Tiêu Vân Chương cùng những người khác vừa trò chuyện vừa chậm rãi thả bước đến khu vườn rộng, nơi có xây một toà lầu. Mái hiên treo đầy cung đăng, bên trong đặt bốn năm bàn tiệc làm từ gỗ tử du thủy nam, trên bàn đều bày tượng Phật, trà nước, điểm tâm, cùng bút nghiên và rổ kim chỉ.
Các phu nhân đã ngồi vây quanh bàn, quản sự dẫn họ đến một bàn khác gần đó. Tiêu Vân Chương vén áo ngồi xuống, chợt cảm thấy có người đang nhìn mình chằm chằm. Chàng không lộ vẻ gì, dùng khóe mắt liếc sang, hoá ra là muội muội của Đinh Giới, tên là Đinh Phương, được nha hoàn vây quanh đi ngang qua bàn của họ.
Nàng ta chợt dừng bước, tiến đến gọi Đinh Giới: "Ca ca.", rồi lại nhìn sang Tiêu Vân Chương, chắp tay cúi người: "Tiêu đại nhân." Giọng nói vô cùng mềm mại nhỏ nhẹ.
Triệu Kính Nghi thừa cơ chọc ngoáy: "Đinh cô nương sao chỉ hành lễ với Tiêu Cửu, coi chúng ta như không khí sao!" Lý Luân và Trần Chẩn phụ họa tán đồng, nháy mắt nháy mày cười tủm tỉm xem kịch.
Đinh Phương trợn tròn mắt trừng họ, đâu còn vẻ thẹn thùng như vừa nãy, giọng cũng sắc sảo: "Ta và các ngài xa lạ lắm."
"Xa lạ lắm?!" Trần Chẩn không đồng ý, lớn tiếng la làng: "Còn nhớ khi Tiêu Cửu thành thân, ai đã chạy đến phủ ta khóc lóc thảm thiết..."
Chết dở! Triệu Kính Nghi vỗ đùi, đổ thêm dầu vào lửa: "Còn đến phủ ngươi khóc sao? Ta còn tưởng chỉ có phủ ta mới được Đinh cô nương ưu ái đặc biệt."
Lý Luân ho khan một tiếng, liếc hắn, rồi hất hàm sang bên, Triệu Kính Nghi nhìn theo, thấy một vài phu nhân ở bàn kia đang nhìn sang, hắn lập tức ngậm miệng. Tiêu Vân Chương im lặng uống trà.
Đinh Phương tức đến nỗi chộp ngay mấy hạt lạc vỏ đỏ trong đĩa ném thẳng vào người Triệu Kính Nghi. Lạc rơi lộp bộp đầy áo, hắn lại chẳng thèm giận, còn bốc một hạt bỏ vào mồm nhai rau ráu: "Thơm ngon thật."
Mọi người xung quanh đều cười rộ lên.
"Coi chừng nghẹn đấy." Đinh Phương thoáng thấy trên mặt Tiêu Vân Chương cũng ánh lên nụ cười, tim nàng ta bỗng đập loạn nhịp, hai má đỏ gay, liền giậm chân một cái, quay người chạy đến bên chỗ đại tẩu Tiết phu nhân, kéo tay nàng ấy làm nũng:
"Triệu đại nhân với Trần đại nhân cứ trêu muội, mà ca ca lại mặc kệ."
Tiết phu nhân chỉ cười, phu nhân của Triệu Kính Nghi lắc đầu nói: "Muội cứ nhìn thẳng mà đi chẳng phải xong rồi sao! Việc gì phải tự chuốc lấy phiền, chẳng lẽ còn không biết tính bọn họ ra sao?"
Đinh Phương bĩu môi: "Ai thèm để ý bọn họ, muội chỉ muốn chào Tiêu đại nhân đôi câu thôi."
Phu nhân của Trần Chẩn ngồi bên cạnh Lâm Thiền, sợ nàng nghĩ nhiều, vội cười giải thích: "Phương tỷ nhi vốn quen trêu đùa với bọn họ rồi, muội chớ để bụng."
Lâm Thiền chỉ khẽ "ừ" một tiếng. Nàng vốn đã thấy vị tiểu thư áo gấm lộng lẫy kia đứng trước bàn mấy vị quan gia, lại nghe rõ lời đối đáp vì giọng Triệu Kính Nghi với Trần Chẩn quá lớn, hai bàn lại ngồi sát nhau. Lén nhìn về phía Tiêu Vân Chương, thấy chàng cũng mỉm cười với tiểu thư kia, quả nhiên giao tình không cạn. Thì ra nàng ta chính là Đinh Phương — thê tử kiếp trước của Tiêu Vân Chương.
Ngẩng đầu nhìn kỹ, cô nương kia trạc tuổi mình, dung mạo xinh đẹp, khuôn mặt tròn trịa, cằm lại hơi nhọn, như trái đào chín dở, hồng hồng mềm mại, đáng yêu vô cùng. Giữa chân mày có một nốt ruồi son, đôi mắt tròn xoe như hai viên ngọc trai đen thả giữa dòng nước bạc. Nàng ta mặc áo màu ngà thêu hoa, váy lụa ngó sen nhạt, giọng nói trong trẻo, quả nhiên là tiểu thư nhà quyền quý, từ nhỏ được nuông chiều nâng niu, chẳng biết đến khổ đau nhân gian, ngây ngô hồn nhiên.
Lâm Thiền bất giác thấy lòng chộn rộn, sinh ra một nỗi ghen tỵ mơ hồ.
Nha hoàn mang ghế đến, hỏi tiểu thư ngồi đâu. Tiết phu nhân nói đặt cạnh mình. Đinh Phương lại mím môi, đột nhiên chỉ vào Lâm Thiền: "Vị phu nhân này trông lạ mặt quá."
Tiết phu nhân vội đáp: "Ôi, ta sơ suất rồi. Đây là thê tử của Tiêu đại nhân." Rồi quay sang giới thiệu: "Đây là em chồng ta, tiểu tự chỉ có một chữ 'Phương', tính tình nói năng chẳng biết nặng nhẹ, nhưng tâm địa không có xấu đâu."
Lâm Thiền mỉm cười gật đầu. Đinh Phương sai nha hoàn mang ghế lại, ngồi ngay bên cạnh nàng. Phu nhân của Trần Chẩn liền nhường chỗ, thế là hai người kề vai ngồi xuống.
Đinh Phương gọi quản sự đem ra một vò Nữ Nhi Hồng, tự mình rót một chén, rồi lại rót cho Lâm Thiền, tươi cười nói: "Hai ta lần đầu gặp mặt, ta kính muội một chén!"
Nói rồi ngửa cổ uống cạn.
Lâm Thiền không tiện từ chối, đành chậm rãi uống hết.
Đinh Phương nghiêng mặt nhìn nàng, im lặng không nói, đôi mắt tròn xoe cứ chăm chú dán vào.
Mọi người đều nhận ra, Tiết phu nhân lên tiếng: "Phương tỷ nhi, muội lại nổi cơn gì đấy, sao lại nhìn người ta như vậy, thật chẳng có phép tắc."
Đinh Phương không để ý đến Tiết phu nhân, nghiêng đầu nói với Lâm Thiền: "Cô đẹp thật đấy." Lời nàng ta nói rất chân thành, không có ý mỉa mai hay ghen tị.
Lâm Thiền cong khóe môi: "Nghe nói sắc đẹp của Đinh tiểu thư nổi tiếng kinh thành, hôm nay được gặp quả nhiên lời đồn không sai."
Đinh Phương lại hỏi dồn: "Là nghe Tiêu đại nhân nói sao?"
Lâm Thiền khẽ sững sờ, một lát sau đáp: "Phu quân suốt ngày bận việc triều chính, đâu có thời gian rảnh rỗi mà kể này kể nọ."
Đinh Phương lúng túng, quay đầu nhìn Tiết phu nhân, chỉ vào Lâm Thiền hỏi: "Đại tẩu, muội và Tiêu phu nhân ai đẹp hơn?"
Một bàn các phu nhân đều che miệng cười. Tiết phu nhân lắc đầu: "Vẫn là tính cách trẻ con. Hai người nhan sắc không phân cao thấp, đều là mỹ nhân cả."
Đinh Phương hất cằm nhọn về phía Lâm Thiền, có chút buồn bã thì thầm: "Vậy tại sao Tiêu đại nhân lại chọn cô mà không chọn ta?"
Đột nhiên nàng ta kéo lấy tay áo nàng, ghé sát tai thì thầm: "Ta cam tâm làm thiếp cho Tiêu đại nhân, cô có bằng lòng không?"
Trái tim Lâm Thiền bỗng đập như trống. Nàng dường như nhìn thấy chính mình của ngày xưa, một tấm lòng son sắt, một tình yêu cháy bỏng, bất chấp tất cả, nhưng cuối cùng lại trao nhầm tình cảm, lỡ dở cả đời, hoang phí những năm tháng tươi đẹp.
Cổ họng nàng nghẹn lại, môi khô khốc, rất lâu sau mới gượng tìm lại được tiếng nói:
"Đây... chẳng phải chuyện ta có thể quyết định. Nữ nhân xuất giá thì tòng phu, chỉ cần phu quân ta bằng lòng, ta cũng chẳng thể ngăn cản."
Đôi mắt Đinh Phương lập tức sáng rỡ, nàng ta vui mừng thở phào, nét mặt hân hoan:
"Tiêu đại nhân bảo ta đến hỏi cô, cô đã không phản đối, vậy tức là đồng ý rồi. Ta phải đi nói với ngài ấy ngay!"
Nói đoạn, nàng ta hí hửng đứng dậy định đi.
Tiết phu nhân không hiểu sao nàng ta bỗng nhiên vui mừng đến thế, vội vã gọi lại:
"Đừng vội, hôm nay Thất Tịch, còn phải theo lệ cùng nhau so tài thêu thùa, xem ai khéo nhất."
Đinh Phương ngồi xuống lại, giọng điệu rất đắc ý: "Năm nào muội cũng thắng, các vị phu nhân còn muốn so làm chi nữa?!"
Phu nhân của Trần Chẩn cười nói: "Chúng ta không thể thắng muội, nhưng Tiêu phu nhân chưa chắc đã không thể thắng muội một vố đâu!"
Đinh Phương lập tức xoa tay, nhìn Lâm Thiền, dáng vẻ không phục: "Được thôi, chúng ta so tài xem"
Lâm Thiền trong lòng rối bời, nào có tâm trạng thi thố chuyện này. Sau khi suy nghĩ một chút, nàng gượng cười nói: "Tối nay chúng ta đổi trò chơi khác nhé?"
Trần Chẩn thì thầm với Tiêu Vân Chương: "Gần đây ngươi cần phải cẩn trọng trong lời nói và hành động, ra vào cẩn thận hơn, khoan nói tới chuyện thích khách hoành hành, Từ Bỉnh Bính cũng đang củng cố vây cánh, ráo riết đàn áp phe đối thủ, mọi người đều tự lo thân mình, cũng không ít người tỏ lòng trung thành với ông ta."
Đinh Giới nói: "Ta nhận được mật báo, binh mã của Ninh Vương đang trên đường, đến kinh thành chỉ là chuyện ngày một ngày hai."
Tiêu Vân Chương trầm ngâm nói: "Hôm trước Tiêu Túc Khang đã thử ta, suýt chút nữa lộ tẩy, may là nói dăm ba câu đã từ giã mà đi. Các vị nhất định phải vô cùng cẩn thận, tuyệt đối không được hỏi thăm hay nhắc nửa lời về an nguy long thể của Hoàng thượng, nếu không sẽ bị Từ Bỉnh Chính coi là dị đảng mà tiêu diệt." Chàng vẫn còn nhớ người ẩn mình sau bức bình phong hình sông núi biển cả, đoán rằng kia hẳn là Tiêu Mân, nhưng không hiểu vì sao hắn lại cố tình trốn tránh, chuyện này ắt có điều mờ ám.
Họ lại nói chuyện thêm một lúc, năm sáu nha hoàn bưng rổ kim chỉ đi tới, đều cúi người hành lễ. Trong đó có một người lanh lợi nói: "Thất Tịch hàng năm, các vị phu nhân tiểu thư đều so khéo tay xỏ kim luồn chỉ, nay e rằng cũng nhàm, bèn nghĩ ra trò mới, để các lão gia cũng tham gia một phen, xem ai mắt tinh tay khéo. Ai thắng sẽ được phu nhân tặng cho rượu ngon nhất phủ."
Mọi người đều ngây người ra, Triệu Kính Nghi là người đầu tiên từ chối: "Nam nhân tay chân vụng về, làm sao biết may vá thêu thùa!"
Lý Luân cũng chau mày: "Bàn tay ta quen vung đao múa kiếm, nào biết cầm kim chỉ."
Nha hoàn vội cười: "Các lão gia nghĩ nhiều rồi, cũng chẳng phải thêu hoa dệt gấm gì. Chỉ là cầm kim luồn chỉ, một đường xỏ qua, dễ lắm ạ."
Đinh Giới hứng thú hỏi: "Ý tưởng quái gở này là ai bày ra vậy?"
Nha hoàn thật thà đáp: "Là Tiêu phu nhân nghĩ ra."
Mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía Tiêu Vân Chương, trêu chọc: "Phu nhân của huynh cũng to gan thật, dám đùa cợt trên đầu thái tuế, bắt chúng ta bẽ mặt rồi."
Tiêu Vân Chương chỉ mỉm cười, khẽ thở dài:
"Lời phu nhân, nghe theo vẫn là vẹn toàn nhất."
Chàng quay sang nha hoàn: "Đưa kim chỉ cho ta, ta thử trước xem."
Một đám đồng liêu lập tức nghiến răng nghiến lợi — cái kẻ này, thật chẳng còn chút cốt khí nào!
Bạn thấy sao?