Chương 40: Chương 39: Để em giải quyết cho 🍬

Buổi tối, Sở Tiêu không gọi điện được cho Chu Tẫn. Điện thoại anh cứ trong tình trạng bận, không nghe máy, cũng không thấy đọc tin nhắn của cô. Sở Tiêu nghĩ là Chu Tẫn giận, nên cô vẫn kiên nhẫn ngồi đợi tin nhắn của anh, nhưng mãi cũng chẳng thấy Chu Tẫn phản hồi lại.

Cô sốt ruột, nên quyết định đi qua nhà gọi, chẳng may bị Sở Nguyệt thấy được.

Sở Nguyệt vừa đi xuống nhà thì thấy Sở Tiêu đi ra cửa nên lén theo sau. Thấy Sở Tiêu đứng trước cổng nhà Chu Tẫn, một lúc thì Chu Tẫn đi ra, sau đó hai người đi vào bên trong.

Sở Nguyệt mới quay lại trong nhà ngồi đợi.

Chu Tẫn vừa dừng cuộc gọi công việc thì mới đọc được tin nhắn, Sở Tiêu nói đang đứng ở trước nhà anh. Vậy nên anh vội đi xuống mở cổng cho cô.

Có điều lần này anh không dẫn cô vào trong nhà, chỉ đứng ở ngoài sân.

Sở Tiêu đứng yên, hai tay chắp ra đằng sau, trong bóng tối vẻ mặt cô tỏ ra ỉu xìu hỏi: "Anh giận em à?"

Không thấy Chu Tẫn đâu, cô hơi lo sợ. Sở Tiêu không nghĩ là anh giận thật. Mà gây tội xong mới thấy có lỗi, nên mới chạy sang đây sửa sai.

Chu Tẫn thật ra nãy giờ có chút rắc rối công việc nên anh đâu có để tâm chuyện gì. Thấy Sở Tiêu vì chuyện này mà chạy sang đây như vậy, giờ anh cũng không còn giận.

Chu Tẫn thật lòng nói: "Anh không giận."

Anh cũng đâu phải con nít, ai mà chấp với cô chuyện này chứ. Sở Tiêu vẫn không tin, cứ hỏi đi hỏi lại mãi: "Có thật không?"

Chu Tẫn vẫn đáp ừ, rồi nói: "Thôi muộn rồi, về ngủ đi. Mai anh đón."

Nói xong thì đi ra mở cổng cho cô, Sở Tiêu đi theo mà hoang mang. Chẳng hiểu sao cô cứ thấy giống như anh đang muốn đuổi cô về sớm. Sợ anh chưa hết giận nên lại nán lại, không chịu về mà đứng thề thốt ngay tại cổng: "Từ giờ em sẽ không nhận đồ ăn của anh Thiệu Huy nữa... Từ giờ em sẽ không bỏ quên anh nữa....Thật đấy, Chu Tẫn, đừng giận nha."

Chu Tẫn phì cười: "Anh nói anh không giận mà."

Sở Tiêu vẫn không tin, đứng yên, không chịu đi đâu.

"Sao nữa?" Chu Tẫn chau mày hỏi.

Sở Tiêu phụng phịu không nói.

Chu Tẫn cứ lạ lạ thế nào, cô thấy anh không giống như anh. Bình thường Chu Tẫn đâu có như thế, anh hận vì cô không quan tâm anh còn không hết. Hôm nay cô tới nhà lại còn đuổi cô đi. Lâu rồi Sở Tiêu cũng không sang nhà anh, Chu Tẫn lại chẳng giữ cô ở lại.

Sở Tiêu hoài nghi không lẽ vì anh vẫn còn giận, nên lại lí nhí hỏi: "Anh không muốn em ở lại à?"

Nói xong còn bị Chu Tẫn cốc đầu cho một cái, nghiêm khắc nói: "Muộn rồi, về đi."

Nhưng Sở Tiêu vẫn cố thủ đứng ở cổng một hồi lâu, năn nỉ nhìn anh, tỏ ra ý chưa muốn đi, nhưng vẫn không thấy Chu Tẫn có dấu hiệu muốn giữ.

Sở Tiêu mới chạnh lòng quay đi.

Chu Tẫn cứ đứng xem cô làm gì. Chục phút sau vẫn thấy Sở Tiêu chưa xe dịch nổi, chỉ dịch dịch từng bước nhỏ, đi mãi mà còn chưa ra được khỏi cổng. Cuối cùng vẫn là Chu Tẫn mất kiên nhẫn không chờ nổi nữa, nên mới kéo cô trở lại, đẩy vào trong góc tối để hôn.

Môi cô và môi anh chụm lại, lưỡi quấn chặt lấy nhau, hai hơi nóng ra sức phả qua lại, nhịp tim cả hai cùng tăng cao.

Sở Tiêu bị anh hôn đến hơi thở hổn hển, mặt khờ cả đi. Hôn mà mất cả nhận thức, tới lúc nghe tiếng chóc một cái, Chu Tẫn chủ động rời ra.

Lúc này anh mới hỏi: "Về được chưa?"

Mặt Sở Tiêu đỏ ửng, mà khoé môi lại khẽ cong.

Sau đó xấu hổ quá, cười ngượng gật đầu một cái rồi chạy đi.

Chu Tẫn nhìn cô về tới nhà mới đi lại vào trong nhà.

Sở Tiêu vừa vào tới nhà, chưa kịp hoàn hồn thì lại bị Sở Nguyệt bắt được, đứng khoanh tay nhìn cô, giáo huấn cho một trận.

Cuối cùng sau một hồi chất vấn, Sở Tiêu cũng phải thừa nhận hết: "Bọn em đang hẹn hò..."

"Bao lâu?"

Sở Tiêu suy nghĩ: "Cũng được hơn 4 tháng."

"Mới có hơn 4 tháng mà nửa đêm đã dám chạy sang nhà người ta rồi đấy hả?"

Sở Tiêu muốn nói là thật ra mới quen nhau cô đã chạy sang rồi, nhưng nhìn Sở Nguyệt dữ quá, cô không dám nói ra.

Sở Nguyệt khá lo Sở Tiêu còn rất khờ, từ nhỏ cũng toàn đi thích những đối tượng không tốt, nên cũng sợ cô bị lừa hay yêu mà luỵ quá. Cũng may thấy Sở Tiêu qua bên nhà Chu Tẫn một lúc rồi về chứ không ở lại lâu, nên cũng bớt lo. Thật ra nếu là Chu Tẫn thì Sở Nguyệt thấy cũng không quá lo lắng, nhưng vẫn căn dặn cẩn thận: "Yêu thì đừng có dễ dãi, đàn ông mau chán lắm. Cũng không nên quá tin tưởng đâu. Có được dễ rồi thì sẽ không còn trân trọng nữa, biết chưa?"

"Dạ, em biết rồi." Sở Tiêu tỏ vẻ nghe lời, nhưng thật ra lại muốn nói là đã còn gì để giữ nữa đâu. Mà cô sợ nói ra Sở Nguyệt sẽ đánh cô.

Ai ngờ Sở Nguyệt cũng tò mò hỏi: "Vậy, em với Chu Tẫn đã làm gì chưa?"

Sở Tiêu liền ngáp một cái, đòi đi ngủ luôn.

Không hiểu sao những lời của Sở Nguyệt như ám lên người Sở Tiêu vậy, tự nhiên gần đây Chu Tẫn thay đổi thật, anh bắt đầu khác lạ hơn.

Chu Tẫn đưa đón cô không bình thường như trước, quên hôn cũng không bắt lỗi cô. Buổi trưa cũng không thấy hẹn cô đi ăn, đến chiều cũng vội vàng đón về. Sở Tiêu cảm thấy hai người giống như chỉ là đi chung xe vậy, anh không khác gì tài xế, chỉ làm nhiệm vụ đưa đón cô.

Bây giờ gặp nhau cũng chẳng nói được với nhau được mấy lời.

Chu Tẫn mải chuyện gì đó, đưa đón cô về xong lại đi luôn.

Sở Tiêu sợ anh bận, nên nói anh là mình có thể tự đi được, nhưng Chu Tẫn vẫn đưa đón cô.

Dạo gần đây Chu Tẫn còn chẳng chịu gọi điện, cô gọi cho anh thì lúc nào cũng thấy bận, sau đó chỉ thấy anh nhắn lại cho cô vài tin.

Chu Tẫn nhắn: anh có chút chuyện, gọi lại sau nhé. Sở Tiêu thấy vậy cũng không làm phiền anh.

Sở Tiêu muộn phiền, lại suy nghĩ linh tinh là Chu Tẫn không còn yêu cô. Nhớ tới lời Sở Nguyệt nói là đàn ông mau chán, Sở Tiêu lại lo.

Cô ảo não gọi điện cho Chu Tuyết, than phiền thì Chu Tuyết mới kể cho cô biết. Dạo gần đây công việc của Chu Tẫn đang khó khăn vì trong dự án không thuận lợi, Hàn Hiên cũng bận túi bụi suốt ngày, Chu Tuyết cũng không thấy mặt mũi đâu.

Sở Tiêu nghe vậy mới thôi nghĩ lung tung.

Sở Tiêu vẫn đi làm bình thường, lúc nào rảnh sẽ nhắn tin cho Chu Tẫn, dặn anh ăn uống hoặc nhắc anh nghỉ ngơi. Sau đó Chu Tẫn sẽ tuỳ lúc mà trả lời lại cô. Lâu lâu cô lại mang theo cho Chu Tẫn ít đồ ăn bổ cô tự làm lúc buổi tối, sáng gặp đưa cho anh ăn.

Chu Tẫn nhận được thì rất vui, còn ăn trước mặt cô.

Mọi thứ vẫn ổn, cả hai cũng không hề có vấn đề gì hết. Nhưng Sở Tiêu vẫn cảm thấy tủi thân, cả hai có ít thời gian ở bên nhau, nên chuyện tình cảm giữa cô và Chu Tẫn như có dấu hiệu giảm nhiệt đi.

Chắc Chu Tẫn cũng biết cô buồn, nên chiều hôm ấy tan làm về, anh chở cô đi gặp khách hàng cùng anh. Mặc dù chỉ là đi ăn để nói chuyện công việc của anh, mà được đi cùng Sở Tiêu cũng thấy vui.

Bữa ăn đấy còn có cả Hàn Hiên và Lão Lâm.

Hai người đàn ông lớn tuổi khác thì là khách hàng.

Trong bữa chỉ thấy Hàn Hiên và Lão Lâm nói nhiều, Chu Tẫn rất ít mở miệng ra. Cuộc nói chuyện xoay quanh vấn đề đẩy vốn, hình như là Chu Tẫn đang muốn sản xuất thêm về mặt hàng nới, đang gặp vấn đề về tìm thị trường khác. Lão Lâm và Hàn Hiên cứ nhiệt tình quảng cáo, mà đối tác lại chẳng hào hứng gì cả, còn làm bộ nói: "Thị trường bây giờ hàng chất lượng nơi nào chẳng có, muốn cạnh tranh cũng không phải dễ. Cần đẩy hàng chúng tôi có thể giúp, chỉ cần các cậu nắm được giá cả thì chúng ta nói chuyện tiếp với nhau."

Nói xong đứng lên, hai người đàn ông lấy lí do đi về, bỏ lại không khí ảm đạm.

Sở Tiêu thấy mặt ai cũng căng thẳng, đâm ra cô cũng không dám ăn. Chu Tẫn rơi vào trầm tư. Lão Lâm và Hàn Hiên thì thở dài nản chí.

Sau đó Chu Tẫn phải trấn an nói: "Không sao, cứ để đấy. Đến đâu thì đến."

Anh quay ra gắp miếng bò kho cho vào bát Sở Tiêu, nói cô: "Ăn tiếp đi."

Sở Tiêu ngại nên giả bộ: "Em ăn no rồi."

Đang đặt đũa xuống thì bỗng nghe Chu Tẫn ghé tai nói: "Anh bỏ tiền bữa ăn này đấy."

Sở Tiêu ngay lập tức nhấc đũa lên: "Để em giải quyết cho."

Sau đó không ăn được hết, còn kêu nhân viên đóng hộp mang về.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...