Chỗ làm của Sở Tiêu cũng vừa mới vào giờ làm việc, cô vào tới đại sảnh thì thấy một nhóm người vừa đi mua cafe về đang đi tán gẫu cạnh nhau. Họ thấy Sở Tiêu thì hiếu kì nhìn ra, sau đó bàn tán hình như là có người mới vào.
Sở Tiêu không để ý gì cả, thấy có nhân viên thì đến hỏi phòng của chị Du quản lí. Cô có hẹn gặp với chị ấy.
Bạn nhân viên chỉ đường cho cô, thế là Sở Tiêu cứ vậy đi theo.
Chị Du quản lí thân mặc đồ công sở, gọn gàng lịch sự, là một người phụ nữ tầm hơn 30 tuổi, chững chạc lịch thiệp, thuộc kiểu phụ nữ điển hình của công việc. Vừa gặp Sở Tiêu đã biểu hiện rất điềm tĩnh, nhận hồ sơ, nhìn qua một lượt, rồi tự nhiên nhấc điện thoại gọi cho ai đấy. Đối phương nói mấy câu gì đó, Sở Tiêu không nghe được gì cả, chị Du liền trả lời: "Tôi hiểu rồi."
Sau đó không hề hỏi Sở Tiêu điều gì cả, trực tiếp đưa Sở Tiêu về chỗ làm rồi giới thiệu cô với những người khác.
Trong một phòng giao dịch bên trong Sở Tiêu nhận ra nhóm người uống cafe lúc nãy ở đại sảnh, họ nhìn cô người thì vẻ hiếu kì, người thì cười thân thiện.
Sở Tiêu gật đầu chào, cô được xếp ngồi vào một bàn làm việc, cạnh một người tên là Tú Lệ. Ở đây có 5 nhân viên nữ và 2 nhân viên nam, ai cũng có vẻ thiện cảm.
Tú Lệ cũng là người nhiệt tình, giới thiệu cho cô những người còn lại. Một người là nhân viên chốt đơn tên Kiều Nga, một người cũng mới vào làm tên Hoài Diễm. Chị Mạn Thu là cốt cán lâu năm nhất ở đây, còn Thanh Hoa được ví như hoa khôi, vì cô ta xinh đẹp, cũng điệu đà và ăn diện nhất công ty.
Hai nhân viên nam còn lại tên Vĩ Kỳ và Gia Ý, làm thống kê dữ liệu.
Sở Tiêu mới đi làm một ngày nhưng nghe được rất nhiều chuyện. Thanh Hoa kể quản lý Du đã li dị chồng, Kiều Nga thì phát hiện Vỹ Kỳ và Hoài Diễm đang lén lút yêu nhau. Chị Mạn Thu có chồng làm cảnh sát. Gia Ý thì có gia đình ở bên tây...
Có một vài cấp trên được nhắc đến, nhưng Sở Tiêu không biết là ai cả. Ở đây có hai giám đốc, một là giám đốc Khải, quý ông dày dặn tình trường, nhưng được chị em nói là rất háo sắc, còn giám đốc Hàn thì đã có vợ con, là người đàn ông sợ vợ nghiêm túc hiếm hoi. Đặc biệt hay được nhắc đến nhất là sếp tổng, thanh niên độc thân hoàng kim, vừa có tài vừa có tiền, vừa đẹp trai tuấn tú. Ai cũng trẻ cả, nhưng sếp tổng là được chị em văn phòng săn đón nhiều nhất. Trong đó lộ liễu nhất là Thanh Hoa. Tú Lệ kể Thanh Hoa ỷ có nhan sắc nên là mỗi lần thấy sếp đều tự tin ra câu dẫn, nhiều khi còn cố tình mặc đồ ngắn cho sếp để ý cô ta. Nhưng chưa bao giờ sếp tổng để tâm cả.
Tuy hơi nhiều chuyện, nhưng cuộc sống đi làm của Sở Tiêu vì thế trở nên rất thú vị. Công việc của cô cũng rất nhẹ nhàng thoải mái, nên Sở Tiêu thấy đi làm rất vui.
Sau đó mỗi ngày đi làm Chu Tẫn đều đưa đón cô, hôm nào cô và anh cũng được gặp nhau, thỉnh thoảng còn cùng nhau đi ăn trưa, hoặc có khi hẹn cả cả Hàn Hiên và Chu Tuyết, cả Lão Lâm. Kha Luân và Từ Ca thì hiếm khi.
Gần đây Na Tử còn rủ mấy chị em tụ tập sau khi tan làm.
Na Tử làm quản lý khách sạn, Di Giai vẫn đang đi học trường cao đẳng, Chu Tuyết thì còn nghỉ cữ trông con, chỉ ở nhà, thỉnh thoảng giao con cho ông bà thì mới chạy được tới chơi.
Chủ đề nói chuyện thì xoay quanh công việc, chuyện vợ chồng, chuyện gia đình, rồi chuyện xã hội. Không thì chuyện làm đẹp, chuyện mua sắm...
Mỗi lần gặp nhau đều ngốn hàng đống giờ.
Nhưng được cái rất giải trí, Sở Tiêu cười không ngớt. Cảm tưởng phụ nữ mà gặp nhau là rất nhiều chuyện, thậm chí còn lôi cả chuyện các anh tối qua ở đâu, làm gì ra kể cho nhau.
Những người đàn ông không thể qua mắt được chị em.
Di Giai thấy việc này hữu ích quá, thế mà về cho tất cả vào một nhóm chat, đặt tên "Biệt đội nằm vùng 008". Mục đích là để giám sát các anh, tiện thể buôn dưa lê thêm.
Ở chỗ làm Sở Tiêu cũng được kéo vào một nhóm nói chuyện. Đâm ra là điện thoại cô lúc nào cũng cứ đủ thứ tin nhắn, cứ một lúc lại bắt đầu rung rung.
Nhiều khi tin nhắn của Chu Tẫn đến còn bị trôi đi, nên cô toàn trả lời chậm với anh.
Có hôm mải buôn chuyện quá, Chu Tẫn giận đi ngủ không thèm nhắn tin cho cô nữa, ngày hôm sau gặp Sở Siêu lại phải mất công dỗ dành anh.
Cũng vì đi làm có thêm nhiều mối quan hệ nên cuộc sống của cô trở nên đảo lộn, không còn rảnh rỗi như trước. Có quá nhiều thứ quay tròn làm cô bận rộn. Ban ngày thì đi làm, lo công việc, chiều về lại chơi với hai đứa cháu, tối lại thì lên nhóm nằm vùng điểm danh, không thì đọc những chuyện câu chuyện drama.
Chu Tẫn luôn bị bỏ quên mất.
Sở Tiêu chỉ cảm thấy hôm nào cũng gặp anh rồi, nên không còn chuyện để nói nữa. Mà nói chuyện với chị em lại vui hơn, nên cô chẳng nhớ gì tới anh.
Chu Tẫn vì thế giận cô suốt, động tí là giận. Sáng gặp quên hôn là giận, trưa anh gọi đi ăn, cô hẹn với đồng nghiệp không đi được lại giận. Chiều về có chút thời gian chơi với cháu không nghe điện thoại anh, lại bị giận tiếp. Tối không gọi điện cho anh, lại giận tới ngày mai. Chu Tẫn cứ nói mấy câu hờn dỗi đại loại như là:
"Em không yêu anh."
"Em không quan tâm anh."
"Em bỏ mặc anh."
Sở Tiêu thật sự khổ tâm, cô không cố ý, nhưng cứ bị quên.
Gần đây anh Thiệu Huy lại cò hành động kì quái, làm Chu Tẫn càng thêm khó chịu.
Sở Tiêu hai hôm nay đi làm về, Thiệu Huy đều đứng ở cửa chờ sẵn, đưa bánh ngọt cho cô. Là bánh hạt dẻ loại mà hồi nhỏ cô và Sở Nguyệt thích ăn.
Sở Tiêu nhận lấy mà ngơ ngác, Thiệu Huy lại nói: "Anh mua cho em đấy."
Chu Tẫn như không khí, đứng bất động ở bên.
Thiệu Huy nói xong chẳng giải thích mà cứ thế bỏ đi.
Ban đầu Chu Tẫn không thể hiện gì cả, nhưng đến ngày thứ ba thì anh liền có thái độ ngay.
Anh đứng trước mặt Thiệu Huy rất dõng dạc hỏi một câu: "Anh có ý gì đây?"
Thiệu Huy vẫn giơ bánh cho Sở Tiêu, vô cùng điềm nhiên: "Anh đưa bánh Sở Tiêu."
"Sở Tiêu không thích ăn, anh đừng có mua. Anh mang về đi." Chu Tẫn lập tức gạt ra, mà Sở Tiêu không hiểu sao lại nhanh tay giành lấy, nói với Thiệu Huy: "Em cảm ơn."
Chu Tẫn đứng hình mất năm giây.
Thật ra Sở Tiêu muốn mang về cho Sở Nguyệt. Bánh này Sở Nguyệt rất thích, hôm nào mang về Sở Nguyệt cùng hai đứa nhỏ cũng ăn.
Nhưng hành động ấy của cô, làm làm Chu Tẫn giận thêm, anh còn cọc cằn với cô: "Ai tặng gì em cũng nhận sao?"
Sở Tiêu vô tư nói: "Là anh Thiệu Huy mà, có phải ai đâu."
Anh Thiệu Huy như người anh của cô, ở khu này, ai anh cũng đối xử như vậy. Sở Tiêu tuy cũng nhiều lần bị anh trêu ghẹo, nhưng cũng không phải cô ghét anh. Thật ra Thiệu Huy rất tốt, ngày bé anh còn hay dẫn cô và Sở Nguyệt đi ăn kem, cả những đứa nhỏ khác, cũng được mua bánh cho. Sở Tiêu nhớ hình như là cô và Sở Nguyệt là được mua cho nhiều nhất. Vậy nên với hành động này của anh cũng khá quen.
Nói thì nói vậy, chỉ qua cô thấy biểu hiện ghen tuông của Chu Tẫn rất đáng yêu, nên mới cố ý chọc tức anh.
Chu Tẫn nghe vậy thì không nói gì nữa.
Về nhà ngồi với Sở Nguyệt ăn bánh hạt dẻ, nghĩ tới Chu Tẫn lại cười tủm tỉm suốt.
Sở Nguyệt mải ăn không để ý cô, Sở Nguyệt ăn tới cái bánh thứ tư rồi. Cô rất thích ăn bánh hạt dẻ này, hồi đi lấy chồng, ở quê chồng Sở Nguyệt không có, nên cô không được ăn, nhiều năm đi lấy chồng xa nhà cô đều rất nhớ, nhưng không có mà mua. Về đây chưa có thời gian thì Sở Tiêu lại biết mà mua về cho cô.
"Sao em mua nhiều vậy?"
Sở Nguyệt tính đưa lại tiền, thì Sở Tiêu lại nói: "Em không mua. Anh Thiệu Huy cho đấy."
Sở Nguyệt đang tính bỏ bánh lên miệng, liền khựng lại. Sau đó, không hiểu sao lại không còn cảm giác muốn ăn.
Bạn thấy sao?