Sở Nguyệt đang soạn giáo án dạy học thì thấy Sở Tiêu đi về, cô hỏi thăm đi chơi có vui không, Sở Tiêu uể oải đáp vui, rồi đi lên phòng của mình.
Bình thường Sở Nguyệt vẫn hay làm việc ban đêm thế này, vì lúc này không có Dĩnh An và Dĩnh Nghệ quấy rối cô.
Đang chuẩn bị bài thi cho ngày mai, thì bỗng nhiên điện thoại truyền đến tin nhắn của Thiệu Huy.
[Người lạ: Ra ngoài nói chuyện với anh một lúc được không?]
Sở Nguyệt cầm lên đọc xong thì lập tức vất sang một bên.
Cô tiếp tục làm việc, nhưng mà không hiểu sao sau đó không thể nào tập trung được.
Thiệu Huy làm như vậy với cô đêm nay là đêm thứ ba rồi.
Từ cái ngày ở cùng anh đằng sau nhà văn hoá, hôm ra mắt của Chu Tẫn của Sở Tiêu, anh kéo cô đi, đến một góc tối rồi tỏ tình cô.
"Mình tìm hiểu nhau đi."
Sở Nguyệt lúc đấy chỉ muốn chửi cho một trận.
"Anh có bị điên không? Đồ khùng. Tìm hiểu cái gì? Ai tìm hiểu với anh. Anh thích thì tìm người khác mà tìm hiểu."
Nghĩ cô là trẻ con hay gì, Sở Nguyệt bây giờ không còn tâm trạng mà nghĩ tới chuyện yêu đương nữa.
"Không lẽ em không định đến với ai nữa sao? Anh cũng chỉ đề nghị vậy thôi, đâu cần em trả lời vội. Cứ suy nghĩ đi."
"Không cần suy nghĩ. Em không tìm hiểu ai cả, cũng không có ý định đến với ai. Anh đừng làm phiền em nữa."
Thiệu Huy nghe vậy bức xúc hỏi:
"Em định sống một mình cả đời hay gì?"
Sở Nguyệt gật đầu dứt khoát, khẳng định chắc nịch: "Đúng vậy, chính xác là như vậy. Cả đời còn lại em cũng không có ý định lấy chồng nữa."
Nói xong cô xoay người rời đi, thì một tay bị Thiệu Huy giữ lại, tay kia anh giữ gáy cô, tiếp đến là một nụ hôn đặt lên môi không hề báo trước.
Sở Nguyệt giật mình hét lên, đẩy ra, lùi người lại, tay che miệng đi, ánh mắt nhìn Thiệu Huy căm phẫn.
Lúc này Thiệu Huy mới trút hết tâm can mình để nói.
"Sở Nguyệt, anh thích em... thật đấy."
Nhưng sau đó chỉ nhận được cái tát đau điếng.
Sở Nguyệt vò đầu, tháo kính cận ra, vất xuống, rồi day day mi tâm. Không hiểu sao chóp mũi cứ ửng hồng, cô hít một khí mà nó chua xót đến tận cuống họng.
Sở Nguyệt năm nay 29 tuổi rồi, chỉ còn vài tháng nữa cô sang tuổi 30.
Cuộc sống của cô lúc này, chẳng khác nào một bãi tha ma bỏ hoang, không người viếng thăm, không người quét dọn. Nhưng Sở Nguyệt lại muốn sống mãi với cuộc đời như thế, cô không muốn ai đến với cô cả.
Quả thật, cô không muốn tái hôn.
Từ sau khi kết thúc cuộc hôn nhân 9 năm kia, Sở Nguyệt đã tự nhủ trong lòng sẽ không bao giờ tái hôn lại. Cô thà sống độc thân cô độc cả đời, chứ không muốn ai quấy nhiễu cuộc đời cô thêm.
Sở Nguyệt không đủ sức để nuôi dưỡng một tình yêu nào nữa.
Mà bây giờ căn bản, cô cũng chẳng còn tin vào tình yêu.
Cứ sống một mình như vậy, có hai đứa con, với cô như vậy là đủ thoả mãn rồi.
Nhưng giờ Thiệu Huy lại làm phiền cô, lúc ở trước mặt anh thì cô tự tin mạnh mẽ, nhưng giờ lúc chỉ có một mình, không có ai bên cạnh cả, lớp phòng bị cuối cùng của cô cũng không thể giữ được.
Sở Nguyệt rơi nước mắt lã chã, nghĩ về quá khứ của mình.
Rõ ràng là đã rất kiên định với quyết định của mình, là sẽ không bao giờ mềm lòng nữa với ai, vậy mà khi Thiệu tỏ tình với cô, Sở Nguyệt vẫn thấy trái tim bị tổn thương đến như vậy.
Bao nhiêu năm rồi?
Kể từ cái ngày cô thổ lộ tình cảm với anh, mà Thiệu Huy lạnh nhạt khước từ cô, bản thân cô đã cố quên đi cảm xúc ấy.
Giờ như một lần nữa khơi lại.
Đấy là tình cảm ngây ngô đầu đời của cô.
Sở Nguyệt thích anh khi cô mới có 11 tuổi, mà lúc đó Thiệu Huy đã học lên cao trung.
Cô và anh chẳng bao giờ được học cùng trường cả, cứ cô lên cấp, là Thiệu Huy lại chuyển sang trường khác. Vì chênh lệch tuổi nên hai người rất khó gần nhau.
Sở Nguyệt mới đầu cũng chỉ thần tượng, chàng trai có giọng nói ấm áp và nụ cười toả nắng, mỗi lần thấy anh là như nhìn thấy mặt trời vậy.
Thiệu Huy có nụ cười rất duyên, thế nên mới làm cô cảm nắng.
Sở Nguyệt lên cao trung mới xác định được tình cảm của mình.
Nhưng năm 18 tuổi, gần thi đại học, cô mới có cơ hội đến gần anh.
Lúc ấy Thiệu Huy mới tốt nghiệp ra trường, chỗ làm của anh gần với chỗ Sở Nguyệt luyện thi đại học. Nên Sở Nguyệt đã nhờ anh đưa đi, cô chỉ học tới 3h, nhưng vẫn cố ở lại thêm tới chiều tối, để Thiệu Huy đến đón về.
Hai người cứ ở bên nhau như vậy, suốt quãng ngày luyện thi đại học, đi qua cơn mưa rào mùa hạ. Anh chở cô đi, động viên cô, rồi lại chỉ bài thêm cho cô. Hàng ngày còn mua bánh hạt rẻ cho cô.
Mối quan hệ của cả dần dần xích lại, cho đến khi Sở Nguyệt cảm thấy những xúc cảm mới và những phản ứng lạ giữa cả hai, từ ánh mắt, cho tới cử chỉ, mỗi khi vô tình chạm nhau, đều trở nên ngại ngùng.
Thi đại học xong, trong thời gian chờ kết quả, Sở Nguyệt đã lấy hết cảm đảm để nói với anh.
Câu nói đó ngây thơ trong sáng như tuổi 18 của cô vậy.
"Mấy nữa biết kết quả rồi, nếu em đỗ đại học... Thiệu Huy, anh có muốn yêu đương với em không?"
Câu trả lời của Thiệu Huy lúc đó vẫn còn giữ trong tâm trí Sở Nguyệt.
Đấy là tổn thương đầu đời lần đầu tiên cô nhận được. Cảm xúc lúc đó với cô là chân thật nhất, nhưng người ta không hề coi trọng.
Cô không phải người suy nghĩ đơn giản, cũng có cái tôi và lòng tự trọng.
Bản thân cô lúc đấy cảm thấy không yêu được thì thôi, cô không ngỏ lời lần thứ hai.
Nhưng mà là vì lần đầu tiên trong đời bị đối xử như vậy, nên tổn thương vẫn luôn đau đáu trong lòng.
Đến khi Thiệu Huy nhắc lại, nói ra lời thổ lộ tình cảm của anh, vết thương ấy như bị động chạm lại.
Điện thoại lại nhận thêm một tin nhắn của người lạ.
[Người lạ: Nếu em giận anh vì năm đó anh từ chối. Em cứ hả giận với anh cũng được. Nhưng tình cảm của anh nói là thật. Anh không hề đùa giỡn. Sở Nguyệt, mình nói chuyện với nhau một lúc được không?]
Thiệu Huy đứng dựa lưng vào trước cửa, nơi có mấy khúm hoa mà bà Triệu hay trồng bên cạnh, anh đưa chân đá cục sỏi dưới đất, cứ lẩn thẩn nghĩ, đầu cũng chẳng ngẩng lên được.
Bất chợt, cửa bên cạnh anh được mở ra.
Thiệu Huy giật bắn người, liền đứng thẳng dạy.
Sở Nguyệt từ bên trong đi ra, đứng lặng đối diện anh, hai người cứ nhìn nhau một hồi lâu.
Cuối cùng là đi bộ ra phía bên ngoài một đoạn, dừng ở hàng rào nhà bà Mẫn, đứng tựa ở đó.
Sở Nguyệt đưa tay kéo hai vạt áo khác che kín người lại, bên ngoài trời hơi lạnh.
Thiệu Huy thấy vậy liền đứng chắn phía trước, hứng gió, đổi hướng cho cô.
Sở Nguyệt thấy hành động ngớ ngẩn của anh, thì không kiên nhẫn nói: "Anh nói nhanh đi, không còn sớm đâu."
Cô ra đây không phải vì động lòng với anh, chỉ qua không muốn có ai để ý dòm ngó thôi, mấy đêm rồi anh cứ đứng ở chỗ này. Người ta không nói, Sở Nguyệt cũng cảm thấy bất tiện.
Dù sao cũng lớn rồi, cô không ngại ra nói thẳng thắn với nhau.
Thiệu Huy biết cô cũng không muốn đứng lâu một chỗ nên cũng tranh thủ, dù hơi khó mở miệng, nhưng anh vẫn cố nói.
"Anh nghe chuyện chồng cũ của em muốn em đưa con về. Anh chỉ muốn hỏi em có định đi về đó nữa không?"
Sở Nguyệt chau mày: "Chuyện này thì liên quan gì tới anh chứ?"
Thiệu Huy ngập ngừng.
"Anh có thể lo được...Em đừng đi."
Nhân lúc Sở Nguyệt chưa phản ứng gì, Thiệu Huy liền mạnh bạo nói:
"Anh muốn chăm lo cho em, cả Dĩnh Nghệ và Dĩnh An."
"Sở Nguyệt, em thấy có được không?"
Bạn thấy sao?