Chương 58: Chương 57: Chữ kí Chu Tẫn 🍬

Sở Tiêu và Chu Tẫn ngồi sau xe Hàn Hiên, Chu Tẫn ngửa đầu ra sau ghế, vắt tay lên trán nhắm mắt nghỉ, Sở Tiêu ngồi bên cạnh thì quan tâm anh.

Chu Tuyết ngồi đằng trước lâu lâu ngó xuống nhìn: "Sao uống đến mức nào mà say dữ vậy?"

Rõ ràng mới đó còn nói không sao cả, vậy mà giờ đã như sắp ngất ra đó rồi.

Sở Tiêu cũng lo sợ: "Lần sau anh đừng uống như thế nữa."

Chu Tẫn vẫn giả chết, không biết gì, đến khi cô quay đi lại nhếch miệng cười.

"Hay mua thuốc nhé." Sở Tiêu hỏi.

Chu Tuyết liền nói: "Không cần đâu, về nhà mẹ có canh giải rượu."

Hàn Hiên đi xe nhanh nhất về tới nhà. Đi thẳng vào sân thì dì Chu cũng chạy ra.

Sở Tiêu đi xuống xe, Hàn Hiên cũng vòng ra cửa sau để đỡ Chu Tẫn.

Dì Chu nhìn con trai như vậy thì chau mày lại: "Uống kiểu gì để say như này."

Chu Tuyết mới ra nói với bà: "Mẹ làm canh giải rượu cho anh nha."

Dì Chu liền hớt hải đi vào nhà để làm luôn.

Lúc này Hàn Hiên mới đưa Chu Tẫn lên phòng, Sở Tiêu cũng đi theo.

Chu Tuyết thì ra chỗ dì Chu.

Lúc vào phòng Chu Tẫn rồi, Sở Tiêu liền chạy vào nhà tắm lấy khăn để lau mặt cho anh.

Hàn Hiên thì đặt Chu Tẫn lên giường, Chu Tẫn hơn mét tám, dù Hàn Hiên dáng người cũng không thua kém gì, nhưng vác vẫn cảm thấy nặng nề.

Biết Sở Tiêu ở trong nhà tắm rồi, Hàn Hiên mới nói châm biếm một tiếng: "Diễn cũng nhập tâm quá rồi."

Chu Tẫn liền hất tay đuổi đi.

Sở Tiêu bê chậu nước đi ra thì không thấy Hàn Hiên nữa.

Chu Tẫn nằm im trên giường, giày còn chưa cởi.

Cô liền ngồi xuống giường, đặt chậu nước bên cạnh, tháo giầy cho anh. Sau đó đặt Chu Tẫn nằm ngay lại, định cởi ít nút cúc áo cho anh thoải mái thì bất chợt tay mình bị anh tóm lấy, Chu Tẫn mở mắt ra, miệng chợt cười ngả ngớn rồi ôm chầm kéo cô nằm xuống.

Sở Tiêu liền đánh bôm bốp mấy phát vào ngực.

"Anh không phải say hả?"

Cô nghĩ anh say không còn ý thức nữa rồi chứ.

"Say làm sao được, có em ở đây mà."

Chu Tẫn đè cô nằm dưới, ánh mắt anh tinh xảo, môi mỏng khẽ nhếch lên, nhìn cô nguy hiểm nói.

"Hôm nay còn dám vào phòng của anh."

Bây giờ Sở Tiêu mới nghĩ ra là cô đang ở trong phòng anh, miệng chúm chím, mặt đỏ ửng, đang ngại ngùng thì Chu Tẫn đã cúi xuống, cướp lấy môi cô.

Sở Tiêu ư ư mấy tiếng rồi đẩy ra anh, lo sợ nói: "Dì Chu lên bây giờ đấy."

Chu Tẫn còn láu cá nói: "Mẹ sẽ gõ cửa, yên tâm đi."

Thế rồi lại tiếp tục ngậm lấy môi cô, đưa hẳn đầu lưỡi vào bên trong, mò tìm lưỡi, hôn sâu tận mấy phút, làm đầu óc Sở Tiêu liền biến thành một sa mạc sương mù, hoàn toàn mờ mịt.

Lúc lí trí trở lại là khi phát hiện ra Chu Tẫn bắt đầu sờ soạng cô, men rượu như làm dục vọng của anh phát ra mạnh hơn, lần mò từ đùi, xoa nắn mông, rồi chui vào trong áo cô, bóp lấy hai bầu ngực, cả điểm nhũ ở trên.

Người Sở Tiêu mềm nhũn như vũng nước.

Đến lúc Chu Tẫn bắt đầu không kiểm soát được sức mạnh của anh nữa, Sở Tiêu thấy người anh đè nặng lên người cô, sợ bị đè lên bụng, nên cô ngăn lại: "Đau bụng em."

Chu Tẫn mới giật mình, nhớ ra chuyện Sở Tiêu đang mang bầu.

Đúng là vẫn chưa làm quen được với chuyện này.

Chu Tẫn ngẩn ra lúc, rồi kéo áo cô lên, đưa tay đặt lên mặt bụng, vuốt nhẹ mấy cái. Bụng Sở Tiêu vẫn phẳng lì, chẳng có dấu hiệu gì giống người mang thai cả, nhưng anh vẫn cảm nhận như có sinh linh bé nhỏ ở trong đó, vô cùng kích động. Chu Tẫn lại cúi xuống hôn lên bụng cô, làm Sở Tiêu vừa nhột vừa thấy buồn cười.

Chu Tẫn trông thật là ngốc nghếch, mới vậy đã muốn làm ông bố trẻ con rồi, lại còn ghé tai vào bụng cô để nghe xem có gì không, làm Sở Tiêu cười khúc khích.

"Đã có gì đâu mà anh làm vậy, ha ha."

Anh lại còn nói mấy câu ngớ ngẩn nữa: "Hello nhóc con, có nghe thấy nói gì không? Thử nói một câu xem nào."

Sở Tiêu cười đỏ cả mặt.

Đúng lúc dì Chu gõ cửa đi vào, Sở Tiêu liền kéo áo xuống, rồi ngồi dạy.

Dì Chu thấy cô đứng lên thì khoát tay ngăn lại: "Cứ nằm nghỉ đó đi."

Chu Tẫn nhận lấy hai chén canh bà mang vào, dì Chu dặn: "Chén nhỏ này là canh giải rượu của con, con chén này mẹ mới nấu lúc tối nay cho Sở Tiêu, để dưỡng thai."

Dì Chu nói mà miệng cười không ngừng, còn giữ Sở Tiêu ở lại: "Không cần về vội, cứ ở lại đây với Chu Tẫn đi."

Sở Tiêu thấy được quan tâm thì cảm động, nhưng vẫn ngượng.

Chu Tẫn hỏi Chu Tuyết với Hàn Hiên đâu, dì Chu nói hai người họ đã đi về rồi. Sau đó bà không làm phiền nữa, Sở Tiêu đứng lên chào bà còn cúi đầu cảm ơn.

Dì Chu cũng nhìn cười gật đầu, hất tay nói không cần ngại, rồi đi ra.

Chu Tẫn đặt hai chén canh lên bàn, thì Sở Tiêu đã đi một vòng quanh phòng. Hôm nay cô mới được vào phòng của anh, căn phòng rất rộng, chắc tầm tới 25m2, có khu vực tắm và vệ sinh riêng biệt. Trong phòng chia hai bên, một bên chỗ ngủ, một bên để bàn làm việc, treo rất nhiều bằng và huy hiệu, có cả ảnh chụp Chu Tẫn lúc nhỏ và lúc tốt nghiệp. Sở Tiêu phát hiện ra có cả ảnh cưới hồi nhỏ của cô và anh ở đây nữa, Chu Tẫn đóng trong một khung hình nhỏ đặt trên kệ tủ, cô cầm lên mà cười thích thú, quay lại hỏi: "Anh lấy từ lúc nào vậy?"

"Rất lâu rồi. Lúc anh Thiệu Huy chụp xong anh nói in thêm cho anh một tấm."

Chu Tẫn đứng húp canh giải rượu. Uống xong lại mang nốt chén canh kia của Sở Tiêu, mang đến đút cho cô: "Uống cái này trước đi, không nguội."

Mặc dù đã ăn no rồi nhưng đây là tấm lòng của dì Chu nên Sở Tiêu cũng há miệng ăn từng muỗng Chu Tẫn đút cho tới khi không còn miếng nào, xong rồi chu Tẫn đặt chén canh sang một bên, quay ra bế cô lên, quay về giường.

"Không được, muộn rồi. Em phải về." Sở Tiêu hoảng hốt.

Cô không muốn dì Chu nghĩ ngợi linh tinh, đêm khuya còn ở đây, mặc dù đã công khai nhưng cũng không nên buông thả như vậy.

"Một lúc nữa..."

Chu Tẫn lại đè cô xuống, ánh mắt còn nhuốm màu dục vọng, khàn giọng nói.

"Sở Tiêu...anh muốn."

Sở Tiêu cười khúc khích, Chu Tẫn lại cúi xuống, hôn lên môi, hôn lên cổ, lên vai cô, tay lần mò mở cúc quần. Sở Tiêu qua loa đáp lại, nhưng được một lúc cô nói với anh: "Có thai... không thể làm chuyện đấy."

Chu Tẫn mới ngừng lại.

Mang thai đúng là phải kiêng cữ rất cẩn thận, nhất là ba tháng đầu, Sở Tiêu chưa kiểm tra thử, nhưng tốt nhất vẫn nên tránh thì hơn.

"Cố nhịn đi." Cô nói vào tai anh, rồi cười thầm.

Chu Tẫn chưa giải toả được nên còn khó chịu, hơi thở nóng hổi, nghe Sở Tiêu nói vậy thì lại không dám động chân tay. Nhưng phẫn uất nên đè cô ra chỉ hôn môi thêm một lần nữa, mới thả cô ngồi dạy.

Chu Tẫn đứng lên đi vào nhà tắm, nói Sở Tiêu đợi anh một chút, rồi anh đưa cô về.

Sở Tiêu đứng lên chỉnh lại bộ dạng, rồi đi trước. Cô định đứng ở cửa chờ anh, mà đi ngang qua bàn làm việc của Chu Tẫn, lại thấy có một bộ hồ sơ nào đấy. Vì trên mặt có in logo quen mắt quá, nên làm Sở Tiêu chú ý, logo này giống như logo của công ty cô. Sở Tiêu liền mở ra xem, bên trong là một bản hợp đồng, tên công ty cùng thông tin cũng là công ty của cô. Ở trang cuối cùng có chữ kí của Tổng giám đốc. Nhưng người kí, lại là tên của Chu Tẫn.

Sở Tiêu nhíu mày, có chút hơi khó hiểu.

Đợi lúc Chu Tẫn đi ra ngoài, dẫn cô về, Sở Tiêu vẫn chưa ngẫm ra được.

Cô âm thầm đi bên cạnh quan sát anh, mà trong lòng dấy lên nhiều nghi hoặc.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...