Chương 99: Chương 99

Công phu xỏ kim của Tiêu Vân Chương đã áp đảo tất cả các vị gia. Tiết phu nhân sai người hầu mang đến hai vò rượu Thu Lộ Bạch, cười nói: "Đây là rượu ta tự ủ cách đây vài năm, khi ta tụng kinh ở chùa Bạch Mã, đúng lúc thu ý nồng đậm, ta bèn lấy sương trên lá cây ủ được hai vò rượu. Một vò tặng Tiêu đại nhân, một vò chúng ta tự dùng!"

Đinh Phương sốt ruột đứng dậy, đích thân bưng một vò đi. Người hầu thì rót đầy rượu cho các phu nhân. Tất cả các phu nhân ngồi đó đều đến mời Lâm Thiền uống rượu chúc mừng. Lâm Thiền cảm ơn, uống vài chén, nghe thấy tiếng ồn ào từ bàn bên kia vọng sang, nàng len lén liếc nhìn, thấy Đinh Phương đang đứng trước mặt Tiêu Vân Chương, không biết nói gì mà khiến mọi người cười rộ lên. Tiêu Vân Chương cũng nở nụ cười, ánh mắt nhìn Đinh Phương rất ôn hòa, một cảnh tượng vui vẻ hòa thuận.

Lâm Thiền cảm thấy men rượu ngấm sâu, tim đập dồn dập như muốn trào lên tận cổ. Nàng mượn cớ muốn ra ngoài giải khuây, phu nhân họ Tiết liền sai nha hoàn dẫn đường. Nguyệt Lâu đang giúp đốt hương, thấy vậy liền để tâm, vội vã đi theo.

Lâm Thiền khẽ nói không cần, rồi vịn tay nha hoàn, men theo lối lát đá xanh đi qua cửa hình lá liễu. Thấy nơi ấy cũng không xa, nàng lại bảo nha hoàn lui xuống. Trong vườn vắng lặng, không mấy người qua lại, nàng tìm đến chiếc ghế đá dưới gốc hoè già mà ngồi xuống.

Bốn bề cúc nở vàng rực, ánh trăng sáng vằng vặc như dát bạc, soi bóng cây đong đưa, hoa lá phất phơ rực rỡ. Nàng nghe văng vẳng tiếng côn trùng đêm, tiếng chó sủa, tiếng gió cuốn lá khô, tiếng chim ngủ mớ, và cả tiếng hát mơ hồ từ lầu vọng xuống.

Lâm Thiền ngẩn ngơ nghĩ, nếu khi ấy nàng không lấy Tiêu Cửu gia, hẳn chàng sẽ như kiếp trước mà cưới Đinh tiểu thư làm thê tử. Nàng ta chừng mười bảy mười tám tuổi, dung nhan thanh lệ, tính tình vừa dịu dàng vừa hoạt bát. Cửu gia là người điềm tĩnh, chắc chắn sẽ thương yêu chiều chuộng nàng ta, như hiện giờ đang đối đãi với mình. Mà Đinh cô nương cũng yêu Cửu gia, vui lòng làm thiếp cho chàng, chỉ cần được ở bên chàng cũng đủ.

Không thể nghĩ nữa... Lâm Thiền đưa tay khẽ xoa trán. Men rượu khiến đầu óc nàng choáng váng, trong lòng dâng lên từng đợt day dứt và áy náy. Một quyết định của nàng đã khiến bản thân thoát khỏi cơn u ám, tìm được con đường sáng, nhưng lại đẩy Đinh tiểu thư vào chốn vô vọng, đoạn tuyệt lối về.

Nàng đã cướp đi vị trí chính thê vốn thuộc về người khác...

Càng nghĩ, lòng càng ngổn ngang trăm mối. Thật ra, nàng và Từ Xảo Trân có gì khác biệt đâu — đều là những kẻ tu hú chiếm tổ, thấp hèn mà ích kỷ.

Một cơn gió lạnh bất ngờ luồn qua cổ áo khiến nàng khẽ rùng mình, đầu óc tỉnh táo hơn đôi chút. Ra ngoài cũng đã lâu, e rằng Nguyệt Lâu đang sốt ruột, nàng bèn đứng dậy định quay về.

Vừa đứng lên, bỗng nghe phía xa vang lên tiếng bước chân khe khẽ, rồi một giọng nữ trong trẻo gọi: "Tiêu đại nhân, xin dừng bước."

Lâm Thiền chưa kịp nghĩ gì, đã theo bản năng tránh ra sau thân cây, khẽ nghiêng đầu nhìn qua.

Dưới ánh trăng, người đang đi tới quả nhiên là Tiêu Cửu gia. Chàng dừng lại, ngoảnh đầu, đối diện với người vừa gọi — chính là Đinh tiểu thư.

Hai người đứng cách nhau một đoạn, không nghe rõ họ nói gì, nhưng có lẽ là chuyện vui. Ánh trăng rọi lên họ, một người ngẩng đầu, một người cúi mặt, cả hai đều mang nét cười dịu dàng trên môi.

Lâm Thiền lặng lẽ vòng theo lối khác trở về. Khi đi ngang lầu, nàng gặp Nguyệt Lâu đang đi tìm. Nàng ấy nhìn quanh sau lưng nàng, rồi hỏi nhỏ: "Phu nhân, người không gặp Cửu gia ư? Ngài ấy vừa nói đi tìm người đó."

Lâm Thiền khẽ lắc đầu, trở lại bàn ngồi xuống. Nha hoàn bưng nước đến hầu nàng rửa tay, nhạc kỹ gảy nguyệt cầm, tỳ bà, đang hát trọn khúc 'Giang Nam thập cảnh'.

Đến cảnh thứ bảy, Đinh tiểu thư đã về chỗ; đến cảnh thứ tám, Tiêu Cửu gia cũng trở lại. Khi hát xong cảnh thứ mười, đêm đã khuya, mọi người lần lượt đứng dậy, tiễn nhau ra về.

Lâm Thiền lặng lẽ đi bên cạnh Tiêu Cửu gia. Chàng vừa nói chuyện với Đinh tiểu thư vừa đưa tay ra sau, khẽ tìm tay nàng để nắm lấy. Nàng giả vờ không thấy, đưa tay giấu ra sau lưng.

Tiêu Cửu gia vẫn bình thản, như chẳng có chuyện gì xảy ra.

Nàng bước lên xe trước, tựa đầu vào cửa sổ, nhắm mắt nghỉ ngơi. Một lúc sau, rèm xe khẽ lay theo gió, Tiêu Cửu gia bước vào, vén áo ngồi xuống, không nói một lời đã kéo nàng vào lòng. Giọng trầm thấp vang lên:

"Đi thôi."

Cỗ xe bắt đầu lăn bánh. Hai bên đường treo đầy đèn lồng đỏ, ánh sáng lay động hắt vào khoang xe, lúc sáng lúc tối.

Lâm Thiền chau mày, định tránh ra, nhưng Cửu gia không cho. Chàng hôn nhẹ lên vành tai nàng, giọng trầm ấm, khẽ cười:

"Lại sầu muộn rồi à? Ai khiến nàng bận lòng, nói ta nghe, ta thay nàng xử lý."

Lâm Thiền đáp khẽ: "Thiếp nào có buồn, chỉ là uống hơi nhiều, đầu óc choáng váng thôi."

Cửu Gia ừ một tiếng: "Qua cửa Tuyên Vũ có quán nước, ta cho người dừng lại, uống bát canh giải rượu, sẽ thấy dễ chịu hơn."

Lâm Thiền mím môi: "Canh ấy chua với cay, thiếp không muốn uống."

Chàng dịu dàng dỗ: "Bảo họ bớt giấm, ít gừng, thêm chút đường, như vậy vừa ngọt vừa ấm, không chua không cay, dễ chịu hơn nhiều."

Nàng cố ý bướng bỉnh, khẽ cười giễu:

"Thế thì còn gọi gì là canh giải rượu nữa? Biến thành chè ngọt rồi, có ích gì đâu mà uống chứ!"

Tiêu Cửu gia bật cười, ngón tay cái vuốt ve má nàng: "Còn nói không không vui, xem cái tính nhỏ mọn này. "Rồi ôn hòa nói: "Có gì thì nói thẳng ra đi, đừng khách sáo với ta nữa."

Lâm Thiền im lặng một lát, bỗng cảm thấy rất ghét thái độ gàn dở của mình. Nàng đưa tay vén một lọn tóc mai ra sau tai, mím môi, nói thẳng: "Cửu gia có thích Đinh cô nương không?"

Tiêu Cửu gia cười nói: "Đinh cô nương tính tình hoạt bát, nói chuyện thẳng thắn, khác hẳn nàng, cái gì cũng giấu giếm, bắt người ta phải đoán..."

Vậy là thích rồi. Lâm Thiền cắt ngang lời chàng, sống mũi bỗng cay xè, vành mắt ươn ướt, trong lòng trống rỗng đến lạ. Nàng không hiểu sao mình lại thế này.

Bàn tay to lớn của Tiêu Cửu gia siết chặt eo nàng, chàng trầm ngâm, không nói gì thêm.

Bánh xe ngựa kêu kẽo cà kẽo kẹt, một làn gió đêm thu thổi vào qua khe rèm, làm tóc mai của nàng vừa vén ra sau tai lại bay tán loạn.

Lâm Thiền im lặng một lúc lâu. Khi cảm thấy tâm trạng đã trấn tĩnh lại, nàng mới bình tĩnh mở lời: "Đinh cô nương cũng rất thích chàng. Tình cảm đôi bên hòa hợp, đó là điều đẹp đẽ, khiến người khác ngưỡng mộ nhất trên đời này."

"Vậy còn nàng?" Tiêu Cửu gia nhìn chằm chằm vào sườn mặt nàng bằng ánh mắt sâu thẳm. Xe ngựa rẽ vào một con hẻm, dù có ánh trăng xanh trắng, trong xe vẫn rất tối, không nhìn rõ biểu cảm của nàng.

Lâm Thiền không hiểu ý chàng, chỉ khách sáo nói: "Thiếp cũng ngưỡng mộ, cảm thấy vui mừng cho hai người."

Tiêu Cửu gia khựng lại một chút mới nói giọng nhàn nhạt: "Ta hỏi, chúng ta làm phu thê cũng đã một thời gian rồi, nàng có thích ta chút nào không?"

Thích thì sao? Không thích thì sao? Lâm Thiền thầm mông lung. Cảnh ngộ bi thảm kiếp trước như mũi kim đâm sau lưng, khiến nàng từ lúc sống lại đã chẳng muốn động vào chữ tình nữa. Gả cho Tiêu Cửu gia là một sự bất ngờ, là một lựa chọn cân nhắc giữa lợi và hại. Chàng có thể bảo toàn mạng sống cho nàng và phụ thân, giúp nàng không lo cơm áo. Chàng đối xử với nàng rất tốt, nàng cũng tận tâm giữ bổn phận của một thê tử, sau này sinh con đẻ cái, giúp phu quân dạy con cho đến khi tuổi già sức yếu.

Đời này của nàng coi như không sống uổng phí.

Thực ra nàng đã từng nghĩ đến việc chàng sẽ nạp thiếp, nói thẳng ra là có thể chấp nhận. Thế thái như vậy, một thân nữ nhi như nàng thì có thể làm gì chứ? Quan lại ở kinh thành nào mà chẳng có tam thê tứ thiếp, chỉ cần thiếp thất an phận, nàng đã thấy yên lòng.

Không động đến tình cảm, thì sẽ không tham lam, sân hận, si mê. Mọi thứ đều có thể tha thứ, như một người ngoài cuộc, nhìn chàng sống phần đời của chàng, còn nàng sống phần đời của mình. Sự xuất hiện của Đinh cô nương là một bất ngờ, nàng không cố ý mạo phạm vận mệnh của nàng ta. Chuyện đến nước này, thứ gì vốn thuộc về người khác, nàng sẽ trả lại.

Lâm Thiền mím môi, không trả lời mà nói: "Mấy hôm trước lão thái thái mời trụ trì chùa Thúy Phong đến phủ giảng kinh, thiếp đã nói chuyện với bà ấy vài câu, mới biết chùa Thúy Phong nằm ở cửa Tây, người qua kẻ lại tấp nập, hương khói rất thịnh vượng, trong chùa có hơn một trăm ni cô, khá là bề thế. Họ thường ngày đọc bảo quyển, tụng kinh cầu phúc, sớm chuông chiều trống, sống cuộc đời thanh tịnh ít ham muốn, ung dung tự tại. Thiếp đã sớm có lòng hướng tới, chỉ là chưa gặp thời cơ thích hợp."

"Bây giờ thì tốt rồi, Cửu gia và Đinh cô nương tình trong như đã mặt ngoài còn e, có thể nói là một cặp trời sinh. Đinh cô nương cam tâm làm thiếp của chàng, một khuê nữ gia đình quyền quý sao có thể tự hạ thấp thân phận như vậy, ắt sẽ bị người đời chê cười, tổn hại thanh danh."

"Thiếp thân là chính thất, cũng có ý muốn tác thành chuyện tốt. Đợi khi hai người chọn được ngày cưới, Cửu gia viết cho thiếp một lá thư hòa ly, thiếp sẽ đến chùa Thúy Phong."

Nàng dừng lại một lát, càng thấy cách này khả thi, ngẫm nghĩ rồi nói tiếp: "Điều duy nhất khó buông bỏ là phụ thân thiếp. Chốn quan trường chìm nổi lắm gian truân, mất chức mất mạng khó lường. Chỉ xin Cửu gia niệm tình thiếp với chàng một ngày vợ chồng trăm ngày ân nghĩa, nếu có ngày  ông ấy lâm vào cảnh ngục tù, mong chàng có thể ra tay giúp đỡ giải nguy. Kiếp sau thiếp nhất định sẽ kết cỏ ngậm vành, để báo đáp ơn cứu mạng của chàng."

Những lời cần nói đều đã nói hết, Lâm Thiền thở phào nhẹ nhõm, bấy giờ mới nhận ra mình vẫn đang ngồi trên đùi Tiêu Cửu gia. Nàng định nhích khỏi người chàng, thì lại bị bàn tay lớn ở eo siết chặt, khó lòng động đậy.

Nàng có chút khó hiểu, nghiêng đầu ngước mắt nhìn chàng. Đúng lúc xe ngựa đi ngang qua một quán bán bánh bao và mì sợi, trên cao treo một chiếc đèn dầu, gió cuốn rèm lên, chiếu sáng khuôn mặt Tiêu Cửu gia.

Chàng vốn luôn giấu kín vui giận không lộ ra ngoài, nhưng lúc này ánh mắt lại u ám sắc bén, mặt hằm hằm, thần sắc cực kỳ khó coi.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...