Không hiểu sao hôm nay Thiệu Huy lại trịnh trọng như vậy, làm cả nhà ai cũng đứng hình.
Sở Tiêu thì ngỡ ngàng vì Thiệu Huy lại đến. Cô không nghĩ Thiệu Huy lại kiên trì vì cô đến như vậy, rõ ràng là cô và Chu Tẫn đã công khai ra mặt hết cả rồi, vậy mà anh vẫn còn chưa chịu bỏ cuộc.
Chu Tẫn thì nhìn đống quà Thiệu Huy đem đến, có chút hơi hổ thẹn. Mặc dù ngày ra mắt, gia đình anh cũng đã tặng nhà Sở Tiêu không ít quà, nhưng hôm nay anh lại không chuẩn bị gì cả, rõ ràng là Thiệu Huy đã vượt mặt.
Ông Triệu thì không biểu tình gì.
Bà Triệu thấy không ai nói thì đôn đả mời khách trước: "Đi vào đi, trời đất, tưởng chuyện gì. Muốn tới ăn thì cứ việc tới, có gì đâu mà phải mua nhiều quà cáp thế này."
Nói thế nhưng miệng bà vẫn cười rất mãn nguyện.
Thiệu Huy cúi đầu xin phép đi vào, ngồi bên cạnh Sở Nguyệt, kế bên cả Sở Tiêu, làm Sở Tiêu đứng tim.
Lúc này Chu Tẫn ngồi đối diện mới khẽ nhíu mày, lịch sự đứng lên, gọi Thiệu Huy đổi bên.
"Thiệu Huy, anh ngồi bên đây đi, làm một ly."
Không ngờ Thiệu Huy lại khước từ: "Được rồi, anh ngồi chỗ này cũng được."
Chu Tẫn chưa kịp khó chịu, thì thấy Sở Tiêu bên cạnh bụm miệng cười, còn thè lưỡi trêu lại.
Bà Triệu mới vào lấy thêm chén đũa mang ra, đặt xuống bàn cho Thiệu Huy, anh liền cảm ơn.
Sở Nguyệt không hiểu sao cứ cúi gằm mặt.
Ông Triệu nãy giờ có suy nghĩ riêng trong lòng, mới lên tiếng hỏi: "Có có việc gì hay sao mà mua nhiều quà cáp như vậy?"
Nghe bố nói mà tim Sở Nguyệt đập thình thịch, không dám đối diện, còn cả không dám nhìn Thiệu Huy. Cô mong anh đừng nói gì ra cả.
Thế nhưng Thiệu Huy vẫn rất đỗi bình thường đáp lời ông Triệu: "Cháu hôm nay đến, là có chuyện muốn thưa gửi."
Sở Tiêu nghe vậy vô thức nhìn sang, miệng còn đang ngậm đũa, mà trạng thái rơi vào chấn động, cô thầm nghĩ: "Không phải chứ."
"Cậu nói đi." Ông Triệu đặt ly rượu đang cầm trên tay xuống, điềm tĩnh nghe chuyện.
Thiệu Huy vô cùng tự nhiên, còn mỉm cười.
Sở Tiêu lại tủm tỉm cười với Chu Tẫn, ra hiệu cho anh đừng kích động, cô lần này cũng muốn nói chuyện lại với Thiệu Huy cho rõ ràng. Chu Tẫn chỉ khoanh tay ngồi chờ, mặc dù cũng không dám tin Thiệu Huy đến đây vì Sở Tiêu, nhưng cũng phòng bị.
Bà Triệu nãy giờ cứ để ý Sở Nguyệt, thấy nét mặt cô đã tái nhợt, cứ cúi đầu xuống, dường như cũng đoán được gì đó.
Ông Triệu thì đã im lặng, lúc này bà mới hỏi Thiệu Huy tiếp: "Có chuyện gì nghe nghiêm trọng vậy, nói đi?"
Thiệu Huy chần chừ chưa nói.
Bà Triệu thử hỏi trực tiếp: "Không lẽ muốn hỏi Sở Nguyệt sao?"
Thì Thiệu Huy liền thẳng thắn gật đầu: "Đúng vậy, con thích Sở Nguyệt, thím Triệu."
Sở Tiêu đang cười với Chu Tẫn mà nét mặt liền đông cứng lại, đuôi mắt giật giật, trong tim lại nghe như có tiếng vụn vỡ.
Chu Tẫn nhìn biểu cảm ấy của cô, anh đưa chén rượu lên miệng, miệng khẽ vểnh.
Hai ông bà Triệu đã không nói lên lời.
Còn Sở Nguyệt lúc này đã trở nên bối rối, vẫn chưa dám ngẩng đầu lên để nhìn, cô đứng dạy đi thẳng vào trong nhà.
Bữa ăn sau đó trên bàn ăn chỉ còn lại ba người đàn ông.
Sở Nguyệt dẫn con vào trong phòng.
Bà Triệu thì dọn dẹp đằng sau, chỉ có Sở Tiêu là ngồi lại phục vụ.
Ba người đàn ông, mà chủ yếu là Thiệu Huy nói chuyện, kể lại câu chuyện tình cảm của mình. Bây giờ Sở Tiêu mới biết hoá ra chị cô và anh Thiệu Huy từng có quá khứ như thế. Thiệu Huy cũng bày tỏ rất thật lòng, muốn ông bà Triệu tiếp nhận mình.
Ông Triệu chỉ nói duyên số không ép buộc được, ông không có ngăn cấm gì, nhưng còn tuỳ thuộc vào Sở Nguyệt.
Bà Triệu tuy đứng cách xa, nhưng cũng nghe được hết.
Chu Tẫn tiếp rượu cho ông Triệu và Thiệu Huy mà bản thân mình lại uống hơi nhiều, thế là trên mặt đã có vầng hồng. Sở Tiêu thấy vậy gọi anh đứng lên.
Sở Nguyệt cùng hai đứa nhỏ ở trong phòng.
Bà Triệu đi vào tìm, ở bên trong Dĩnh Nghệ thì đang học, Dĩnh An đã lăn ra ngủ, còn Sở Nguyệt thì ngồi thất thần một bên.
Bà Triệu khẽ thở dài, đi đến ngồi xuống kế bên: "Làm gì mà trốn trong này?"
"Con đâu có trốn... con cho Dĩnh Nghệ học." Sở Nguyệt bừng tỉnh.
Thật ra nghe Thiệu Huy nói, bà Triệu tự nhiên có nhiều suy nghĩ trong lòng. Lúc đầu Sở Nguyệt đòi ly hôn thì bà thấy lo sợ, sau đó biết chuyện con rể đối xử như thế thì lại thấy tốt, con gái về với mình rồi thì không chịu khổ nữa. Nhưng giờ nhìn cuộc sống của Sở Nguyệt cứ lủi thủi một mình, chăm lo cho hai đứa con, trong khi bản thân thì vẫn còn trẻ như vậy, bà cũng đau lòng. Nếu hôm nay Thiệu Huy không đến bày tỏ ra, có khi bà vẫn chưa dám nghĩ tới chuyện cho Sở Nguyệt tái hôn tiếp.
Có điều, nếu tìm được người đàn ông đàng hoàng, chịu yêu thương chăm lo cho Sở Nguyệt và cháu bà, thì bà cũng gả.
Bà Triệu đắn đo một hồi mới nói: "Dù sao cũng là ý tốt, còn đừng kì thị Thiệu Huy, tội thằng bé. Dù sao con cũng độc thân mà, đâu có vấn đề gì, cứ thử tìm hiểu đi, không được thì thôi, ý mẹ là vậy."
"Con chưa ly hôn xong." Sở Nguyệt ngắt lời: "Bây giờ Dĩnh Nghệ với Dĩnh An còn chưa hoà hợp cuộc sống ở đây, sao con có thể để hai đứa thay đổi đột ngột như vậy... Bố chúng nó đã như vậy rồi."
Giọng Sở Nguyệt cứ nặng nề dần, làm bà Triệu nghẹn họng, không thể nói thêm được nữa. Bà gật gù, ra điều Sở Nguyệt nói đúng, sau rồi đứng lên, không làm phiền thêm.
Chu Tẫn hơi tái mặt, vì rượu của ông Triệu thuộc loại nặng, là rượu mật gấu ông ngâm đã gần 40 năm rồi, chỉ có mình ông mới dám uống. Bình thường ông Triệu cũng chỉ nhâm nhi một chút đỉnh, vậy mà hôm nay Chu Tẫn như sợ thất lễ nên uống tận mấy ly, giờ thì quay ra choáng váng.
Anh ngồi ở sopha đợi Sở Tiêu làm canh giải rượu, lúc cô làm xong chạy đến, nâng đến miệng cho anh uống, Chu Tẫn làm một hớp là xong.
Nhưng mà người vẫn chưa tỉnh táo được, nhìn Sở Tiêu mà cứ nghĩ tới chuyện sáng nay, lúc bế cô vào bệnh viện, trong lòng như xé gan xé ruột, lo đến phát sợ.
Cũng may là không sao cả.
Chu Tẫn vô thức đưa tay lên mặt cô xoa nhẹ, miệng còn khẽ cười.
Sở Tiêu nhíu mày, nhìn ra bố và Thiệu Huy vẫn đang ngồi ăn ở phòng ăn phía trước, khẽ gỡ tay Chu Tẫn xuống, đỏ mặt nói: "Thấy được bây giờ."
Từ nhiên Chu Tẫn thều thào hỏi: "Giận anh à?"
Lúc đi ăn, cô kể ra chuyện của Lão Lâm và Hàn Hiên, nhưng lại không kể ra anh. Chu Tẫn cũng tò mò không biết cô nghe được chuyện gì.
Thật ra cũng có vài chuyện anh sợ cô biết, nhưng lại không dám nói ra.
Sở Tiêu lúc này chỉ thấy Chu Tẫn say nên nói vớ vẩn, cô đang vắt khô khăn mặt, lau qua cho anh, rồi nói: "Để em đưa anh về nghỉ sớm, lúc nãy có thấy dì Chu gọi."
Dì Chu không biết Chu Tẫn sang nhà Sở Tiêu ăn cơm, có gọi điện thoại. Nhưng vì anh đang say nên không nghe máy, Sơ Tiêu thì vô tình nhìn thấy.
Chu Tẫn bỏ qua điều cô nói, bỗng nhiên nghiêm nghị dạy bảo.
"Không được gọi là dì Chu nữa."
"Hả?"
"Gọi là mẹ."
Sở Tiêu nghe ông chồng say xỉn của mình lè nhè, không khỏi mắc cười. Cô không muốn đôi co lại, vội gật đầu: "Ừ được rồi, em biết rồi."
Sau đó, nhanh chóng, đỡ anh lên, để đưa anh về nhà.
Chu Tẫn vẫn đang nói: "Anh đã gọi một tiếng bố vợ rồi đấy, em cũng nên đổi xưng hô đi."
Thấy Sở Tiêu đỡ nặng quá, anh để cô ra, nói anh tự đi được.
Chu Tẫn chỉ hơi ngà ngà, nên cũng không hẳn mất thăng bằng. Sở Tiêu muốn đỡ không được nên cuối cùng chỉ có thể để anh tự đi.
Cô đi theo anh về đến cổng nhà, mà vừa vào trong liền bị anh bế bổng mang về căn phòng cũ sau nhà.
Sở Tiêu giật mình nhưng không dám hét lên lời, vì sợ dì Chu phát hiện.
Chu Tẫn mở cửa đi vào, chưa gì đã vội đè cô lên tường sát cửa, hơi thở toàn mùi rượu sộc thẳng vào khoang miệng cô, cơ thể anh như toả nhiệt, nóng hừng hực, còn dí sát vào người.
Sở Tiêu bỗng chốc cảm thấy ngộp thở, nhưng không thoát ra được, môi lưỡi bị anh quấn chặt, Chu Tẫn mất kiểm soát tấn công bừa bãi lung tung cô.
Sở Tiêu giữ lí trí để giữ anh lại, nhưng tay anh rất mạnh đã muốn lần mở cúc quần.
"Không được." Sở Tiêu khổ sở ngăn cản.
"Chuyện gì?"
Hình như Chu Tẫn đã quên hết sạch, Sở Tiêu đành bất lực nhắc lại cho anh nghe: "Em đến ngày mà, anh sao vậy?"
"À." Lúc này Chu Tẫn mới buông ra.
Nhưng cơn thèm khát chưa được giải toả, đã quá lâu rồi anh và Sở Tiêu chưa làm lại. Lúc này Chu Tẫn có chút không thể kiềm chế.
Ánh mắt anh khờ dại hỏi lại: "Bao giờ cái đó mới hết được vậy?"
Bên trong phòng chưa bật đèn.
Hai người một cao một thấp trong bóng tối đối diện nói chuyện với nhau.
Sở Tiêu chần chừ nói: "Khoảng một tuần lễ."
Chu Tẫn lập tức ghi nhớ ngày: "Anh biết rồi."
Sở Tiêu nghĩ là chuyện đến đây là kết thúc, cô chỉnh lại vạt áo, vuốt tóc, định đi về thì Chu Tẫn lại nói: "Vậy em làm cho anh trước."
Sau đó lập tức bế ngang cô lên.
Sở Tiêu hét lên một tiếng, giây sau đã thấy anh vất cô về giường.
Bạn thấy sao?