Tào Dần mặt không đổi sắc: "Biểu đệ ta."
Vị Thiên Hộ kia cười ha hả: "Ngươi nghĩ ta không có mắt sao!"
Tào Dần cũng cười khẽ: "Hà tất phải nói toạc ra!" Hai bên cáo từ, hắn mới nhìn sang Lâm Thiền một cái, lầm bầm với vẻ không hài lòng: "Trông nữ tính quá."
Lâm Thiền thầm nghĩ, nàng vốn dĩ là một phụ nhân mà. Nhưng lười đôi co, nàng chỉ truy hỏi: "Ngươi muốn đưa ta đi đâu?"
Tào Dần như không nghe thấy, bước đến trước quầy hàng của Tây Thi đậu phụ: "Cho ta một bát đậu phụ trộn."
Đậu phụ nhanh chóng được đưa tới, từng miếng còn nóng hổi. Hắn múc vài thìa dầu ớt đỏ chan lên, ăn ngấu nghiến rồi bỏ đi mà không trả tiền. Lâm Thiền kinh ngạc nhìn về phía Tây Thi đậu phụ, nhưng nàng ta lại chẳng hề tỏ vẻ hay ý thức được chuyện có người ăn quỵt.
Lâm Thiền chẳng rảnh lo chuyện bao đồng, hỏi lại lần nữa: "Ngươi định đưa ta đi đâu?"
Lần này, Tào Dần trả lời rất nhanh: "Ra khỏi thành!"
Nàng dừng bước: "Ta chỉ cầu xin ngươi một việc."
Đoàn xe ngựa chở cải thảo mùa đông vào cung chen chúc khắp phố, hai người phải tránh vào hiên nhà của hiệu buôn. Tào Dần lãnh đạm hỏi: "Việc gì?"
Lâm Thiền nghèn nghẹn hỏi: "Cửu gia... chàng ấy có ổn không?" Nàng suýt rơi nước mắt khi thốt ra lời này.
Tào Dần lắc đầu: "Không được tốt lắm."
Nàng vội vã nói: "Ngươi là Thiên Hộ Cẩm Y Vệ, nhất định có cách đưa ta vào gặp chàng một lần."
Tào Dần cười khẩy: "Nơi đó há dễ tùy tiện ra vào, chỉ cần bị phát hiện, tính mạng cô và ta khó giữ nổi!"
Lâm Thiền lặng đi đôi chút: "Ta đã mang cốt nhục của Cửu gia."
Tào Dần liếc nhìn bụng nàng, còn tưởng nàng ăn sáng no quá. Hắn ho khan một tiếng: "Lời này, ta sẽ chuyển tới Cửu gia giúp cô."
Lâm Thiền nghẹn lại: "Trước khi Cửu gia vào ngục, chàng đã oán giận ta, có ý đoạn tuyệt. Ta có rất nhiều lời muốn nói với chàng..." Nước mắt dồn ứ trào ngược vào cổ họng, nghẹn đến khó thở, một lúc sau nàng mới cất lời: "Cũng không biết ngày sau liệu có thể sống sót gặp lại chàng không. Tào Thiên Hộ nếu chịu giúp ta lần này, ân tình này ta suốt đời không quên."
Tào Dần trầm ngâm suy tính. Chờ đến khi con đường vắng vẻ trở lại, hắn mới nói: "Việc này vô cùng nguy hiểm, cô phải nghe theo mọi sự sắp xếp của ta, không được tự ý hành động."
Lâm Thiền mừng rỡ khôn xiết, dùng ống tay áo lau mắt, rối rít đồng ý. Lúc này Tào Dần lại có chút hối hận, quả thực là đánh cược cả mạng sống rồi.
Hắn tự giận mình, mặt mày đanh lại, bước nhanh đi trước. Lâm Thiền không hiểu sao hắn bỗng dưng cau có, cũng không dám hỏi, chỉ cắn môi cố gắng theo sau.
Qua cầu, qua chợ, đến một con hẻm tên là hẻm Mổ Lợn. Nơi đây bày một dãy sạp thịt, mỗi sạp có dăm ba người cầm dao, đang mổ một con lợn tươi, động tác thái miếng, lóc xương, chặt thịt thuần thục và thoăn thoắt. Trong nồi nước nóng, những cục huyết màu đỏ sẫm đang sôi ùng ục, tỏa ra mùi tanh hôi nồng nặc, nước bẩn vương vãi khắp mặt đất. Mặc dù đã là cuối thu, vẫn có ruồi xanh vo ve bay loạn xạ. Lâm Thiền suýt nôn ọe, nhưng sợ Tào Dần chê phiền, đành cố gắng nhịn xuống.
Tào Dần lại gần một người đồ tể vai u thịt bắp, ghé tai thì thầm vài câu. Người đồ tể ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn nàng, Lâm Thiền loáng thoáng nghe hắn ta tặc lưỡi, chê Cửu gia không có mắt nhìn nữ nhân. Rồi hắn ta lớn giọng gọi vợ mình. Chỉ chốc lát sau, một phụ nhân vạm vỡ đang rửa ruột lợn ở phía kia đi tới. Ba người bàn bạc một phen, Tào Dần dẫn phụ nhân đó đến trước mặt Lâm Thiền, dặn nàng gọi là Lục Đại Nương và đi theo người đó, tối sẽ quay lại đón nàng. Nói xong, hắn quay lưng bỏ đi.
Lâm Thiền dè dặt cười với Lục Đại Nương, nhưng Lục Đại Nương chẳng chút biểu cảm, dẫn nàng đi sâu vào con hẻm. Đến căn nhà thứ ba liền đẩy cửa vào, bên trong tối đen như mực. Lục Đại Nương châm đèn dầu, đó là một lối đi hẹp bằng một người, đi được chục bước thì đến sân sau. Khoảng sân âm u, chất đủ thứ lỉnh kỉnh, dây thừng giăng mắc phơi từng khối thịt lợn. Khi căn phòng bừng sáng ánh nến, Lục Đại Nương lên tiếng: "Cô cứ nghỉ ở đây đi!" Rồi cũng quay lưng đi mất.
Lâm Thiền bước qua ngưỡng cửa vào phòng, tuy đơn sơ nhưng khá sạch sẽ, trong ấm có trà nóng, trên đĩa có vài miếng điểm tâm, chăn đệm bông đã được trải sẵn trên giường. Nàng thở phào nhẹ nhõm, lúc này mới nhận ra mình đã kiệt sức. Chẳng còn việc gì để làm, nàng dứt khoát cởi giày và áo ngoài nằm xuống. Đầu vừa chạm gối, nàng đã nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Lâm Thiền bị tỉnh giấc bởi tiếng cười đùa khe khẽ, nhất thời còn mơ màng không biết tiếng động phát ra từ đâu. Nàng nhìn lên chiếc màn vải thô tối đen vì thiếu sáng, mùi dầu mỡ quyện trong không khí cứ quanh quẩn nơi cánh mũi, chưa kịp suy nghĩ gì mà trong lòng đã dấy lên một nỗi bi thương khôn tả. Sợ mình không kìm được mà bật khóc, nàng dứt khoát ngồi dậy.
Hai cô bé tóc còn đang búi chỏm đang chơi trò ném sỏi, tiếng sỏi va vào nhau lách cách. Còn một cô bé lớn hơn thì đang tỉ mẩn cắt râu tôm. Cánh cửa gỗ sơn đen mở hé nửa chừng, một vệt nắng in lên góc bậc cửa, chói lòa, lung lay.
Ba cô bé nghe tiếng phản gỗ kẽo kẹt liền đồng loạt nhìn về phía nàng. Lâm Thiền xỏ dép ngồi xuống trước bàn, cười hỏi: "Bây giờ là giờ nào rồi?"
Một cô bé đáp: "Gần giờ Thân rồi ạ."
Cô bé khác lại nói: "Phu nhân ngủ ngon quá, cả bữa trưa cũng chưa ăn."
Cô bé lớn nhất đặt cái kéo xuống, chạy ù ra ngoài, lát sau bưng vào một đĩa bánh bao chay chiên: "Qua bữa rồi, ăn cái này lót dạ đi ạ."
Lâm Thiền không có cảm giác thèm ăn, bèn chia bánh cho các cô bé ăn hết, rồi tự mình rót trà nóng trong ấm.
Ba cô bé chẳng hề e dè người lạ, hiển nhiên đã quen với việc có người ra vào ở đây, nhưng muốn hỏi thăm điều gì thì chẳng thể moi ra được, miệng chúng rất kín kẽ.
Chẳng mấy chốc đã tới chạng vạng. Người đồ tể bán thịt xong trở về, xách theo một xâu lòng lợn. Lục Đại Nương vẫn kiệm lời như trước, chỉ khi hỏi bé lớn đã nhặt sạch râu tôm chưa, mới cất cao giọng.
Lục Đại Nương bắt đầu đong gạo nấu cơm, khói xám cuộn thành từng lọn bay ra từ ống khói. Người đồ tể tắm rửa sạch sẽ, thay một bộ quần áo tươm tất, rồi ngồi dưới hiên nhà kéo đàn hồ cầm. Tiếng đàn lên bổng xuống trầm, hắn ta kéo rất say sưa, hiển nhiên đây là khoảnh khắc vui vẻ nhất trong ngày của hắn. Cô bé lớn vào bếp giúp nhóm lửa, hai cô bé nhỏ thì ngồi xổm dưới chân cha, chống cằm nghe rất chăm chú. Lâm Thiền cũng bước ra khỏi phòng, đứng dưới mái hiên lắng nghe.
Kết thúc một khúc nhạc, nàng mỉm cười nói: "Khúc 'Ngư Canh Vãn Tiều' này của tiên sinh quả khác biệt với người khác đôi phần, bớt đi vẻ tiêu điều tang thương, lại tăng thêm chút nuối tiếc vì hoài bão chưa thành."
Người đồ tể ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn nàng. Lâm Thiền cũng đang đánh giá hắn. Ban ngày vì mệt mỏi tâm can nên nàng không để ý nhiều, giờ nhìn kỹ, hắn cao lớn vạm vỡ, toát ra khí chất uy vũ bẩm sinh.
Lâm Thiền đã biết hắn là ai. Nhưng người đồ tể rất nhanh bình tĩnh lại, cười nhạt nói: "Không ngờ phu nhân lại am hiểu âm luật đến vậy. Không biết phu nhân có thể kéo một khúc chăng?"
Nàng từ chối khéo, hắn cũng không bận tâm, lại kéo tiếp khúc "Bình Sa Lạc Nhạn". Mùi thức ăn thơm phức từ nhà bếp dần dần lan tỏa.
Thoắt cái đã đến giờ Hợi. Lục Đại Nương dẫn các cô bé sang phòng khác ngủ sớm. Lâm Thiền đứng ngồi không yên. Mái hiên tuy treo chiếc lồng đèn cũ đã phai màu đỏ, nhưng ánh lửa yếu ớt chỉ đủ soi sáng một khoảng nhỏ dưới hành lang, nhìn từ xa chỉ thấy một khoảng đen kịt cô tịch.
Bỗng nghe thấy vài tiếng chó sủa, rồi tiếng cửa kẽo kẹt đóng mở, tiếng bước chân cũng từ xa đến gần. Tào Dần vẫn mặc bộ y phục ban ngày. Lâm Thiền vội vàng vác theo cái túi vải. Lục Đại Nương đã chuẩn bị một ít đồ ăn, dặn nàng mang cho Cửu gia.
Người đồ tể cũng khoác áo choàng ra khỏi phòng, thì thầm với Tào Dần một lát, rồi tiễn họ ra tận cổng.
Đến Bắc Trấn Phủ Ty, Tào Dần xách chiếc lồng đèn đỏ soi đường, Lâm Thiền đi theo sau. Thỉnh thoảng gặp người hỏi nàng là ai, Tào Dần chỉ nói là người đến thăm tù, thế là mọi chuyện trôi qua. Họ nhanh chóng đến cửa nhà giam. Một người canh ngục đang đợi sẵn ở đó, hiển nhiên đã được thông báo trước. Hắn chọn một chiếc chìa khóa trong chùm chìa khóa đeo ngang hông, keng một tiếng mở cánh cửa sắt, dặn nhỏ: "Tối đa nửa canh giờ, không được trì hoãn." Tào Dần chắp tay cảm ơn, dẫn đầu bước vào con đường hẹp và tối. Hai bên đều là những phòng giam thấp bé, chật chội, loáng thoáng thấy những tội thần bị gông cùm đang nằm hoặc ngồi, rên rỉ vô thức vì đau đớn.
Không gian ẩm ướt lạnh lẽo xen lẫn một luồng mùi tanh hôi xộc thẳng vào mặt. Ngọn đèn dầu thông nổ lách tách khi cháy, có lẽ vì đêm đã khuya nên không nghe tiếng tra tấn, càng đi sâu vào trong, không khí càng tĩnh lặng như chết.
Có tiếng bước chân sột soạt, Tào Dần nghiêng người nép vào một bên, che chắn Lâm Thiền phía sau. Chẳng mấy chốc, họ thấy hai Cẩm Y Vệ đang khiêng một cuộn chiếu cuốn tròn, đi lướt qua họ.
"Ai vậy?" Tào Dần hỏi.
Một Cẩm Y Vệ đáp: "Là Diêu Thị lang, vừa vào bị kẹp hai lượt đã không chịu nổi mà lìa đời rồi."
Tiêu Vân Chương đã làm sạch các vết thương trên người, thay một bộ trực chuyết đen tuyền. Lúc nãy chàng đọc sách được một lúc, thấy hơi mệt mỏi nên nhắm mắt nghỉ ngơi một lát. Ngọn nến đột nhiên nổ tách, khiến dòng suy nghĩ của chàng quay cuồng.
Bỗng nghe tiếng mở khóa, chàng mở mắt. Là Tào Dần bước vào. Lòng chàng thắt lại, đang thầm đoán ý định của hắn, thì phía sau hắn lại xuất hiện một người. Chàng cứ ngỡ là Phúc An, nhưng nhìn kỹ lại, sắc mặt chàng lập tức đại biến.
Chàng đứng bật dậy đi đến trước mặt Tào Dần, thần sắc vô cùng nghiêm nghị, lạnh lùng mắng: "Ngươi thật ngu xuẩn, dám đưa nàng đến nơi này! Đây là chỗ nào! Ngươi có biết việc ngươi tự ý hành động sẽ hại chết bao nhiêu người không!"
Tào Dần cúi đầu không nói. Lâm Thiền thì đang quan sát Tiêu Vân Chương. Tuy chàng gầy đi, tiều tụy một chút, nhưng so với những hình dung thê thảm nàng đã tự tưởng tượng thì tốt hơn rất nhiều. Trái tim căng thẳng cuối cùng cũng thả lỏng, vừa đau khổ vừa mừng rỡ, nước mắt không kìm được chực trào trong khóe mắt, nàng đưa tay ra nắm lấy cánh tay chàng, nghẹn ngào gọi: "Cửu gia!"
Tiêu Vân Chương hất tay nàng ra, không thèm nhìn nàng một cái, chỉ gằn giọng với Tào Dần: "Còn không mau dẫn nàng đi!"Rồi quay lưng lại, không để ý đến nàng nữa.
"Là thiếp cầu xin hắn dẫn thiếp tới." Lâm Thiền bước tới ôm chặt lấy eo chàng: "Thiếp không đi, chàng phải để thiếp nói hết lời đã."
Bạn thấy sao?