Chương 51: Chương 50: Anh đi cùng ai? 🍬

Chỉ là cuộc gọi chóng vánh, nhưng cũng đủ làm Sở Tiêu cảm động.

Cô mãn nguyện mà miệng cứ cong lên cười mãi.

Đến đêm phấn khích quá, lăn lộn không ngủ được, cuối cùng phải bò dạy lôi điện thoại nhắn cho Chu Tẫn một tin.

[TieuTieu: Em sẽ đợi anh. Em tin anh. Em yêu anh...]

Kèm theo thả một lượt trái tim.

Nghĩ là giờ này Chu Tẫn không nhận được, cô nhắn vậy để sáng mai anh đọc. Ai ngờ Chu Tẫn gọi lại ngay.

Chu Tẫn: "Em chưa ngủ?"

Sở Tiêu nằm lên giường đắp chăn kín đầu.

"Em không ngủ được."

Sở Tiêu cười tủm tỉm trong chăn, giờ này được nghe giọng anh thật tốt, nãy giờ cô cứ luôn nghĩ về anh.

Nhưng mà hình như đầu giây bên kia âm thanh không giống trong phòng ngủ lắm, Sở Tiêu nghe được nhiều tiếng nói hỗn độn, tiếng nhân viên nói trên đài, cả tiếng ù ù như máy bay.

Chu Tẫn bên kia cũng nói với cô: "Tại sợ muộn rồi nên anh không gọi. Bây giờ anh đang ở sân bay, để quay lại Như Xuyên một chuyến, lo nốt công việc lần trước."

"Ồ." Sở Tiêu hơi kinh ngạc: "Vậy anh đi đến bao giờ mới về?"

"Có thể lần này sẽ đi lâu một chút."

Chu Tẫn không tính rõ chính xác, còn tuỳ thuộc công việc. Sở Tiêu cũng buồn, nhưng không muốn làm ảnh hưởng anh.

Cô dặn dò nói: "Anh đi cẩn thận."

Chu Tẫn chưa đáp lại, bất chợt bên kia phát ra giọng nói của phụ nữ: "Đợi em lâu không?"

Sau đó là tiếng của Lão Lâm và Hàn Hiên.

Lão Lâm: "Lâu lắm mới gặp Tiểu Duệ nha. Em càng ngày càng xinh quá vậy."

Hàn Hiên: "Cũng vừa mới tới đây thôi."

Nhưng sau đó Chu Tẫn hình như rời đi ra chỗ khác, nên tiếng nói của họ nhỏ dần, cô không nghe được nữa.

Lúc sau Sở Tiêu mới tò mò hỏi: "Anh đi cùng với ai vậy?"

Chu Tẫn ngập ngừng một lúc: "À... Hàn Hiên, Lão Lâm... và một người đi làm chung."

Chu Tẫn lúc sau nói rõ hơn chút: "Là một người bạn ngày trước từng làm cùng."

Sở Tiêu cũng muốn hỏi rõ ra người đó là ai, nhưng cảm thấy giống mình không tin tưởng Chu Tẫn. Trong khi cô vừa mới nhắn tin là tin anh xong. Vậy nên cô quyết định không hỏi nữa.

Sở Tiêu vui vẻ nói: "Đến nơi nhắn tin cho em nhé. Cố lên. Em ở nhà đợi anh."

Không giấu vẻ ngọt ngào trong giọng nói, Sở Tiêu giống như cô vợ nhỏ, làm Chu Tẫn cứ nhoẻn miệng cười.

Sau đó hai người còn hôn chụt chụt trong điện thoại với nhau.

Lão Lâm và Hàn Hiên từ xa quan sát, nhìn thấy người đàn ông đứng giữa ngoài trời gió lạnh, chiếc áo phao khoác thoải mái bên ngoài, dáng lưng đứng thẳng, một tay đút túi, tay cầm nghe điện thoại, nụ cười trên môi đậm phong trần quyến rũ, lúc sau lại quay ra hôn chụt chụt vào cái điện thoại.

Hai người quay đi, dừng nhìn.

Một lúc sau, ở trên máy bayc Chu Tẫn ngồi cùng Hàn Hiên, ngước mắt lên hàng ghế phía trước, Tư Duệ ngồi bên cạnh Lão Lâm, ngủ gục ngon lành.

Chu Tẫn nghiêng đầu đi nơi khác, trầm mình vào hồi tưởng.

Nhớ lại hôm mà Tư Duệ đến nhà anh, trước mặt mọi người, nhưng anh không nói ra, anh và cô có quen biết, thậm chí từng hẹn hò.

Chu Tẫn cũng không nghĩ là cô ấy.

Lúc Sở Tiêu và tất cả mọi người rời đi, Tư Duệ gọi anh lại, Chu Tẫn mới nghiêm túc hỏi.

"Sao em lại đến đây?"

Tư Duệ làm bộ như cũng ngạc nhiên không nghĩ là anh, nhưng bị Chu Tẫn nhìn ra.

"Em biết là tôi nên mới đến đúng không?"

Tư Duệ một lúc sau mới thừa nhận: "Ban đầu em không biết thật. Sau khi nhìn thấy thông tin người tìm hiểu em mới nhận ra là anh. Sau đó em nghĩ đây có thể là duyên số để chúng ta gặp lại. Em cũng không kì vọng gì, chỉ là em muốn gặp anh. Nhiều lần anh từ chối hẹn gặp, lần này em mới thử đến tìm."

Chu Tẫn thì không thoải mái lắm khi gặp cô ấy, lúc ấy có nói với Tư Duệ: "Sau này chúng ta, nếu không có việc gì, thì đừng gặp."

Tư Duệ không nói thêm gì thì dì Chu đi vào, vậy nên Chu Tẫn liền nói: "Mong cô lần sau đừng tới nhà như thế này nữa."

Dì Chu lại tưởng anh đuổi khéo người, nên ra an ủi cô.

Về chuyện quá khứ ấy, cũng không nên nói thế nào. Nếu nói cả hai người không có gì thì cũng không phải, nhưng kể ra, Chu Tẫn lại không biết giải thích như nào.

Vậy nên anh mới lựa chọn không cho Sở Tiêu biết.

Nhưng giờ Tư Duệ ở đây, việc hai người đi cùng nhau, làm Chu Tẫn cảm thấy như mình đang làm chuyện có lỗi với cô ấy.

Chu Tẫn cũng không còn cách nào.

Thật ra gần đây anh có tham gia một dự án thiết bị điện tử, là một dự án có vốn đầu tư lên đến cả chục triệu USD. Chu Tẫn là người đi đầu thành lập dự án, lập nghiên cứu về công nghệ mới này.

Mọi thứ đang đi theo hướng rất thuận lợi, nhà đầu tư cũng đã rót tiền đầy đủ rồi, thì đột nhiên Sở kế hoạch gửi văn bản đến cho dừng triển khai lại.

Chu Tẫn giờ phải đứng trên nguy cơ phải đền hợp đồng, bây giờ còn phải giải quyết vấn đề thủ tục giấy tờ.

Nhưng mà, không hiểu sao cứ giống như có người muốn hại anh vậy, Chu Tẫn làm việc không được, đối tác đòi kiện, Sở kế hoạch thì gây khó dễ cho anh. Không thể được, Chu Tẫn mới nhờ hết mối quan hệ nhưng lại không có ai ra mặt giúp anh trong thời điểm này. Vì vậy Hàn Hiên mới nhắc tới Tư Duệ.

Tư Duệ ngày xưa là bạn đại học của anh, cũng từng làm việc cho Chu Tẫn một thời gian, nhưng vì hai người xảy ra một số chuyện nên Tư Duệ nghỉ việc.

Cô ấy có khá nhiều mối quan hệ, gia đình Tư Duệ lại có gia thế đặc biệt, ngày trước cũng từng giúp đỡ Chu Tẫn nhiều lần. Nghe Chu Tẫn gặp chuyện, Tư Duệ liền nhận lời giúp đỡ anh.

Chu Tẫn bất đắc dĩ mới nhờ tới cô.

Hàn Hiên thấy anh không vui vẻ gì, liền an ủi: "Cậu cứ nghĩ đây là công việc đi, đừng nghĩ tới chuyện cũ nữa. Dù sao cậu và cô ấy cũng đã không còn gì nữa, đấy chỉ là chuyện quá khứ. Giờ còn để tâm làm gì. Chúng ta phải lo cho xong việc này."

Chu Tẫn dựa lưng xuống ghế, đan tay vào nhau, trầm tư một hồi. Suy nghĩ một lúc thì quay ra dặn Hàn Hiên.

"Lần này đi, đừng để cho Sở Tiêu biết, dặn cả lão Lâm như vậy. Xong vụ này trở về, tôi sẽ đi gặp Sở Tiêu..."

Trước lúc đi anh đã tính toán chuyện này, Chu Tẫn nghiêm túc nói: "Lần này về, tôi sẽ cầu hôn Sở Tiêu."

Hàn Hiên thừa nhận ra tâm ý của bạn thân, phì cười nói: "Không phải tính từ lâu rồi hay sao? Làm như tôi không biết cậu có ý đó."

Chu Tẫn chống cằm.

"Cứ biết trước vậy đi."

Hàn Hiên gật gù: "Biết rồi, chúc thành công."

Xong rồi vẫn còn cười châm chọc lại.

Sở Tiêu ở nhà cũng không hiểu sao hắt xì hơi liên tục, từ chỗ làm rồi về nhà vẫn không sao hết được.

Cô mệt quá nên nhờ Sở Nguyệt mua thuốc.

Sở Nguyệt múc cháo rồi mang cả thuốc lên phòng cho cô, sờ trán thì thấy vẫn bình thường, nên nghĩ chắc chỉ cảm mạo.

"Đang đổi mùa rồi, ra ngoài ăn mặc ấm vào." Sở Nguyệt dặn.

Sở Tiêu lại ho khụ khụ, ho hết cơn xong mới quay ra múc cháo ăn, miếng cháo loãng nhạt nhẽo, cô ăn mà không cảm nhận được vị gì cả.

Trong đầu tự nhiên chỉ nghĩ tới mỗi Chu Tẫn.

Sở Tiêu nhất thời cảm thán: "Thiếu người thì sống làm sao?"

Trong thâm tâm cô đang gào thét, nhớ lại sáng nay gió trời lồng lộng mà cô không mặc áo khoác, đi làm một mình, đứng ở chạm xe bus hứng gió. Sở Tiêu quen có Chu Tẫn đón rồi, nên mặc ít áo. Lúc nhận ra mình mới không có anh một ngày mà đã thảm hại thế này, đúng là không có tiền đồ gì cả.

Sở Nguyệt nhìn bộ dạng đấy của cô thì lắc đầu ngán ngẩm. Làm như không yêu được thì chết, Sở Nguyệt chế nhạo: "Đúng là đồ trẻ con."

Ngây thơ! Không biết gì cả.

Sở Nguyệt dí đầu cho một cái, Sở Tiêu cười hì

hì.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...