Lão Lâm và Hàn Hiên đứng hút thuốc.
Vẫn còn bực mình chuyện công việc, nên Lão Lâm lại chửi thề tiếp: "Mẹ kiếp, gần đây không biết hạn gì, làm gì cũng có chuyện. Cũng không biết có phải đắc tội ai không nữa."
Hàn Hiên vừa nhả khói, vừa đăm chiêu suy nghĩ: "Đúng là giống như có ai đang ngáng đường vậy?"
Sở Tiêu đang đứng trước cửa xe xem điện thoại, nghe vậy thì quay ra. Sở Nguyệt mới nhắn tin hỏi cô đang ở đâu? Sở Tiêu trả lời lại là cô đang ở cùng Chu Tẫn, một lúc nữa sẽ về.
Từ lúc biết chuyện của cô và Chu Tẫn, Sở Nguyệt rất để ý cô.
Chu Tẫn cũng đứng nghe điện thoại gần đó, hình như nói chuyện công việc, lúc sau dừng cuộc gọi mới quay lại chỗ Sở Tiêu.
Gần đây thời tiết chuyển lạnh, buổi tối ra ngoài phải mặc thêm áo khoác. Thấy Sở Tiêu chỉ mặc một chiếc áo sơ mi mỏng nên anh cởi áo khoác của mình ra mặc lên cho cô, chau mày hỏi: "Sao em mặc ít vậy?"
Sở Tiêu nhận lấy áo của anh rồi mỉm cười nói: "Em không biết hôm nay đi về muộn."
Sự thật là còn được anh đưa đón nữa, nên cô đâu có lo.
Chu Tẫn dặn: "Chuẩn bị lạnh rồi."
Sở Tiêu gật đầu nói: "Lần sau em sẽ mang."
Hàn Hiên và Lão Lâm đi ra nói với Chu Tẫn: "Về chưa?"
Thấy thế Chu Tẫn mới hỏi: "Qua nhà lão Lâm à?"
Hàn Hiên trả lời: "Sáng sớm mai đi."
Ngày mai Hàn Hiên và Lão Lâm còn có vụ đi tỉnh.
Lão Lâm không để ý Sở Tiêu nên lỡ miệng nói: "Lại sợ về gặp vợ rồi."
Nói xong mới giật mình nhận ra, bịp miệng nói xin lỗi. Hàn Hiên đành quay ra nhờ vả Sở Tiêu: "Em đừng nói gì với Chu Tuyết nhé."
Sở Tiêu không lên tiếng gì cả, Chu Tẫn mới nói với Hàn Hiên: "Về nhà đi."
Nhưng không thấy Hàn Hiên đáp, chỉ chào rồi cùng Lão Lâm rời đi.
Chu Tuyết và Hàn Hiên đợt này đang có chuyện lục đục, mỗi lần gặp lại cãi nhau. Nên chắc vậy Hàn Hiên mới lấy lí do công việc để ít về nhà hơn. Sở Tiêu cũng không biết chuyện gì, chỉ thấy Chu Tuyết lâu lâu lại than Hàn Hiên đi làm suốt, về nhà cũng không ở bao lâu. Sở Tiêu cũng nhận ra Chu Tuyết như có tâm sự, nhưng hỏi thì chẳng nói ra.
Hôm nay mới biết Hàn Hiên tránh về nhà như thế này, tự nhiên lại thấy phiền lòng.
Chu Tẫn trấn an: "Không sao đâu. Mỗi năm sẽ có vài ngày định kì hai đứa nó lại như thế. Chẳng bao lâu lại bình thường lại."
Ngồi trên xe Sở Tiêu nghe vậy lại bận lòng nói: "Em không thích có định kì như thế."
Chu Tẫn đang lái xe quay mặt ra nhìn cô, sau đó quay đi nói một câu: "Ừ, anh cũng không thích."
Một lúc sau anh lại bổ sung: "Dù thế nào anh cũng sẽ về nhà với em."
Trong lòng Sở Tiêu như nở hoa vậy, mọi lo âu tan biến theo.
Xe dừng trước cửa, Sở Tiêu nghĩ tới chuyện công việc không thuận lợi của Chu Tẫn ngày hôm nay, tự nhiên muốn chia sẻ gì đó. Trước khi xuống xe, cô động viên anh nói: "Chu Tẫn, Cố lên. Đừng nản chí."
Nói rồi còn cười toe toét, Chu Tẫn thì cứ ngây ra nhìn cô. Sở Tiêu cũng không định chờ Chu Tẫn trả lời, vội quay đi, mở cửa để xuống xe, nhưng Chu Tẫn lại giữ cô lại.
Sở Tiêu xoay người cái vừa vặn Chu Tẫn kéo cô lại gần anh..
Anh nói: "Tại sao có mỗi như vậy? Chưa đủ."
Rồi áp mặt tới, dùng sức nồng nhiệt hôn, anh cắn lấy môi cô rồi đưa đầu lưỡi vào trong miệng. Không nhẹ nhàng, mà mạnh mẽ dứt khoát, một lúc đưa đẩy lấy rồi lại ngấu nghiến môi cô. Sở Tiêu bị sự tấn công của anh làm mất kiểm soát, chỉ biết nhắm mắt để mặc anh, càn quấy một hồi thì cô cũng thở hổn hển.
Chu Tẫn càng hôn càng tham lam muốn nhiều hơn, không có ý muốn dừng lại, cứ không ngừng cắn mút, môi lưỡi quấn chặt nhau, tiếng nước bọt thánh thót vang lên, đến khi Sở Tiêu không thể thở nổi.
Vừa rời ra, thì lại bị anh đưa tay giữ gáy, hôn thêm một đợt thật sâu.
Đến khi có bóng người xuất hiện, Sở Tiêu giật mình rời ra, nhìn về hướng có bóng người sợ quá nên cúi xuống.
Chu Tẫn thì ngẩng đầu lên, sau đó cho xe khởi động đi.
Thiệu Huy vừa lúc đi tới, đang đi đổ rác thì tự nhiên thấy xe Chu Tẫn. Xe đậu ở cửa nhà Sở Tiêu lại bật đèn lên.Sau đó Chu Tẫn lái xe từ từ đi tới, từ trong xe Chu Tẫn liếc nhìn anh. Chiếc xe đi ngang qua thì Thiệu Huy cũng liếc nhìn được bóng lưng người bên cạnh, nhìn qua anh cũng biết là Sở Tiêu.
Thiệu Huy khẽ nhếch cười rồi lắc đầu, mà đột nhiên đúng lúc đó Sở Nguyệt xuất hiện trước mặt, làm anh đứng tim.
Sở Nguyệt cầm bịch rác từ trong nhà đi ra, không hiểu sao hôm nay cô lại quên đổ rác. Mà Thiệu Huy lại có thói quen đi đổ rác giờ này, nên hai người mới vô tình gặp nhau. Không ai nói gì cả, tới chỗ thùng rác, Thiệu Huy mới bắt chuyện cô.
Ngay ở chỗ đổ rác, hai người cứ nói chuyện như này.
"Hai bé nhà em sao rồi?"
"Khoẻ."
"Thím Triệu thế nào?"
"Khoẻ."
"Chú Triệu thì sao?"
"Khoẻ."
Sở Nguyệt trả lời cụt ngủn, cô đâu có hứng thú bắt chuyện với anh, đổ rác xong thì quay về ngay, định rời đi thì Thiệu Huy ở đằng sau lại gọi.
"Sở Nguyệt..."
Sở Nguyệt quay lại nhìn, Thiệu Huy mới ngại ngùng hỏi: "Thế còn em...?"
Sở Nguyệt chau mày khó hiểu.
"Em làm sao?"
"...thì thế nào rồi?"
Thiệu Huy bị cứng họng, Sở Nguyệt lại không trả lời cứ đứng im lặng làm anh phải vận óc suy nghĩ một hồi lâu, không biết suy tính gì mà lại hỏi: "Em... không định lấy thêm chồng à?"
Sở Nguyệt đứng hình nhìn anh. Tự nhiên Thiệu Huy lại hỏi câu như vậy? Cô có chút không thoải mái, nhưng vẫn chờ xem Thiệu Huy muốn nói gì với cô.
Thấy vẻ mặt Sở Nguyệt hơi khó chịu, Thiệu Huy cũng rén, lắp bắp không thành câu: "Bao lâu... rồi không gặp nhau...?"
Sở Nguyệt vẫn kiên nhẫn chờ, Thiệu Huy không biết ăn gan hùm hay gì lại chọc ghẹo cô.
"Mới chục năm thôi... chỉ có đẻ hai đứa... em làm gì mà xấu vậy?"
Mặt Sở Nguyệt bây giờ mới giãn hết sức có thể, Thiệu Huy giống như biết mình gây ra chuyện, nhưng vẫn cố tỏ ra điềm nhiên, còn cố ý gây chiến, không ngừng chọc tức nói: "Em như này... xấu quá...say này ai chịu lấy em...á..."
Sở Nguyệt lấy dép phi thẳng mặt anh, tí nữa thì trúng. Thiệu Huy bật cười, co giò chạy, Sở Nguyệt thì đằng sau giọng the thé mắng anh: "Đồ vô duyên, anh dám nói chuyện cái kiểu như vậy hả. Lo cái thân anh trước đi, bao giờ lấy được vợ thì hẵng đi nói người khác."
Sở Tiêu được Chu Tẫn chở thẳng về nhà, lúc cô ngẩng đầu lên đã thấy anh cho xe vào sân.
Sau đó cô cảm thấy hơi lo lắng, cô vừa nhắn tin với Sở Nguyệt là sẽ về ngay, giờ lại ở đây. Gần đây Sở Nguyệt vì biết chuyện nên cô cũng hơi sợ, không còn thoải mái như ngày trước, lén lút như này có cảm giác không yên tâm.
Chu Tẫn tắt máy thì xuống xe, Sở Tiêu cũng xuống theo, nhưng vẫn lo ngại nói: "Chu Tẫn, giờ này có sao không?"
Chu Tẫn đi tới dẫn cô đi.
Sở Tiêu chưa hết lo lắng: "Muộn rồi...hay thôi?"
Chu Tẫn nhếch miệng cười nói: "Không phải hôm trước em sang đây còn muộn hơn sao?"
Sau đó ghé mặt nói thầm với cô: "Đi nhanh, không mẹ thấy."
Nghe tới dì Chu là Sở Tiêu căng hết người, lập tức nấp vào người Chu Tẫn, theo anh tới căn phòng ở đằng sau.
Mọi lần Sở Tiêu sang nhà anh không sớm như này, chắc giờ này dì Chu chưa ngủ, nên ở đây cũng thấy hơi lo lo.
Vừa vào phòng, Chu Tẫn chủ động đóng cửa, không bật đèn, hai người lập tức quấn lấy nhau.
Vừa hôn vừa đi tới giường, mà Sở Tiêu vẫn sợ: "Dì Chu biết thì sao?"
Chu Tẫn trực tiếp bế cô lên giường, đè cô nằm xuống mới nói với cô: "Biết thì xin cưới thôi, mẹ cũng thích có con dâu."
Nói rồi còn cười rất ranh ma.
Bạn thấy sao?