Chương 63: Chương 62: Đám giỗ 1🍬

Sở Tiêu lại phải quỳ dưới giường để làm cho anh.

Chu Tẫn để thả con vật khổng lồ mới biến hình nấp ở bên trong của anh ra, giờ sừng sững trước mặt Sở Tiêu vô cùng doạ người.

Sở Tiêu nuốt nước bọt rồi cúi xuống, ngậm vào.

Mới đầu cô đưa đẩy trong miệng trong vài giây xong rồi lại nhả ra.

Chu Tẫn chưa gì đã thờ thẫn hết cả người rồi, của anh hôm nay nóng thật sự.

Lúc Sở Tiêu đưa lưỡi liếm nhẹ, Chu Tẫn không ngừng thở dốc.

Một tay giữ đầu cô, một tay còn muốn len vào từ cổ áo xuống ngực, để bóp vú.

Sở Tiêu mặc kệ cho anh sờ mó, cô rất tập trung khẩu giao cho anh.

Biết Chu Tẫn mẫn cảm ở phần đỉnh đầu, thì nhiều lần đưa lưỡi ấn vào đấy.

Quả nhiên Chu Tẫn khen cô không ngừng.

"Em làm giỏi lắm."

Sở Tiêu đá lưỡi xong, mới ngậm côn thịt vào trong, đưa đẩy dương vật của anh trong miệng cô.

Mới đầu cô làm rất từ từ, xong rồi sau đó bắt đầu tăng tốc độ lên, liên tục, không ngừng. Chu Tẫn bị kích thích đến tột độ.

Sở Tiêu cứ vậy ăn dương vật của anh, mút lên mút xuống, làm cho nó càng lúc càng cứng, đến khi Sở Tiêu cũng gần như tê liệt cả hàm, phải rất lâu sau cuối cùng Chu Tẫn mới bắn ra được, co giật rất mạnh trong miệng cô.

Nhưng mà một lần với Chu Tẫn dường như vẫn chưa đủ giảm đi sức nóng trong người.

Anh nằm ôm cô, còn quyến luyên hôn thêm một chút nữa, miệng thì lẩm nhẩm: "Một tuần nữa, từ giờ đến lúc đó còn bao nhiêu ngày?"

Sở Tiêu phì cười.

Chu Tẫn còn cố tình dặn dò: "Tới ngày đó, nhớ gọi anh, biết chưa."

Sở Tiêu không nhịn được nữa, gật đầu, cười lớn.

Sau đó lại tiếp tục hôn, Chu Tẫn còn mở cúc áo hôn cả hai bầu ngực của cô, tham lam luyến tiếc vần vò thêm một lúc.

Làm người Sở Tiêu cũng trở nên nóng rực.

Ở nhà cô thì lúc này Thiệu Huy cũng say mèm, ông Triệu choáng đầu nên đã vào phòng trước, chỉ còn mình anh ngồi ở ghế ăn, tay gác sang hai ghế bên cạnh, đầu thì ngửa ra sau, nhắm mặt lại, cố thở đều.

Lúc này Sở Nguyệt mới từ trong phòng đi ra, nhìn về phòng bếp thấy Thiệu Huy ngồi đấy, nhân tâm cô khẽ nhăn lại, trong lòng cô thầm nghĩ sao còn ở đây nữa. Sở Nguyệt không thoải mái nhưng vẫn tử tế ra hỏi: "Anh còn chưa về nhà sao?"

Thiệu Huy mở mắt ra, ngẩng đầu lên, con ngươi  hơi đục vì say rượu, nhưng ánh mắt vẫn nhìn cô say đắm.

Sở Nguyệt đứng bên dọn nốt chỗ chén đũa cho gọn, cô vừa làm vừa nói: "Còn không mau về đi, giờ này tối lắm rồi, anh còn ngồi đây làm gì nữa?"

Cô cứ một mực muốn đuổi người, Thiệu Huy thở dài buồn bã: "Muốn đuổi anh đến thế cơ à?"

Thấy Sở Nguyệt bê chỗ chén bát ra bồn rửa, không thèm trả lời, Thiệu Huy ngồi nhìn từ đằng sau cô, cố bắt chuyện: "Lúc nãy anh đã nói chuyện với bố em rồi đấy, anh đã xin phép để được theo đuổi em. Sở Nguyệt, vậy nên, em cũng xác định đi. Lần này anh nghiêm túc lắm, anh không làm hời hợt đâu. Anh đã nói là anh sẽ làm tới cùng..."

Sở Nguyệt quay lại, ném ánh nhìn khó chịu, Thiệu Huy mới câm miệng lại.

"Đủ chưa?" Cô đứng trước bồn rửa chén, chống tay nạnh, không nể mặt mắng nhiếc: "Anh bị cái gì vậy? Không làm chuyện khùng thì không chịu được à? Về mà theo đuổi mấy đứa bạn gái cũ của anh ấy. Bộ anh không có ai khác hả? Cứ kiếm tôi để làm gì? Một đứa qua một đời chồng, đẻ hai lứa rồi. Có gì hay ho mà theo đuổi?"

"Hay ho chứ." Thiệu Huy không ngại đối chất: "Tại em không biết thôi... em là người hay ho nhất anh từng gặp được đấy."

Lúc này Sở Nguyệt thật tình chỉ muốn ném cho Thiệu Huy cái rẻ lau vào mặt, cái điệu bộ say của anh thật không nhìn được nổi. Cô không muốn đôi co với người say nữa, quay lưng lại để rửa chén.

Nhưng tự nhiên Thiệu Huy lại đứng lên, đi tới, đứng bên cạnh, giành lấy miếng rửa chén của cô. Thiệu Huy dáng người thẳng tắp, cao hơn cô cả cái đầu, trên người toàn mùi rượu, không dám nhìn cô, mà cắm cúi vào cái bồn rửa bát, say nhưng vẫn tỏ ra ổn, lên tiếng nhẹ giọng nói: "Em đi ngủ đi, để anh rửa."

Sở Nguyệt ngẩng lên, nhìn anh, lồng ngực ngộp ngạt, bổng chốc trong mắt như nhiễm một tầng sương mỏng. Cô không biết nói sao nữa, tự nhiên nghẹn hỏng, quay đi, cố kiềm nén sự bức bối.

Sở Nguyệt thở nhẹ.

Lúc sau mới quay trở lại, giành lấy đồ rửa chén trên tay Thiệu Huy: "Anh để đấy đi, đi về đi, đây không phải việc của anh."

Nhưng Thiệu Huy không cho cô làm, nhất quyết nói: "Không sao, chén anh ăn, anh tự rửa."

Còn không liên quan nói: "Lỗi của anh, anh tự sửa."

Làm Sở Nguyệt tức xì khói: "Anh hảo tâm vậy, có cần tôi lôi hết chén đũa trong nhà ra cho anh rửa không?"

"Cũng được." Thiệu Huy lại cười cười: "Lại có thêm có thời gian ở bên cạnh em, càng tốt."

Cuối cùng Sở Nguyệt không làm gì nổi nữa, nổi giận đùng đùng mặc anh ở đấy, bỏ lên phòng. Thiệu Huy nhìn theo cái bóng lưng nhỏ bé của cô, cho tới khi cô đi khuất, mới nhoẻn miệng cười quay lại rửa chén tiếp.

Lúc Sở Tiêu trở về nhà, thì Thiệu Huy đã dọn dẹp sạch sẽ xong xuôi và đi về trước rồi.

Còn cô thì bị bà Triệu mắng cho một trận: "Con gái đi gì mới về?"

Bà Triệu lại sợ dì Chu đánh giá nhà mình.

Sở Tiêu đỏ mặt mà vẫn nói dối: "Tại Chu Tẫn say quá, con chỉ ở lại một chút."

Cô vừa nói mà vừa tránh ánh nhìn xem dò của bà Triệu, hai chân bốn cẳng chạy thật nhanh về phòng.

Sở Tiêu được nghỉ làm hai ngày, để ở nhà phụ dì Chu lo đám giỗ bố của Chu Tẫn. Ba mẹ con Chu Tuyết cũng trở về, Hàn Hiên và Chu Tẫn đi làm nửa ngày thì cũng quay về phụ giúp một tay.

Cả một ngày Sở Tiêu đi theo dì Chu sắm đồ, chủ yếu là dì Chu chuẩn bị, Sở Tiêu chỉ đứng bên cạnh xách đồ. Không hiểu sao dì Chu cũng rất thoải mái với cô, chắc do biết cô từ nhỏ, Sở Tiêu lại hay cười hay nói, ngoan ngoãn dễ thương, dì Chu đối với cô như con cái trong nhà, nên chẳng có một chút khó tính nào, thậm rất còn rất chiều. Sở Tiêu chẳng biết làm gì cả, nhưng dì Chu cũng không mắng cô, nói từ từ học cũng được. Dù sao năm nay là năm giỗ thứ 7 của bố Chu Tẫn rồi, bà chỉ làm cũng giản dị, không cần Sở Tiêu vất vả gì.

Sở Tiêu đi theo dì Chu cố gắng học hỏi, hôm nay cô còn thay đổi cách xưng hô gọi bà là mẹ, hai người tuy ngượng ngùng nhưng lại rất vui. Sợ Sở Tiêu xách đồ nặng, bà còn mướn người chở đồ về nhà, hai mẹ con tay không đi tiếp.

Vì chuyện mang thai chưa nói lại với hai gia đình, nên Sở Tiêu cũng có chút hổ thẹn.

Lúc về thì gặp Chu Tẫn đang treo dựng lại bức tranh thư pháp. Bức tranh này năm xưa chú Chu tự tay viết, bằng bút lông, chỉ có hai chữ tài lộc. Vì là di vật, nên Chu Tẫn rất trân trọng, năm nào đến ngày giỗ lại lôi ra lau chùi lại.

Nhưng dì Chu nhìn vật nhớ người, nghĩ lại năm đó chú Chu mất lại buồn tủi nói: "Đáng lẽ ông ấy nên viết chữ bình an, thay vì viết tài lộc."

Chu Tuyết nhẹ nhàng an ủi mẹ: "Nhưng bố cũng phù hộ cho anh làm ăn được mà."

Dì Chu mới tự cười cho qua, bà đi vào thăm cháu ngoại, Chu Tuyết cũng đi theo. Hàn Hiên đã ở bên trong trông hai đứa.

Sở Tiêu lựa lúc không có ai, đợi Chu Tẫn treo tranh xong, mới kéo anh xuống nói: "Chuyện em không có mang thai, đến bao giờ mới nói cho mẹ."

Chu Tẫn phủi tay, nhìn cô, điềm đạm nói: "Đợi đi, rồi anh sẽ nói."

Thấy Sở Tiêu chau mày, Chu Tẫn lại nổi hứng ghé tai cô trêu ghẹo: "Sao vậy? Không nỡ à. Hay là thôi đừng kể, nhân dịp này chúng ta kiếm con luôn."

Mà nói xong bị Sở Tiêu nhéo eo cho một cái, làm đau điếng, nhưng vẫn cười hớn hở.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...