Ngày hôm sau Chu Tẫn đón Sở Tiêu đi làm, cô vẫn hoàn toàn vui vẻ như bình thường.
Chu Tẫn cũng có chút để ý, nhưng Sở Tiêu không có thái độ nào hết, thậm chí còn khoe mới mua quần áo mới, nói là muốn mua đồ đôi cho cô và anh. Chu Tẫn liền nói sẽ chuyển tiền cho cô thích mua đồ nào cũng được.
Sở Tiêu liền cười.
Một lúc sau lại buồn phiền kể chuyện của Sở Nguyệt tiếp, cả chặng đường đi làm, chỉ nghe cô luyên thuyên những chuyện của mình.
Nhưng Chu Tẫn cũng để yên lắng nghe, không hề có chút gì thấy khó chịu hết.
Sở Tiêu tâm sự với anh xong, hôm nay bỗng nhiên thấy rất có nhiều năng lượng.
Tới chỗ làm, Chu Tẫn để cô đi vào trước, gặp mấy đồng nghiệp đứng ở đại sảnh thì tươi cười chào.
Tú Lệ còn quay ra "Woao" một tiếng: "Sở Tiêu, hôm nay nhìn cô đẹp thế."
Sở Tiêu đúng là có chưng diện một chút, vì bây giờ cô đã biết Chu Tẫn là sếp tổng của mình rồi, lại biết ở chỗ làm mình có tình địch nữa, nên tự giác chú ý tới ngoại hình hơn.
Kiều Hoa tròn mắt kinh ngạc, Thanh Hoa cũng phải ngạc nhiên.
Vĩ Kì Và Gia Ý cùng cho cô một ngón cái.
Chị Mạn Thu cũng khen là cô đẹp.
Sở Tiêu cười thẹn thùng.
Đang ngại thì có người gọi: "Giám đốc Khải." một tiếng, sau đó là: "Anh Hiên."
Sở Tiêu quay ra liền thấy Hàn Hiên và Lão Lâm đi tới, Lão Lâm còn đang bất mãn: "Tại sao các cô gọi cậu ta bằng anh được, mà không gọi tôi như thế..."
Anh bắt nhân viên gọi lại, thì tự nhiên phát hiện Sở Tiêu đứng ở đấy, Lão Lâm giật mình: "Ô, ai thế này."
Hàn Hiên cũng ngoảnh mặt ra cười với cô.
Sở Tiêu vén tóc một cái.
Ánh mắt Lão Lâm chuẩn bị dí tới như thể muốn nói với cô sao hôm nay em đẹp thế, thì bị Thanh Hoa ghen lên phá: "Em ở đây này, anh Khải."
Mạn Thu thấy thế lên tiếng giới thiệu: "Hình như anh chưa gặp nhân viên mới thì phải? Đây là Sở Tiêu."
Chị Mạn Thu ra hiệu Sở Tiêu ý nói cô chào hỏi đi, Sở Tiêu cũng rất tự nhiên quay ra chào: "Anh Hiên, Giám đốc Khải."
Hàn Hiên cứ đứng cười cười, lão Lâm thì ho khụ khụ, mặc dù đã biết hết về nhau rồi, nhưng vẫn không dám tỏ ra quen biết trước mặt người khác.
Lúc này không để ý, thì Thanh Hoa đột nhiên hô một tiếng sếp, tất cả cùng quay ra, bóng dáng người đàn ông quyền lực nhất xuất hiện.
Sở Tiêu chưa kịp nhìn thấy Chu Tẫn, thì đã thấy Thanh Hoa chạy lên trước, y hệt như Tú Lệ nói, thấy sếp là cái đuôi Thanh Hoa vẫy không ngừng.
Những người khác chỉ bình thường chào hỏi sếp tổng, Thanh Hoa thì õng ẹo nói: "Sếp tổng của em, sếp của em..."
Cứ ngọt như đường..
Chu Tẫn đứng cách Sở Tiêu chừng hai mét, liền thấy ánh mắt cô tối đen một màu.
Không hiểu sao như một luồng gió lạnh nào đấy thổi qua gáy mình.
Chu Tẫn không dám để Thanh Hoa lại gần, lập tức chọc chọc lão Lâm bên cạnh.
Lão Lâm nhận ra phản ứng rất lạnh lẹ, lập tức kéo tay Thanh Hoa đi ra chỗ khác.
"Hoa Hoa, đi theo anh. Anh bảo này."
Thanh Hoa giãy giụa: "Không, anh định làm gì. Anh biến thái lắm."
Lão Lâm càng nổi sung, kéo mạnh tay hơn nữa.
Lúc này chị Du mới đi ra gọi nhân viên vào làm việc.
"Được rồi, được rồi... không đứng đây nữa. Nhanh lên còn vào làm việc."
Chu Tẫn nói chị Du mua cafe cho nhân viên, anh mời. Tất cả vui vẻ cảm ơn sếp tổng,
Lúc tất cả đi hết, ở lại chỉ còn Hàn Hiên đang quay mặt đi cười, và Sở Tiêu thì đứng đực mặt.
Hình như Hàn Hiên hiểu tình cảnh này nên tự biết tránh mặt.
Anh đi lên văn phòng trước, mà đi được một đoạn thì ngó đầu quay lại, nhìn Chu Tẫn đang ở trước mặt Sở Tiêu nghiêm túc giải thích: "Thanh Hoa là nhân viên, anh không có gì với cô ấy hết."
Sở Tiêu xị mặt: "Thanh Hoa bình thường lúc nào cũng đều gọi anh như thế?"
"Vì cô ấy thích gọi như vậy."
"Nhưng anh để cô ấy gọi vậy."
"..."
Hàn Hiên lắc đầu quay đi, tự cười thầm trong bụng, cũng thấy đồng cảm cho Chu Tẫn. Hàn Hiên có nhiều năm kinh nghiệm, mà Sở Tiêu còn không dữ bằng Chu Tuyết, anh quá hiểu cảnh này rồi. Chu Tẫn cũng phải tập làm quen từ từ.
Một lúc sau Chu Tẫn quay lại văn phòng, vẻ mặt có vẻ thâm trầm.
Anh ngồi xuống ghế, thần mặt nghĩ ngợi.
Chu Tẫn không phải khó chịu chuyện Sở Tiêu ghen tuông, chỉ là tự nhiên trong lòng có cảm giác tội lỗi kì lạ.
Hàn Hiên hỏi: "Có chuyện gì?"
Chu Tẫn mới kể ra chuyện Sở Tiêu bắt gặp anh và Tư Duệ, vì anh giấu cô, nên giờ như ngồi trên đống lửa.
Hàn Hiên liền khuyên nhủ anh: "Cậu tốt nhất đừng nên nói gì hết. Cậu nói ra là xong luôn đấy. Sở Tiêu không biết được đâu."
Rồi lại kể ra dẫn chứng: "Cậu nhớ ngày trước, lúc chưa quen Chu Tuyết, tôi từng hay nhắn tin với Tô Mỹ, mà sau này đột nhiên Tô Mỹ hỏi thăm lại. Ban đầu Chu Tuyết không để ý, tôi nổi hứng kể lại chuyện đó, Chu Tuyết đến bây giờ vẫn cho là tôi còn thích Tô Mỹ. Cậu không biết là tôi khổ sở thế nào. Thế nên có những chuyện không nên được nhắc lại nữa, đặc biệt là người yêu cũ."
Chu Tẫn day day mi tâm: "Nhỡ bị phát hiện ra thì sao?"
Hàn Hiên nghiêm túc hỏi: "Tiêu Tiêu biết gì rồi à?"
Chu Tẫn lắc đầu.
Thế là Hàn Hiên liền xuỳ một cái.
"Vậy có gì phải sợ. Dù sao cậu cũng đâu có làm gì. Đấy là chuyện quá khứ, chỉ qua là cậu không muốn nói thôi mà."
Nhưng vì Chu Tẫn cảm thấy không thoải mái.
Hàn Hiên vỗ vai anh, trấn an.
"Được rồi, không sao đâu."
Đến chiều tan làm về, Sở Tiêu hình như cũng thấy lúc ở công ty, mình hơi thái quá, nên đã ngỏ lời nói xin lỗi.
Cô cũng không biết vì sao khi thấy có người con gái nào đấy gần gũi thân thiết với Chu Tẫn, cô lại phản ứng như thế. Giờ mới hiểu vì sao người ta nói yêu vào thì ghen tuông mù quáng là như nào.
Sở Tiêu ngồi trên xe mà rất tỏ ra hối cải: "Không phải em không tin tưởng anh... em chỉ có chút không dễ chịu...
Thanh Hoa thích anh nhiều như thế... anh và cô ấy lại thường xuyên gặp nhau...
Em xin lỗi."
Chu Tẫn bất động mất nửa ngày, sau mãi mới nhận là mình đang được cô xin lỗi. Con ngươi trong mắt không động đậy, nhìn cô đầy xúc động.
Chu Tẫn im lặng trong giây lát, rồi tự nhiên nói một câu: "Anh xin lỗi."
Sở Tiêu ngây người, lơ ngơ nhìn anh.
Chu Tẫn không nói gì nữa, mà đột nhiên đổi thái độ.
"Muốn ăn gì không?"
Sở Tiêu cũng gật gù.
Chu Tẫn vòng xe chở cô đi ăn thịt xiên nướng và trà sữa, rồi dẫn cô đi chơi, thay đổi tâm trạng cho cô.
Sở Tiêu vì thế không còn nghĩ ngợi gì nữa.
Hai ngày sau đều trôi qua êm ả.
Cho đến thứ bảy, Sở Nguyệt đang dạy học cho Dĩnh Nghệ ở nhà, thì đột nhiên bà Triệu hốt hoảng chạy về, nói Dĩnh An gặp chuyện rồi.
Hôm nay bà Triệu dẫn cháu đi ra khỏi nhà, muốn dẫn cháu theo đi loanh quanh chơi ở nhà văn hoá, thì đang lúc không để ý, nói chuyện với người bên cạnh, Dĩnh An chạy theo bạn bị té dập đầu xuống nền gạch, ngã ra rồi ngất xỉu.
Bà Triệu hoảng hốt quá, hô lớn, cũng may Thiệu Huy vừa đi làm về gần đó nghe thấy, lập tức chạy đến bế Dĩnh An lên đưa đi bệnh viện.
Bà Triệu thì chạy về để báo cho Sở Nguyệt, mà vừa kể bà còn vừa khóc, vừa xin lỗi.
Sở Nguyệt chân tay bủn rủn, thần hồn mất thần tính, đi đứng loạng choạng, mãi mới có thể bình tĩnh được, nhanh chóng lấy theo đồ dùng tiền bạc giấy tờ cá nhân của mình để đem theo đi tới bệnh viện.
Bạn thấy sao?