Chương 13: [H] Một tuần một lần
Edit/Beta: Phong Lãnh
***
"Ngô."
Ánh sáng mãnh liệt chiếu thẳng vào mắt, ép buộc Lý Tuy Biện phải mở mắt ra nhìn.
"Ngô."
Cảm giác căng trướng trong tiểu huyệt khiến vẻ mặt cô cứng đờ, cô khẽ co rút hạ thể, nào đâu lại khiến côn thịt chôn sâu trong cơ thể nhanh chóng lớn thêm một vòng, đôi tay ôm chặt lấy vòng eo cô.
"Muốn không?"
Tiểu huyệt liên tục bị vật cứng rắn xâm phạm, đánh thức bản năng tình dục trong cơ thể cô.
"A, ha!"
Đáng chết!
Lý Tuy Biện mắng thầm.
Từ sau khi bị người đàn ông này cả đêm cày cấy tưới tinh dịch, hơn nữa thân thể cũng bị dây đằng đùa bỡn cả đêm đã khiến thân thể trở nên vô cùng mẫn cảm. Chỉ cần người đàn ông kia chạm nhẹ vào hạ thể, dâm thủy cứ vậy mà tuôn ra.
"Cút ra ngoài! Đem thứ kia của anh cút ra ngoài!"
Hai má cô đỏ bừng, trên mặt tràn đầy mị hoặc, cô dùng đôi mắt ngấn nước nhìn anh chằm chằm lại chẳng hề khiến anh sợ hãi, ngược lại càng làm cho anh cảm thấy tâm thật ngứa, tựa như bị một con mèo nhỏ dùng móng vuốt cào nhẹ trên mặt làm nũng.
Côn thịt bên trong cơ thể càng lúc càng lớn, thậm chí tốc độ ra vào cũng bắt đầu với một biên độ nhỏ. Lý Tuy Biện nốt xuống âm thanh rên rỉ đã lên đến tận miệng, mặt tối sầm lại, trong lòng tính toán mặc kệ cái lão già tinh trùng lên đến nào này, tay chân bắt đầu bò về phía trước.
Côn thịt cọ xát trong tiểu huyệt mang lại khoái cảm càng lúc càng rõ ràng, vài lần còn khiến cô suýt chút nữa ngã xuống, cũng may cô kiên cường chống đỡ, tiếp tục bò về phía trước. Mắt thấy đồ vật chôn trong cơ thể cô sắp tuột ra ngoài thì đột nhiên có một bàn tay bắt lấy cổ chân cô, dùng sức kéo cô trở về.
"A!"
Điểm mẫn cảm bị hung hăng va chạm, kích thích mãnh liệt khiến cô khẽ run, cả người mềm nhũn.
Cố Thị thấy cô còn đang ngây người, nhanh chóng bắt lấy cơ hội, rút nguyên cả cây ra rồi đâm thật mạnh vào.
Bờ trắng trắng nõn bị người đàn ông dùng lực lớn để lại vết hằn đỏ, nơi kết hợp là một mảnh hỗn độn, lầy lội bất kham. Bên trong còn trộn lẫn cả dâm thủy lẫn tinh dịch đêm qua, bị kéo ra rồi lại cắm thẳng vào.
Người đàn ông bắt đầu tốc độ, cô cảm thấy như mình sắp bị anh làm chết đến nơi rồi, chất lỏng chảy ra bị đánh thành bọt trắng. Phần thân dưới của cô không ngừng chuyển động, người đàn ông thong thả theo tiết tấu ban đầu của cô như không có điểm dừng, để lại một đống ấn ký trên cơ thể cô. Nước mắt cô trào ra, từng đợt khoái cảm trong cơ thể khiến đầu óc cô quay cuồng.
"Từ bỏ...... Thật sự...... Ăn không vô a...... Căng qua...... Sắp bị thao chết......"
Từ lúc ban đầu chống cự, đến bị ép buộc đón nhận, hiện tại là không có năng lực phản kháng, cô chỉ có thể tùy ý để người phía trên thao lộng.
Sau mỗi một lần làm tình, thể lực của hai người ngày càng tốt, Cố Thị làm không biết mệt mỏi thọc vào rút ra khiến cô có ảo giác bản thân mình muốn chết ở trên giường.
Sau một thời gian dài vận động pít - tông, tiểu huyệt bị ma sát tới sưng đỏ, chỉ có thể vô thức co rút. Hỗn hợp dâm thủy trong suốt trộn lẫn với tinh dịch của người đàn ông chảy dọc xuống chăn, khiến chiếc chăn bông ướt đẫm một mảng lớn. Trong phòng vẫn còn vang vọng âm thanh dâm mỹ phát ra từ tiểu huyệt của cô.
Cố Thị tham lam liếm mút làn da tản ra mùi hương thơm mát từ cơ thể của cô, là mùi mồ hôi ẩm ướt và ấm áp.
Đôi chân mảnh khảnh trắng nõn bị hai bàn tay rộng lớn hung hăng đè sang hai bên, thân thể người đàn ông và cô gái dán chặt vào nhau, không chừa một chút khe hở khiến cô cảm giác như bản thân đã đụng phải cái cọc gỗ cứng nhắc.
"Anh có nhiệm vụ phải rời khỏi đây khoảng một tuần, nhất định phải nhớ anh đấy."
Người đàn ông lẩm bẩm nói, đôi môi người đàn ông vẫn đang chu du khắp cơ thể cô, động tác dưới thắt lưng cũng không dừng lại. Cô gái chịu đựng khoái cảm do sự đụng chạm mang lại, còn phải chịu thêm sự quấy rối của gã đàn ông phía trên.
"Nhiệm... Nhiệm vụ gì?... Ngô! Ha... Lần này muốn đi... Lâu vậy sao..."
Lý Tuy Biện ôm cổ Cố Thị, thân thể bị đụng lên một chút, hơi thở hổn hển hỏi thăm.
"Nghe nói bên thành phố B xuất hiện tang thi đặc thù, muốn đến đó xem chút. Vì thành phố B cách nơi này hơi xa nên có lẽ sẽ mất khoảng một tuần. Anh nhất định sẽ sớm trở về."
"Được... Được rồi."
"Ngày mai phải đi rồi, thật sự không muốn rời khỏi thân thể em nha."
Đồ vật trong cơ thể bỗng đâm mạnh vào sâu bên trong, Lý Tuy Biện bị Cố Thị dùng những lời cợt nhả kích thích đến mức mặt đỏ tai hồng. Cô trừng mắt liếc anh một cái, mặc cho phía dưới lại mãnh liệt thêm.
Thời gian còn dài lắm, một tuần tới lại không thể chạm vào cô, hôm nay nếu không làm nhiều chút, anh sợ nửa đường anh sẽ không chịu nổi mà chạy về mất.
Bạn thấy sao?