Chương 69: Chương 68: Bố đây 🍬

Sở Nguyệt chạy tới được bệnh viện, thì trong phòng cấp cứu, Thiệu Huy cũng đang đứng ở đây.

Các bác sĩ đang sơ cứu cho Dĩnh An, con bé đã tỉnh lại rồi, nhưng lại bị nôn ói, tình trạng không tốt lắm, nên họ mang con bé vào phòng riêng kiểm tra lại.

Sở Nguyệt vừa chạy đến, chưa kịp nhìn con, thì đã bị các ý tá đẩy ra ngoài hết.

Đầu óc Sở Nguyệt liền tối sầm lại, tưởng chuyện xấu gì nên bắt đầu hoảng sợ. Lúc này Thiệu Huy thấy cô đứng không vững, nên liền đi ra đỡ lấy, đồng thời trấn an.

"Không sao, không sao. Dĩnh An không sao đâu. Chỉ là va đập nhỏ, em đừng lo, bác sĩ nói là không sao rồi. Vì liên quan đến não mới cần phải kiểm tra một chút thôi, đừng sợ."

Sở Nguyệt cố gắng điềm tĩnh, ngồi xuống ghế bên cạnh, lấy lại tinh thần, nhưng mà vẫn không ngăn được lo sợ, nên cứ thần người suốt, cho đến khi bác sĩ đi ra.

Bác sĩ nói Dĩnh An không sao cả, chỉ là phản ứng do va đập nên mới gây ngất xỉu và nôn ói như vậy, giờ đã được chuyển sang phòng bệnh, theo dõi thêm một ngày. Người thân có thể vào.

Nghe vậy Sở Nguyệt mới thở phào.

Thiệu Huy cũng đứng cảm ơn bác sĩ.

Cả hai cùng vào xem Dĩnh An, con bé nằm trên giường bệnh, trán được băng bó.

Sở Nguyệt ngồi xuống, lặng lẽ nhìn con một hồi, không dám lên tiếng, nhưng vì Dĩnh An nằm im quá lại lo lắng: "Con bé ngủ hay vẫn còn ngất xỉu vậy?"

Cô ngờ nghệch hỏi.

Thiệu Huy đứng đút tay túi quần bên cạnh, phụt cười: "Con bé tỉnh rồi, giờ chỉ ngủ thôi."

Sở Nguyệt liền gật đầu an tâm một cái, chuyện xảy ra đột ngột nên cô cũng hơi bất ổn một chút. Ngày trước lúc ở cùng chồng, nếu có chuyện gì sẽ lập tức gọi cho chồng. Dù gì thì cũng có một chỗ dựa tinh thần, chứ không phải như vậy giờ, tự gánh vác lấy, có chuyện gì xảy ra là đã thấy không giữ nổi bình tĩnh.

Lúc quyết định ly hôn chồng, Sở Nguyệt không nghĩ là mình sẽ yếu đuối như thế này, cô nghĩ là một mình mình có thể lo được, cô tự tin là vậy, nhưng giờ mới thấy cũng có những lúc, đôi khi bản thân mình cũng không thể một mình trụ được.

Thiệu Huy nhìn ra được, tay cô vẫn còn đang hơi run rẩy, rõ ràng là chưa ổn định.

"Còn lo lắng?"

Sở Nguyệt chần chừ nói không có.

Thiệu Huy sờ sờ sau gáy, hắng giọng một tiếng rồi nói: "Nếu có chuyện gì... anh sẽ giúp đỡ ..."

Cảm thấy hơi trịnh trọng quá, Thiệu Huy lại giải thích: "Thật ra, vì anh cũng rảnh... chứ không phải có ý gì."

Gần đầy anh cũng quan tâm cô hơi nhiều, đâm ra mỗi lần làm gì lại thấy giống như mình thể hiện quá. Thiệu Huy không muốn cô nghĩ anh chủ yếu để lấy tình cảm của cô, nhưng đúng là anh cũng muốn lấy tình cảm của cô thật, nhưng không phải anh cố tình làm vậy. Thiệu Huy cũng rất thích hai đứa nhỏ của Sở Nguyệt, cũng thương cô, nhưng chẳng biết làm sao cho cô hiểu được.

"Em đừng để ý... anh chỉ muốn giúp đỡ một chút. Đừng lấy làm gánh nặng."

Sở Nguyệt đứng lên, đứng mặt Thiệu Huy, ngượng ngùng nói: "Cảm ơn anh."

Câu này là cô nói thật lòng, lúc nãy cô hoảng quá, quên mất không nói.

Thiệu Huy gật đầu, ra điều không phải khách sáo như vậy, anh cũng chỉ là làm việc nên làm.

Anh vốn từ xa nhìn thấy Dĩnh An ngã, bà Triệu la lên là anh đã đi tới. Thiệu Huy cũng thấy may mắn là anh có ở đấy. Cũng may là Dĩnh An không làm sao, nhìn bộ dạng Sở Nguyệt mất hồn như vậy, không biết nếu có chuyện gì thì cô sẽ trở nên như nào.

Tự nhiên bối rối quá, Sở Nguyệt không biết làm gì cả, Thiệu Huy hình như mới đi làm về, chắc chưa ăn cũng chưa tắm, cô mới nói: "Anh không cần ở lại đâu, cứ về đi, em ở đây lo một mình được."

Thiệu Huy đưa tay lên nhìn đồng hồ, cũng chưa trễ lắm, phân vân nhìn Sở Nguyệt, lưỡng lự muốn ở với cô nhưng lại sợ.

Sở Nguyệt dạo này không thoải mái với anh.

Anh mới nói thế, cô đã đuổi.

Thiệu Huy gật đầu.

"Vậy anh về trước."

Thiệu Huy không nói thêm nữa, quay đầu đi.

Mà vừa tới cửa thì lại nghe Dĩnh An khóc, mà khóc ré lên rất lớn, khóc trong lúc ngủ, sướt mướt như thể đang ấm ức.

Sở Nguyệt hoảng quá ngồi xuống bên cạnh vồ về: "Mẹ đây, mẹ đây."

Mà Dĩnh An vẫn mãi không ngừng, miệng còn gọi bố A Dĩnh, bố A Dĩnh.

Thiệu Huy đứng ở cửa, lặng lẽ nhìn Sở Nguyệt dỗ con gái, từng giây từng phút trôi qua chưa thấy tiếng khóc ngừng lại, mà người kia đã sắp không trụ nổi rồi, không hiểu sao, lúc nãy không khóc, giờ lại rơi nước mắt.

Thật ra từ lúc về đây Dĩnh An đã hay như vậy, tối ngủ hay khóc, mà khóc mớ lên, là lại gọi bố A Dĩnh. Mỗi lần như thế Sở Nguyệt đều không kìm được đau lòng.

Lúc vô hình yếu đuối, lại bị Thiệu Huy nhìn thấy.

Thiệu Huy liền đi tới, kéo Sở Nguyệt đứng lên, rồi nói cô ấy ra chỗ khác, để anh làm.

Thiệu Huy nắm lấy tay Dĩnh An, rất bình thản ngồi xuống, điềm nhiên nói: "Bố đây, bố đây."

Làm giống như Sở Nguyệt làm, hơi vụng về, nhưng anh vẫn cố để con bé tưởng anh là bố mình, mà không ngờ Dĩnh An nín khóc thật, không khóc nữa,  quay ra ngủ tiếp.

Sở Nguyệt đứng ngây ra, còn thấy sửng sốt. Thiệu Huy ngẩng lên nhìn cô cười vẻ thắng lợi, còn thích thú nói: "Thấy anh lợi hại không?"

Làm Sở Nguyệt bị chọc cho cũng phải phì cười.

Một lúc sau khi Sở Tiêu chạy tới, thì Thiệu Huy đã về rồi.

Dĩnh An cũng mới tỉnh dạy, Sở Nguyệt đang cho con chơi điện thoại.

Sở Tiêu thấy vậy cũng nhẹ cả người, lúc sau cô ngồi chơi với Dĩnh An thay cho Sở Nguyệt đi mua sữa.

Sở Nguyệt trở về liền lôi hộp sữa ra bóc, vừa hỏi: "Chu Tẫn đâu rồi?"

Sở Tiêu ngẩng lên nói: "Anh ấy ở nhà máy."

Rồi quay xuống xem điện thoại với Dĩnh An tiếp.

Sở Tiêu ở chỗ làm nghe điện thoại của mẹ thì chạy đến đây luôn, còn Chu Tẫn ở nhà máy, nên cô không nói cho anh biết.

Chu Tẫn vừa nhận hợp đồng, nên từ hôm nay phải chuẩn bị cho lô hàng, không có nhiều thời gian rảnh. Cô không muốn làm phiền anh, lúc nãy có nhắn cho anh là cô đi về trước.

Sở Nguyệt nghe ra lại nghi hoặc hỏi: "Có chuyện gì à?"

"Đâu có."

Có chuyện gì được chứ, Sở Tiêu cười nói, thật ra gần đây cô thấy chuyện tình cảm của mình vẫn duy trì rất tốt, không có gì đáng lo ngại cả.

Chỉ có vấn đề là, cô vừa mới hết kì kinh nguyệt, đang phân vân không biết có nên nói với Chu Tẫn không. Nhưng mà tự nhiên cô lại thấy mắc cỡ quá, hơn nữa lúc này Chu Tẫn lại đang bận chuyện nhà náy, nên cô nghĩ chắc là anh cũng không để ý tới.

Sở Nguyệt không hiểu sao đứng pha sữa cũng tủm

tỉm cười, Sở Tiêu tinh ý nhìn ra, nhưng chưa hỏi được thì ông bà Triệu vừa lúc dẫn Dĩnh Nghệ đi vào.

Ông bà Triệu lúc ở nhà cứ lo suốt, nhất là bà Triệu vừa thấy có áy náy. Cũng may Thiệu Huy về báo là không sao cả, còn ở lại chơi với Dĩnh Nghệ thêm một lúc.

Sở Nguyệt nghe vậy thì lại trầm mặc.

Ông Triệu nói: "Cũng may có Thiệu Huy ở đấy."

Bà Triệu tự trách mình: "Là tại mẹ không cẩn thận."

Sở Nguyệt lên tiếng nói: "Mẹ đừng nói thế, con là còn nhờ mẹ mới chăm được cho hai đứa."

Ông Triệu nói chen vào: "Phải rồi, chuyện con trẻ va đập không tránh được."

Rồi lại hỏi Sở Nguyệt: "Con có gọi cho A Dĩnh không?"

Sở Nguyệt lắc đầu.

Dĩnh An đang ngồi trên giường nghe nhắc tới bố, đột nhiên lại dưng dưng khóc: "Bố A Dĩnh, bao giờ mới tới."

Dĩnh Nghệ đang ở cạnh em, vì hiểu hết chuyện, nên nói cho Dĩnh An biết: "Giờ bố mẹ không ở với nhau nữa. Bố không ở với mình đâu, em đừng nhắc tới bố nữa."

Thế là Dĩnh An lại khóc lớn.

Sở Tiêu ngồi bên cạnh nghe vậy cũng chạnh lòng.

Bà Triệu thương quá chạy tới dỗ cháu, ông Triệu thì thở một hơi dài.

Sở Nguyệt đứng lặng người.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...