Sở Tiêu hơi hụt hẫng thất vọng, trong lòng mặc dù không vui lắm, nhưng cũng không trách anh.
Cô nhắn tin lại cho Sở Nguyệt, dặn không phải chuẩn bị nữa, cũng may là Sở Nguyệt chưa nói chuyện gì cho bố mẹ.
Trên đường về không khí chuyện sang khá gượng gạo, Sở Tiêu vẫn trả lời những câu hỏi Chu Tẫn hỏi, không tỏ thái độ gì cả, nhưng Chu Tẫn cũng để ý được nét mặt của cô.
Sở Tiêu cũng không phải giận gì cả, chỉ là đang nghĩ thấy mình cũng hơi tự động. Tự nhiên dẫn anh về không hỏi ý của anh, đáng lẽ cô nên để Chu Tẫn tự mở lời thì hơn.
Chuyện ra mắt cũng không thể xuề xoà được.
Sau đó, Sở Tiêu không bao giờ nhắc lại chuyện này nữa.
Sở Nguyệt mới vào làm dạy thêm online buổi tối ở nhà, ban ngày thì đi dạy ở trường. Thế nên buổi tối, Sở Tiêu phải giúp chị trông Dĩnh Nghệ và Dĩnh An. Bà Triệu cũng phụ giúp cô, có điều sức khoẻ của bà đợt này không được ổn, hay bị đau cột sống, Dĩnh An đang tuổi nghịch ngợm, nên bà cũng không giữ lâu được.
Sở Tiêu phải chơi với Dĩnh Nghệ, rồi dạy Dĩnh Nghệ học , lại chạy ra phụ mẹ trông Dĩnh An, chẳng có thời gian kiếm chuyện linh tinh.
Chu Tẫn cũng bận ở nhà máy nên chẳng được nhiều thời gian rảnh. Hai người cũng chỉ được gặp nhau lúc anh đưa đón cô.
Cũng tại gia đình Sở Tiêu gần đây đang muộn phiền chuyện li hôn của Sở Nguyệt, giải quyết tranh chấp quyền nuôi con với chồng. Sở Nguyệt muốn được nuôi cả hai đứa nhỏ, nhưng anh rể lại ra điều kiện, bắt Sở Nguyệt từ bỏ quyền hưởng tài sản, cũng không nhận trợ cấp gì nữa. Sở Nguyệt chấp nhận, li hôn nhưng trắng tay, giờ mới cố gắng đi làm thế này.
Bà Triệu cứ suy nghĩ mãi, chuyện Sở Nguyệt một mình nuôi hai con nhỏ, thấy thương con quá, phải đi làm vất vả, nghĩ thế nào đấy muốn mở một quán ăn, nhưng bị ông Triệu Tẫn ngăn, còn mắng thêm:
"Ở nhà chăm cháu chưa đủ mệt sao mà còn muốn làm?"
Thật ra ban ngày Dĩnh Nghệ và Dĩnh An đều đi học cả, bà Triệu chỉ muốn tranh thủ một chút, cũng muốn phụ giúp con.
Sở Tiêu mới cho hai đứa trẻ ngủ, nghe tiếng bố mẹ cãi vã dưới nhà nên chạy xuống.
Nghe mẹ muốn đi làm, Sở Tiêu cũng ngăn cản: "Mẹ nhiều tuổi rồi, không làm nặng đươnc. Cứ để có gì con nói chuyện lại với Sở Nguyệt. Con cũng đi làm mà, mẹ đừng lo."
Bà Triệu không nói được gì lại khóc buồn, trách con rể phụ tình phụ bạc quá.
Đến tối muộn, Sở Nguyệt mới dừng việc dạy học.
Sở Tiêu đã đợi sẵn, cô cầm trong tay tấm thể Ngân Hàng, bao nhiêu năm đi du học tích ghóp của mình, đưa lại cho chị.
"Chị giữ của em đi. Thật ra tiền này là em tiết kiệm để trả lại bố mẹ, chưa dùng tới lần nào. Mà bố mẹ cũng chưa dùng, chị cứ cầm mà lo cho Dĩnh Dĩnh. Đừng làm nhiều quá, dành thời gian cho hai đứa nhỏ, tụi nó không có mẹ tội nghiệp lắm rồi. Em đi làm sau này sẽ phụ cùng chị nuôi con."
Sở Nguyệt boàng hoàng, cứ đứng ngẩn khá lâu, nhưng không dám nhận: "Em làm gì vậy, là tiền của em mà."
Sở Tiêu vẫn dí vào tay: "Tiền của em, sau này em đòi lại. Chị cứ cầm lấy, đừng đi làm nữa. Ở nhà mà lo hai đứa nhỏ."
Bất chợt ông Triệu cũng từ trong phòng đi ra, cầm theo một quyển sổ tiết kiệm đưa cho Sở Nguyệt: "Cầm lấy, muốn làm gì thì làm. Bố mẹ không thiếu tiền mà để con về nhà với bố mẹ mà phải làm vất vả như vậy. Ban ngày đi làm chưa đủ sao? Tối phải dành thời gian cho con cái chứ."
Giọng ông nghiêm nghị, nói xong thì liền xoay người đi.
Lúc này chỉ có Sở Tiêu và Sở Nguyệt đứng lại, mà Sở Nguyệt đã nghẹn họng mà khóc nấc lên rồi.
Sở Tiêu lại đưa chị ngồi xuống hỏi han nói chuyện, Sở Nguyệt suy nghĩ buồn phiền nên tâm sự.
Thật ra giấy tờ li hôn vẫn trong giai đoạn hoà giải thôi, chuyện tranh chấp tài sản và con cái chỉ là chị với anh rể bàn luận trước như vậy. Vì Sở Nguyệt đòi nuôi hết hai đứa nhỏ, A Dĩnh tức giận nên mới nói như thế. Giờ cô cũng chấp nhận đồng ý, nhưng sợ anh rể đổi ý nên mới muốn chuẩn bị trước cho mình, ít nhất cũng chứng minh thu nhập ổn định mới dành quyền nuôi con được.
Sở Nguyệt biết A Dĩnh cũng không chịu mất con như vậy.
Hôm qua anh ta còn gọi điện nói: "Em có nghĩ cho con không hả? Tại sao em biến anh thành một người tệ bạc như vậy. Bây giờ em ở cùng hai con, vậy còn anh thì sao? Sao anh sống nổi? Mang con về lại trong này đi, anh sẽ lo cho em và con có nhà cửa cuộc sống đầy đủ. Muốn li hôn cũng được, anh để em dành quyền nuôi hai đứa nhỏ, nhưng phải cho con gần anh."
Sở Nguyệt ban đầu chưa nghĩ ngợi nhiều, nhưng giờ thấy em gái và bố mẹ vì mình mà lo lắng như vậy, cũng có chút mềm lòng. Dù sao bố mẹ cũng không lo cho cô cả đời được, hai đứa nhỏ cần tiền để lớn lên đi học, bao nhiêu thứ phải xoay sở. Sở Nguyệt cũng sợ mình không lo được cho con, con theo mình thì lại khổ, trong khi A Dĩnh lại có điều kiện như vậy.
Nhưng giờ đi cũng không nỡ, không muốn xa bố mẹ, ở trong đó lại một thân một mình, lại càng không dám tin tưởng ai.
Có điều Dĩnh An Dĩnh Nghệ cũng cần được ở gần bố, nên Sở Nguyệt cũng bắt đầu lưỡng lự.
Sở Tiêu ngăn: "Chị đừng có tin, anh ta lợi dụng để kéo chị quay về đấy. Còn lâu anh ta mới để chị li hôn như vậy. Ở đây còn có bố có mẹ, có em. Về đấy chị còn muốn bị lừa nữa sao?"
Sở Nguyệt khó xử, rơi nước mắt, cứ dằn vặt trong lòng mãi: "Nhưng mà... chị ở đây, vất vả cho bố mẹ quá."
Cuộc hội thoại của hai chị em được ông Triệu Tấn nghe thấy hết được.
Ông Triệu trăn trở cả đêm không ngủ được, ngày hôm sau ông quyết định đi gặp một người.
Thiệu Huy nhận được cuộc gọi thì chạy tới địa điểm ông Triệu đang ngồi đợi.
Nếu để kể ra thì câu chuyện phải quay về 8 năm trước, khi Sở Nguyệt chuẩn bị lấy chồng, Thiệu Huy có đến gặp ông để xin lấy Sở Nguyệt.
Ông Triệu vẫn nhớ ngày hôm đấy mưa rơi tầm tã, một mình cậu ta chạy trong mưa đến tận nhà gõ cửa, thân ảnh ướt sũng, nhưng đôi mắt lại vô hồn.
Ông Triệu đi ra mở cửa còn giật mình, Thiệu Huy đến lúc chỉ có một mình ông ở nhà.
Chỉ nhớ lúc đấy Thiệu Huy đang say, còn rất đáng thương nói: "Chú Triệu, con muốn lấy Sở Nguyệt. Chú có thể gả Sở Nguyệt cho con được không vậy?"
Ông Triệu trong tâm tư lúc ấy chỉ thấy Thiệu Huy trẻ người, nông nổi, chắc chỉ nhất thời bốc đồng, bộc phát trong lúc đó, chứ Sở Nguyệt lúc ấy đã một lòng một dạ muốn đi theo người ta rồi, sao mà thay đổi được.
Vậy nên ông chỉ có thể khuyên giải: "Tình yêu là phải đến từ hai phía, duyên số với nhau không thể cưỡng cầu được. Cậu tìm người khác đi."
Chuyện quá khứ là như thế, bây giờ nó cũng quá mờ nhạt ông không thể nhớ rõ hết được. Sau này thì ông nghĩ cuộc sống thay đổi, con người cũng thay đổi, Thiệu Huy chắc cũng quên đi rồi. Vậy mà hôm đó ở nhà ông, Thiệu Huy lại nói ra như vậy.
Hôm nay ông cũng chỉ muốn hỏi rõ lại.
Tại một quán cafe, Thiệu Huy đi tới trước bàn chào một câu rồi vui vẻ ngồi xuống.
Ông Triệu Tấn ngước mắt lên nhìn người trước mặt, giờ Thiệu Huy đã là một người đàn ông chín chắn, tự tin, trưởng thành, không giống cái tên thanh niên yếu đuối non nớt chiều hôm đó dầm mưa đến gặp ông nữa.
"Chú gọi cháu có việc gì vậy?"
Ông Triệu cũng mỉm cười, đi thẳng luôn vào vấn đề.
"Hôm bữa, ở nhà tôi, cậu nói thích con gái tôi là thích đứa nào vậy? Sở Tiêu hay Sở Nguyệt."
Bạn thấy sao?