Tình cảm của Tư Duệ lúc đó, tất cả những người trong công ty đều nhìn được thấy, chỉ có duy nhất Chu Tẫn là không để ý.
Cô ấy không nói, không có nghĩa là không có.
Thời gian ấy Chu Tẫn còn đang buồn vì Sở Tiêu đi du học, ngồi uống bia với lão Lâm và Hàn Hiên, có cả Từ Ca. Lão Lâm đột nhiên hỏi anh: "Cậu thấy Tiểu Duệ thế nào?"
Chu Tẫn đang lơ đễnh thì quay ra, chau mày hỏi lại "Anh nói gì?"
Lão Lâm thẳng thắn nói.
"Tôi thấy Tiểu Duệ có tình cảm với cậu đấy, sao hai người không tiến tới?"
Chu Tẫn chỉ cười, rồi đưa lon bia lên miệng.
Từ Ca cũng nhắc tới Tư Duệ là một cô gái tốt.
Hàn Hiên khá lãnh đạm, quá am hiểu về con người Chu Tẫn rồi nên không nói gì cả.
Chu Tẫn biểu lộ lạnh nhạt, Lão Lâm lại bất mãn hỏi Tư Duệ có gì mà anh không thích, sau đó cả một buổi nói chuyện đó, chỉ nói về cô ấy.
Chu Tẫn thấy hơi bất thường, cho đến khi Hàn Hiên lúc chỉ có hai người cũng hỏi: "Cậu không thấy Tư Duệ được à?"
Hàn Hiên không chăng không sao lại kể: "Có một lần Tư Duệ từng hỏi tôi về cậu, hỏi có phải là cậu đang thích người nào không? Cô ấy nói tại sao ở bên lâu như vậy, mà không thấy cậu rung động cô ấy?"
Chu Tẫn thật sự không hiểu sao ai cũng muốn gán anh với Tư Duệ như vậy, nên bắt đầu nghi ngờ.
"Cậu có ý gì?"
Trong công ty, Tư Duệ cũng được lòng rất nhiều người, ai cũng yêu mến, nên anh nghĩ chuyện này có gì mờ ám.
Thực chất thì không ai giúp đỡ gì hết, chỉ là thấy Tư Duệ hơi tội nghiệp, mà Chu Tẫn lại vô tâm vô tình. Nhìn hai người đẹp đôi như vậy, nên tất cả mới muốn đẩy thuyền cho họ.
Nhưng Chu Tẫn thì chỉ để ý tới người khác. Hàn Hiên biết vì ngày đó Hàn Hiên từng theo Chu Tẫn hay đến trường nội trú của Sở Tiêu học, suốt ngày canh trước cổng trường chờ Sở Tiêu xuất hiện.
Cái tên ngốc đó vì bị ghét, nên chẳng dám thổ lộ gì hết.
Sau đó lên đại học, thì Hàn Hiên không đi theo nữa, nhưng Chu Tẫn vẫn giữ thói quen đấy, đến bây giờ người ta đi du học, vẫn còn muốn theo cùng, còn ngốc nghếch nói với Hàn Hiên là: "Giờ tôi đi du học, cậu ở nhà lo nhà máy cho tôi được không?"
Nhưng bị Hàn Hiên khinh thường nói: "Cậu có đi, Sở Tiêu cũng chưa chắc được thích cậu."
Lúc đó Hàn Hiên nghĩ, Sở Tiêu ghét Chu Tẫn như vậy, Chu Tẫn có thổ lộ, Sở Tiêu cũng chưa chắc thích lại.
Dĩ nhiên là sau này Hàn Hiên có suy nghĩ lại, nhưng lúc đó quả thật Hàn Hiên thấy Chu Tẫn rất chán, nên mới nói: "Chẳng lẽ cứ tính như thế, không định hẹn hò ai nữa?"
Chu Tẫn còn bản tính thanh niên mới lớn, vì sĩ diện nên không chịu thừa nhận chuyện mình vì một người mà chịu ế như vậy, tất nhiên phủ nhận: "Có ai điên đâu mà như vậy."
Hàn Hiên lại hỏi: "Thế chẳng lẽ không thích Tư Duệ?"
Chu Tẫn không nói gì cả.
Trước giờ đối với Tư Duệ, trong lòng Chu Tẫn giống như một mặt hồ phẳng lặng, chưa hề rung động.
Nhưng cũng không có nghĩa là chưa từng để ý.
Tư Duệ đẹp mà, bản năng đàn ông thì vẫn đôi lúc nhìn ngắm. Nhưng với anh, người đã chỉ định là sẽ không thích, thì vẫn giữ khoảng cách với mình.
Thật ra hôm ấy Hàn Hiên nói xong, lần đầu tiên Chu Tẫn cũng ngẫm nghĩ, xem liệu trước giờ mình từng có chút gì thích Tư Duệ không?
Chu Tẫn công nhận Tư Duệ có sức thu hút đặc biệt, đối với đàn ông khó cưỡng được vẻ đẹp của Tư Duệ.
Nhưng vì mỗi lần nghĩ tới chuyện tình cảm với ai đó, là y như rằng trong đầu Chu Tẫn cái mặt bánh bao của Sở Tiêu lại hiện lên, là lập tức anh dẹp ngay hết nhưng mối quan tâm khác đi.
Chu Tẫn vẫn cho là anh không thể tuỳ tiện được.
Tư Duệ dường như cũng cảm nhận được điều này, nhưng vì cô ấy không thôi được tình cảm ấy, nên có hôm cô ấy đã thử đề nghị với anh: "Hẹn hò với em một lần được không?
...Chúng ta hẹn hò thử đi, một tháng thôi cũng được. Sau đó, nếu anh vẫn thấy khó để tiếp tục, thì chúng ta dừng lại. Em cũng không tiếp tục thích anh nữa."
Tư Duệ lúc đó không muốn nuối tiếc điều gì nữa, dù sao cô cũng dành tình cảm lâu rồi, cho dù hẹn hò một lần, cô cũng chịu. Ít nhất là được trải nghiệm, sau này cô sẽ không còn nhớ tới nữa.
Chu Tẫn cũng đắn đo suy nghĩ.
Nhưng vì là Tư Duệ, nên anh càng không muốn làm gì có lỗi.
Anh là đàn ông, thế nào cũng được, nhưng Tư Duệ là con gái, sẽ thiệt thòi cho cô ấy. Nếu anh không dành tình cảm, sẽ quá đáng với Tư Duệ. Hơn nữa hai người còn là bạn, không lôi chuyện tình cảm ra vậy được.
Chu Tẫn thấy mình không thể, nên vẫn quyết định từ chối.
Cho đến một ngày, Chu Tẫn nghe được một chuyện. Chu Tuyết kể, Tiêu Tiêu đi du học có bạn trai rồi.
Chu Tẫn nhớ lúc ấy, khi biết chuyện, anh còn hằn học với Chu Tuyết, nói với em gái là: "Em không biết khuyên bảo Sở Tiêu à? Mới đi du học đã có bạn trai rồi. Bạn em đi du học hay là đi kiếm bạn trai thế?"
Chu Tuyết cứ ngơ ngác, không hiểu gì hết.
Chu Tẫn vì buồn bực mà đi uống rượu, uống đến mức say bét nhè.
Trong lúc say nhớ về thời cao trung Sở Tiêu cũng từng hẹn hò với một tên khác, bắt cá hai tay còn lừa gạt cô ấy, bị anh chặn lại lúc hắn ta đưa Sở Tiêu về nhà, rồi bị anh đánh cho nhừ tử. Về sau không dám gặp Sở Tiêu nữa.
Chu Tẫn lại nghĩ không biết giờ Sở Tiêu sang đó quen người như nào, không biết có tốt không, hay lại bị lừa nữa. Giờ Sở Tiêu đi xa vậy, làm sao anh lo cho cô được.
Ngày hôm ấy, tâm trạng tồi tệ của Chu Tẫn đều được tất cả chứng kiến, vì ở nhà Minh Viễn, ngoài Hàn Hiên, Lão Lâm và Tư Ca ra, còn có cả Tư Duệ.
Chu Tẫn say nên ngủ một mình ở lại. Ngày hôm sau tỉnh dạy, không hiểu xảy ra chuyện gì, Hàn Hiên và Lão Lâm lại hỏi đêm qua anh và Tư Duệ làm gì với nhau.
Buổi sáng lúc Hàn Hiên và Lão Lâm đi tới, đụng mặt Tư Duệ, cô từ trong nhà đi ra mắt xưng đỏ như vừa khóc. Hỏi nhưng không nói, cứ thể bỏ về.
Lão Lâm và Hàn Hiên nghi ngờ, nên thử đi vào xem, chỉ thấy Chu Tẫn nằm một mình ở trong đấy.
Chu Tẫn không nhớ gì hết, còn không biết Tư Duệ ở với mình. Cả đêm anh ngủ say chỉ mơ về Sở Tiêu, hình như cũng có cảm giác đã động chạm vào ai đó, nhưng không nhớ rõ ràng.
Chu Tẫn chưa biết phải làm thế nào cả, thì ngày hôm sau đi làm, Tư Duệ lại đem đến cho anh đơn xin nghỉ việc.
Trước mặt Tư Duệ, Chu Tẫn khó xử hỏi: "Hôm qua... có phải tôi làm gì... tại sao lại nghỉ việc?"
Tư Duệ không biểu lộ gì cả, chỉ lấy lí do là muốn đổi công việc: "Trước em có kể gia đình em muốn em nghỉ việc để về làm giảng viên đại học, giờ em không thể ở lại làm được nữa. Em xin lỗi..."
Trong lòng Chu Tẫn lúc ấy bị làm rối cho một trận, anh nghĩ Tư Duệ vì chuyện đêm qua mới nghỉ việc, nên mới càng khó nghĩ.
Cũng không biết đầu óc của anh lúc đó nghĩ gì, lần đầu tiên anh thấy bối rối với một người con gái.
Tâm tư sau khi tỉnh rượu trong cơn say xong lại không được thoải mái. Có cảm giác mình đã làm gì đó có lỗi, nên đã làm tổn thương cô ấy, Chu Tẫn không nhịn được khó chịu.
"Đừng đi."
Tư Duệ đang định thu dọn đồ thì nghe Chu Tẫn nói.
"Chúng ta thử đi..."
"Thử hẹn hò xem."
Bạn thấy sao?