Sở Tiêu ăn cháo xong thì chuẩn bị uống thuốc, nhưng linh tính mách bảo thế nào, cô vừa định đưa thuốc lên miệng lại ngừng lại, suy nghĩ gì đó, cuối cùng quyết định không uống nữa.
Sở Tiêu xem lại lịch rụng dâu của mình.
Đã trễ ba ngày mà chưa thấy dâu rụng, bình thường cũng từng có lần trễ như thế nên Sở Tiêu cũng chưa dám suy đoán.
Có điều cô vẫn hơi lo sợ, nhỡ mình có em bé thì sao?
Giờ tự nhiên nghĩ tới chuyện có em bé thì không biết bố mẹ cô phản ứng thế nào, Sở Tiêu hối hận vì đã không phòng tránh cẩn thận.
Ông Triệu cũng là người khá cổ hủ, không dễ tính trong mấy chuyện này.
Cũng chỉ mong là không có chuyện đó xảy ra.
Buổi tối Chu Tẫn gọi điện, Sở Tiêu không dám kể, ho cũng không dám ho, thậm chí còn cố nín thở.
Chu Tẫn đang lo chuyện công việc, cô sợ anh biết lại ảnh hưởng.
Chu Tẫn nhìn nét mặt cô qua điện thoại, thấy hơi kì lạ. Tự nhiên hôm nay Sở Tiêu ỉu xỉu, ít nói hơn.
"Sao vậy? Mệt à?"
Sở Tiêu lắc đầu.
Chu Tẫn lúc này đang nằm trong phòng ở khách sạn, để thân trần, không mặc áo ngủ.
Nhưng mà anh chỉ quay từ vai trở lên, nên Sở Tiêu không nhìn thấy được gì hết. Ánh mắt cô dán vào màn hình, nhìn xuống phần ngực Chu Tẫn. Thấy hấp dẫn quá, cô dí sát vào điện thoại nói nhỏ: "Chu Tẫn, quay xuống dưới đi. Em muốn thấy cơ bụng của anh."
Chu Tẫn không nói gì chỉ cười cười, cũng chẳng quay cho cô xem, Sở Tiêu đang phụng phịu không hài lòng thì tự nhiên có thêm cái mặt ló vào màn hình. Hàn Hiên xuất hiện còn ngang nhiên vòng tay ôm lấy Chu Tẫn, giọng ẻo lả nói: "Người của cậu, đêm nay cho mượn nhé."
Nói xong cười như xé vải.
Chu Tẫn liền đá Hàn Hiên ra.
Sở Tiêu cũng muốn khóc lên: "Ghê quá rồi Hàn Hiên, tôi sẽ kể lại chuyện này cho vợ cậu Chu Tuyết nghe."
Vì cười quá mà Sở Tiêu sau đó ho sặc sụa .
Chu Tẫn nhìn cô như vậy thì khẽ nhíu mày: "Em bị bệnh đấy hả?"
Sở Tiêu lại cố nín lại, lắc đầu.
Ngày hôm sau Chu Tẫn cùng những người còn lại đến văn phòng Sở để gặp giám đốc Sở ở đây.
Tư Duệ chỉ cần gọi đúng 5 cuộc gọi là có thể liên lạc được, giờ tất cả ngồi ở một quán cafe quan sát Tư Duệ ngồi một bên để làm việc giấy tờ.
Vì tác phong làm việc quá tự tin, nhanh nhẹn, nên Lão Lâm không ngừng khen Tư Duệ.
"Các cậu có thấy cô ấy càng ngày càng giỏi không?"
Hàn Hiên kể: "Ngày trước Tư Duệ từng đỗ thủ khoa trường Luật. Bây giờ đang làm giảng viên ở đại học Luật, rất có danh tiếng đấy."
Lão Lâm liền than: "Ây da, mấy người đàn ông bây giờ lại phải nhờ một người phụ nữ thế này. Đúng là hổ thẹn."
Chu Tẫn thì đang tập trung nhìn điện thoại, gửi tin nhắn cho Sở Tiêu.
[AChu: Trời có lạnh không? Em có mặc ấm không đấy.]
Từ hôm qua nói chuyện với Sở Tiêu xong, anh cứ thấy cô như không khoẻ. Lúc sáng gọi điện lúc Sở Tiêu thức dạy, còn thấy cô khụt khịt.
Sở Tiêu chụp hình trả lời lại. Bây giờ cô đang rất có tinh thần trách nhiệm với bản thân mình, nên mặc rất ấm, không hở một chỗ nào. Chu Tẫn nhìn bức ảnh mà cứ chăm chú vào khuôn mặt cô, đôi mắt tròn xoe, hai cái má còn ửng hồng, môi thì chúm chím lại.
Đúng là dễ thương.
Tiếng của Tư Duệ mới làm anh ngẩng đầu lên.
Tư Duệ mặc một chiếc áo măng tô dài, bên trong áo sơ mi quần bò, đi giày cao gót, tóc buông dài thướt tha, khuôn mặt kiều diễm nhẹ nhàng. Quả thật rất xinh đẹp.
Cô ngồi xuống nói: "Em mới hỏi được thông tin rồi. Gần đây do mới có một lãnh đạo cấp cao xuống kiểm duyệt, không biết vì nguyên nhân gì ông ta bắt dừng hết các dự án trong này. Bây giờ chúng ta muốn làm lại thì phải đi gặp ông ta mới giải quyết được."
Lão Lâm chửi thề: "Sao đi đâu cũng gặp kì đà cản mũi thế nhỉ?"
Chu Tẫn thì trầm tư.
Hàn Hiên mới lên tiếng hỏi.
"Vậy có dự định gì không?"
Tư Duệ có liếc qua Chu Tẫn một chút, đăm chiêu vài giây rồi nói: "Em có hỏi qua được vị lãnh đạo đó là ai rồi. Ông ấy cũng đang ở đây, em gọi điện cho người quen xin cuộc hẹn là được. Có điều..."
Lão Lâm sốt sắng: "Có điều sao...?"
Tư Duệ xoa xoa bụng: "Bây giờ em đói bụng quá."
Lão Lâm nghe vậy liền bật cười, vỗ tay vào đùi: "Trời đất, tưởng chuyện gì chứ? Làm hết hồn. Đói bụng đúng không? Đơn giản, chuyện nhỏ."
Anh quay sang nói với Hàn Hiên: "Cậu đặt nhà hàng hôm bữa anh em chúng ta ăn đi. Ở chỗ đó ổn đấy. Đừng để Tiểu Duệ của chúng ta đói bụng."
Hàn Hiên lôi điện thoại ra.
Không khí đang rất vui vẻ, thì đột nhiên Chu Tẫn lại nhìn Tư Duệ nói.
"Em check mail đi. Tôi mới gửi hợp đồng của em. Trong đó có ghi rõ điều khoản chi phí lợi nhuận và tiền công của em sau khi hoàn thành công việc này xong. Nếu cảm thấy chưa đủ, cứ đề xuất thêm vào. Dù thế nào, công ty cũng không để em phải thiệt thòi."
Lão Lâm đang cười cũng phải sượng mặt lại: "Nói chuyện gì khách sáo vậy? Đang bàn đi ăn mà, để sau không được à?"
Chu Tẫn nhấc ly cafe đưa lên miệng.
Tư Duệ hơi bần thần nhưng cũng mỉm cười nói: "Anh Chu mà, đúng là lúc nào cũng chu đáo cẩn thận. Em biết rồi, em sẽ xem rồi kí gửi lại. Cảm ơn anh!"
Tư Duệ nói xong thì Chu Tẫn cũng quay mặt đi, ánh mắt cô suốt từ lúc đi cùng nhau vẫn không rời khỏi người anh vậy mà Chu Tẫn chẳng liếc nhìn cô một lần.
Sở Tiêu ở chỗ làm thì cũng bắt đầu bệnh nặng hơn rồi, sổ mũi, ho rồi sịt sùi liên tục.
Đồng nghiệp xung quanh nhìn cũng ái ngại.
Tú Lệ ngồi bên cạnh hỏi: "Đã mua thuốc uống chưa?"
Sở Tiêu chỉ giả bộ nói có rồi.
Cố gắng chịu đựng cho tới khi tan làm về nhà, mà vừa đi tới cửa lại nghe thấy có tiếng dì Chu.
Dì Chu và bà Triệu đang ngồi nói chuyện với nhau, còn vì chuyện nào đó mà cười hí hửng.
Sở Tiêu bỏ túi sách ra rồi cất giày lên kệ, đi vào chào dì Chu và mẹ.
Dì Chu đưa mặt quay ra, thấy cô liền hỏi: "Đi làm về rồi à Tiêu Tiêu, mệt không con?"
Ánh mắt dì Chu có gì đó ôn hoà hơn ngày thường.
Sở Tiêu gật đầu nói: "Con không mệt ạ."
Bà Triệu lại kể: "Dì Chu có làm canh gà hầm mang sang cho con đấy."
Đang lúc đói, nên Sở Tiêu mừng rỡ đi tới, bà Triệu cũng múc cho cô một bát canh. Sở Tiêu ngồi xuống ăn mà cười tươi rói: "Thơm quá."
Nói cảm ơn dì Chu xong, thì bắt đầu ăn, dì Chu cũng hoà nhã, nhìn cô ăn rồi cười.
Sau đó mẹ với dì Chu lại tiếp tục cùng nhau xem một cuốn sổ nào đấy, Sở Tiêu nhìn hai người cứ cười thậm thụt thì nhíu mày tò mò: "Mẹ và dì đang xem gì vậy ạ?"
Bà Triệu cười nói: "Nhật kí của con hồi bé này."
Mặt Sở Tiêu liền nghệt lại.
Bà Triệu vẫn đang nói.
"Mẹ với dì Chu đang ôn lại chuyện của con và Chu Tẫn ngày trước. Kể con ghét Chu Tẫn như nào, dì Chu nhắc lại mẹ mới nhớ con có viết nhật kí về Chu Tẫn, giờ lôi ra cho dì Chu đọc này."
Sở Tiêu hoảng loạn đứng lên muốn đòi lại sổ nhật kí của mình: "Không được đâu, mẹ. Cái đó, đừng đọc."
Sao cô có thể để mẹ chồng tương lai của mình đọc được những cái đó chứ. Toàn là cô nguyền rủa Chu Tẫn, chính là con trai yêu dấu của dì Chu. Sở Tiêu nhớ cô đã viết rất kinh khủng trong đó, còn miêu tả Chu Tẫn là con dê, con lợn máng. Nói Chu Tẫn là cục phân chó, rồi ước Chu Tẫn biến thành con giun, để ném cho gà ăn.
"Không được... đừng đọc mẹ."
Tốt nhất không nên để ai đọc, Sở Tiêu không muốn đào hố chôn mình.
Bà Triệu thấy cô như vậy thì càng cười lớn, còn dì Chu an ủi nói: "Có gì đâu chứ, dì đọc thấy dễ thương mà."
Dì Chu lại quay ra kể chuyện ngày xưa Sở Tiêu hay lén mách chuyện Chu Tẫn hút thuốc, Chu Tẫn trốn học hay đi tiệm net cho dì Chu biết. Vì ngày ấy cô ghét Chu Tẫn quá nên mới đi làm gián điệp cho dì Chu, mà những chuyện này Chu Tẫn chưa bao giờ biết cả.
"Có chuyện đó nữa hả?" Bà Triệu lại cười ha hả.
Bạn thấy sao?