Chương 114: Chương 114

Tào Dần thuê một chiếc kiệu cho Lâm Thiền, còn hắn thì đi bên cạnh.

Vầng trăng lưỡi liềm vẫn đang lơ lửng trên nền trời, bình minh còn mờ ảo. Trước chùa Đại Hoa có hai, ba vị hòa thượng đang quét dọn. Càng đến gần, cổng thành càng nhộn nhịp, đều là những người dân rời kinh sớm.

Thời thế loạn lạc, người bên ngoài muốn vào, người bên trong lại muốn ra.

Lâm Thiền vén rèm nhìn ra ngoài. Cạnh tường thành, các quầy bán canh đã được dựng lên. Người bán hàng vẫn ra sức rao: "Sủi cảo nóng hổi, nước đậu chua ngọt, bánh lừa cuộn bột đậu phủ đường, bánh bao chay, bánh nếp nóng, cháo gạo đặc. Đại tỷ định đi Cô Tô sao? Sao không nếm thử bánh trôi, bánh nếp, hoành thánh, tàu hủ của bổn tiệm! Không chuẩn vị, không lấy tiền!"

Nàng nhớ lại ngày mình mang theo của hồi môn vào kinh, bên cạnh có Tiểu Mi và Lưu ma ma, lòng tràn đầy cảm giác mịt mờ, bất định về tương lai. Còn nay, dù cảnh ngộ sa sút, phải lén lút mà đi, tay nàng vô thức đặt lên bụng, cõi lòng lại thấy an ổn vô cùng.

Tào Dần ra lệnh cho phu kiệu dừng lại, rồi tự mình sải bước đi về phía công thự gần cổng thành.

Lâm Thiền đợi một lát, bỗng nghe thấy tiếng vó ngựa dồn dập, nhìn theo tiếng động, thấy đám đông xôn xao dạt sang hai bên. Thì ra là hơn mười cẩm y vệ đang cưỡi ngựa phi tới. Chẳng mấy chốc, Tuần Thành Ngự Sử và vài vị quan giữ cổng thành xuất hiện nghênh đón, nhận lấy những tờ bố cáo giống như lệnh truy nã từ tay họ, rồi dán lên tường. Cẩm y vệ vây chặt trước cổng thành, quan giữ cổng lớn tiếng ra lệnh mọi người xếp thành hàng dài. Tào Dần quay lại, ghé tai dặn dò phu kiệu vài câu, chiếc kiệu lập tức đổi hướng, đi dọc theo đường phố rồi lên cầu Khang Phúc.

Lâm Thiền gọi hắn lại cần cửa sổ hỏi: "Sao không ra khỏi thành nữa?"

Tào Dần nói khẽ: "Cẩm y vệ đang kiểm tra gắt gao mọi lối ra vào ở cổng thành, chỉ để bắt cô. Thành này không ra được nữa rồi."

Lâm Thiền buông rèm xuống, không hỏi thêm. Đến khi kiệu dừng lần nữa, nàng bước ra ngoài, nhìn quanh bốn phía, đây là một khu chợ đông đúc hình chữ thập. Phía Bắc là một con phố dài, nơi tập trung các hiệu thuốc, cờ phướn bay phấp phới trong gió. Phía Tây là hẻm Điềm Thủy, có rất nhiều kỹ viện. Phía Đông là phố Kim Tích, nơi đầy rẫy các tiệm vàng bạc.

Tào Dần đợi cho đến khi phu kiệu khuất dạng mới hỏi: "Cô đói chưa?" Lâm Thiền gật đầu, nàng mang thai đã tròn bốn tháng, rất mau đói.

Bên vệ đường dựng một mái che dài, nồi lớn đang nấu thịt dê, nước dùng trắng đục sôi sùng sục. Không khí buổi sớm mai lạnh lẽo, hơi nước tỏa ra tứ phía, len lỏi vào mũi người ta, chỉ thấy thơm lừng và ấm áp.

Trước quán đã có người vây quanh ngồi chờ món canh dê chín. Đám người đó đa phần là khách làng chơi vừa qua một đêm phong trần, sáng ra cần bát canh dê để hồi sức.

Tào Dần chọn một chỗ khuất gió. Tiểu nhị đến hỏi, hắn gọi thịt dê luộc, hai bát canh bao tử dê, một bát mì. Hắn còn định gọi thêm sủi cảo nhân dê, nhưng Lâm Thiền sợ ngấy, liền thôi. Đúng lúc có một phụ nhân gánh giỏ đi qua, nàng mua thêm vài cái bánh nóng.

Có khách đợi lâu, liền trêu tiểu nhị: "Canh dê nhà các ngươi tối qua ta ăn rồi, vừa đắt lại hôi tanh, chẳng ngon chút nào."

Người làm quán cãi lại: "Đắt chỗ nào? Con dê sống trăm cân mới giết sáng nay, mổ xong hao nửa, ninh nhừ lại hao nửa, công cán còn chưa tính đâu!" Hắn chỉ vào đầu dê: "Dê này nặng năm mươi cân, thịt mềm thơm. Trong nồi còn bỏ hạch đào, gừng già, hành, lại thêm một bát trà Phổ Nhĩ đậm, mùi hôi tan sạch! Nếu ngươi còn thấy có mùi lạ, ắt là do ngửi nách kỹ nữ nhiều quá rồi."

Mọi người nghe vậy đều cười ầm lên. Vị khách đó cũng chẳng lấy làm xấu hổ, còn cười to: "Ngươi có mắt không thấy Thái Sơn, nách của Kim Bảo không phải ai cũng được ngửi đâu."

Lập tức có người xuýt xoa ngưỡng mộ: "Ôi chao! Hoá ra tối qua Kim Bảo tiếp ngươi à! Phúc đức nào mà được vậy!"

Canh dê chín, đồ ăn Tào Dần gọi nhanh chóng được dọn ra. Lâm Thiền không còn lắng tai nghe họ nói lung tung nữa, cũng chẳng nghe rõ được, vì người làm quán đang băm thịt và xương trên thớt chan chát.

Ăn xong bữa sáng, chân trời đã hửng màu trắng đục như bụng cá. Lâm Thiền theo Tào Dần vào hẻm Điềm Thuỷ. Vì chưa phải buổi tối nên trong ngõ không có mấy người qua lại. Đi sâu vào trong, Tào Dần dừng lại trước một cánh cửa, trên tấm biển đề ba chữ lớn: "Bảo Lai Viện".

Tào Dần gõ cửa cộc cộc hồi lâu mới có người mở. Một gã tú ông cười khì: "Quan gia sao lại đến sớm thế này?"

Hắn không trả lời, chỉ nghiêm giọng hỏi: "Mụ tú bà đang ôm thằng ranh nào ngủ đấy? Cũng không biết ra nghênh đón ta." Vừa nói, hắn vừa nhảy phốc lên hành lang. Gã tú ông chưa kịp lên tiếng cảnh cáo, trơ mắt nhìn hắn tung cước đạp tung một cánh cửa.

Tú bà đang ngồi dưới đèn đếm bạc, sợ đến hồn xiêu phách lạc. Nhận ra là hắn, mụ vừa dùng khăn che số bạc lại, vừa lớn tiếng gọi nha đầu dâng trà rót nước. Bỗng mụ thấy sau lưng Tào Dần còn có một tiểu phụ nhân mười tám mười chín tuổi. Mụ đã lăn lộn trong chốn lầu xanh bao năm, ánh mắt dĩ nhiên là tinh tường. Chỉ cần nhìn qua một lượt là biết ngay đây là hạng người nào. Mụ thầm tính toán trong lòng, cười hỏi Tào Dần: "Cậu dụ dỗ vợ nhà ai đấy, ta đây không dám dây vào đâu, hay là dẫn cô ta đi chỗ khác mà lo liệu đi!"

Lâm Thiền thấy mụ tú bà này tuy đã quá tuổi xuân sắc nhưng cũng còn khá mặn mà, nói chuyện với Tào Dần không hề sợ sệt, ngược lại còn có vẻ khá thân quen.

Tào Dần cười khẩy một tiếng: "Ai nói ta dắt vợ người khác? Đây chính là vợ ta."

Tú bà vỗ ngực than thở: "Ta còn đang tự hỏi sao Tào gia không đến thăm Kim Bảo nữa, cứ tưởng con bé ngó lơ cậu, hóa ra cậu lại lén lút cưới vợ ở nơi khác rồi." Mụ lại nhìn Lâm Thiền từ đầu đến chân, từ chân lên đầu, rồi kéo Tào Dần sang một bên, hạ giọng bảo: "Ta thấy cô nương này tuy xinh đẹp, nhưng Kim Bảo cũng đâu xấu xí, lại còn chung tình với cậu. Dù cậu có phụ bạc con bé, cũng nên làm trong âm thầm, để còn giữ thể diện đôi bên. Lý nào lại ngang nhiên dẫn vợ mình đến kỹ viện thế kia?!"

Tào Dần lãnh đạm nói: "Bà không biết đó thôi, thích khách của Ưng Thiên Minh đang truy sát ta, nếu ta để nàng ở nhà, chính là một xác hai mạng!"

Một xác hai mạng?! Tú bà kinh hãi, lại ngó về phía bụng Lâm Thiền, quả nhiên đã nhô lên một đường cong, liền tặc lưỡi khen: "Cậu cũng nhanh nhảu đấy, chớp mắt đã làm cha rồi." Rồi mụ lại bắt đầu từ chối: "Ưng Thiên Minh giết người không chớp mắt, làm sao ta dám dây vào, tốt nhất là cậu đưa cô ta đi chỗ khác lo liệu đi!"

Tào Dần mất kiên nhẫn, cười lạnh một tiếng: "Con mụ mồm mép tép nhảy kia, không uống rượu mừng thì uống rượu phạt! Mụ tưởng ta không biết ngóc ngách của mụ sao? Còn đẩy tới đẩy lui nữa, ngày mai ta hốt trọn ổ nhà mụ!" Hắn thò tay vào ống tay áo, lấy ra một túi tiền căng phồng ném qua.

Tú bà đỡ lấy, ước chừng rồi lập tức hớn hở mặt mày, cười nói: "Sao không làm thế sớm có phải tốt hơn không?" Mụ nghĩ ngợi rồi nói: "Nhưng nếu đám thích khách giết người không gớm tay kia thật sự đến tìm, cô ta sống chết ra sao ta không quản được đâu đấy."

Tào Dần đáp: "Không cần mụ phải lo, ta tự có sắp xếp."

Tú bà lúc này mới bước đến trước mặt Lâm Thiền, chắp tay cúi chào trước: "Tào gia có ân tình với ta, nay hắn đã cầu xin ta giữ nương tử lại, lý nào ta lại không nghe theo. Chỉ là, Tào nương tử ở nơi này, mọi việc cần phải nghe theo sự sắp xếp của ta, dù sao chốn hoa nguyệt này rồng rắn lẫn lộn, khách làng chơi đông đúc, không có chuyện cũng dễ sinh chuyện. Huống chi Tào nương tử lại quá đỗi xinh đẹp."

Lâm Thiền mỉm cười nói: "Đa tạ bà đã giữ ta lại! Ta cũng không phải người làm kiêu, chỉ cầu một chốn dung thân. Hàng ngày ta sẽ ở trong phòng tịnh dưỡng, không làm phiền người khác, cũng mong người khác đừng đến quấy rầy ta. Đợi đến khi thế cục bên ngoài yên ổn, lúc đó ta sẽ hậu tạ thêm cho bà!" Tú bà nghe vậy thì mừng như hoa nở, hai bên lại khách sáo vài câu, mụ liền dẫn họ ra khỏi phòng, đi dọc theo hành lang phía trước về phía hậu viện. Bỗng nghe két một tiếng, một kỹ nữ trẻ tuổi cúi đầu từ trong bước ra, vừa khéo đâm sầm vào Tào Dần. Nàng ta ngẩng đầu nhìn hắn, nhoẻn môi cười nói: "Mặt trời mọc đằng Tây à, Tào gia đến sớm thế, hay là tối qua ngủ lại chỗ con ả nào rồi?"

Tú bà lên tiếng: "Kim Bảo đừng có nói lung tung, Tào gia sáng sớm đã đến gõ cửa rồi."

Lâm Thiền nghe thấy hai chữ "Kim Bảo", liền liếc mắt nhìn nàng ta. Kim Bảo chỉ khoảng mười tám mười chín tuổi, tóc búi lỏng, mặt tròn trịa, chưa thoa son trát phấn, để mặt mộc, lông mày lá liễu, mắt phượng đuôi dài, khóe môi có hai lúm đồng tiền, vừa tinh nghịch lại vừa quyến rũ.

Nàng ta đưa tay ra kéo cánh tay Tào Dần, miệng không ngừng hỏi: "Sao lâu rồi chàng không đến? Chẳng lẽ đã quên ta rồi?"

Tào Dần nhíu mày, dùng Tú Xuân Đao gạt ngón tay thon thả của nàng ta ra, quát khẽ: "Lôi lôi kéo kéo, ra thể thống gì!" Hắn lại nói thêm: "Ta đến thì sao? Không đến thì thế nào? Cô chẳng phải vẫn đêm đêm xuân tiêu, có lúc nào rảnh rang đâu!"

Kim Bảo lập tức cau mày giận dữ: "Lời chàng nói là ý gì? Không nói rõ ra thì chàng là thằng khốn khiếp!"

Tú bà đứng cạnh cũng bênh vực: "Tào gia đừng hủy hoại danh tiếng Kim Bảo, con bé vẫn còn là thanh quan (bán nghệ, chưa bán thân) đấy."

"Thanh quan!" Khóe môi Tào Dần nhếch lên một nụ cười giễu cợt, có chút ý vị thâm sâu. Mặt Kim Bảo bỗng chốc đỏ bừng, nàng ta không kiêng nể gì giơ tay lên định đánh hắn thì bị tú bà cằn nhằn: "Ngươi đừng xấc xược, Tào nương tử đang ở đây kìa!"

Tào nương tử?! Kim Bảo sững sờ, nghiêng người nhìn về phía Lâm Thiền. Tào Dần mắt nhanh tay lẹ, kéo vành mũ áo choàng của Lâm Thiền xuống che đi nửa khuôn mặt nàng, rồi quát tú bà: "Đứng chôn chân ở đây làm gì, mau dẫn đường đi trước!"

"Tưởng ta thèm vào chắc!" Kim Bảo giận đến run cả người, quay về phòng, đóng cửa rầm rầm long trời lở đất.

Căn phòng của Lâm Thiền nằm gần nhà bếp, bề ngoài trông có vẻ cũ kỹ, nhưng bên trong bàn ghế giường chiếu đều đầy đủ, dọn dẹp rất sạch sẽ, chỉ là trên tường treo đầy tranh xuân, vô cớ tăng thêm vài phần mê hoặc, diễm lệ.

Lâm Thiền cười nói với tú bà: "Ta từ phương Nam đến, rất sợ lạnh, có thể chuẩn bị cho ta một chậu than sưởi ấm được không? Ta còn thích đọc sách, phiền bà tìm cho ta vài cuốn sách để giết thời gian. Ta không dẫn theo nha hoàn, chuyện cơm nước ba bữa và tắm rửa, vẫn phải nhờ bà chỉ định một người đáng tin cậy đến lo liệu."

Tú bà đồng ý từng điều một, rồi nói: "Ta có một nha đầu, không biết nói, mọi người gọi nó là Á Cô, để ta sai nó đến hầu hạ nương tử." Lâm Thiền thấy rất tốt, liền cười cảm ơn, định thò tay vào ống tay áo lấy bạc đưa cho mụ thì Tào Dần ngăn lại: "Ta đã đưa rồi, nàng không cần đưa nữa."

Tú bà lườm hắn một cái rồi quay ngoắt người đi ra ngoài.

Tào Dần lại nói: "Phu nhân không cần quá khách sáo với mụ ta, muốn gì cứ việc sai bảo mụ làm là được."

Lâm Thiền nhìn hắn, lắc đầu cười nói: "Người ở dưới mái hiên, không thể không cúi đầu. Huống hồ với tình cảnh hiện tại của ta, mụ chịu đồng ý giữ lại đã là không dễ, sao có thể ra vẻ ta đây chứ." Nàng đột nhiên đổi giọng: "Kim Bảo kia một lòng một dạ với ngươi! Đáng lẽ ta không nên cho phép ngươi nói dối như vậy, chỉ tổ làm nàng ấy đau lòng!"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...