Chương 60: Chương 59: Máu 🍬

Sở Nguyệt cố nén cảm xúc trong mình, ngăn cho nước mắt cô rơi lệ. Nhưng vì không phải là cô cảm động, chỉ là những lời của Thiệu Huy, đánh vào lòng tổn thương của cô.

Sở Nguyệt tự tin là thế, nhưng không phải lúc nào cô cũng mạnh mẽ được.

Trước giờ cô phải cố gồng mình, để không phải tỏ ra yếu đuối trước đàn ông. Vậy mà lúc này Thiệu Huy lại muốn làm cô lay động.

Sở Nguyệt rất sợ cảm giác này, cô không muốn yếu đuối lần nữa, cô không cần dựa dẫm ai, cũng không muốn tin tưởng ai.

Sở Nguyệt mới tỏ ra bức xúc: "Ai cần anh lo? Tại sao anh phải lo cho tôi và con tôi. Dĩnh Nghệ và Dĩnh An cũng không phải con anh. Anh có bị khùng không thế."

"Em muốn nói gì cũng được. Những gì anh bày tỏ là thật lòng. Anh có tình cảm với em, cũng thương hai đứa nhỏ của em. Chỉ cần em đồng ý, chúng ta có thể kết hôn, hai đứa nhỏ cũng sống cùng em."

"Đừng nghĩ như vậy đi. Thiệu Huy." Sở Nguyệt thấy tức thở, cô ngưng một lúc cho hô hấp ổn lại mới nói chuyện.

"Sao anh lại đi nói chuyện này chứ? Tự nhiên lại đi nói kết hôn? Tôi đâu có đồng ý?"

Thiệu Huy không ngần ngại mà bày tỏ: "Anh nhiều tuổi rồi, Sở Nguyệt. Em cũng đâu còn nhỏ tuổi nữa. Chúng ta cũng có hiểu biết về nhau. Bố mẹ anh thì sốt ruột lắm rồi. Anh muốn đặt luôn vấn đề với em, anh thấy em và anh cũng rất hợp nữa. Anh nói thật đấy. Bây giờ anh đang rất nghiêm túc."

"Đồ khùng." Sở Nguyệt mắng cho một trận, rồi xoay người đi.

Đối phương vừa định chạm cô thì Sở Nguyệt đã xù lông nhím phẫn nộ quay lại. Cô chưa bao giờ gặp ai vô lí như anh.

Sở Nguyệt thật sự tổn thương vô cùng, cô nhìn thẳng anh để đối chất lại.

"Anh nói kết hôn, vậy anh có hiểu thế nào là kết hôn không? Em là gái đã có một đời chồng, và hai đứa con, anh lo như thế nào? Anh có biết nuôi hai đứa nhỏ không phải con của mình nghĩ là sao không? Anh chắc là sẽ dành được tình cảm cho chúng nó?Anh có thể hào phóng mà không ngại tốn kém vì chúng nó không? Vì hai đứa không phải con ruột của mình.  Trên đời làm gì có chuyện đấy. Đừng làm như em là đứa đáng thương được không?"

"Ai nói anh nghĩ em đáng thương. Cái này là tình cảm của anh. Tại sao em không nghĩ anh sẽ làm được. Không phải con ruột thì sao chứ, miễn là con của em, thì anh sẽ coi như là con của mình."

"Em không tin tưởng được."

Sở Nguyệt thốt lên, sau đó quay đi.

Im lặng thêm một hồi lâu, nuốt hết nước mắt vào trong lòng.

Cuối cùng cô chỉ nói ra một lời: "Đừng nói chuyện này nữa đi."

Cũng chưa là gì của nhau, hai người đi ra đây lại nói những chuyện này. Sở Nguyệt thấy thật ngớ ngẩn.

"Em không thử sao biết được?" Ánh mắt Thiệu Huy vẫn đầy hy vọng.

Bản thân anh bây giờ không thể hiểu hết được cõi lòng của Sở Nguyệt như thế nào nữa, cũng không không biết nên thuyết phục Sở Nguyệt ra làm sao. Nhưng những gì anh ra với cô đều là cảm xúc chân thật.

Sở Nguyệt thì không muốn làm anh khổ, cô là gái đã có chồng, hai đứa con, vốn đã chẳng xứng với anh rồi.

Để anh dây dưa với cô, sau này người ta còn đồn đoán thêm gì.

Cô chịu không nổi đả kích nào nữa, Sở Nguyệt nghĩ tới chuyện lấy chồng thôi đã sợ rồi.

Cuộc sống thực tế khắc nghiệt hơn chỉ đơn giản là bằng một lời nói.

Sở Nguyệt rũ mắt nói: "Em không đủ sức để đương đầu nữa... Cho dù là thử, em cũng không muốn thử. Em chỉ muốn sống như này, một mình... Cả đời."

Sở Nguyệt nói xong không nhìn lại, cúi đầu bước đi.

Nhưng Thiệu Huy ở đằng sau chưa chịu thua cuộc, anh hướng về phía đằng sau lưng cô, đau lòng nói từng câu từng chữ như xé tim gan Sở Nguyệt.

"Anh vẫn giữ câu nói như vậy. Sở Nguyệt, chỉ cần em gật đầu...

... Anh chấp nhận đương đầu giúp em."

☘️☘️☘️☘️

Buổi sáng hôm sau Chu Tẫn đón Sở Tiêu đi làm sớm, nói là anh có cuộc hẹn quan trọng.

Đúng là hôm nay anh phải đón một khách hàng ở công ty, kí hợp đồng với người ta.

Có điều vì chưa muốn lộ chuyện cho Sở Tiêu biết, nên chở cô đến, anh lại đi vòng sang gara đằng sau, đi lên phòng làm việc bằng lối tháng máy riêng.

Sở Tiêu vẫn rất bình thường, chia tay nhau còn hôn tạm biệt.

Chu Tẫn lên phòng làm việc, chị Du đã đặt sẵn văn kiện và tài liệu trước cho anh, chuẩn bị đón tiếp khách đến trong hôm nay.

Trong lúc làm việc thì Lão Lâm và Hàn Hiên cũng tới, ngồi uống cafe với nhau bàn công việc rôm rả.

Đến đúng giờ hẹn, thì chị Du đưa ông khách người Na Uy lên phòng của Chu Tẫn, cùng Lão Lâm và Hàn Hiên đón tiếp khách ở đây.

Chị Du đứng bên ngoài phòng chờ, thỉnh thoảng phục vụ nước.

Một lúc lại xuống phòng giao dịch kiểm tra nhóm nhân viên, thấy Sở Tiêu cùng những người khác vẫn làm bận rộn, yên tâm xong mới quay lại.

30 phút sau Chu Tẫn, Lão Lâm và Hàn Hiên cùng khách hàng đi ra, xuống hẳn đại sảnh ra cửa trước để tiễn khách.

Giờ này phòng giao dịch của Sở Tiêu đều không ai ra ngoài cả.

Chị Du không còn việc gì nữa thì lui đi trước.

Lúc này chỉ có ba người đàn ông đi dưới hành lang đang vui mừng vì kí được hợp đồng, bàn tán xem hôm nay có nên ăn mừng không, mà vừa đi ra gần tới cửa thang máy thì đột nhiên có một bóng hồng từ góc khuất lối đi vào nhà vệ sinh phía bên trái, đằng sau bức tường, hùng hổ bước ra, nét mặt cực kì doạ người.

Chưa ai nhận ra gì hết, lão Lâm ngẩng lên đầu tiên, rất hồn nhiên còn dơ tay chào.

"Em Tiêu Tiêu, làm gì..."

Mà chưa nói dứt câu thì mới phát hiện ra có điểm gì đó bất thường, hai người đàn ông đứng cạnh anh mặt đã đổi sắc, Chu Tẫn gần như đóng băng tại chỗ, Hàn Hiên giật giật khoé môi như thể sắp cười.

Cả ba đồng loạt quay lưng 180 độ lại, đi được một hai bước chuẩn bị chạy thì đằng sau Sở Tiêu đã hét lớn lên.

"Các anh có đứng ngay lại đó không?"

Thế là Chu Tẫn, Lão Lâm và Hàn Hiên co giò lên chạy thật nhanh, còn vừa chạy vừa cười.

Sở Tiêu mới bước đuổi theo sau, cô đã canh suốt từ sáng nay rồi, để chứng thực xem có đúng sếp tổng của cô là Chu Tẫn không. Kết quả đúng thật là làm cô cáu điên mà, quả này không cho anh một trận cô không hết ấm ức được.

Sở Tiêu còn gào lên: "Không đứng lại là biết tay em đấy."

Ba đàn ông kia vẫn chạy đi, đến khi chạy tới cửa đi trốn ra ngoài, thì bên trong Sở Tiêu không đuổi theo được nữa, bước chân đi chậm lại.

Bụng dưới của cô tự nhiên đau âm ỉ.

Sở Tiêu nhăn nhó mặt mày, đứng cúi người, chống tay vào đầu gối, dựa lưng vào tường, rồi ôm bụng.

Hình như Chu Tẫn cũng nhận thấy bất ổn nên lúc đó đã quay lại ngay, thấy Sở Tiêu như vậy thì thất kinh bạt vía chạy tới lo lắng hỏi.

"Em sao vậy?"

Sở Tiêu khó nhằn nói: "Không biết...em đau bụng."

Không hiểu sao nó cứ quặn thắt lại.

Hàn Hiên và Lão Lâm đi ra đã thấy mặt mũi Chu Tẫn trắng bệch. Anh bế ngang Sở Tiêu lên, chưa ai kịp hỏi gì đã nói: "Lấy xe nhanh, đi bệnh viện."

Sở Tiêu ôm lấy cổ, ngả đầu vào vai anh, mà mồ hôi lấm tấm trên trán chảy.

Lúc Chu Tẫn bế ngang cô lên, đúng tầm mắt Hàn Hiên thấy sau váy Sở Tiêu dính một giọt máu.

"Chu Tẫn, đợi đã... có máu."

Lão Lâm tái mét mặt lại: "Không phải chứ..."

Mà bị Chu Tẫn lớn tiếng không cho nói ra: "Còn không nhanh lên."

Sở Tiêu thì chỉ biết nhăn mặt.

Ba người đàn ông ráo riết đưa cô đi bệnh viên, trong tâm trạng lo sợ.

Lúc tới bệnh viện, chỉ có Chu Tẫn đưa cô đi vào trong, anh mất bình tĩnh không ngừng nói với bác sĩ: "Cô ấy đang có bầu, có máu chảy, giúp cô ấy, làm ơn."

Nét mặt anh thật sự hoảng sợ.

Lão Lâm và Hàn Hiên ở bên ngoài thì không ngừng trách nhau: "Tự nhiên đi chạy để làm gì chứ, cô ấy đang mang thai như vậy."

"Đâu có nghĩ Tiêu Tiêu chạy theo như vậy."

Sở Tiêu được đưa lên bàn nằm để siêu âm, âm thầm chờ kết quả. Chu Tẫn ngồi bên cạnh thì nắm chặt tay cô.

Trông ai cũng trong tâm trạng hỗn loạn, Sở Tiêu cũng không suy nghĩ được gì.

Một lúc sau, bác sĩ kiểm tra hết ổ bụng, cuối cùng thấy không có gì, đặt đầu dò xuống, lấy khăn lau bụng cho Sở Tiêu mới quay ra đọc kết quả.

"Vợ cậu, không có thai."

Cả Chu Tẫn và Sở Tiêu đều đứng hình.

Lúc sau Chu Tẫn sợ nhầm lẫn nên vẫn nói: "Cô ấy bị trễ ngày mà, lúc nãy... cô ấy đau bụng, còn có máu." Tâm trạng của anh chưa hẳn chấn tĩnh lại.

Bác sĩ nghe vậy lại quay ra hỏi Sở Tiêu: "Trễ được bao lâu rồi?"

Sở Tiêu đáp: "Hơn một tuần."

"Đã thử que chưa?"

"Dạ chưa."

Cuối cùng bác sĩ thở dài lắc đầu nói: "Theo kết quả thì không có bào thai nào? Còn máu kia có thể là máu kinh nguyệt, một lúc nữa cô vào nhà vệ sinh kiểm tra lại. Đau bụng cũng có thể là đau bụng kinh. Tôi sẽ kê cho đơn thuốc cho cô. Chuyện trễ kinh đôi khi của phụ nữ hay gặp là chuyện bình thường. Nếu không có gì bất thường nữa thì anh chị ra ngoài được rồi."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...