Thật ra từ lúc Sở Tiêu nói nhớ anh, tâm tư Chu Tẫn cũng đã muốn bay về rồi. Nghe Sở Tiêu kể chuyện Thiệu Huy, trong lời nói còn có ý tứ muốn gặp anh. Vậy nên Chu Tẫn không chần chừ mà trở về với cô.
Thật ra Thiệu Huy chỉ là cái cớ, anh cũng không tin tưởng lắm vào chuyện này.
Sở Tiêu thì chỉ muốn xem anh có phản ứng gì không khi nghe cô kể thế với anh, thế mà Chu Tẫn lại nói anh sẽ về với cô, làm tâm trạng cô phấn khởi liền.
Tối ngủ cũng mơ về anh.
Có điều, Sở Tiêu mơ cùng anh... ở trên giường. Chu Tẫn đè cô ra, còn cô ở dưới thân anh, không ngừng bị anh cắm rút, ra vào bên trong cô.
Tỉnh dạy mặt Sở Tiêu nóng bừng, bên dưới dâm thuỳ dầm dề chảy ra, ướt đẫm quần lót.
Sở Tiêu thầm cảm thán trong lòng.
Lần đầu cô mới có giấc mơ về chuyện đó sống động và chân thật đến như vậy. Trong đầu đang tự hỏi không lẽ bây giờ cô muốn Chu Tẫn nhiều đến mức như vậy sao?
Chu Tẫn thì bay về giữa đêm, bỏ lại Lão Lâm một mình ở Như Xuyên.
Anh về ngủ được mấy tiếng sáng đã tỉnh dạy rất sớm, tắm rửa thay đồ rồi đón Sở Tiêu.
Vì muốn đón cô đi ăn sáng nên anh dạy sớm một chút, nhân tiện có thời gian ở cạnh cô.
Chu Tẫn đỗ xe trước cửa nhà, chờ Sở Tiêu đi ra, mà lên xe, vẻ mặt cô cứ thẫn thờ, chẳng nói gì cả, cứ ngồi im lặng, mặt còn đỏ ửng.
Chu Tẫn ghé tới khẽ chạm tay lên má cô, thấy nóng quá, mới giật mình hỏi: "Em ốm hả? Sao nóng vậy?"
Không hiểu Sở Tiêu cứ nhìn anh chằm chằm, rồi liếc ra xung quanh, không thấy ai, cô bỗng ghé sát vào người anh, hơi thở nóng hổi phả lên mặt, đần mặt nói: "Chu Tẫn, em nhớ anh."
Chu Tẫn nghe vậy cũng mềm lòng tiến tới chạm vào môi cô một cái, muốn tình cảm một chút, nhưng chưa làm gì cô, Sở Tiêu đã thò tay vào quần anh nắm lấy dương căn cự vật bên trong.
Chu Tẫn giật mình, giữ chặt tay cô lại. Giờ này tuy vắng vẻ những vẫn có người đi lại, anh lo ngại nói: "Mới sáng sớm. Sở Tiêu."
Sở Tiêu mếu máo: "Em muốn, Chu Tẫn... hu."
Nhìn cô gần như sắp khóc rồi. Chu Tẫn hơi hoảng loạn nhưng thấy cô vậy đành phải để yên cho tay cô cầm nắm rồi làm loạn của anh.
Sở Tiêu sờ vào bên trong, nghịch ngợm rồi nắm lấy dương vật, vuốt đến mức của anh nhanh chóng cứng lên.
Chu Tẫn lại nhìn quanh một lượt, sợ có người nhìn thấy, liền cho xe khởi động...
Trên đường Chu Tẫn vừa lái xe, mà người bên cạnh vẫn thò tay sang nắm lấy dương vật trong quần anh.
Chu Tẫn không dám nhìn xuống, chỉ nhìn thẳng. Mà được lúc đột nhiên thấy Sở Tiêu kéo dương vật của anh ra, xong đến lượt cô cúi đầu xuống, đưa miệng ngậm lấy.
Chu Tẫn kích động muốn chửi thề, không biết Sở Tiêu hôm nay ăn phải cái gì nữa.
Côn thịt bên trong miệng nhỏ ướt át của Sở Tiêu không ngừng cương to lên.
Anh phải giữ đầu Sở Tiêu không cho người bên ngoài nhìn thấy đầu cô nhấp nhô, nhanh chóng tìm một khu vực vắng để đỗ xe lại.
Chu Tẫn dừng xe ở một khuôn viên gần nhà, tắt máy đi thì mới quay ra xử lí Sở Tiêu được.
Kéo đầu cô đang ngậm mút chụt chụt dương vật của anh lên, Chu Tẫn nghiêm mặt: "Em có biết là anh đang đi xe không hả?"
Sở Tiêu tiếc nuối muốn cúi đầu ngậm tiếp thì bị anh mắng: "Sở Tiêu."
Sau đó Sở Tiêu xị mặt không dám càn quấy nữa.
Chu Tẫn nhìn xuống thấy cự vật của mình đang dựng đứng sưng tấy đỏ hỏn, còn dính cả son môi của Sở Tiêu. Anh lại bất lực chửi thề.
Sở Tiêu thì cười khúc khích.
Chu Tẫn tức giận nhìn cô: "Em thật hết nói nổi."
Sau đó nhanh chóng tóm lấy gáy, kéo cô lại gần, vừa hôn vừa đưa tay lần mở cúc áo.
Khoé môi Chu Tẫn cong lên, khàn giọng hỏi cô: "Nhớ anh đến thế à?"
Sở Tiêu đỏ mặt gật đầu.
Một hàng cúc được tháo hết sạch, Chu Tẫn lại đưa tay ra sau lưng cởi nút khoá áo lót của cô.
Áo lót được bung ra, Chu Tẫn luồn tay nắm lấy bầu ngực đẫy đà bên trong đó, trên đỉnh đầu núm còn dựng đứng, anh lấy tay đùa nghịch.
Sở Tiêu đang hôn mà thở hổn hển.
"Nhớ anh như nào?" Chu Tẫn lại hỏi.
Chu Tẫn lại hỏi, cắn nhẹ môi cô một cái.
Sở Tiêu đưa tay nắm lấy dương vật của anh, cười mà không nói.
"Hoá ra là nhớ cái đó à?"
Chu Tẫn ra hiệu: "Cởi quần ra, ngồi lên."
Hôm nay Sở Tiêu mặc một chiếc váy ngắn công sở, nên có thể thuận lợi kéo được quần lót ra được.
Sở Tiêu cúi người đi sang ghế Chu Tẫn, bước một chân qua đùi anh, rồi lựa người ngồi xuống.
Tay cầm nắm lấy dương vật, cẩn thận đút vào trong.
Vì bên dưới cô dâm thuỳ đã chảy ra ướt đẫm rồi, nên giờ việc đi vào không qua khó khăn. Nhưng vẫn bị sự thô to của anh xâm chiếm làm chật khít, căng cứng.
Sở Tiêu thở dài, đờ đẫn.
Chu Tẫn kéo một áo cô xuống, để một bên ngực lộ ra, đưa miệng tới cắn.
Tay còn mò xuống, khẩy hột len bên trong váy cô.
Sở Tiêu chưa động thân mà để yên cảm nhận khoái cảm từ sự động chạm của anh mang tới.
Bao nhiêu ngứa ngáy khó chịu dâng tràn.
Chu Tẫn cắn mút ngực, tay ở dưới lại kích thích âm đế.
Sở Tiêu ôm lấy cổ anh thở hổn hển.
Được một lúc thì anh ngẩng lên hôn môi cô, tay lại đưa lên nắm bầu ngực, xoa tròn.
Sở Tiêu bắt đầu nhún nhảy trên đùi Chu Tẫn. Vì dâm thuỳ chảy ra nhiều quá nên chỗ hai người giao hợp nhau cứ phát ra tiếng nhẹp nhẹp, nghe rất ngượng tai.
Chu Tẫn hôn từ môi dịch xuống cần cổ trắng ngần của cô để gặp nhấm.
Sở Tiêu ngửa cổ hưởng thụ, nhưng vẫn không quên động thân dưới. Càng lúc càng hưng phấn, tiếng va chạm phát ra mạnh hơn.
Sở Tiêu bị khoái cảm lan tràn bắt đầu rên rỉ, thở mỗi lúc mỗi gấp.
Chu Tẫn cũng rời cổ cô ra để giúp cô động thân nhanh hơn, từ miệng anh cũng phát ra tiếng thở thô gấp.
Còn trêu ghẹo nói: "Hoá ra em thích nhún thế này."
Sở Tiêu vẫn đang chìm trong khoái cảm.
"Đúng là càng lúc càng hư."Chu Tẫn nhéo mông cô cái, sau đó giữ eo vận động tay.
Sở Tiêu mới cúi xuống chạm môi anh, không dối lòng nói: "Em rất nhớ anh."
Bên dưới lại nhập nhịp hơn, côn thịt đi ra vào bên trong làm cô xua tan đi khó chịu.
Chu Tẫn cũng hôn môi đáp lại, điều chỉnh tư thế, anh nói cô: "Quay ngược lại đi."
Sở Tiêu mới đứng lên, rút côn thịt bên trong ra, xoay người lại, quay lưng về phía anh.
Đến lúc ngồi lại xuống, côn thịt được đút ngược trở lại trong. Thấy Chu Tẫn đều chỉnh ghế ngồi cho rộng ra.
Sở Tiêu ngồi ở trước ôm lấy vô lăng, hơi nhấc mông lên cho Chu Tẫn ở đằng sau thao lộng.
Chu Tẫn chủ động cắm rút ở đằng sau, tay bóp eo cô, thỉnh thoảng còn vỗ mông.
Sau đó trong xe chỉ còn tiếng Sở Tiêu lớn tiếng rên rỉ.
"A~...Chỗ đó...Chu Tẫn..."
Chu Tẫn khàn tiếng hỏi: "Có thích không?"
Sở Tiêu cắn chặt môi nức nở: "Ưm...thích~."
Được một lúc thì cô đạt cao trào ra, rên rỉ khóc lóc. Chu Tẫn cũng bị tiểu huyệt non mềm của cô thít chặt mà bắn ra, còn không kịp rút ra ngoài.
Hai người không có đủ thời gian ăn sáng, sợ trễ giờ làm, chỉnh trang lại đầu tóc trang phục là đi làm ngay.
Mà quần lót của Sở Tiêu dơ quá, nên cô phải gói lại cất vào trong túi sách của cô.
Thế nhưng vì bên trong không mặc gì nên có chút không thoải mái khó chịu.
Chu Tẫn cũng biết vậy nên sau khi đưa Sở Tiêu tới chỗ làm xong, anh chạy ra trung tâm siêu thị vào một cửa hàng bán đồ mua cho cô.
Bạn thấy sao?