"Ai nói anh không còn yêu em hồi nào?" Chu Tẫn phản ứng gay gắt lại.
Giọng nói đàn ông cứng rắn, nói ra lời nào là đanh thép lời đó. Quả thật mỗi lần Chu Tẫn mạnh giọng Sở Tiêu lại bị doạ, không nói được nữa.
Cô lại khóc, Chu Tẫn càng nạt hơn.
"Đã nói đừng có khóc. Em khóc mắt lại sưng lên bây giờ."
Sở Tiêu biết tính cách anh chỉ lớn giọng vậy thôi, nhưng cô vẫn chạnh lòng.
"Anh lớn tiếng với em."
Chu Tẫn mới chịu dịu lại. Sau đó anh ngồi im lặng nhìn cô, được một lúc anh kéo cô lại, lau nước mắt, nhẹ giọng hỏi: "Vẫn còn giận à?"
Nước mắt Sở Tiêu bây giờ mới ngưng lại, cô không chống cự anh nữa, nhưng quay ra thành thật hỏi.
"Anh không muốn kết hôn với em đúng không?"
Chu Tẫn lập tức nói lại: "Ai nói anh không muốn chứ? Ngày mai chúng ta đi đăng kí. Em muốn lúc nào cũng được."
Đấy khác gì là làm theo ý của cô, Sở Tiêu nghe giống như anh nói cho cô hài lòng vậy, không có tí chân thật nào.
Cô lại không cần: "Ai muốn đăng kí với anh."
Sở Tiêu nghểnh mặt đi.
Chu Tẫn bất chợt trầm mặc.
Phải một lúc lâu sau, Sở Tiêu mới nghe được giọng anh nói trở lại, anh nhỏ nhẹ bộc bạch.
"Sở Tiêu... thật ra, công việc của anh đợt này không được thuận lợi."
Sở Tiêu nghe vậy mới quay về, vẻ mặt ngỡ ngàng, ngưng một lúc mới hỏi: "Không thuận lợi chuyện gì?"
Chu Tẫn thở dài một tiếng, dựa lưng lên ghế tựa, bàn tay vẫn nắm chặt tay cô, nhưng mắt lại nhìn vô định xuống phía dưới.
Chu Tẫn có vẻ trầm tư, anh lưỡng lự hỏi thử: "Nhỡ sau này... anh không lo được cho em thì sao?"
Sở Tiêu đã bắt đầu thấy lo lắng, ánh mắt lóng lánh nước, tuy hơi sợ, nhưng cô không ngại nói: "Không lo được thì sao chứ? Em đi làm mà, em kiếm được tiền rồi. Anh không cần phải lo cho em."
Chu Tẫn lại đắn đo hỏi tiếp: "Nhớ anh phá sản thì sao?"
Sở Tiêu ngưng một lúc, suy nghĩ mông lung, nhưng vẫn quả quyết: "Em nuôi anh."
Chu Tẫn nhìn biểu cảm của cô mà phì cười, nhớ lại có người từng nói nếu anh không lo được cô thì cô đi theo người khác, với người trước mặt anh bây giờ, đúng là hai người khác nhau.
Sở Tiêu thấy anh phản ứng vậy thì khó hiểu, sốt sắng hỏi: "Công việc của anh thế nào? Bị làm sao? Gặp chuyện gì? Sao lại đến nỗi như vậy?"
Chu Tẫn nhoẻn miệng cười, dang tay kéo cô ôm vào lòng, búng mũi cô một cái: "Làm sao có chuyện gì được chứ? Đúng là ngốc."
Sở Tiêu phải ngẩn ra mất hai giây mới định hình được, chau mày hỏi: "Anh lừa em đấy à?"
Chu Tẫn bật cười, cô tức giận muốn đẩy anh ra, nhưng giờ đã bị chặt cứng trong vòng tay anh rồi, không thể thoát được.
"Ai nói anh lừa. Đúng là có chuyện, nhưng anh vẫn lo được."
"Thật không?"
Chu Tẫn gật đầu.
Bây giờ Sở Tiêu mới yên tâm ôm anh.
Chu Tẫn bất ngờ hỏi tội: "Lúc nãy ai chùi môi sau khi hôn anh?"
Sở Tiêu chối: "Em làm gì có."
"Giờ hôn lại." Chu Tẫn ra lệnh.
Sở Tiêu ngoan ngoãn ngẩng đầu lên, vươn tới chạm vào môi anh. Mà vừa mới chạm tới, liền bị Chu Tấn giữ gáy, anh chọc lưỡi vào và trong miệng cô, tàn bạo càn quét một trận, giống như trừng phạt vì cô cự tuyệt anh trước đó vậy. Sở Tiêu hoàn toàn vô lực, để yên cho anh ngấu nghiến.
Hai người say sưa, mà không biết là Thiệu Huy đứng bên dưới đang chửi thề, vì chịu đựng cảnh thân mật của hai người nãy giờ.
"Đây là ngoài đường mà, làm cái gì không biết."
Thiệu Huy cố tình đứng ra bên ngoài ánh sáng, nghểnh mặt lên nhìn trời.
Sở Tiêu giật mình, cô hét lên, rồi chui vào ngực Chu Tẫn, gục mặt vào bờ ngực rộng lớn rắn rỏi của anh.
Chu Tẫn cũng ngẩng đầu lên, ánh mắt chọc thẳng tới chỗ Thiệu Huy.
Lúc sau phát ra tiếng lí nhí của Sở Tiêu: "Không phải lại đến tìm em đấy chứ."
Nửa đêm còn đứng trước nhà cô, Sở Tiêu thật sự không nghĩ Thiệu Huy luỵ tình cô như vậy.
Chu Tẫn sau đó dẫn cô đi xuống, Sở Tiêu đứng trước mặt Thiệu Huy còn ngượng ngùng, sau đó cô vẫn cố nói cho anh biết: "Em và Chu Tẫn đang yêu nhau rồi."
Câu sau muốn nói là anh thông cảm nhưng cô không nói ra được.
Thiệu Huy nét mặt bình thản, như chẳng có tí gợn sóng quan tâm gì tới chuyện này, mà qua mắt Sở Tiêu lại giống như anh đang đau lòng, làm cô lại khó xử.
Chu Tẫn lúc này mới lên tiếng: "Anh đứng đây làm gì?"
Thiệu Huy tự nhiên lấy từ trong túi áo ra bao thuốc, hỏi Chu Tẫn: "Hút thuốc không?"
Hai người đàn ông đi ra một góc khác.
Sở Tiêu đi vào nhà mà hoang mang tột đột, suy nghĩ xem hai người này liệu có vì cô mà đánh nhau không?
Nghĩ xong cô lại thở dài một cái.
Vừa vào nhà thì gặp Sở Nguyệt.
Sở Nguyệt chắc nghe được tiếng động nên đi xuống, thấy Sở Tiêu thì lại nhìn ra ngoài, lên tiếng hỏi: "Bên ngoài có ai à?"
Sở Tiêu kể lại: "Chu Tẫn đưa em về thì thấy anh Thiệu Huy đứng ở trước cửa nhà mình. Giờ hai người đó đang đứng hút thuốc với nhau."
Sở Nguyệt cũng không hiểu sao Sở Tiêu kể xong mà cứ thở dài, nói xong lững thững đi lên phòng.
Trong đầu Sở Tiêu đang nghĩ mình nên đứng một bên để Chu Tẫn giải quyết chuyện này, mà lúc này Chu Tẫn đang lên xe lái đi rồi.
Sở Nguyệt vừa định quay đi thì nghe được tiếng xe bên ngoài, sau đó cô nghĩ bên ngoài chắc không còn ai nữa, mà không hiểu sao vẫn tò mò đi ra mở cửa ngó một lượt.
Mà vừa mở cửa ra thì thấy bóng lưng Thiệu Huy đứng đối diện cô, tay còn kẹp điếu thuốc bay nghi ngút.
Sở Nguyệt giật mình định lùi vào trong mà Thiệu Huy phát hiện ra được quay lại.
"Tìm anh?" Thiệu Huy cất tiếng hỏi.
Sở Nguyệt lắc lắc đầu: "Không...không có. Em đi lại vào trong bây giờ."
Cô cứ như có tật lắp bắp, tự nhiên lại chột dạ, tính đóng cửa luôn lại thì Thiệu Huy lại gọi lại.
"Sở Nguyệt."
Sở Nguyệt ngưng hành động, ngước mắt lên nhìn anh.
Người đàn ông phía trước ánh mắt thâm trầm, khó diễn tả cảm xúc được. Anh như có vô vàn điều muốn nói với cô, nhưng cuối cùng vẫn phải cất giấu hết lại, để nói đúng một từ: "Ngủ ngon."
Sở Nguyệt hơi ngẩn người ra, sau đó cũng khẽ gượng cười, rồi đóng cửa đi vào nhà.
Nhưng vừa lên trở lại phòng mình, thì lại nhận được tin nhắn như thế này.
[Thiệu Huy: Nếu năm đó... anh nói nếu như... không phải anh không có tình cảm với em... Thì bây giờ, anh có được trả lời lại không?]
Sở Nguyệt đọc xong thì vội vàng quay lại chạy xuống, nhưng mở cửa ra thì không thấy người đâu nữa rồi.
Trước lúc đó khi Chu Tẫn còn đứng cùng Thiệu Huy ở đấy, hai người đàn ông với nhau, Chu Tẫn đã thẳng thắn hỏi.
"Anh có ý gì với Sở Tiêu?"
Thiệu Huy vừa châm điếu thuốc mà tí sặc.
"Cậu nói cái gì cơ?" Anh vừa sặc khói vừa hỏi lại.
Chu Tẫn chưa nghe ra đầu đuôi gì hết, đã chụp mũ trước.
"Dù thế nào, anh cũng không cướp được của em đâu. Em nói trước để anh biết như vậy."
Thiệu Huy lúc này thật sự phải bật cười.
"Của cậu, của cậu hết. Tôi không thèm giành."
Sau đó Chu Tẫn có cuộc gọi nên điếu thuốc còn hút dở mà đã phải chạy đi.
Ở trên phòng, Sở Tiêu sau khi tắm rửa xong, thì nhận được cuộc gọi của anh.
Chu Tẫn đang lái xe, giọng vội vàng nói: "Sở Tiêu, đợi anh một thời gian. Anh sẽ hỏi cưới em."
Sở Tiêu chưa kịp nghĩ được gì anh đã trực tiếp tắt máy rồi.
Xin lỗi cả nhà, hôm nay chap hơi ngắn, chap sau mình bù nhé ❤️
Love all 💋💋💋
Truyện của @ooAiVyoo chỉ đăng duy nhất trên WATT PAD...
Cảm ơn câc bạn đã đọc truyện ❤️
Bạn thấy sao?