Tư Duệ biết rõ lí do vì sao Chu Tẫn làm vậy, nhưng cô vẫn chấp nhận.
Đó là khoảng thời gian cô hay hoài niệm đến.
Vì có một người bạn trai, vì mình mà tập làm quen như nào.
Chu Tẫn lần đầu tập làm bạn trai cũng rất nghiêm chỉnh, còn có thiện chí tìm hiểu, rất nghiêm túc hỏi cô sở thích là gì, hoặc có gì không thích, hai người ngoài giờ công việc còn tâm sự thêm về những điều riêng tư khác.
Những hành động nho nhỏ của anh như là đưa cô đi học, hoặc đi làm, mỗi lần đi mua cafe lại tiện mua thêm cafe latte không đường cho cô nữa, ghi nhớ loại cô thích, hay vì lúc cô đói, mà chạy đi đồ ăn vặt, vất đầy chỗ làm cho cô. Những việc đấy tuy chưa hẳn là nhiệt tình, nhưng cũng khiến Tư Duệ rung động.
Chỉ cho đến khi Chu Tẫn biết sự thật.
Đêm hôm đó, cô và anh không làm gì hết.
Đêm đó, Minh Viễn vốn phải quay về nhà máy, nhưng vì sau đó có người gọi báo không cần anh đến nữa, nên anh lại quay trở về nhà.
Lúc ấy Chu Tẫn đang ngủ mê man trong phòng, Minh Viễn đi vào xem thử, thì bị Chu Tẫn đột nhiên tỉnh dạy, ôm chầm lấy.
Người đàn ông say mèn cứ gọi anh là Sở Tiêu, còn quờ quạng lung tung, Minh Viễn đẩy mãi không ra, đến khi Chu Tẫn chạm vào mông anh, còn bóp nhẹ cái thì anh đã tức điên chửi thề, không thèm nhẹ nhàng nữa, đá cậu ta về giường, sau đó cứ thế nhốt lại.
Một lúc sau, thì Tư Duệ quay lại.
Tư Duệ ấn chuông, nên Minh Viễn ra mở cửa.
Hai người khá ngại ngùng, vì giờ này không còn ai cả. Bình thường ở chỗ làm Tư Duệ và Minh Viễn cũng không hay nói chuyện với nhau.
Tư Duệ nói muốn quay lại xem Chu Tẫn như thế nào, còn đặc biệt làm canh giải rượu.
Minh Viễn còn thầm ghen tị, vì cảm thấy không hiểu sao Tư Duệ phải quan tâm cậu ta như thế. Anh cũng lịch sự để cô ấy vào.
Chu Tẫn say như chết, không tỉnh được, Tư Duệ không gọi nổi đành đi về.
Nhưng lúc cô đi ra, lại thấy Minh Viễn đang nấu mì ăn tiếp, nên đã nán lại hỏi: "Anh đói à?"
Minh Viễn cười ngại rồi gật đầu, lúc uống rượu không đói, giờ lại thấy cồn ruột, hỏi cô muốn ăn không, tâm trạng Tư Duệ lúc đó cũng không thoải mái lắm, trước giờ chưa từng đề phòng với Minh Viễn, nghĩ thế nào lại nhận lời.
Hai người cùng nhau ăn mì, lần đầu tiên trò truyện thân mật.
Minh Viễn đi làm xa nhà, sống ở đây một mình. Anh khá hiền lành, nhưng hôm nay Tư Duệ mới thấy Minh Viễn cũng rất hài hước.
Hai người nói chuyện khá hợp với nhau, nên cứ ngồi mãi.
Sau đó nổi hứng, lại lôi rượu ra uống tiếp.
Chẳng biết vì giữa đêm nên cảm thấy cô độc, hay là vì có men say trong người, lúc đó cả hai đang lại cùng tâm trạng, lại có một chút đồng điệu với nhau, nói thêm vài câu nữa thì bắt đầu áp sát gần.
Sau đó là môi chạm lại.
Cuối cùng, cả hai cùng làm tình với nhau.
Đến khi tỉnh dạy, thì Tư Duệ không thấy Minh Viễn nữa, cô mới choàng tỉnh nhớ lại mọi thứ.
Vì quá hối hận nên cô đã khóc.
Chu Tẫn ngủ bên trong không biết gì cả.
Hàn Hiên và Lão Lâm đến, là lúc Tư Duệ vừa định đi, thấy mắt cô xưng đỏ, nên hai người họ mới hiểu lầm.
Chuyện sau đó là hai người đàn ông đổ hết lên đầu Chu Tẫn.
Mặc dù trong lòng Tư Duệ lúc đó nghĩ mình không nên nhận lời Chu Tẫn, nhưng lại không ngăn được cảm xúc muốn hẹn hò, nên cô đã mặc kệ.
Bố của Minh Viễn khi ấy lại bệnh nặng nên anh phải nghỉ làm. Đêm hôm ấy, vì nhận được cuộc gọi phải đi về gấp, nên không kịp nói cho Tư Duệ biết.
Minh Viễn nghỉ việc hai tuần, vừa để dành thời gian cuối đời ở bên bố mình, vừa để lo hậu sự, nên không hề biết chuyện gì.
Đến khi anh quay lại, cũng chưa biết chuyện của Chu Tẫn.
Chu Tẫn chia buồn với anh xong, thì Minh Viễn mới hỏi tình hình những ngày qua. Lúc ấy, Chu Tẫn chưa kịp kể ra chuyện mình đang hẹn hò với Tư Duệ, thì Minh Viễn đột nhiên hỏi thăm về Tư Duệ.
Chuyện xảy ra giữa hai người hôm ấy, Minh Viễn chưa một lần gọi điện lại cho Tư Duệ, nên giờ anh sợ Tư Duệ hiểu lầm là anh bỏ chạy.
Minh Viễn hỏi gần đây Tư Duệ thế nào, mà Chu Tẫn chưa hiểu lắm: "Cậu hỏi Tư Duệ như nào là có ý gì?"
Minh Viễn đã kể hết cho Chu Tẫn biết chuyện đêm đó, lúc vừa nói ra, mặt Chu Tẫn liền biến sắc.
Đúng lúc Tư Duệ đi vào.
Hai người đàn ông nhìn cô chằm chằm, Tư Duệ bắt gặp Minh Viễn cũng bất ngờ. Nhưng sau đó thấy nét mặt không nói nên lời của Chu Tẫn, Tư Duệ liền chột dạ hiểu ra, đứng ngẩn một hồi, thì quay đầu bỏ đi ra ngoài.
Người đuổi theo cô ấy lúc đó, không phải Chu Tẫn, mà là Minh Viễn.
Sau đó Chu Tẫn gần như không nói chuyện với Tư Duệ nữa, Tư Duệ cũng nghỉ việc.
Ngay cả lão Lâm và Hàn Hiên cũng không biết vì sao lúc đó hai người có chuyện gì, không nói câu nào, mà tự động dừng lại.
Tư Duệ và Minh Viễn cũng không gặp lại.
Chu Tẫn lúc đó rất vô tình, Tư Duệ nhớ vậy, nhưng cô chẳng bao giờ ghét anh cả.
Tư Duệ còn hồi tưởng về quá khứ, cho rằng nếu không vì chuyện đó, Chu Tẫn và cô vẫn sẽ còn hẹn hò tiếp, cô cứ nghĩ Chu Tẫn lúc đó cũng có chút tình cảm gì đó với cô.
Cho đến khi, gặp nhau ở trước cửa nhà hàng, Tư Duệ nhìn thấy ánh mắt đó, lúc anh ở bên cô ấy, vẻ mặt ôn nhu, dịu dàng, mà cô chưa từng có được. Tư Duệ mới hiểu được, hoá ra Chu Tẫn chưa từng yêu cô bao giờ cả.
Anh đối với cô ngày ấy chỉ bằng một phần mười của cô ấy.
Mặc dù đau lòng, nhưng Tư Duệ cũng biết rằng, cô không thể nào còn có cơ hội quay lại được với Chu Tẫn nữa.
Ngồi ở quán cafe, Chu Tẫn khá trầm tĩnh, chỉ hỏi: "Em muốn ra nói chuyện gì?"
Tư Duệ chần chừ mãi mới nói.
"Nghe nói anh sắp kết hôn rồi..."
"Đúng vậy?" Chu Tẫn không ngần ngại đáp.
Tư Duệ cười gượng.
"Cô ấy và anh đẹp đôi quá..."
Chu Tẫn không nói gì.
Tư Duệ lại ngập ngừng một lúc: "Chuyện đi Như Xuyên lần đó..."
"Không có gì..." Chu Tẫn ngắt lời: "Đừng để ý, tôi quên lâu rồi."
Chu Tẫn chủ động nói: "Công việc lần này nhờ em mà thuận lợi như vậy, đều là công của em cả. Nếu thấy cần gì nữa, hoặc có gì chưa hài lòng, thì cứ nói. Tôi sẽ đáp ứng."
Tư Duệ chậm chạp lắc đầu.
Cô vốn ra chỉ muốn gặp anh một lần, sợ sau này không thể gặp lại. Lần đi Như Xuyên chưa nói được gì hết thì anh đã đi mất. Cô cũng muốn nói gì đó như chúc anh hạnh phúc, nhưng đến cuối cùng trước mặt anh lại không thể mở miệng được.
Chu Tẫn thấy cô không nói gì, dặn lần sau nếu không có việc gì thì đừng gọi anh ra ngoài nữa, sau đó thì đứng lên.
Tư Duệ ngồi ở lại đó, một lúc sau Sở Tiêu mới xuất hiện.
Bạn thấy sao?