Chương 44: Chương 43: Chụp một bức hình của em cho tôi 🍬

Chu Tuyết đã bình thường trở lại, cười nói liên tục, nhưng lúc Hàn Hiên đến thì lại nghiêm mặt lại ngay, còn giả bộ giận dỗi.

Sở Tiêu đứng bên cạnh thấy mắc cười quá, phải quay mặt đi, lén cười, có nghe thấy Hàn Hiên dỗ dành vợ: "Sao mà khóc? Anh có nói hết yêu em bao giờ? Lúc đó anh không cố ý nặng lời với em như vậy. Từ giờ sẽ không thế nữa... Anh xin lỗi... Đừng giận nữa, được chưa?"

Chu Tuyết không tỏ ra gì cả, chỉ thấy phụng phịu, nghe ngọt một hồi thì cũng nguôi.

Sở Tiêu đang thậm thụt cười nghĩ hai vợ chồng nhà này đúng là dễ thương, thì thấy Chu Tẫn đang nhìn cô, nghiêng đầu ra hiệu, bảo cô lên xe.

Chu Tuyết cũng đi theo Hàn Hiên rời đi, Sở Tiêu cũng theo Chu Tẫn về nhà.

Trên xe với nhau, Sở Tiêu vẫn cứ cười tủm tỉm cười, nghĩ tới chuyện vợ chồng của Chu Tuyết, rồi lại nghĩ tới cả chuyện tương lai của mình.

Cảm thấy cuộc sống kết hôn cũng thật thú vị, hình như kết hôn rồi ai cũng trải qua những chuyện như thế.

Sở Tiêu lại tò mò không biết cuộc sống hôn nhân của mình với Chu Tẫn như thế nào? Không biết sau này cô và anh sống có hoà thuận với nhau không? Nên cả chặng đường đi cứ ngồi tưởng tượng ra.

Chu Tẫn để ý cô không nói gì cả, chỉ ngồi cười như vậy thì lên tiếng hỏi: "Em đang nghĩ gì vậy?"

Sở Tiêu đang nghĩ không biết bao giờ cô với Chu Tẫn mới kết hôn, nhưng cô không dám nói ra, sợ anh nghĩ cô nhắc khéo anh.

Nên cô giả bộ lắc đầu.

Thật ra trước đó Sở Tiêu cũng không sốt ruột chuyện này, nhưng hôm nay tự nhiên lại thấy háo hức, trông mong.

Chu Tẫn tự nhận ra nên hỏi: "Đang nghĩ chuyện của Chu Tuyết?"

Sở Tiêu xẩu hổ, gật đầu, tay cứ cấu vào nhau rồi thẹn thùng hỏi.

"Chu Tẫn, anh nghĩ...sau này kết hôn... chúng ta liệu có cãi nhau không?"

Sở Tiêu chỉ hỏi cho vui, không nghĩ gì sâu xa, mà tự nhiên Chu Tẫn nghẹn họng một cái, rồi lại ho khục khặc. Một lúc sau vẫn không thấy nói gì với cô, bình thản quay đi rồi tiếp tục lái xe.

Sở Tiêu cứ nhìn anh rồi chờ mãi, tới khi xe dừng ở trước cửa, cô xuống xe rồi vẫn khó hiểu nên quay đầu lại hỏi: "Chu Tẫn, lúc nãy anh có nghe em nói gì không vậy?"

Chu Tẫn bất chợt lại khởi động xe, chỉ nói: "Anh phải đi có việc."

Sở Tiêu phải lùi ra cho xe chạy đi.

Buổi tối nằm đắp mặt nạ với Sở Nguyệt, Sở Tiêu cứ nghĩ mãi mà vẫn chưa hiểu được lí do vì sao Chu Tẫn lại có phản ứng như vậy. Cứ giống như anh đang cố ý lảnh tránh cô vậy.

Sở Nguyệt lại hỏi: "Em với Chu Tẫn không định ra mắt với bố mẹ à?"

Sở Tiêu chột dạ nói: "Ra mắt làm gì chứ. Em đã muốn lấy chồng đâu. Chị định đuổi em đi hay sao?"

Sở Nguyệt nhíu mày, bảo ra mắt chứ có nói kết hôn đâu mà Sở Tiêu lại phản ứng gắt như vậy.

Sở Nguyệt nhịn để không đạp cho cô em gái này một cái, quay người đi: "Không thích thì thôi."

Sở Tiêu không để ý, đang chìm trong thất vọng.

Thật ra cô và Chu Tẫn mới yêu nhau được có nửa năm. Sở Tiêu thấy vẫn còn sớm, chuyện kết hôn cũng chưa cần vội.

Nhưng sau khi thấy Chu Tẫn kì lạ như vậy, tự nhiên Sở Tiêu cũng hơi lo.

Không lẽ Chu Tẫn không muốn kết hôn sao?

Sở Tiêu nghĩ vậy nên chạnh lòng, đang định tâm sự với Sở Nguyệt thì quay ra đã thấy Sở Nguyệt lăn ra ngủ rồi.

Nãy cô hơi lớn tiếng, chắc Sở Nguyệt giận cô.

Sở Tiêu bây giờ mới thấy có lỗi nên vòng tay sang ôm.

Gần đây tối nào Sở Nguyệt cũng lên phòng cô xin đắp mặt nạ, ra đường còn trang điểm, ăn mặc cũng sửa soạn hơn.

Sở Nguyệt chắc muốn cải thiện lại bản thân. Sở Tiêu nhìn chị một mình vực dạy như thế, tự nhiên lại thấy thương lòng.

Nhớ lại ngày trước Sở Nguyệt tầm tuổi như cô xinh đẹp như nào. Sở Nguyệt có khuôn mặt rất diễm lệ, sóng mũi cao, đôi mắt hút hồn long lanh như pha lê, ở đây từng không biết có bao nhiêu chàng trai muốn tán đổ chị. Thế mà đi lấy chồng rồi, trải qua sinh nở, Sở Nguyệt lại xuống sắc đi như vậy.

Sở Nguyệt nếu ăn diện một chút, sẽ không ai nhận ra.

Chuyện ly hôn với anh rể A Dĩnh cũng đang được giải quyết rồi. Sở Nguyệt thì không thể hiện gì, nhưng cô biết chị vẫn buồn. Mặc dù bên ngoài tỏ ra mạnh mẽ, nhưng trong lòng lại giấu giếm tổn thương. Thấy Sở Nguyệt đáng thương quá, cô nằm ôm chị lại rơi nước mắt ra.

Trong khi ngủ trong đầu vẫn còn nghĩ tới chuyện Sở Nguyệt lấy chồng thật khổ, làm cô cũng không muốn hết hôn.

Chu Tẫn ngày hôm sau phải đi Như Xuyên mấy ngày với Lão Lâm để thay Hàn Hiên.

Sở Tiêu còn chưa kịp nói chuyện lại với anh thì đã phải xa nhau. Nhưng vì đây là lần đầu tiên anh đi công tác xa nhà, nên Sở Tiêu cũng không muốn trước khi anh đi còn giận dỗi anh.

Ở chỗ làm, chị Du giao thêm nhiều công việc, nên Sở Tiêu cũng quên luôn đi những chuyện này.

Sở Tiêu ngày nào cũng hoàn thành báo cáo rồi đều gửi email cho sếp tổng, thỉnh thoảng sếp tổng cũng trả lời email cô.

Giờ đây biết sếp là chỗ quen biết với bố cô rồi, tuy hơi ngại, nhưng Sở Tiêu vẫn cố giữ quan hệ chừng mực.

Sếp tổng cũng chỉ trao đổi với cô về công việc, thiếu xót hay cần bổ sung gì thì sẽ phản hồi lại cho cô.

Nhưng có lần này anh bỗng gửi một tin nhắn riêng.

Boss@: Chụp một bức hình của em cho tôi.

Sở Tiêu phải mất 5 phút để nghĩ xem ý của sếp là gì, nhưng vì là chỉ thị nên cô vẫn phải làm.

Cô chụp một bức hình rất nghiêm túc, thậm chí còn chỉ cười mỉm, không khác gì ảnh thẻ, rồi gửi đi...

Mà gửi xong Sở Tiêu mới thấy hoang mang. Sao cô phải làm vậy chứ, chuyện này đâu có liên quan tới công việc đâu?

Sở Tiêu hay nghi ngờ, cứ tưởng tượng sếp tổng lấy ảnh của cô là có ý đồ. Lại nghĩ có khi nào sếp dùng ảnh của cô để thủ dâm.

Vừa nghĩ vừa rùng hết cả mình lên, nhưng cũng thầm mắng chửi ngay cái ý nghĩ vớ vẩn đấy của mình.

Nghe đồn sếp là thanh niên mẫu mực, chắc là sẽ không đến nỗi như vậy.

Đang nghĩ ngợi, thì đột nhiên có email trả lời.

Boss@: Cảm ơn! Tôi thấy được rồi. Con gái bố Triệu rất xinh.

Sở Tiêu: "???"

Không hiểu sao Sở Tiêu cứ có cảm giác mình vừa bị trêu ghẹo. Tan làm, Cô đang ôm tâm trạng rối bời chuẩn bị đi về, thì Chu Tẫn gọi điện về.

Sở Tiêu rất muốn kể gì đó cho anh, mà vì lại thấy chuyện này khó nói quá, không biết mở miệng ra sao.

Chu Tẫn hỏi: "Tan làm chưa?"

Sở Tiêu ấp úng: "Ừm...em đang chuẩn bị về."

Chu Tẫn đã đi hai ngày rồi, thời tiết ở Như Xuyên đang có mưa, mặc dù chỗ của Sở Tiêu hiện giờ thời tiết rất ổn, nhưng anh vẫn thấy lo nên nhắc nhở cô: "Đi về cẩn thận. Trời lạnh đấy."

Nghe giọng trầm ấm của Chu Tẫn lúc này, Sở Tiêu mới thấy nhớ anh, trong lòng chỉ muốn gọi anh về, mà thành phố Chu Tẫn đang ở rất xa, nên kiềm lại.

Sở Tiêu ủ rột: "Em biết rồi."

Bên kia có tiếng lão Lâm: "Xong chưa? Đi thôi."

Chu Tẫn đáp: "Được rồi."

Chu Tẫn không nói gì nữa định tắt máy, Sở Tiêu vội gọi.

"Chu Tẫn."

Chu Tẫn: "..."

Chu Tẫn nói anh đi 3 ngày mới về, nhưng cô sốt ruột không chờ được, nói: "Em nhớ anh."

Khoé môi Chu Tẫn khẽ cong lên, anh nhìn ra lão Lâm đang đứng đợi ngoài cửa, cố nói nốt trước khi tắt điện thoại.

"Mai anh về."

Ngưng một lúc lại nói: "Yêu em."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...