Chu Tẫn đưa đầu lưỡi vào trong miệng cô, nhẹ nhàng khuấy đảo. Sở Tiêu cảm thấy đầu lưỡi mình tê dại, cả hai cứ vậy trao đổi vị ngọt cho nhau.
Sau đó cô muốn chủ động hơn, liền vòng tay ôm lấy cổ anh, trực tiếp đưa lưỡi mình vào miệng Chu Tẫn, còn nghịch ngợm đá lưỡi.
Làm xong thì cười khúc khích, suýt nữa bị anh cắn cho mất miếng thịt.
"Quậy hả?" Chu Tẫn mút lấy lưỡi cô, quấn chặt.
Sở Tiêu lại cắn lại lưỡi anh, làm anh kích động rời ra lườm cô một trận: "Em giỏi thật, còn dám cắn anh."
Chỉ thấy Sở Tiêu cười ha hả, Chu Tẫn thì thù dai bắt cô thè lưỡi cho anh cắn lại.
Sở Tiêu cũng bất chấp làm theo, nhưng Chu Tẫn vừa mới đưa miệng tới, cô liền rụt lại.
Cô gái trước mặt anh vẻ mặt mãn nguyện cười thích thú.
Không gian hơi trầm lắng lại.
"Yêu anh không?" Chu Tẫn vén tóc cô lên âu yếm hỏi.
Sở Tiêu gật đầu cái rụp, không chần chừ.
Chu Tẫn nhoẻn miệng cười, đưa tay vuốt má cô. Hai người cứ vậy đăm chiêu nhìn nhau, mũi chạm mũi, mắt đối diện mắt, môi lại dính lại với nhau.
Được một lúc, Sở Tiêu mềm nhũn trong lòng anh, cô vì cảm xúc nhất thời, bất chợt rời ra, ghé tai Chu Tẫn thì thầm nói.
"Chu Tẫn, em trễ rồi."
Vừa dứt lời xong thì xung quanh bỗng nhiên sáng bừng.
Sở Tiêu nhìn ra, Chu Tẫn thì đứng hình.
Thật ra hôm nay Chu Tẫn có tạo không gian lãng mạn cho cô, anh đã chăng hết đèn xung quanh đây, để hẹn giờ. Anh muốn cho cô bất ngờ, mà kết quả lúc này đây Sở Tiêu còn làm anh bất ngờ hơn.
Sở Tiêu vì ngạc nhiên nên quên hết sự tình.
Quá nhiều đèn led treo chung quanh, với đủ màu sắc sinh động, phía trước còn có vẽ khung trái tim lớn, ở giữa là dòng chữ màu hồng lấp lánh "LOVE YOU", tất cả đều bằng đèn Neon.
Chu Tẫn không cho cô nhìn, kéo mặt lại hỏi.
"Từ đã, em vừa nói gì? Sở Tiêu."
Mà Sở Tiêu chẳng để tâm nữa rồi, kích động suýt hét lên: "Chu Tẫn, đẹp quá. Anh làm à?"
"Em trả lời anh đi đã."
Mắt Sở Tiêu vẫn hướng về phía ánh đèn, Chu Tẫn nói gì cô cũng không nghe thấy, đến khi anh bực mình nói lớn lên, cô mới đối diện trực tiếp anh.
"Em vừa nói gì? Nói lại cho anh nghe."
Mắt Sở Tiêu ửng đỏ, long lanh, rơm rớm nước, một lúc cô mới gật đầu nói: "Em nghĩ em có rồi."
Thật ra Sở Tiêu chưa kiểm tra thử, cô cũng mới trễ có một tuần, nhưng mà linh tính như mách bảo vậy. Cô có cảm giác là cô đã mang thai.
Chu Tẫn lúc đó vì kích động quá, không còn tâm trạng để xem đèn led nữa, lập tức lái xe đưa cô trở về nhà.
Vì lần đầu tiên gặp chuyện này, nên tâm trạng anh không khỏi rối loạn, thậm chí có chút lúng túng, không biết phải làm gì. Anh về nhà liền lập tức đi gặp dì Chu, đứng trước mặt bà ngập ngừng mãi, mấp máy miệng mấy lần, mới dám kể.
"Mẹ... Sở Tiêu có rồi."
Dì Chu đang tập trung coi điện thoại, nghe Chu Tẫn nói thì nâng kính lão quay ra, mới đầu còn chưa nghe rõ anh nói gì cả, bà ngơ ra một lúc rồi mới hiểu được ra.
"Cái thằng này." Mặt dì Chu nóng bừng, đứng lên quay đi quay lại tính tìm cây gậy để đánh cho thằng con trời đánh một trận.
Mà Chu Tẫn còn cười cợt.
"Giờ phải làm thế nào?"
Chu Tẫn thật sự không biết xử lí tình huống này. Anh cũng không biết anh vui hay anh buồn nữa, nhưng mà cảm xúc phấn khích nhiều hơn.
Dì Chu bực mình nói: "Thì phải đi nói chuyện với người ta chứ như thế nào nữa?"
Ngay ngày hôm sau, dì Chu ăn mặc chỉnh tề đi sang nhà ông bà Triệu để hỏi chuyện Sở Tiêu.
Ông bà Triệu ngồi nghe từ đầu tới cuối, hoàn toàn không nói được một câu chăng.
Sở Tiêu cũng không biết cuộc nói chuyện đó diễn ra như nào vì cô phải đi làm, nhưng ngay khi cô trở về nhà sau đó, bố mẹ cô và những người xung quanh đang chuẩn bị để tổ chức một đám tiệc nhỏ, cho cô và Chu Tẫn ra mắt hai nhà hai bên.
Sự việc diễn ra nhanh đến mức Sở Tiêu chóng mặt cả lên..
Cô còn không tin, ngày hôm sau đứng trước mắt các bô lão và bà con, cô còn phải hỏi Chu Tẫn lại là: "Em có đang mơ không vậy?"
Đám tiệc diễn ra ở nhà văn hoá, có đông đủ họ hàng, hàng xóm xung quanh, ai cũng hóng chuyện đứng bên ngoài bàn tán huyên náo một trận.
Người ta chỉ nói là lấy chồng xa thì khổ, chứ không ai nói với Sở Tiêu lấy chồng gần lại xấu hổ như vậy.
Dĩ nhiên cô thấy đám tiệc này có hơi quá phô trương rồi, nhưng mà dì Chu thì lại thích làm sang.
Chỉ là để ra mắt hai gia đình thôi, mà Sở Tiêu đã ngượng đỏ chín mặt thế này, không biết hôm cưới thì thế nào.
Họ hàng nhà Chu Tẫn thì quá doạ người, ai cũng nhìn đánh giá khắp người cô, đủ kiểu tâm tư khó lường.
Xung quanh thì không ngừng cười nói, chọc ghẹo cả hai, còn lôi ra lại chuyện cô và Chu Tẫn yêu nhau từ nhỏ, nhắc lại câu chọc của Thiệu Huy, là cả hai kiểu gì cũng yêu nhau, và phản ứng của Sở Tiêu, lại cười ầm.
Đám trẻ cũng lêu lêu liên tục.
Sở Tiêu ngượng quá hoá giận, nhéo eo Chu Tẫn đứng bên một cái, mắng anh: "Sao tự nhiên anh đi nói với dì Chu làm gì?"
Chu Tẫn chỉ cười, thật ra đến anh cũng không lường trước là tình cảnh lại diễn ra như này. Đúng là mẹ anh làm chuyện nhanh gọn.
Có điều Chu Tẫn cũng rất vui vẻ, đứng trước các trưởng lão giới thiệu cô với gia đình, đều nắm ta cô rất chặt. Còn nói với ông bà Triệu là sẽ chăm sóc tốt cho cô.
Sở Tiêu tuy giận mà trong lòng cảm động, nhìn bố mẹ mà tí nữa thì khóc nhè.
Ông bà Triệu mới đầu còn bàng hoàng, chưa chuẩn bị tâm lí kịp, nhưng rồi trước sự chu đáo của dì Chu, cũng phải gật đầu hài lòng.
Sở Nguyệt đứng ở một góc bên ngoài nhìn vào, lúc thì cười, lúc thì lại mặt buồn thiu.
Một lúc cô quay lại tiếp tục Cho Dĩnh Nghệ và Dĩnh An ăn. Chỗ bàn của cô chỉ có mấy bạn nhỏ, nên được để xếp ở bên ngoài tránh làm phiền.
Thiệu Huy từ đâu đi tới, ngồi xuống phía đối diện, cầm miếng bánh bao bỏ miệng, mắt nhìn người phụ nữ đang chăm sóc cho con mình.
Sở Nguyệt cũng chẳng để ý anh, chỉ tập trung vào Dĩnh An và Dĩnh Nghệ.
Thiệu Huy có chút muộn phiền vì từ hôm bữa gửi tin nhắn cho Sở Nguyệt mà cô chưa trả lời anh, Thiệu Huy nóng ruột đứng ngồi mỗi ngày. Thậm chí anh còn tưởng cô không nhận được tin nhắn của mình, còn cố tình gửi thêm tin nhắn thứ hai, mà Sở Nguyệt vẫn chẳng hồi âm.
Lúc này nhìn cô lại tỏ ra bình thản đến vậy.
Sở Nguyệt phát hiện người đàn ông trước mặt cứ nhìn mình thì liếc anh một cái, không nói gì lại quay đi.
Tự nhiên Thiệu Huy ho hắt một tiếng, ấp úng nói: "Sở Nguyệt...điện thoại của em bị làm sao à?"
Nếu không phải bị hỏng, làm sao mà không thấy được. Thiệu Huy muốn làm rõ chuyện này.
"Có chuyện gì à?" Sở Nguyệt tỏ ra bình thường đáp lại.
Cô không để tâm anh, lại nhanh chóng quay ra đút thức ăn cho con.
"Em không thấy tin nhắn của anh sao?" Thiệu Huy nhỏ giọng dần.
Lúc này Sở Nguyệt lại không nói gì, nhưng nét mặt đã thoáng thay đổi, Thiệu Huy vẫn kiên nhẫn ngồi chờ, đến khi bà Triệu đi đến, rồi Sở Nguyệt đứng lên, anh mới liền đi theo, kéo cô ra một góc riêng..
"Em sao vậy?"
Ra tới ngoài Sở Nguyệt mới vung tay anh ra, mi tâm cau lại khó chịu: "Anh làm cái gì vậy?"
Cô sợ xung quanh nhìn thấy thì không biết đồn đoán thế nào.
"Anh là trẻ con đấy à?"
"Tại sao không trả lời tin nhắn của anh." Thiệu Huy bức bối trong lòng thẳng thắn hỏi.
"Em không rảnh để nhắn tin với anh."
Sở Nguyệt xoay người đi, nhưng rồi lại bị Thiệu Huy tóm vào trong, còn đứng trong một góc khuất, không có ai nhìn thấy được.
Hai người giằng co nhau, môt lúc sau thì nghe thấy một tiếng hét lớn, sau đó là âm thanh "chát" vang lên một cái.
Sở Nguyệt bước ra ngoài, bên trong chỉ còn Thiệu Huy đứng im.
Bạn thấy sao?