Sự việc đã không thể còn cứu vãn được.
Sở Tiêu cuối cùng chỉ có thể bật lực ngồi toát mồ hôi hột, âm thầm chờ đợi và đánh giá nét mặt dì Chu và mẹ đọc quyển nhật kí của mình.
Dì Chu lúc đầu còn rất vui vẻ, nhưng càng đọc về sau nét cười trên mặt bà dần thu lại. Mặt Sở Tiêu cũng trắng bệch.
Dì Chu có vẻ cũng không nghĩ Sở Tiêu lại viết về Chu Tẫn như thế, càng đọc càng thấy sợ hãi, lại quay sang Sở Tiêu hỏi là: "Ngày xưa Chu Tẫn trêu con nhiều như thế à?"
Sở Tiêu chỉ biết cười khổ.
Sở Tiêu muốn kể là, đâu có nhiều chứ, mà là mỗi ngày, cả tuổi thơ cô dính với Chu Tẫn.
Hôm nào đi học cũng bị anh bắt nạt, Sở Tiệu sợ Chu Tẫn hễ thấy Chu Tẫn là kiểu gì cũng chạy té khói, để khỏi bị tóm lại. Ngày ấy từ nhà tới trường hầu như ai cũng đều đi bộ, vì rất gần. Chu Tẫn lúc nào cũng đứng ở cổng trường canh me cô trước, Sở Tiêu muốn đi được vào trong phải chào anh một câu, rồi vẫn phải đứng đó một lúc cho cả trường biết cô và anh là một cặp. Vì danh tiếng đó mà cô được cả trường nề sợ. Sở Tiêu đi học ngày đó chưa từng bị ai bắt nạt bao giờ cả, ngoài Chu Tẫn.
Ngày đó chuyện như thế thì Sở Tiêu ghét lắm, mà không hiểu sao bây giờ nghĩ lại, lại thấy dễ thương.
Dì Chu cũng biết Chu Tẫn hay trêu ghẹo Sở Tiêu, nhưng không biết Chu Tẫn lại để ý Sở Tiêu như thế. Nếu biết thì bà đã quản chuyện Chu Tẫn bắt nạt con gái nhà người ta rồi. Đọc những dòng nhật kí này mới biết chắc Sở Tiêu khổ sở thế nào. Bà lại thấy thương. Dĩ Chu ngẫm nghĩ sâu xa gì đó, quay ra Sở Tiêu nói: "Bây giờ Chu Tẫn mà còn bắt nạt con như vậy, thì cứ nói cho dì Chu."
Sở Tiêu không hiểu rõ ý bà, nhưng cũng cảm động gật đầu.
Còn vui mừng thì bà Triệu xuỳ một cái: "Giờ có còn phải bé bỏng nữa đâu, ngày đó đứa nhóc nào chẳng quậy. Chu Tẫn bây giờ trưởng thành hiểu chuyện rồi."
Dì Chu nghe vậy cũng mỉm cười, mà đứn lên lại xin đem cuốn nhật kí mang về, nói là cho Chu Tẫn đọc, Sở Tiêu liền tỉnh cả người.
"Từ đã... Cái này." Sở Tiêu định ngăn lại.
Cô không thể cho Chu Tẫn đọc được. Chu Tẫn không biết ngày xưa cô ghét anh đến mức đó. Anh mà đọc thì cô không dám đảm bảo tính mạng cho mình, tốt nhất vẫn là không nên để Chu Tẫn đọc thì hơn.
"Đừng..."
Dì Chu cầm cứng cuốn sổ, không nhìn ra biểu cảm của Sở Tiêu trên khuôn mặt, đã quay người rời đi. Sở Tiêu định cản thì bất chợt hắt xì hơi một cái, hai dòng nước mũi thò lò chảy ra.
Dì Chu quay lại liền nhìn thấy cảnh đấy.
Cô ngượng mặt quá nên cong đít chạy đi.
Bà Triệu đứng bên cạnh dì Chu mới hỏi: "Con chưa uống thuốc à? Sao chưa khỏi.
Sở Tiêu còn đang bận chất vấn lương tâm mình.
Chuyện này thật sự quá xấu mặt rồi.
Dì Chu quay về nhà, Sở Tiêu nghĩ là bà sẽ đánh giá cô không tốt, sợ sau này lại có cái nhìn không thiện cảm với cô, mà đột nhiên một lúc sau, dì Chu lại mang một bát lê hấp đường phèn sang cho cô, còn dịu dàng căn dặn: "Con bệnh thì uống cái này, đừng uống thuốc nhé, hại sức khoẻ lắm. Dì đổi mùa cũng hay bị ốm vặt, nên trong nhà lúc nào cũng làm. Uống đi, mai dì làm rồi mang sang cho."
Sở Tiêu thất thần nhìn bà, không hiểu sao cứ có cảm giác, dì Chu bây giờ đối với cô có phần khác lạ hơn ngày trước.
Tại một quán rượu.
Chu Tẫn vất áo khoác lên chiếc ghế, giờ chỉ mặc đúng chiếc áo Sơ mi trắng để mở hai cúc, khuôn mặt thanh đạm, có phần chói mắt, nếu không nói là kiểu đàn ông phong trần, dễ dàng bắt mắt bất cứ cô gái nào.
Anh ngồi thư thả, dựa lưng xuống ghế, tay kẹp điếu thuốc, hít một ngụm khói, thở ra, rồi dí đầu thuốc xuống gạt tàn rồi nói: "Về thôi."
Hôm nay đi gặp lãnh đạo Sở, nói chuyện xong xuôi xong, liền giải quyết được vấn đề giấy tờ. Lão Lâm cao hứng nên rủ tất cả cùng đi ra nhà hàng.
Sau đó lại uống rượu, nãy vì hưng phấn quá, lão Lâm chuốc rượu cho Tư Duệ, Tư Duệ lại nhiệt tình, chịu chơi nên bao nhiêu cũng uống hết, giờ thì đang nằm gục trên bàn.
Lão Lâm mới thấy hối hận: "Biết thế đã không chuốc rồi."
Hàn Hiên thở dài: "Giờ sao?"
Chu Tẫn mặt không biểu tình.
"Tại sao là con gái một mình với ba người đàn ông lại có thể vô tư như thế?" Lão Lâm cùng Hàn Hiên cõng Tư Duệ ra ngoài.
Ngồi trên xe Tư Duệ bắt đầu ngấm rượu, cứ một lúc tỉnh dạy lăn lộn, nói năng nhăng cuội.
Lúc thì cười lớn nói: "Lâu lắm rồi em mới đi chơi vui vậy đấy. Đúng là đi với mọi người vẫn là vui quá, nhớ thời đi học."
Lúc sau thì lại chuyển sang khóc lóc than thở: "Người ta chỉ muốn giúp đỡ thôi mà, có cần phải phân ranh giới rạch ròi như vậy. Tại sao lại vô tình như thế. Không phải chúng ta cũng đã từng sao...? Không lẽ anh không có chút hoài niệm nào nữa?"
Cứ nói luyên thuyên như vậy suốt đoạn đường về khách sạn. Tư Duệ không chỉ đích danh ai, mà ai nghe cũng hiểu là đang nói Chu Tẫn.
Chu Tẫn hoàn toàn im lặng suốt, như không để tâm, nhưng bên trong thực chất không hề dễ chịu.
Hàn Hiên thấy Tư Duệ ban ngày tỏ ra bình thường là thế, lúc có rượu vào lại bộc lộ ra hết như vậy, tự dưng cũng có chút ái ngại.
Vốn cũng từng là bạn bè.
Tư Duệ ngày đó đã theo đuổi Chu Tẫn lâu như vậy, nếu không phải Chu Tẫn hẹn hò với cô ấy, có khi bây giờ hai người đó vẫn còn là bạn.
Sẽ không có chuyện khó xử như này.
Trong phòng khách sạn, Chu Tẫn dựa lưng đứng chờ, Hàn Hiên mở miệng nói.
"Không ngờ Tiểu Duệ còn tình cảm với cậu như vậy. Tôi tưởng cô ấy quên rồi. Chuyện lâu như vậy mà..."
Lão Lâm đặt Tư Duệ lên giường, thở phì phò nói: "Nhìn vậy chứ, cũng nặng kí phết."
Hàn Hiên hất tay, Chu Tẫn liền quay lưng, Lão Lâm cũng không ở lại thêm. Ba người đàn ông đi ra, thì bất chợt đằng sau Tư Duệ bật dạy.
Chu Tẫn đang bước đi thì phát hiện có một người chạy tới ôm từ sau lưng mình.
Sở Tiêu được uống lê hấp đường phèn của mẹ chồng, thấy người khoẻ hơn hẳn. Cô định khoe với Chu Tẫn mà chờ mãi không thấy Chu Tẫn gọi về cho cô, nên cô ngủ quên mất, tới sáng hôm sau mới thấy tin nhắn của anh trong điện thoại.
Chỉ có một tin nhắn như này:
[AChu: Em ngủ chưa?]
Chu Tẫn gửi cho cô lúc rất khuya, có lẽ nghĩ là cô ngủ rồi nên anh không gửi tiếp nữa.
Sở Tiêu nhíu mày, cảm thấy hơi kì lạ, nhưng mà vì vội đi làm nên chưa trả lời được. Hôm nay cô dạy hơi trễ, nên sợ muộn giờ làm mất.
Cũng may đến công ty không ai để ý cả.
Sở Tiêu ngồi xuống bật máy tính rồi lôi tài liệu hôm qua làm dở ra làm.
Vì trong phòng ai cũng tập trung quá, không để ý có một người đứng ở bên ngoài cửa nhìn vào, ánh mắt dồn về phía chỗ Sở Tiêu đang ngồi.
Tiếng bước chân đằng sau, chị Du đi tới nói với người đó: "Sao nay anh về không báo trước vậy?"
Người đàn ông không nói gì cả, quay lưng bước đi.
Sở Tiêu trong vô thức ngoảnh đầu ra, thì thấy bóng chị Du đi theo một người nào đấy, nhưng vì bị chị Du che lấp, nên cô không nhìn rõ thấy ai cả.
Happy new year cả nhà ❤️❤️❤️
Mình tặng chương...😍
Bạn thấy sao?