Nói thì nói thế, đến tối cả gia đình ngồi nói chuyện, có dì Chu ở bên cạnh, Chu Tẫn cũng kể cho dì Chu biết chuyện.
Sở Tiêu ôm Hàn Mi không dám ngẩng mặt.
Dì Chu mới đầu hơi thất vọng, nhưng cũng không giận gì, vẫn giục: "Lỡ rồi thì thôi, dù sao cũng ra mắt rồi. Cũng không thể cứ để như vậy được. Hai con cũng tính tới chuyện kết hôn luôn đi. Bây giờ cũng là cuối năm, mẹ với ông bà Triệu đã tính ngày tốt, năm sau, sau Tết Nguyên Đán, vào tầm tháng hai âm lịch, là ngày đẹp, có điềm lành, các con thấy sao?"
Sỏ Tiêu và Chu Tẫn đều im lặng.
Sở Tiêu khẽ liếc Chu Tẫn một cái, thấy anh gãi gãi mũi như đang phân vân gì đó, cô cũng trầm mặc đi.
Chu Tuyết ngồi bên để ý hai người thấy thế mới khẽ khều dì Chu: "Mẹ đừng như thế? Cứ từ từ, để anh và chị tự xem ngày. Chưa gì đã vội."
Dì Chu cũng không nặng nề: "Mẹ chỉ nói như vậy, các con cứ tự quyết định."
Nói xong bà đứng lên, đi vào nhà trên.
Sở Tiêu ở lại chơi cũng đến lúc phải đi về, lúc ấy trời đã tối, Hàn Hiên và Chu Tuyết ngủ lại nên đã về phòng.
Cô cũng nên về sớm, sáng mai còn dạy sang lo đám giỗ phụ.
Chu Tẫn đưa cô tới cổng, Sở Tiêu nghĩ gì đó, nên nấn ná đứng lại, ôm cứng cái cổng nhà anh, lượng lự có nên mở lời.
Chu Tẫn thì cứ nhìn cái má hơi phúng phình của cô mà cười thầm, thấy ghét quá bẹo cho một cái, Sở Tiêu la lên.
"Đau." Nói xong cô lườm anh.
Chu Tẫn vẫn cười, còn ghẹo: "Gì đây, không muốn về? Như này là như nào? Chúng ta còn chưa cưới đấy. Hay là đã muốn ở lại nhà chồng luôn?"
Sở Tiêu càng được đà lườm nguýt ghê tợn hơn, nhưng Chu Tẫn vẫn không ngừng cười cô.
Sở Tiêu ngẩn mặt đi, tay cứ bấu vịn vào nhau, ngập ngừng mãi mới lí nhỉ nói: "Chuyện kết hôn..."
Thật ra Sở Tiêu thấy chuyện kết hôn hơi gượng gạo, không hiểu sao cứ thấy giống như bị thúc ép. Không phải cô không muốn cưới Chu Tẫn, nhưng chuyện này ngày trước vì nghĩ mang thai nên mới để người lớn lo sớm như vậy, giờ thì Sở Tiêu thấy chưa kịp chuẩn bị tâm lí.
Ít nhất cũng phải kéo dài thêm vài tháng, ra tết thì hơi vội.
"...Anh nghĩ thế nào?"
Chu Tẫn cốc nhẹ lên đầu cô cái, phớt lờ nói: "Đi về đi, chuyện này về tính sau."
Dường như Chu Tẫn cũng hiểu được tâm tư cô đang nghĩ gì, nhưng anh cũng có dự tính riêng, chưa muốn nói ra.
Sở Tiêu nghe vậy không phiền hà nữa, ngoan ngoãn đi về.
Ngày hôm sau ở nhà Chu Tẫn, họ hàng nhà dì Chu đến khá đông đủ. Sở Tiêu được đi theo Chu Tẫn, có cả vợ chồng Chu Tuyết Hàn Hiên cùng con cháu, dì Chu dẫn lên bàn thờ tổ tiên để thắp hương cúng tổ. Lần đầu tiên Sở Tiêu trải nghiệm cảm giác này, thật thú vị. Xong xuôi lại đi xuống thăm hỏi bà con một lượt, đến chiều thưa người, Chu Tẫn nói cô về nhà trước, còn dặn Hàn Hiên đưa Chu Tuyết về luôn.
Sở Tiêu sợ bị quở mắng nên nán lại: "Em ở lại được mà, không sao đâu?"
Hơn nữa cũng cần dọn dẹp, mặc dù nhà Chu Tẫn mướn người làm từ A đến Z, không cần làm gì cả, nhưng cũng không thể mặc kệ.
Còn bà con nhà Chu Tẫn, mặc dù họ cũng rất thân thiện, đối với cô vô cùng dễ tính, chỉ hỏi chuyện kết hôn hơi nhiều, chứ Sở Tiêu cũng không thấy có gây khó dễ gì.
Cô không muốn họ nhòm ngó cô.
Chu Tẫn lại ghé tai cô thì thầm nói: "Em về nghỉ đi, không phải còn đang bị."
Lúc nãy anh có để ý, thấy thỉnh thoảng Sở Tiêu lại sờ bụng dưới một lần, giống như đang khó chịu.
Đúng là Sở Tiêu thấy không thoái mái trong người thật, nhưng cũng không đến mức không chịu được, cô lo ngại hỏi: "Có được không?"
Chu Tẫn gật đầu chắc nịch, rồi đẩy cô về.
Sở Tiêu vừa rời đi, thì điện thoại Chu Tẫn lại báo có tin nhắn.
[Tư Duệ: Em ở gần nhà anh. Gặp một chút đi.]
Sở Tiêu về nhà thì vừa vặn thấy Thiệu Huy cùng Dĩnh Nghệ chuẩn bị đi ra ngoài. Dĩnh Nghệ rất quấn Thiệu Huy, vì thường được anh đưa đi chơi, nên Sở Tiêu không quá bất ngờ.
Có điều Sở Nguyệt có vẻ không dễ chịu, nên vừa thấy Dĩnh Nghệ muốn đi chơi, liền quát cho: "Mẹ nói con sao rồi, không được đòi chú rồi mà."
Dĩnh Nghệ xị mặt.
Thiệu Huy liền đứng lên bao che: "Là anh gọi, không phải Dĩnh Dĩnh đòi đi. Em đừng quát con."
Sở Tiêu thấy thế cũng đi tới bênh: "Phải rồi đấy chị, để Dinh Dĩnh đi chơi đi. Có gì đâu mà."
"Anh chiều nó để làm gì?" Sở Nguyệt lại nóng mặt.
Ông bà Triệu nghe có tiếng ồn thì từ trong nhà đi ra ngoài, còn chưa kịp hỏi chuyện, thấy Sở Tiêu liền khó hiểu: "Sao con về giờ này, bên đấy đã xong đám giỗ rồi à."
Buổi sáng ông bà Triệu đã đi qua ăn, thấy đông người nên nghĩ Sở Tiêu chắc đến tối mới về.
Sở Tiêu sờ gáy: "Cũng không còn việc gì nữa."
Ngay lập tức bị bà Triệu nhìn thấu được: "Con đừng có mà làm biếng đấy nhé."
Thiệu Huy nhân lúc Sở Nguyệt không chú ý, liền dẫn Dĩnh Nghệ đi. Sở Nguyệt nhìn ra, thì hai chú cháu đã chạy mất tiêu rồi.
Sở Tiêu đối phó với bố mẹ xong, thì Sở Nguyệt cũng chuẩn bị đi đón Dĩnh An về. Cô liền đi tới hỏi có cần giúp không?
Sở Nguyệt cũng muốn đi đón Dĩnh An, nhân tiện mua ít đồ ăn vặt, thế là nhờ Sở Tiêu đi cùng để trông coi Dĩnh An.
Trường mẫu giáo của Dĩnh An cũng rất gần, đón con bé xong, Sở Nguyệt để Sở Tiêu và Dĩnh An ngồi ở quán cafe đợi, một mình cô đi vào siêu thị.
Sở Tiêu gọi cho Dĩnh An một ly kem đầy, con bé thích thú ăn nhỏm nhẻm, còn cô thì uống hồng trà.
Dĩnh An ăn một lúc thì đòi đi tiểu tiện, Sở Tiêu lại phải đứng lên để dẫn con bé đi.
Chỗ Sở Tiêu ngồi cũng gần lối đi vào nhà vệ sinh của quán cafe này, ở ngay bên phải của bàn quầy. Lúc cô dẫn Dĩnh An đi, không để ý bên ngoài mới có thêm một cặp đôi mới đi vào nữa.
Dĩnh An mỗi lần đi tiểu tiện đều ngồi rất lề mề, Sở Tiêu đứng canh mà không biết con bé đi tiểu tiện hay đại tiện nữa.
Cũng may Dĩnh An rất ngoan, chắc ở lớp được dạy, còn biết cách tự mặc lại đồ, nên hai dì cháu giải quyết chuyện này rất nhẹ nhàng.
Lúc chuẩn bị xong thì Sở Nguyệt gọi điện, nói là đang về.
Sở Tiêu mới dẫn tay Dĩnh An đi ra, về lại chỗ ngồi của mình để lấy đồ, nhưng đúng lúc cô vừa tới cầm túi xách lên, thì lại thấy phía trước có một bóng lưng quen quen, ngồi ở bàn bên trong, nhưng khuất sau một góc tường, Sở Tiêu phải đi lên mấy bước, mới nhìn ra được. Là bóng lưng của Chu Tẫn, và thêm một người nữa, ngồi đối diện với anh.
Lúc Sở Tiêu nhận ra được là Tư Duệ , thì Chu Tẫn đã đứng lên rời đi mà chưa kịp phát hiện ra cô.
Sở Tiêu cứ đứng chôn chân tại chỗ, nhìn anh rời đi, cho đến khi Dĩnh An la một tiếng, Tư Duệ đang đứng lên, liền vô tình nhìn thấy cô.
Tư Duệ không biết là do chột dạ, mà tự nhiên thấy Sở Tiêu thì sắc mặt liền biến đổi.
Vừa lúc nãy ngồi với Chu Tẫn, nét mặt vẫn còn rất điềm đạm, giờ lại thoáng chút lo ngại.
Sở Tiêu cũng không nghĩ ngợi gì cả, vội mỉm cười rồi gật đầu, Tư Duệ cũng đi tới chào hỏi cô.
"Cô... là bạn gái của anh Chu đúng không? Tôi có nghe qua kể về cô."
"À..." Sở Tiêu nghe nhắc đến thì cười gượng: "Đúng vậy?"
Thật ngượng! Sở Tiêu nghĩ cô làm người ta khó xử, không lẽ ánh nhìn lúc nãy của cô làm Tư Duệ lo sợ nên đến nói chuyện sao?
Tư Duệ còn giải thích: "Hôm nay, tôi cũng chỉ vô tình gặp anh Chu thôi...
Tôi muốn xin lỗi vì lần đó đến nhà mà không báo trước, mà tại gia đình tôi cứ muốn tôi và anh Chu gặp mặt nhau. Nói ra thật xấu hổ, để tôi kể cô chuyện này.
Tôi vốn có người tôi thích rồi, nhưng gia đình tôi không đồng ý người đó, còn ngăn cấm, đòi gả tôi đi cho người khác. Vì anh Chu cũng có tiếng, nên gia đình tôi mới ép tôi gặp anh ấy bằng được. Cũng may là anh Chu nhiều lần từ chối gặp mặt, mà lần đó bị ép buộc tới nhà, tôi cũng nghĩ là đến để nhờ anh Chu giúp. Nếu anh Chu có thể đứng ra từ chối tìm hiểu tôi trước, có thể bố mẹ tôi sẽ không ép buộc tôi nữa...
Nhưng cuối cùng là tôi bị từ chối thật, anh Chu lúc nãy cũng mới nói lời xin lỗi, còn nói đã có bạn gái rồi. Lần trước ở nhà hàng cũng nhìn thấy hai người, nên tôi liền đoán là cô."
Bạn thấy sao?