Chương 56: Chương 55: Em không lấy người khác được đâu 🍬

Cuộc nói chuyện hai gia đình cuối cùng cũng xong, Sở Tiêu đi ra một góc để ngồi, thở phào một cái.

Chu Tẫn lấy nước mang tới cho cô, trông anh vẫn rất có nhiều năng lượng, lúc nào cũng rạng rỡ, liên tục hỏi: "Mệt không?"

Sở Tiêu mệt đến khờ mặt, lúc nãy cô và anh đứng suốt mấy tiếng đồng hồ, bây giờ thật sự rất mỏi chân.

Chu Tẫn ngồi xuống bên cạnh, nói nhỏ cô gác chân lên anh.

Sau đó không ai để ý trong góc, dưới bàn ngồi của hai người, Sở Tiêu đang gác chân lên đùi Chu Tẫn, để anh xoa bóp.

Sở Tiêu mãn nguyện nở nụ cười toe toét.

Một lúc sau vì Chu Tẫn có nhiều cuộc gọi quá, nên anh phải đứng lên.

Ban đầu là Hàn Hiên, rồi đến lão Lâm, cả Minh Viễn và Từ Ca...

Hàn Hiên hỏi sao anh làm vội thế, không đợi anh và Lão Lâm giờ mới đang chuẩn bị lên máy bay để bay về

Chu Tẫn sau hôm Tư Duệ say thì bay về trước.

Tư Duệ nghe tin anh ra mắt hai gia đình thì như người mất hồn. Nhớ tới lúc cô say, trong lúc ôm anh, cô đã khóc hết nước mắt hỏi: "Có phải nếu như năm đó, em không cố ý, thì có phải anh cũng có tình cảm không?"

Chu Tẫn không nói gì cả, nhưng vì Tư Duệ ôm chặt quá, anh khó chịu, nhìn hai người đàn ông bên cạnh, nhíu mày nói: "Giúp tôi gỡ cô ấy ra."

Lão Lâm liền đẩy sang Hàn Hiên: "Đến lượt cậu đấy, tôi mệt rồi."

Hàn Hiên sợ Chu Tuyết, nên lắc đầu.

Lão Lâm đau đầu hỏi: "Rốt cuộc các cậu bạn bè kiểu gì, người ta say thì đỡ đi chứ, cứ ùn đẩy cho lão già này thế?"

Hàn Hiên giải thích: "Vợ em ghê ghớm lắm, xa hàng nghìn mét mà cũng đánh hơi được đấy. Em không bao giờ dám động vào phụ nữ đâu."

"Thật đúng là không có tiền đồ?" Lão Lâm chửi thề.

Bực mình quáy nên quay sang hỏi nốt Chu Tẫn: "Thế còn cậu nữa, Sở Tiêu có siêu năng lực gì?"

Chu Tẫn chỉ lãnh đạm nói: "Cô ấy khóc lên mắt sẽ sưng lắm. Lão Lâm, nhờ cả anh."

Chu Tẫn nói câu đó, Tư Duệ đều nghe được cả, lúc ấy cô mới biết Chu Tẫn đã có người khác, nước mắt cô vì thế lại rơi, ướt đẫm cả lưng của anh.

Quay về nói chuyện điện thoại, lão Lâm lên tiếng chúc mừng, còn gọi Chu Tẫn là ông bố trẻ, đòi mời rượu. Từ Ca và Kha Luân cũng đòi khao. Chu Tẫn hôm nay đang vui vẻ nên nhận lời hết.

Sở Tiêu ngồi ở trong nhà văn hoá một lúc thì Chu Tuyết tới gặp.

Chu Tuyết tận tối muộn mới tới được, vì Hàn Minh đi học, cô ấy cũng vừa mới quay lại đi làm, nên không thể về sớm.

Mà vừa tới liền đi tìm Sở Tiêu, thấy Sở Tiêu ngồi bần thần trong góc thì đi tới, nhìn xung quanh rồi hỏi nhỏ: "Có thật rồi hả?"

Thật ra chuyện Sở Tiêu mang thai không dám công khai với nhiều người, chỉ trong nhà và một vài bạn bè thân thiết với nhau. Chu Tuyết nghe xong mà vui buồn lẫn lộn. Con bạn thân hồi nào giờ sắp làm chị dâu mình. Lúc yêu đương với anh trai cô, Chu Tuyết chưa cảm nhận được gì hết, giờ mới thấy mối quan hệ của hai người đã thực sự thay đổi.

Chu Tuyết thở dài, ban đầu thì cô còn lo sợ. Nghĩ Sở Tiêu yêu anh trai mình, nếu đến được với nhau thì không sao, không đến được sau này rất khó xử, có khi vì thế mà tình cảm giữa cô và Sở Tiêu trở nên xa cách.

Nhưng giờ thì yên tâm rồi.

Mặt Sở Tiêu đỏ chín, không biết nói gì.

Chu Tuyết phì cười, lại lườm cô: "Đúng là giỏi thật."

Trước đó Sở Tiêu đã bị Sở Nguyệt và bố mẹ lườm nguýt đến khổ, nói là sau khi ra mắt xong, sẽ dẫn cô đi khám thai.

Giờ cảm xúc của Sở Tiêu vừa hoang mang, vừa xúc động, không biết diễn tả ra như nào.

Bây giờ có thể nói công khai ra mắt trước hai gia đình là để hợp thức hoá, sau này cái bụng có to lên chút thì cũng không sao.

Chu Tuyết lại dò hỏi lại: "Đã thử que chưa? Có thấy khó chịu gì không?"

Sở Tiêu đều lắc đầu hết, kể: "Thật ra mới trễ một tuần, nên mình chưa thử."

"Cái gì?"

Vậy thì đâu xác định, phải chờ tới 1 tuần nữa mới kiểm tra được. Chu Tuyết đến chịu thua: "Vậy mà mình nghe như thể sắp đẻ luôn rồi chứ."

Tối hôm ấy dì Chu đột nhiên gọi điện cho Chu Tuyết kể Sở Tiêu có em bé rồi mà rối rít cả lên, chưa gì đã tính cả tới chuyện đặt tên cho cháu nội.

Sở Tiêu cũng đâu có nghĩ câu chuyện lại diễn biến ra như này, nghe Chu Tuyết kể vậy thì cũng bật cười, sau đó hai người cứ cười khúc khích.

Buổi gặp mặt đó kết thúc trong êm đẹp, hôm sau Sở Tiêu lại đi làm bình thường. Trước đó có xin nghỉ với lí do ra mắt, ai cũng bỡ ngỡ. Bây giờ quay lại Sở Tiêu cảm giác như mình đã trở thành người phụ nữ đã lập gia đình vậy, ai cũng đối xử với cô dịu dàng.

Ngay cả Thanh Hoa hôm trước thấy cô được tặng hoa còn ghen tức, hôm nay đã thay đổi thái độ 180 độ. Thanh Hoa tưởng Sở Tiêu có gì với sếp, nên mới không vui như thế, bây giờ biết không phải như thế rồi thì quay lại niềm nở, còn tặng cả sữa chua cho Sở Tiêu.

Sở Tiêu cũng thoải mái chấp nhận, dù biết sự tử tế này không phải thật tâm lắm, ai mà chẳng biết Thanh Hoa sợ cô cướp sếp tổng của cô ta chứ.

Nhưng mà cô cũng vui.

Có điều, quả thật, chuyện tặng hoa đấy, vẫn khiến Sở Tiêu để trong lòng, vừa bức xúc, vừa không vui.

Đã thế được hôm đó sếp tổng lại như có chuyện kích động gì đó, liên tục gửi thư cho cô.

Boss@ Con gái bố Triệu, đang làm gì đó?

Boss@ Sao em không trả lời anh?

Boss@ I LOVE YOU

Boss@ Con gái bố Triệu, yêu anh không?

Sở Tiêu bực mình, trong lòng thì chửi rửa thậm tệ sếp, đồ thần kinh, đồ mắc dịch, nhưng tay gõ email vẫn lịch sự trả lời lại.

Sở Tiêu đã kiên nhẫn soạn một email.

Triệu Sở@: Sếp tổng! Xin lỗi anh. Xin anh đừng đùa giỡn với tôi nữa. Tôi nói tôi đã có bạn trai rồi. Chúng tôi chuẩn bị kết hôn. Mong anh hãy tìm người khác đi.

Tôi cũng chúc anh hạnh phúc.

Cuối thư xin chân trọng!

Sở Tiêu gửi email xong liền thấy thoải mái trong người, nghĩ lần này sẽ lần cuối cô nói chuyện này, nếu không phải công việc cô sẽ không phản hồi sếp nữa.

Ai ngờ sếp lại trả lời như này.

Boss@: Hạnh phúc của anh là em!

Con gái bố Triệu, em chỉ được yêu mình anh thôi. Bố Triệu đã nói gả em cho anh rồi. Thế nên em không lấy người khác được đâu!

Moah!

Sở Tiêu một lần nữa đứng hình.

Đương lúc cô chuẩn bị nóng người, lúc này tự nhiên bên ngoài cửa văn phòng lại nghe có ai hô lớp sếp tổng, tất cả chị em trong văn phòng liền ào ào chạy ra. Sở Tiêu vì cũng đang cảm thấy khó chịu, nên đứng lên, định ra gặp cho được cái tên sếp tổng mà bao lâu nay cô chưa gặp mặt, hỏi cho rõ ý anh ta là như thế nào.

Nhưng mà ra tới nơi lại không thấy người đâu nữa.

Thanh Hoa và chị em cũng dáo diết đi săn lùng, mà sếp đã bay hơi ở đâu mất rồi.

Đâu có ai biết ở cửa sau có ba người đàn ông chạy tán loạn, ra bãi đỗ rồi nhanh chóng lên xe của mình.

Người đàn ông lớn tuổi được ngồi rồi mới thở phì phò, chạy bở hơi tai, mệt mỏi nói: "Cậu tính chơi cái trò này đến bao giờ hả Chu Tẫn?"

Hôm nào đến công ty cũng phải lén la lén lút thập thò, sợ Sở Tiêu thấy được. Lão Lâm không chơi nổi nữa rồi.

Hàn Hiên thì sặc cười, vì thấy chuyện này hài hước.

Chu Tẫn còn lém lỉnh nói: "Đến khi nào vợ em phát hiện ra được thì thôi."

Xe lái ra ngoài đường quốc lộ, thì Sở Tiêu mới chạy ra cửa sau công ty ngó ra bên ngoài, nhưng không thấy người nào ở đây cả.

Sở Tiêu cả buổi đi làm mà bực tức khó chịu.

Về đến nhà, cô lại lôi ông Triệu ra, tra hỏi lại.

Ông Triệu không nghĩ là Sở Tiêu chưa nhận ra, cũng khó xử không biết nói sao.

Cảm thấy kì quái vì tại sao đến bây giờ Chu Tẫn vẫn chưa chịu nói cho Sở Tiêu biết chuyện.

Thật ra trước đấy, khi Sở Tiêu chuẩn bị đi du học về, Chu Tẫn có ngồi đánh cờ tướng với ông mấy lần.

Lúc ấy ông Triệu và những trưởng lão khác đang nói chuyện với nhau về Sở Tiêu, ông Triệu kể là Sở Tiêu sắp đi du học về, những ông lão khác lại hỏi đã xin được việc ở đâu chưa.

Chu Tẫn nghe được nên đã ngỏ lời, là công ty của anh còn trống chỗ cần người có bằng cấp như Sở Tiêu vào làm.

Ông Triệu nghe sao mà không hiểu ra được chủ ý của anh là gì, có điều ông cũng không vạch mặt, nói là xem xét lại.

Những ngày hôm sau ấy Chu Tẫn vẫn tiếp tục tìm đến để chơi cờ tướng với ông, nhưng mãi sau cuối cùng anh mới thừa nhận nói ra là mình thích Sở Tiêu, mong ông Triệu chấp nhận.

Ông Triệu vốn thừa biết con gái mình ghét Chu Tẫn như thế nào, nên chỉ cười anh rồi nói: "Cậu cậu có tán đổ được không đã, thì mới nói chuyện khác được."

Sau đó Chu Tẫn vẫn giữ đề nghị mời Sở Tiêu vào làm.

Ông Triệu thật ra cũng quý Chu Tẫn, cũng muốn anh làm con rể, nhưng sợ Sở Tiêu không chịu, nên mới không nói ra cho cô biết, Chu Tẫn là người cho cô công việc.

Ông nghĩ sau này Chu Tẫn có tán đổ được con gái mình không là do duyên phận.

Chu Tẫn tính đợi sau khi Sở Tiêu đi làm mới tiếp cận, và theo đuổi cô. Ai ngờ Sở Tiêu làm biếng quá, cứ mãi ở nhà chẳng chịu đi làm.

Thế rồi, một cách khác, hai người tự nhiên lại đến được với nhau. Chu Tẫn thấy chuyện này giống như duyên trời định sẵn cho cô và anh vậy.

Sau đó anh không cần tốn sức nữa.

Vốn định là để khi nào Sở Tiêu đi làm thì sẽ tự biết sự thật. Ai ngờ Sở Tiêu vô tư, đi làm bao lâu như vậy mà cũng không phát hiện ra anh là sếp của mình.

Cho đến khi, Chu Tẫn nổi hứng trêu ghẹo.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...