Chương 38: Chương 37: Em sẽ hận anh 🍬

Sở Tiêu thấy Dĩnh An bắt đầu muốn khóc đòi mẹ thì dỗ vài câu, nịnh nọt mãi Dĩnh An mới chịu yên lặng.

Lúc đang rời mất sự chú ý thì bất chợt nghe thấy Dĩnh Nghệ trả lời: "Con muốn ở với mẹ."

Sau đó anh rể A Dĩnh không bắt Dĩnh Nghệ theo nữa, tuy không đành lòng nhưng cũng không ép buộc được, tự mình rời đi, còn chưa kịp chào Dĩnh An.

Dĩnh An thấy mẹ liền chạy tới, hỏi ba. Dĩnh Nghệ nói ba đi mất rồi. Sở Nguyệt nghe con nói đau lòng khóc, ba mẹ con cứ ôm nhau. Ông bà Triệu nhìn vào lại đau xót.

Sau đó Sở nguyệt có đi ra chỗ Chu Tẫn, nói cảm ơn anh. Không nhờ anh nói câu đó thì A Dĩnh đã mang Dĩnh Nghệ đi mất rồi.

Ông Triệu Tấn cũng mời Chu Tẫn vào nhà ngồi chơi, nhưng Chu Tẫn từ chối, xin phép đi trước, nói có việc.

Thật ra anh không muốn gia đình ngại, dù sao anh cũng là người ngoài, có anh ở đấy lại gượng gạo.

Sở Tiêu ra tiễn anh, quay lại thì thấy bố mẹ đang hỏi lại Sở Nguyệt về chuyện của A Dĩnh. Sở Nguyệt lúc này mới kể hết ra tất cả.

Thật ra A Dĩnh có người khác từ lâu rồi, qua lại với người yêu cũ của anh. Sở Nguyệt biết từ lúc có bầu Dĩnh Nghệ, nhưng tìm cách níu chân kìm giữ suốt mấy năm nay mà không được, hết lần này tới lần khác A Dĩnh lừa dối cô. Vốn A Dĩnh thì không muốn li dị, vì hai đứa nhỏ, nhưng Sở Nguyệt thì không chịu thêm cảnh chồng ở với người khác nữa.

Dĩnh Thiết cũng rất nhiều lần hứa bỏ, nhưng rồi vẫn tật nào tật nấy, ngựa quen đường cũ, hai người họ vẫn lén lút gặp nhau. Thậm chí người tình cũ của A Dĩnh còn chấp nhận mối quan hệ như vậy, chỉ cần được ở bên nhau, không cần A Dĩnh làm gì cho cô ta. Sở Nguyệt chịu đựng vì giữ chồng, vì giữ cha cho con mà nhẫn nhịn. Thậm chí còn không dám về nhà, sợ ở đấy hai người họ lại qua lại với nhau. Nhưng thật ra thì sau lưng cô, họ vẫn làm vậy.

Sở Nguyệt bây giờ đã không còn tha thiết gì nữa. Nhưng mà không muốn bố mẹ nghĩ mà đau lòng, nên cô mới không dám nói ra.

Ông bà Triệu lại hỏi thế sao không nói cho ông bà thông gia biết.

Sở Nguyệt kể bố mẹ chồng cô đều biết hết, nhưng không làm gì được, còn bao che cho con trai. Nói đàn ông mấy việc đấy không thể tránh, kêu Sở Nguyệt cố gắng nhường nhịn, suy nghĩ cho con, cố thỏ thẻ với chồng để Dĩnh Thiết suy nghĩ lại. Không có đàn ông nào bỏ gia đình được hết.

Sở Nguyệt nếu không vì yêu và vì con cái thì có lẽ đã bỏ đi lâu lắm rồi. Ngày xưa Sở Nguyệt gặp Dĩnh Thiết ở đại học, Dĩnh Thiết là mối tình đầu của cô, vì quá yêu nên mới quyết định lấy chồng xa như vậy. Ông bà Triệu thấy gia đình Dĩnh Thiết có điều kiện, con rể chịu khó đi làm lại đàng hoàng nên mới chịu gả, nhưng giờ không biết con gái mình khổ như thế.

Bà Triệu giận quá quay ra mắng: "Thế sao con không nói ra, bố mẹ con ở đây mà. Tại sao bao lâu nay như thế con không nói, tự mình giữ kín như vậy. Cái con bé này, con không có gia đình à, bố mẹ chết rồi à. Tại sao phải chịu đựng như thế..."

Ông Triệu Tấn không biết vì đau lòng hay vì thấy có lỗi, mà đứng lên đi về phòng không nói gì nữa.

Sở Tiêu kìm nén suốt từ lúc về nhà tới giờ không nhịn được nữa, chạy đến ôm lấy Sở Nguyệt, khóc theo: "Sao chị khổ thế. Thôi bỏ đi, về đây, có bố mẹ, có em. Chị không cần anh ta nữa."

Sở Nguyệt chỉ biết ôm mặt khóc day dứt không nên lời.

Ngày xưa Sở Nguyệt đã yêu anh rể nhiều như thế nào. Anh rể là mối tình đầu của chị. Sở Tiêu biết vì ngày ấy Sở Nguyệt ngày nào cũng nhắc tới anh với cô, từng có thời gian yêu xa mà hai người suýt nữa chia tay nhau. Nhưng vì yêu quá mà Sở Nguyệt mới chịu cưới. Ngày kết hôn tuy là phải xa gia đình, nhưng trong mắt Sở Nguyệt ngập tràn hạnh phúc. Trong đó còn là bao nhiêu hi vọng ấp ủ. Sở Nguyệt đã phải cố gắng chịu đựng và giữ gìn như thế nào. Bao nhiêu năm giấu kín, không tâm sự cho ai. Là vì Sở Nguyệt thương nên mới che giấu cho anh rể như thế. Chẳng một người phụ nữ nào lập gia đình mà mong một kết cục đổ vỡ như vậy cả. Sở Nguyệt có lẽ phải khổ tâm lắm. Sở Tiêu đau lòng cho chị quá, cứ khóc mãi không thôi.

Đến tối Chu Tẫn gọi điện vẫn thấy Sở Tiêu đang khóc, mắt sưng húp, không những thế còn tức tối anh rể rồi lây lên người anh.

"Đúng là đàn ông, toàn là thứ thối tha." Sở Tiêu mắng anh rể vào điện thoại.

Chu Tẫn ngây ra xong hỏi lại: "Sở Tiêu, em chửi anh đấy à?"

Sở Tiêu đang bức xức, nghĩ đàn ông là thứ lăng nhăng. Không hiểu sao qua chuyện của anh rể cô lại có thấy bi quan và không còn cái nhìn tốt về hôn nhân nữa, cứ liên miệng mắng chửi: "Đã phản bội còn dối trá. Tại sao đàn ông lại như vậy, có vợ con rồi con qua lại với người yêu cũ...bla bla..."

Chu Tẫn cứ im lặng, anh giống như thay anh rể của Sở Tiêu hứng chịu chỉ trích. Sau đó Sở Tiêu còn nói: "Em sẽ không lấy chồng nữa."

Vừa mới sáng nay còn hỏi nói muốn sinh cho anh, giờ đã trở mặt rồi.

Chu Tẫn không vui hỏi: "Em không muốn lấy anh?"

Chỉ thấy Sở Tiêu lăn ra ăn vạ. Sau đó Chu Tẫn thấy cô thật ngốc nghếch nên phì cười.

Tự nhiên Sở Tiêu lại muộn phiền nói: "Chu Tẫn, sau này anh mà cũng như thế, em sẽ hận anh."

Sở Tiêu thấy mình không mạnh mẽ được như Sở Nguyệt, nếu cô ở trong hoàn cảnh ấy, không biết cô suy sụp cỡ nào. Vậy nên cô nghĩ cô sẽ không thể nhẫn nhịn chịu đựng mà bỏ qua để chồng làm chuyện như thế. Sở Tiêu chỉ nghĩ nếu là Chu Tẫn cũng làm với cô như thế, thì cô sẽ rất hận anh.

Chu Tẫn không nói gì cả, dường như qua ngày hôm nay khi chứng kiến chuyện của Sở Nguyệt, anh cũng có nhiều suy nghĩ trong lòng.

Sở Tiêu không nói chuyện nữa, đòi đi ngủ, cô sợ ngày mai đi phỏng vấn mắt không hết sưng mất.

Chu Tẫn nói cô đừng nghĩ linh tinh nữa, ngủ đi, mai anh đưa cô đi làm. Sở Tiêu nghe vậy gật đầu ngay.

Buổi sáng Sở Nguyệt cũng dẫn Dĩnh Nghệ đi tới trường để xin học, đi cùng lúc với Sở Tiêu.

Trước khi đi, Sở Tiêu còn xoa đầu Dĩnh Nghệ nói: "Đi học ngoan, khi nào dì về sẽ mua đồ ăn ngon cho Dĩnh Dĩnh."

Dĩnh Nghệ mỉm cười nói dạ.

Sở Tiêu thấy con trai của Sở Nguyệt cũng thật hiểu chuyện, biết bố mẹ như vậy, nhưng cũng chẳng buồn hay khóc la.

Sở Nguyệt dẫn Dĩnh Nghệ ra tới cửa thì vừa thấy Sở Tiêu lên xe Chu Tẫn, trong lòng cũng bắt đầu để ý tới em gái này.

Chu Tẫn lái xe chở Sở Tiêu đến chỗ làm, trước khi tới nơi còn không quên ghé mua bánh bao và sữa đậu nành cho cô ăn sáng.

Sở Tiêu hút vội sữa đậu nành rồi nói: "Em sẽ muộn giờ làm mất."

Hôm nay tuy nói là phỏng vấn, nhưng cũng là ngày thử việc của cô. Vậy nên Sở Tiêu khá hồi hộp. Ngày trước vốn cô không có ý định đi làm chỗ của bố, nhưng sau khi gửi hồ sơ tới rất nhiều nơi xin phỏng vấn, thì mới phát hiện ra, không nơi nào có điều kiện ổn và phù hợp bằng nơi bố cô xin cho cả. Hơn nữa Ông Triệu Tấn nói mặc dù là quen biết, nhưng đấy là do bố nộp hồ sơ họ xem xét xong mới nhận con chứ không phải bố đi cửa sau. Thế nên Sở Tiêu mới yên tâm đi làm mà không thấy mình giống dựa dẫm mới có. Dù sao cô cũng mới ra trường, cũng muốn thử sức đi làm với những nơi mới. Nếu đi cửa sau, sợ vào làm không được lại mang tiếng.

Công ty này bố cô xin cho thuộc nhánh của một công ty sản xuất và thương mại có đầu tư nước ngoài, chuyên về thiết bị công nghiệp. Họ nhận cô vào làm giao dịch và giải quyết giấy tờ với khách hàng trong và ngoài nước. Chủ yếu là khách quốc tế.

Chỗ Sở Tiêu làm nói đơn giản là một phòng giao dịch.

Sở Tiêu cảm thấy công việc này với cô khá phù hợp, dù sao cô cũng có thể giao tiếp tiếng anh, và dịch giấy tờ thông thạo, nên cô không quá lo lắng. Trong nước đối với một người có năng lực này như cô cũng rất được coi trọng. Hơn nữa tiền lương khá cao, vậy nên Sở Tiêu mới không đắn đo mà quyết định làm việc ở đây..

Một điều nữa là nhà máy của Chu Tẫn cũng gần chỗ làm của cô nữa, nên anh có thể đưa đón cô.

Sở Tiêu linh cảm thấy những ngày đi làm của cô sẽ rất tốt đẹp. Trước giờ mọi điều trong cuộc sống của cô luôn suôn sẻ cả, nên cô luôn thấy mình khá may mắn.

Chu Tẫn chở cô tới gần chỗ làm, Sở Tiêu sợ bị nhìn thấy nên nói anh đừng thả cô ở trước cửa. Dù sao xe của anh cũng là dòng xe đắt tiền, cô không muốn ngày đầu tới đã gây chú ý.

Chu Tẫn dừng xe gần đó, sau đó đòi hôn trả công mới cho cô xuống xe. Sở Tiêu vội vội vàng vàng hôn chụt một cái rồi, sau đó liền chạy đi.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...