Chương 47: Chương 46: Tôi đang chờ một người 🍬

Sở Tiêu ngồi làm việc một lúc thì có người đưa đồ đến, cô nhận lấy rồi về chỗ mở ra.

Thấy quần lót bên trong thì không dám nhấc lên, nhanh chóng mang vào nhà vệ sinh để mặc vào.

Sau khi đã ổn định mới nhắn tin cho Chu Tẫn.

Sau đó quay trở lại công việc.

Đang ngồi chống cằm xem văn kiện hôm nay thì Tú Lệ từ ngoài chạy vào trong nói: "Tôi mới thấy xe của sếp ở bên ngoài đấy."

Sở Tiêu nghe vậy vô thức nhìn qua.

Thanh Hoa đang tô son cũng phải vội giật bắn người đứng lên: "Ở đâu? Chỗ nào?"

Tú Lệ vừa chỉ ra ngoài, chưa kịp nói gì Thanh Hoa và các nhân viên khác đã liền chạy đi mất.

Đúng là cuồng sếp hết chỗ nói.

Sở Tiêu chẳng bận tâm, mấy lần trước khi nghe đến sếp cô còn tò mò đi theo, nhưng bây giờ thì không còn dám nữa. Từ lúc biết có quan hệ với sếp, cô ngại không dám gặp. Thậm chí có chút sợ bị anh ta nhìn thấy. Dù sao sếp cũng biết mặt cô.

Bây giờ đối với Sở Tiêu, ngoài Chu Tẫn ra thì không còn ai gây hứng thú với cô nữa. Nhắc tới anh thì lại nhớ tới chuyện cùng anh sáng nay, mặt Sở Tiêu lại nóng bừng. Lần đầu tiên cô phát sinh nhu cầu mà mất kiểm soát như thế, nghĩ lại vẫn thấy xấu hổ. Cũng may là Chu Tẫn chiều cô.

Thanh Hoa và những nhân viên khác sau khi đi gặp sếp xong thì hí hửng đi về, còn cầm theo rất nhiều đồ ăn văn phòng.

Thanh Hoa rạng rỡ khoe: "Hôm nay sếp mời phòng mình ăn sáng nhé."

Hai nhân viên nam còn lại trong phòng hào hứng vỗ tay.

Sở Tiêu cũng được phát cho một hộp hoành thánh, kèm thêm cả một bình trà đào.

Đúng lúc đang đói, nên Sở Tiêu cũng vui vẻ nhận lấy ăn, dù sao cũng là phúc lợi nhân viên được hưởng.

Cả văn phòng vừa ngồi ăn còn nghe các chị em nhân viên kể chuyện, luyên thuyên về sếp tổng của mình, ai cũng nói mà sếp ngày càng phong độ, càng lúc càng tuấn tú đẹp trai, tuy hơi lạnh lùng nhưng nói chung vẫn là mẫu hình lí tưởng của chị em.

Thanh Hoa liền nói người yêu tôi dĩ nhiên là phải lí tưởng rồi, còn kể cô lần đầu gặp sếp thì đã nhất kiến trung tình với sếp, giờ ai muốn cạnh tranh với cô, cô cũng chơi khô máu lại luôn.

Gia Ý hỏi Thanh Hoa và sếp đã có gì chưa mà lúc nào cũng gọi sếp là người yêu vậy?

Thanh Hoa bất chấp dư luận, nói sếp còn độc thân thì một ngày nào đó cũng vào tay cô thôi.

Tất cả liền bật cười, Thanh Hoa thực sự rất tự tin về bản thân của mình.

Mạn Thu làm việc lâu năm nhất ở đây, cũng là người chứng kiến hết tất cả những chuyện xảy ra trong công ty.

Mạn Thu vừa húp mì mà được nghe Thanh Hoa nói thế mà còn sặc cười, có vẻ cũng không quá đề cao chuyện Thanh Hoa có thể cua sếp tổng.

Thanh Hoa là một kiểu phụ nữ tưởng chừng rất kiêu kì, nhưng thực chất lại là một cô gái đa sầu đa cảm, dễ yếu đuối, dễ bộc lộ cảm xúc của mình, chuyện gì cũng nói được ra.

Sở Tiêu lại thấy cô ta như thế rất đáng yêu, không có để trong lòng được với ai cả. Nghe kể chuyện nãy giờ toàn là Thanh Hoa đang đánh dấu chủ quyền với mọi người, mà ngoài cô ta làm gì có ai cuồng sếp như vậy.

Sở Tiêu rơi vào trầm tư suy nghĩ, so sánh sếp tổng mình biết được, và sếp tổng Thanh Hoa kể, hình như không giống một người. Sếp tổng cô biết lợi dụng chức quyền để xin ảnh nhân viên rồi trêu ghẹo, hình như giống một tên thiếu gia phong lưu đa tình thì hơn, Thanh Hoa nóng bỏng như thế, làm gì có đàn ông nào thấy mỡ mà bỏ qua như vậy.

Đúng là làm Sở Tiêu hiếu kì.

Hoài Diễm lên tiếng hỏi chuyện Thanh Hoa có phải đã tỏ tình sếp rồi không?

Thanh Hoa thở dài kể: "Tôi nào đã tỏ tình được. Tôi chỉ có một lần hỏi sếp có bạn gái chưa? Đúng một lần vì tôi hỏi nhiều quá, nên sế trả lời là: Tôi đang chờ một người quay về."

Kiều Nga không hiểu: "Chờ ai?"

Thanh Hoa nhún vai.

Một người khác hỏi: "Trước giờ sếp chưa có bạn gái nào à?"

Mạn Thu mới kể: "Sếp từng hẹn hò với nhân viên ở công ty, nhưng sau khi chia tay thì cô ấy rời đi rồi."

Thanh Hoa vào công ty là lúc cô gái đó rời đi, chưa từng gặp nhau bao giờ cả, chỉ có Mạn Thu ở đây mới biết

Những người khác lần lượt vào cùng đợt với Thanh Hoa.

Sở Tiêu mải nghĩ ngợi nên không để ý chuyện Mạn Thu vừa kể.

Bàn tán kể chuyện rôm rả một hồi thì chị Du đi vào nhắc nhở: "Đừng ăn nữa, đến giờ làm việc rồi." Rồi lại giục giao giấy tờ lên nộp, chuẩn bị đón khách hàng.

Sở Tiêu vất câu chuyện của sếp qua sau đầu, tập trung lại công việc. Hôm nay cô không có báo cáo nào cần nộp cho sếp, nên cả ngày cảm thấy rất yên tâm.

Chu Tẫn thì lúc này lái xe đến nhà máy, rồi vào văn phòng của mình.

Minh Viễn đi vào mà bất ngờ vì không biết Chu Tẫn đã về, thấy nét mặt bơ phờ thì châm chọc: "Cậu mới thay Hàn Hiên có mấy ngày mà sa sút như vậy rồi, cần tôi mua thuốc bổ cho không, mẹ tôi bán loại tốt lắm đấy"

Chu Tẫn không biểu tình, đi thẳng tới bàn làm việc.

Ngồi xuống, suy nghĩ gì đó, dở điện thoại ra, gõ thông tin tìm kiếm trên mạng, tiêu đề: Phụ nữ có nhu cầu cầu sinh lí ra sao?

Đọc một hồi xong thì chống cằm suy tư.

Minh Viễn đang ngồi ở ghế sopha xem bảng thiết kế của Kha Luân, không để ý Chu Tẫn.

Một lúc sau, Chu Tẫn ngẩng đầu lên, hỏi: "Mẹ cậu bán thuốc gì?"

Minh Viễn mới mới quay lại, giật mình: "Không phải chứ? Thấy không khoẻ thật hả?"

Minh Viễn chỉ đùa chứ đâu có ý trù ẻo.

Chu Tẫn lại nghiêm trọng nói: "Đúng vậy?"

Anh thở dài: "Chắc tôi cần mua thêm nhiều đồ bổ uống vào rồi."

Minh Viễn đứng lên, đi gần tới, lo lắng hỏi: "Làm sao vậy? Cậu thấy người như nào?"

Minh Viễn từng nghe hồi bé Chu Tẫn phải nằm viện một năm vì có vấn đề sức khoẻ, nhưng ở cạnh đó giờ Minh Viễn chưa từng thấy Chu Tẫn có bệnh gì cả. Tự nhiên nói vậy làm anh cũng lo sợ.

Mà Chu Tẫn lại bày ra vẻ bộ dạng của những người đàn ông có người yêu mới hiểu, rất khó xử nói: "Bạn gái tôi đòi hỏi."

Minh Viễn: "..."

Chu Tẫn ngưng một lúc rồi nói tiếp: "Tôi bồi bồ để đáp ứng cho bạn gái tôi."

Minh Viễn quả thực rất nghiêm túc, vì lo lắng cho Chu Tẫn mới chịu yên lặng lắng nghe như vậy, thế nhưng giờ nghe nói xong chỉ muốn xông lên nhào đánh cho một trận, bất mãn mắng: "Đấy là chuyện cậu cần nói trước mặt tôi hả?"

Minh Viễn thật không chịu nổi được cái sự khoe mẽ của Chu Tẫn nữa: "Cậu đi chết đi."

Từ ngày có bạn gái, Chu Tẫn không ít lần chọc vào nỗi đau của anh rồi. Cẩu độc thân như Minh Viễn sao có thể sống nổi được.

Minh Viễn hận nên làu nhàu: "Tôi muốn nghỉ việc, tôi muốn đi tìm bạn gái. Tôi muốn lấy vợ..."

Nhưng Chu Tẫn đang không để ý, Lão Lâm đột nhiên gọi, Chu Tẫn liền cắt ngang để nhấc máy.

Lão Lâm trong điện thoại có vẻ khó chịu, ngập ngừng mãi mới nói ra: "Chúng ta thua dự án này rồi."

Sau đó Minh Viễn chỉ thấy Chu Tẫn ngồi im lặng, trầm tư cả buổi, thế nên anh mới không làm phiền thêm.

Buổi chiều trước khi tan làm Sở Tiêu có gọi điện Sở Nguyệt, nói là mình có thể sẽ dẫn Chu Tẫn về nhà.

Ngày hôm qua có vẻ Chu Tẫn không vui vì chuyện Thiệu Huy đến nhà, nên hôm nay cô muốn mời anh về ăn cơm. Nhân tiện tránh cho bố hiểu lầm. Sở Tiêu nghĩ cô và anh bây giờ cũng có thể công khai từ từ rồi.

Sở Nguyệt không ý kiến gì cả, nói là sẽ giúp cô chuẩn bị cơm.

Đến lúc tan làm, gặp Chu Tẫn, cô mới nói: "Hôm nay về nhà em ăn cơm nhé."

Cô vô tư nghĩ Chu Tẫn sẽ nhận lời, nhưng không ngờ anh lại từ chối cô: "Để dịp khác đi, hôm nay anh có việc bận."

Chu Tẫn hình như có tâm sự.

Kết quả làm Sở Tiêu bất ngờ, cô cười gượng, rồi gật đầu.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...