Chương 42: Chương 41: Em muốn ngồi trên 🍬

Sở Tiêu cảm nhận từng nút cúc áo của mình được mở ra, Chu Tẫn vừa hôn cô vừa cởi đồ, cởi tới hết nút áo, rồi áo ngực, cho tới quần, từ từ được tụt hết xuống.

Trong phòng chỉ có chút ánh sáng từ bên ngoài cửa hắt vào trong, trên giường hai thân thể nhập làm một với nhau.

Chu Tẫn hôn từ trên bả vai, rồi xuồng hai bầu ngực, từ từ xuống phía dưới, giữa hai đùi Sở Tiêu gục mặt ở cửa miệng và dùng lưỡi đá.

Sở Tiêu chỉ cảm nhận đầu lưỡi Chu Tẫn nóng như lửa, không ngừng lướt qua âm hộ cô, vừa khẩy, vừa đá, vừa liếm...

Dâm thuỳ bên dưới lại ồ ạt chảy ra.

Đầu lưỡi anh vẫn linh hoạt khẩy đến âm hộ cô tê liệt, nóng rực.

"Nóng...a~...Chu Tẫn." Sở Tiêu rên rỉ.

Mãi sau anh mới ngẩng lên, ngồi quỳ trước hai chân cô, dùng ngón tay để day âm hộ, vuốt lên vuốt xuống, đút một ngón vào rồi rút ra, rồi lại khẩy hột le.

Sở Tiêu không chịu nổi được nữa, rên càng lớn hơn.

"Chu Tẫn, khó chịu quá... a~"

Anh lại rút dương vật ra, cầm lấy quy đầu chạm nhẹ tiểu huyệt, rồi lấy của mình vuốt ve ở âm hộ của cô, một hồi mới đút vào trong.

Sở Tiêu khẽ nhướng người, thở dài một cái.

Chu Tẫn bắt đầu động thân, đâm chọc vào bên trong thịt mềm khít chặt của cô, vừa giữ eo để cắm rút.

Hai bầu ngực của Sở Tiêu cứ vậy nẩy không ngừng, Chu Tẫn lại đưa tay nhào một vòng. Chỉ thấy Sở Tiêu ở dưới nằm rên rỉ, khoái cảm tràn lan ra khắp cơ thể cô.

Chu Tẫn lại cúi xuống cắn mút đầu vú, âm thanh chụt chụt liên tiếp vang lên.

Sở Tiêu tóm lấy đầu anh, kéo anh lên hôn, cắn lấy môi rồi nói: "Chu Tẫn, em muốn ngồi trên."

Chu Tẫn ngừng lại một chút, mới chuyển vị trí cho cô. Sở Tiêu ngồi trên, còn anh nằm dưới.

Sở Tiêu ở trên nhún nhảy kịch liệt, không hiểu sao hôm nay cô lại muốn chủ động. Chu Tẫn nằm dưới thấy cô vô cùng nhiệt tình, có vẻ rất thích nhún nhảy trên người anh như vậy. Cô gái bé nhỏ ngây thơ của anh hồi nào, bây giờ đã không còn nhút nhát nữa. Từ bao giờ ở bên cạnh anh, chẳng bao lâu mà cô đã mạnh dạn như thế, trong lòng anh có chút kích động, cả ngây dại.

Kèm thèm xúc động nữa, Chu Tẫn không biết sao lại mắc cười.

Sở Tiêu ngồi nhún ở trên mà nhìn xuống cứ thấy Chu Tẫn nhìn cô cười mãi.

Cô đỏ mặt hỏi: "Anh cười gì vậy?"

Chu Tẫn càng cười nhiều hơn, người cứ rung rung còn ho khụ khụ vì sặc nước miếng, cô ngồi trên mà không nhún được, liền mắng: "Anh có nghiêm túc được không?"

Mà Chu Tẫn vẫn không thể dừng được nữa, người rung mạnh hơn. Sở Tiêu xấu hổ nên dừng lại, không thèm nhún nữa, nằm gục mặt xuống ngực anh, che gương mặt đang nóng bừng đi.

Chu Tẫn ôm cô vào lòng, vuốt tóc hỏi: "Sao vậy? Giận à?"

Sở Tiêu xị mặt: "Anh cười em không làm được."

Chu Tẫn khẽ cười, hôn cô một cái, rồi nói: "Vậy để anh làm."

Chu Tẫn hôn lên mắt, lên trán và lên tóc cô.

Sau đó anh ngồi dạy, ôm cô ở trong tư thế như vậy, đứng lên, đi về phía nhà tắm, bật đèn, rồi đi vào bên trong.

Chu Tẫn đặt cô ngồi lên bồn rửa mặt, Sở Tiêu phải ngửa người ra sau, bám víu vào mặt thành hai bên. Sau đó mông bị Chu Tẫn kéo ra, hai chân nâng cao. Anh trước mặt cô, giữ chặt eo rồi đâm chọc.

Trong phòng ngoài tiếng da thịt va chạm thì chỉ còn tiếng thở hổn hển.

Bên dưới côn thịt liên tục đâm chọc vào trong, làm khoái cảm tăng cao, bụng dưới Sở Tiêu căng trướng. Sở Tiêu cắn môi, ngăn mình nức nở mà rên la. Chu Tẫn lại đưa một tay lên nhào ngắn ngực cô, kích thích đầu núm.

"A~...đừng..."

Chỗ đó của Sở Tiêu thật sự nhạy cảm, cô càng bị kích thích hơn.

Chu Tẫn nhìn gương mặt nhỏ nhắn của cô vì khoái cảm mà nhăn lại, nhưng vẫn vô cùng kiều diễm, miệng không ngừng phát ra tiếng rên rỉ nỉ non, tâm trạng anh lại hưng phấn kích động, bên dưới càng động mạnh hơn, càng lúc càng nhanh.

"Chu Tẫn, đừng...ưm~...nhanh quá."

Sở Tiêu bắt đầu không chịu được sự mạnh bạo này.

Thấy Sở Tiêu không giữ vững được tư thế này nữa, Chu Tẫn mới để cô đứng xuống, xoay lưng lại phía anh. Anh lại đi vào từ đằng sau, tiếp tục cắm rút một trận thêm.

Sở Tiêu chống tay vào bồn, thở hổn hển, cứ vậy để anh đâm chọc từ đằng sau, đến khi đứng không vững mà gục mặt xuống.

Đằng sau Chu Tẫn vẫn ra sức đập vào thân cô, càng lúc càng mạnh hơn. Đến lúc ý thức mơ hồ đi, hai chân run rẩy, Sở Tiêu cao trào bắn hết nước dịch trong người.

Chu Tẫn ôm bụng, áp người tới hôn lên vai lên má cô, trong lúc cơ thể cô co rút, miệng thở gấp.

Sở Tiêu vừa đạt cao trào vừa khóc.

Chu Tẫn vừa lúc cũng bắn ra, vào hết trong người cô.

Phải một lúc sau Sở Tiêu mới nhận ra hai người không sử dụng biện pháp an toàn.

Cả hai nằm ôm nhau trong bồn nước nóng một hồi, Sở Tiêu mới hồi phục lại sức mà đứng lên thay đồ để về nhà giữa đêm.

Chu Tẫn cũng mặc đồ rồi dẫn cô đi, đưa cô về nhà xong anh mới quay về, mà bất thình lình lại gặp mẹ đứng ở sân.

Dì Chu đã đợi sẵn anh.

Chu Tẫn không biết, vừa bước vào cổng đã thấy dì Chu đứng ngay ở trong. Không biết do có tật giật mình hay sao mà anh vừa thấy mẹ xong là ho không ngừng lại được.

Dì Chu khoanh tay nhìn anh, nghiêm nghị hỏi: "Con ho cái gì?"

"Mẹ chưa ngủ à?" Chu Tẫn cố nhịn để lên tiếng hỏi.

Dì Chu mặt nóng bừng, như là cố kìm nén giận dữ mà nói: "Giờ này mà ngủ gì? Con ngang nhiên dẫn Sở Tiêu về nhà như thế sao?"

Sợ xung quanh nghe thấy được, nên anh đẩy dì Chu vào trong. Vừa đi dì Chu không ngừng đánh anh, Chu Tẫn nín cười không dám nói.

"Còn dám cười." Lúc sau dì Chu tự nhiên mới nghĩ ra: "Không phải, đây không là lần đầu tiên đúng không?"

Chu Tẫn xoay người trốn đi: "Hình như con có mấy việc."

Nhưng không kịp chạy đã bị dì Chu tóm ngược lại, đánh cho một trận: "Còn dám qua mặt mẹ. To gan lắm rồi, đi dẫn con gái nhà người ta về đây. Có biết vợ chồng thím Triệu, Ông Triệu nổi tiếng khó tính nhất khu này không? Ông ấy mà biết con dẫn Sở Tiêu về thì thế nào. Dám làm chuyện như vậy? Không coi mẹ ra gì nữa hả? Lần trước sao con không nói ra chuyện của con với Sở Tiêu?"

Dì Chu nhắc ra lần mà Tư Duệ đến nhà, sau đó bị Chu Tẫn đuổi đi, Dì Chu có giục anh đi tìm người tìm hiểu đi, nhưng Chu Tẫn nói là anh đã có rồi, mà không nói là ai.

Dì Chu cũng không để ý, gần đây mới thấy Chu Tẫn hay đưa đón Sở Tiêu, nhưng vẫn không dám nghĩ là yêu nhau.

Ấy vậy mà, chưa kịp hỏi đã thấy Chu Tẫn mang người về nhà rồi, lại còn lén lút sau lưng bà, nếu không phải hôm nay bà bắt được thì không biết bao giờ mới thừa nhận ra. Tức quá bà lại đánh cho mấy phát.

Chu Tẫn bị đánh đau, mà vẫn cười: "Là con để thích hợp mới nói với mẹ ấy chứ."

"Thích hợp lúc nào?" Dì Chu bực tức giáo huấn anh: "Cái thằng này, yêu đương thì phải đàng hoàng chứ. Con còn định tiếp tục như thế đến bao giờ."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...