Chương 54: Chương 53: Được tặng hoa 🍬

Sở Tiêu đi làm cũng khá nhiều việc, nên cô cũng chẳng nhớ đến Chu Tẫn. Hình như anh có gọi điện cho cô, mà điện thoại Sở Tiêu để chế độ im lặng.

Vì ngày hôm qua chưa làm xong báo cáo tuần, nên hôm nay vừa tới chỗ làm Sở Tiêu phải cố hoàn thành cho nhanh để nộp.

Đến trưa nộp xong rồi thì chị Du lại giao thêm việc tiếp.

Ăn trưa qua loa ở văn phòng xong, sau đó lại lao đầu vào làm tiếp bảng biểu cho khách hàng.

Sau đó lại gặp khách hàng online.

Sở Tiêu nghĩ hôm nay chắc là ngày bận tối mặt của cô rồi, cũng chẳng nghĩ ngời được việc gì.

Sở Tiêu vẫn chăm chỉ làm như vậy, có điều cô cảm giác hôm nay cô hơi tâm trạng không được tốt lắm.

Chắc là thiếu Chu Tẫn ở đây, tâm trí cô cứ như thể bị người ta mang đi nơi nào, mặt mũi không khác gì cái bánh đa ỉu.

Đến nói chuyện với đồng nghiệp xung quanh cũng miễn cưỡng cười cho vui.

Sở Tiêu tưởng cô sẽ kết thúc một ngày làm việc như vậy, thì ai ngờ bỗng có người mang tới cho cô một bó hoa hồng, rất to.

Trong văn phòng thấy vậy liền trầm trồ lên.

Sở Tiêu nhận lấy hoa mà chẳng hiểu gì hết, hỏi nhân viên giao hàng, anh ta chỉ trả lời: "Là từ số công ty đặt."

Cô thấy có một tấm thiệp ở trên liền mở ra, nhưng chỉ thấy có đúng ba chữ: "I Love you."

Còn tưởng là Chu Tẫn thì chị Du xuất hiện, giải thích: "Là của sếp đấy. Sáng nay sếp tổng có dặn chị đặt hoa mang tới văn phòng, tặng cho em một bó hoa hồng."

Sở Tiêu nghe tới sếp tổng tặng cho em, thì trợn mắt nhìn. Đồng nghiệp xung quanh cũng mở miệng to.

Chuyện gì thế này?

Thanh Hoa không tin liền làm um lên: "Chị Du, sao sếp tổng lại tặng hoa cho Sở Tiêu? Tại sao lại như vậy? Sao sếp không tặng cho em?"

Chi Du không nói gì cả, chỉ cười bí hiểm.

Những người xung quanh lại đồn đoán xôn xao.

Sở Tiêu thì vẫn hoang mang tột độ.

Ngồi xuống làm việc tiếp, cô định chưa nghĩ đến chuyện này, thì lại nhận được email của sếp tổng.

Boss@: Nhận được hoa chưa?

Sở Tiêu khẽ nhíu mày, sau đó đưa ngón tay lên bàn phím gõ chữ đáp lại.

Triệu Sở@: Sếp tổng? Anh tặng hoa có ý gì vậy?

Boss@ Tỏ tình với em!

Sở Tiêu: "..."

Sở Tiêu cứ thấy ông sếp này có vấn đề, người còn chưa gặp, tỏ tình cái gì vậy?

Cô liền gửi thư đáp lại.

Triệu Sở@: Xin lỗi sếp tổng. Thật ra tôi có bạn trai rồi.

Nhưng mà đợi mãi, vẫn không thấy sếp tổng trả lời.

Sở Tiêu hôm nay phải tăng ca tới 7h tối, nên cũng không có thời gian để tâm nhiều đến chuyện này.

Cô dẹp bó hoa sang một bên lại, tập trung làm việc.

Tới tối, lúc tắt đèn đi về, thì tất cả đã rời đi trước rồi. Một mình cô là người ra khỏi văn phòng muộn nhất.

Sở Tiêu lúc này mới mở được điện thoại lên, thấy cuộc gọi nhỡ của Chu Tẫn gọi cho cô lúc sáng nay, mà cả ngày cô bận chưa gọi điện lại cho anh được.

Cô vừa đi vừa nghĩ, không biết bây giờ cô gọi, Chu Tẫn có mắng cho cô một trận không. Mà thấy nhớ quá không chịu được, Sở Tiêu liền nhấn số gọi.

Một mình Sở Tiêu đi từ trong toà nhà đi ra, xung quanh tối om, chỉ có cô với ánh sáng từ điện thoại hắt lên mặt.

Sở Tiêu vừa đưa điện thoại áp lên tai mình thì lại nghe thấy có tiếng chuông đổ, ngẩng đầu lên, thì lại thấy có người phía trước.

Người đàn ông đứng trước cửa xe, dáng vẻ chờ đợi, có thân hình cao lớn, mặc áo khoác đen dài, bên trong áo thun quần tây vừa vặn. Không biết quần áo tôn dáng hay dáng tôn quần áo mà nhìn vẫn toả sáng. Anh nhìn cô, khoé môi nhếch lên, trên khuôn mặt có ngũ quan đều đặn, sáng nét, đều đặn, góc cạnh tuấn tú, đôi mắt chứa đậm ý nồng.

Xung quanh đèn đường lung linh, càng khiến thân hình anh nổi bật hơn.

Sở Tiêu tưởng ảo giác khiến mình nhìn nhầm, nhưng chẳng để tâm được nữa, chạy tới ôm anh, dụi mặt vào lồng ngực anh.

Sau đó từ trên đỉnh đầu truyền tới giọng nói trầm ấm: "Nhớ anh không?"

Cô gái nhỏ trong lòng anh gật đầu lia lịa.

Đi tới một nhà hàng, Chu Tẫn gọi ra một bàn ăn rất thịnh soạn. Mặc dù Sở Tiêu cũng rất đói bụng, nhưng nhìn đồ ăn nhiều như này lại liên tưởng mình là cái thùng phi đựng đồ.

Cô quay ra hỏi anh: "Nhiều như này, ăn sao hết được."

Chu Tẫn bật cười nói: "Vậy à! Anh tưởng ít."

Cũng có phải cho heo ăn đâu, không biết anh coi cô là heo hay gì nữa. Sở Tiêu mặc dù cũng ham ăn háu đói thật, nhưng đâu đến nỗi ăn uống vô tội vạ như vậy.

Cô phật lòng nên giận: "Em không ăn nữa."

Chu Tẫn lại gắp cho cô miếng đùi vịt, lúc sau Sở Tiêu không nói thêm gì nữa, chỉ tập trung ăn.

Sở Tiêu đang ăn thì bỗng nhớ tới chuyện sếp tổng tặng hoa cho mình, còn cả lời tỏ tình. Đang ăn ngon thì lại thấy không vui vẻ.

Càng nghĩ cô càng tức, ở đâu cái thể loại sếp ngông cuồng như thế.

Không hiểu sao anh ta cứ trêu đùa cô như vậy.

Sở Tiêu đang tính không biết có nên kể cho Chu Tẫn nghe không, mà suy nghĩ lại, sợ Chu Tẫn nghĩ ngợi, nên cuối cùng chỉ hỏi.

"Anh nghĩ em có nên đổi công việc không?"

Chỗ làm đó kì quái quá, sếp tổng lại không nghiêm chỉnh. Sở Tiêu không muốn làm việc ở đấy nữa, mất công Chu Tẫn biết được lại hiểu lầm cô. Sở Tiêu cũng không muốn ảnh hưởng tình cảm của cả hai.

Chu Tẫn đang bóc tôm: "Không phải em thích chỗ làm đó à?"

Sở Tiêu làm bộ vu vơ: "Ừm... nhưng em không thích sếp tổng ở đấy?"

Chu Tẫn quay ra: "Tại sao?"

Cô không biết nói thế nào, Chu Tẫn lại nhét ngay con tôm vào miệng.

"Ăn đi, đừng suy nghĩ lung tung nữa."

Thật ra Sở Tiêu cũng thấy cô suy nghĩ lung tung thật, quan trọng vấn đề quá. Nếu bản thân mình không để ý, thì cũng có gì đâu phải sợ. Sở Tiêu miệng đầy dầu mỡ, cười toe toét nịnh nọt nói: "Chu Tẫn của em là tuyệt nhất, không ai bằng anh cả."

Chu Tẫn phì cười, nhéo cái má cô.

Ăn xong, thì Chu Tẫn lái xe đưa cô ra ngoại ô, ngắm cảnh một vòng. Sở Tiêu được đi chơi thì rất vui vẻ, anh còn đưa cô tới một chỗ để ngắm sao

Xe dừng ở một khu rừng, xung quanh chỉ cây cỏ, và một con hồ nhỏ. Thấp thoáng đằng xa là những ánh đèn từ các toà nhà cao tầng, trên trời rải đầy sao.

Chu Tẫn mở mui xe, cho ghế nghiêng ra, để cả hai cùng ngồi.

Sở Tiêu dựa vào người ngắm nghía cùng anh.

Cô không ngờ Chu Tẫn lại biết được nơi đẹp như này, mặc dù hơi xa, cũng hơi vắng vẻ, nhưng Sở Tiêu lại thích không gian chỉ có hai người như thế này.

Chu Tẫn ngồi đằng sau, siết chặt vòng tay ôm lấy cô, thỉnh thoảng lại hỏi: "Thích không?"

Sở Tiêu cảm động gật đầu.

Trước giờ cô và anh chưa từng làm chuyện lãng mạn như này bao giờ cả, Sở Tiêu nhí nhảnh lại quay ra giả bộ hỏi đùa: "Có phải trước đó anh cũng dẫn con gái nhà người ta tới đây như thế này không?"

"Dẫn ai?"

Chu Tẫn bẹo má cô: "Ngoài em làm gì có ai."

Sở Tiêu phì cười quay lại ôm lấy anh, rồi hôn chụt cái.

Chu Tẫn chẳng ngại đáp trả cô.

Hai người ở gần sát nhau, như nhom nhém lên ngọn lửa trong lòng.

Một lúc sau, nhiệt độ liền nóng bừng lên.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...