Dì Chu giáo huấn cho một trận, Chu Tẫn mãi mới thoát được.
Dì Chu trách anh sao không chịu công khai, nhưng thật ra Chu Tẫn cũng nghĩ tới chuyện để cô và anh ra mắt bố mẹ hai bên. Nhưng vì thời gian này công việc của anh khá bận, nên chưa chuẩn bị được.
Dì Chu có chút không vừa lòng. Bà là người khá cổ hủ, nên chuyện Chu Tẫn mang Sở Tiêu về nhà không thuận mắt bà chút nào. Nếu không phải là Sở Tiêu, có khi bà đã không ngại trước mặt mà dạy dỗ con. Nhưng vì cũng yêu quý Sở Tiêu, hai gia đình lại thân thiết với nhau, bà coi Sở Tiêu như con trong nhà, nên trong lòng vốn có chút muốn bảo vệ, không muốn Sở Tiêu ngại.
Có mắng thì chỉ mắng con trai mình.
Có điều, dì Chu cũng mừng, vì Chu Tẫn cuối cùng cũng có bạn gái. Bà cứ khấp khởi trong lòng suốt, vừa lo hai đứa yêu không bao lâu, lại sợ hai nhà gần nhau như vậy, nhỡ Chu Tẫn gây ra điều tiếng, rồi lại sốt ruột ngóng đến ngày hai gia đình ra mắt.
Sở Tiêu thì không biết gì về chuyện mình đang có mẹ chồng để ý cả.
Những ngày này Sở Tiêu đi làm rất chăm chỉ, vì chuẩn bị lên nhân viên chính thức nên càng cố gắng hơn. Cũng may là trong thời gian làm việc ở đây, cô chưa gây ra lỗi nào lớn cả, đồng nghiệp cũng hay giúp đỡ cô.
Nhưng ở chỗ làm của Sở Tiêu gần đây xảy ra vài chuyện hơi kì kì. Từ lúc cô làm việc, ai cũng bàn tán chuyện giám đốc trưởng phòng lén lút đi cửa sau, không bao giờ đi từ cửa chính vào công ty. Sếp tổng thì lại càng thoắt ẩn thoắt hiện hơn. Đôi khi Sở Tiêu đến chỗ làm cũng nghe có người hô chào các sếp mà cô ngó ra thì chẳng bao giờ đụng mặt được cả. Tú Lệ kể bình thường trước khi cô đến họ không bất thường như vậy.
Cô cũng chẳng để tâm lắm.
Sở Tiêu được giao công việc gửi báo cáo hàng ngày cho sếp tổng.
Chuyện là như này, hôm nay cô mang bản báo cáo bằng tiếng anh lên cho chị Du, lần đầu tiên Sở Tiêu mới được chị Du tấm tắc khen.
Chị Du xem bản báo của cô rồi nói: "Em làm tốt lắm rổi."
Sau đó mang ra một tập tài liệu, kèm theo một mảnh note nhỏ ghi một địa chỉ thư điện tử.
Chi Du nói với cô: "Giờ em không cần nộp báo cáo cho chị nữa, em gửi thẳng vào địa chỉ email này đi."
Sở Tiêu nhận lấy thì tò mò hỏi: "Là của ai vậy ạ?"
Chị Du mỉm cười nói: "Là của sếp tổng đấy."
Nghe tới sếp tổng, Sở Tiêu liền căng thẳng người, không ngờ bây giờ cô được làm việc trực tiếp với sếp như vậy.
Sau đó chị Du nói cô có gì cứ trực tiếp trao đổi với Sếp tổng.
Sở Tiêu đi về chỗ ngồi, công việc của hôm nay là phải gọi điện cho khách hàng nước ngoài, xong rồi lôi tập tài liệu chị Du đưa cho soạn thảo lại bằng tiếng anh. Gần hết giờ làm việc, thì mới gửi qua email báo cáo lại cho sếp tổng.
Vì lần đầu tiên làm việc với sếp nên cũng hơi lo sợ, Sở Tiêu không muốn mất điểm nên kiểm tra rất kĩ càng trước khi gửi. Cuối email cô còn tự giới thiệu bản thân một câu:
Triệu Sở@ Sếp tổng, tôi là Sở Tiêu, nhân viên mới làm ở đây. Mong anh chiếu cố cho tôi. Chúc sếp một ngày tốt đẹp!
Sở Tiêu cho là sếp tổng sẽ không trả lời lại, ai ngờ sếp cũng phản hồi cho cô.
Boss@: Tôi biết rồi. Con gái bố Triệu, chào em!
Sở Tiêu đang hút trà sữa mà tí sặc, cứ căng mắt nhìn dòng cuối cùng, chau mày một hồi vẫn không thể nào dám nghĩ ra được là người này biết mình.
Cô khó hiểu mất cả ngày nghĩ, về nhà liền hỏi ông Triệu, trước giờ cô không thắc mắc, nhưng giờ mới tò mò.
"Người bố quen là sếp của con à?"
Ông Triệu đang ngồi ăn thì giật mình, ngẩng lên hỏi: "Con gặp rồi à?"
Sở Tiêu cứ thấy có gì kì lạ ở đây, hỏi mãi mà bố cô không chịu nói, chỉ qua loa trả lời: "Là người quen của bố."
"Người quen nào? Con có biết người này không?"
Thấy Sở Tiêu chưa nhận ra, ông Triệu lại càng muốn giấu nhẹm, còn cố tình ăn nhanh để khỏi bị tra khảo.
"Con cứ biết có quen là được rồi. Lo làm tốt công việc của con đi. Những chuyện khác không cần bận tâm."
Sở Tiêu nhìn bố rời đi mà chau mày lại, trong lòng lại càng hoài nghi khó hiểu, nhưng lại không đoán ra được.
Những ngày sau cô vẫn gửi báo cáo qua email cho sếp tổng, nhưng lần này sếp tổng không hồi đáp lại gì cho cô.
Chiều tan làm, Na Tử nhắn cho cô, hẹn đi ăn. Sở Tiêu gọi điện cho Chu Tẫn, nói cô sẽ đi ăn nên anh không cần đón cô.
Chu Tẫn cũng biết lâu lâu cô tại tụ tập, nên không quản, chỉ dặn: "Ăn xong thì gọi anh."
Chu Tuyết và Hàn Hiên đang giận nhau, hôm nay Chu Tuyết đi tới tâm sự.
Hôm bữa Sở Tiêu gặp Hàn Hiên, Chu Tẫn nói anh về nhà đi, Hàn Hiên sau đó cũng có về nhà, nhưng sau khi gặp Chu Tuyết thì hai người lại cãi nhau.
Hôm nay Chu Tuyết khóc hết nước mắt, cứ nói Hàn Hiên bây giờ thay đổi rồi, không còn yêu như trước nữa. Chu Tuyết mới sinh xong, hàng ngày chỉ luẩn quẩn bên con với ở nhà nên hay nghĩ ngợi. Hàn Hiên mải đi làm, không có nhiều thời gian dành cho vợ con. Đợt này lại còn đau đầu chuyện đi học của Hàn Minh nên Chu Tuyết mới càng trầm cảm. Muốn tâm sự với Hàn Hiên nhưng anh lại để tâm đi đâu.
Chu Tuyết tủi thân quá nên mới mắng Hàn Hiên là vô tâm, nhưng Hàn Hiên lúc đó có áp lực gì đó nên vô tình nói khó nghe lại. Lúc đấy cả hai giận nên cãi nhau to, sau đó mỗi lần gặp thì lại tiếp tục cãi vã. Đến bây giờ thì không ai nói chuyện với nhau nữa rồi.
Chu Tuyết ấm ức mới hỏi Na Tử: "Sao chị với Từ Ca sống với nhau bao nhiêu năm, có tới ba đứa con mà đến giờ vẫn hoà thuận với nhau như vậy."
Na Tử cũng thừa nhận là bao nhiêu năm chung sống như vậy làm sao mà không có xung đột. Cũng vì con cái mà có vô số lần xích mích, thậm chí còn đã từng đâm đơn li dị, chỉ vì những chuyện nhỏ nhặn mà suýt bỏ nhau. Cũng may là cả hai giữ lí trí nên mới chưa có chuyện đó xảy ra.
Na Tử kể cô ấy may mắn vì có Từ Ca rất yêu vợ. Từ Ca là thuộc kiểu mẫu chồng chỉ coi trọng vợ, có khi con cái cũng không bằng. Thế nên bất kì chuyện gì Từ Ca cũng bênh vực vợ, kể cả mâu thuẫn với mẹ chồng cũng đứng về phía vợ đầu tiên. Sau này trải qua nhiều chuyện vợ chồng mới biết thấu hiểu và thông cảm cho nhau.
Na Tử cũng chỉ có thể khuyên: "Hai vợ chồng nên ngồi nói chuyện lại với nhau, đừng để tính nóng quá."
Nước mắt Chu Tuyết vẫn giàn dụa.
Trước giờ Chu Tuyết và Hàn Hiên chưa từng cãi nhau nhiều như vậy, ngày xưa tuy còn từng khó khăn hơn, nhưng vẫn rất thương nhau. Chu Tuyết mới sinh con nên có chút khó chịu, Hàn Hiên lại thay đổi nên cô hay có suy nghĩ tiêu cực, cảm thấy tình cảm vợ chồng không còn như trước nữa.
Sở Tiêu ngồi bên cạnh an ủi: "Phải đấy, đừng trách Hàn Hiên. Gần đây Hàn Hiên cũng vất vả lắm."
Sở Tiêu kể lại chuyện đi cùng Chu Tẫn gặp khách hàng, Hàn Hiên đã phải cực khổ thuyết phục nói chuyện với khách hàng như thế nào. Bản thân cô cũng thấy thương Hàn Hiên.
Sau đó Chu Tuyết mới nguôi.
Ở bàn nhậu bên kia thì Từ Ca cũng đang khuyên bảo Hàn Hiên với Chu Tuyết nên làm lành, ngồi tâm sự: "Các cậu không biết lúc mới yêu Na Tử đáng yêu như thế nào đâu. Hiền khô, vô cùng dễ thương, còn hơn cả Sở Tiêu, hơn cả Di Giai. Thế mà lấy về thì không khác gì cái đài radio, 24h ngày nào cũng thấy nói., không bao giờ ngừng lại. Nhưng anh còn chịu được cơ mà, cỡ Chu Tuyết nhà cậu thì thấm tháp gì. Làm đàn ông phải lạc quan lên, để ý làm gì chứ. Hôm nay cậu về nhà mua cho Chu Tuyết bông cải, nói là anh sang vườn nhà người ta thấy đẹp quá nên hái trộm về tặng vợ, bị đuổi suýt bị tông xe trên đường, thế là hết ngay chứ gì."
Đúng là gừng càng già càng cay.
Hàn Hiên đang phiền muộn mà không cũng không nhịn được phụt cười.
Lão Lâm thì tự đắc nói: "Thế mới thấy độc thân như tôi mới sướng."
Còn giảng đạo cho anh em: "Các cậu nghe tôi, đừng có kết hôn. Yêu thì được, cưới vào sẽ kết thúc đấy. Tôi sống đủ lâu để chứng kiến tất cả mọi chuyện rồi."
Từ Ca không đồng ý nói: "Không kết hôn để ế như anh à?"
Lão Lâm liền cãi lí lại, hai người cứ vậy không ngừng tranh cãi nhau.
Kha Luân hôm nay đi cùng Di Giai nên không có mặt.
Chu Tẫn ngồi yên lặng nhếch miệng cười, vừa định nhìn điện thoại thì thấy cuộc gọi của Sở Tiêu.
Cô nói là đã ăn uống xong rồi, hỏi Hàn Hiên có ở đó không, kể ra chuyện Chu Tuyết khóc.
Sau đó Hàn Hiên với Chu Tẫn cùng nhau rời đi.
Trên xe, lúc này chỉ có hai người, Chu Tẫn mới mở miệng nói: "Công việc nặng quá thì nghỉ vài ngày đi, tôi không cần cậu lao lực như vậy đâu. Về mà lo vợ con."
Hàn Hiên phì cười, thấy Chu Tẫn hiếm khi câu nệ như vậy thì không khỏi nực cười.
"Cậu cũng có ngày cho tôi nghỉ à, dám chắc không gọi điện không?"
Hai người mặc dù quan hệ anh vợ em rể, nhưng nếu không ở trước mặt gia đình thì vẫn xưng hô như vậy.
Chu Tẫn không dám đảm bảo, nhưng dĩ nhiên vẫn phải giữ sĩ diện: "Không có cậu cũng còn lâu mới chết."
Chu Tẫn thật ra cũng hiểu Hàn Hiên áp lực như thế nào. Không phải mỗi chuyện công việc, cuộc sống cậu ta từ lúc có con rồi kết hôn ngay thời điểm mới trưởng thành, thì đã vất vả hơn người khác rồi. Gần đây có thêm bé thứ hai nên Hàn Hiên càng thêm nhiều gánh nặng hơn.
Hồi đó Chu Tẫn còn châm chọc: "Ai bảo ngu."
Nhưng giờ cũng thấy thương. Chu Tuyết là em gái anh, nhưng trong chuyện của hai người, Chu Tẫn cũng chẳng bao giờ bênh ai.
Bạn thấy sao?