Chương 71: Chương 70: Chúng ta ở cạnh nhau được không?🍬

Ở bệnh viện, lúc này Sở Nguyệt cũng vừa mới tỉnh dạy, vừa ngồi thẳng lên thì thấy chiếc khăn đặt trên lưng mình rơi xuống đất, cô đưa mắt nhìn theo. Đang cúi người xuống nhặt, thì Thiệu Huy từ bên ngoài đi vào, hai người bốn mắt nhìn nhau.

Ngưng một lúc, Thiệu Huy lên tiếng trước: "Tỉnh dạy rồi?"

Sờ Nguyệt cầm lấy chiếc khăn dưới đất, ngồi thẳng lên, quay về gật đầu với anh.

"Anh tới... khi nào?"

Tự nhiên Thiệu Huy ở đây, làm cô hơi bối rối. Cô không nghĩ là anh tới.

Thiệu Huy bước chân đi vào, đứng phía đối diện giường bệnh, có một chiếc bàn nhỏ đặt ở đó, anh đứng dựa vào, hơi uể oải chống tay hai bên, rồi chỉ vào cặp lồng cơm anh mang theo nằm trên tủ gần bên cạnh Sở Nguyệt.

"Có soup gà, mẹ anh làm cho Dĩnh An."

Sở Nguyệt quay ra nhìn cặp lồng cơm, rồi lại quay về nhìn phía anh, lông mi khẽ động đậy.

"Chuyện này... cô Thiệu..." Sở Nguyệt thấy ngại quá, nhưng cũng nói: "Em cảm ơn."

Thiệu Huy không hiểu sao cứ đứng ngẩn, nhìn thẳng mắt cô, con ngươi sâu hoắn không chút động tĩnh, không nói gì, mà đầy vẻ tâm trạng.

Sở Nguyệt ngại ngùng mở miệng: "Anh sao vậy?"

Cô ở dưới nhìn lên, bên trong phòng có bật đèn sáng, chỉ chút đèn ngủ hơi mờ mờ, và ánh trắng ngoài cửa sổ rọi vào nên không thấy rõ, nhưng vì quá im ắng mà cảm nhận được yết hầu của Thiệu đang lăn lộn lên xuống.

Trong bóng tối, nhìn anh như có chút thâm trầm gì đó, làm Sở Nguyệt cũng nín thở lo lắng.

Thiệu Huy bất động khá lâu, rồi bất chợt hỏi.

"Sở Nguyệt, bây giờ em có còn tình cảm gì với anh nữa không?"

Sở Nguyệt chưa lên tiếng, Thiệu Huy đã lại rũ mặt xuống, trầm giọng nói.

"Anh cũng chỉ muốn biết thôi... thật ra cũng đã lâu lắm rồi, có lẽ em không còn nhớ tới....

Nhưng anh lúc nào cũng thấy hối hận. Hối tiếc nghĩ nếu như năm đó anh không từ chối... thì có lẽ bây giờ... mình có thể đã khác.

Anh từng tưởng tượng như vậy, rằng anh đồng ý em, mình ở bên nhau, cho dù không biết anh có đủ mang lại cuộc sống tốt cho em không, nhưng anh vẫn đảm bảo rằng, mình có thể làm cho em hạnh phúc. Ít nhất là sẽ không phản bội em, hay đại loại mấy việc như vậy..."

Sở Nguyệt thấy rối bời rồi, hỏi: "Anh đang nói gì thế?"

Lúc này Thiệu Huy đi tới, ngồi trước mặt cô, rất nghiêm túc nói: "Anh nói thật đấy, cho đến bây giờ anh vẫn giữ suy nghĩ như vậy. Bất kể bây giờ em thế nào đi nữa, một đời chồng và hai đứa con thì sao chứ, anh vẫn muốn tạo dựng hạnh phúc gia đình với em."

"Sở Nguyệt, chúng ta ở cạnh nhau được không?"

Ánh mắt Sở Nguyệt không dám nhìn thẳng, bối rối một hồi rồi lại ngoảnh đi nơi khác.

Vì Thiệu Huy ở gần sát quá, nên cô có cảm giác bị lấn áp. Nãy giờ không phải cô không hiểu những gì Thiệu Huy nói, nhưng vì chưa xác định rõ được cảm xúc. Trong lúc này, cô lại khá mềm yếu, không dám quyết định gì cả.

Thiệu Huy nhìn ra nét lưỡng lự trên mặt cô, liền hỏi: "Em còn tình cảm với anh đúng không?"

Sở Nguyệt không đáp lại, Thiệu Huy liền thêm chắc chắn, anh tiến lại gần.

"Em không nói, vậy thì để anh tự kiểm chứng."

Vừa dứt lời, Sở Nguyệt chưa hiểu gì thì đã thấy Thiệu Huy đưa mặt tới, tiến sát môi cô để hôn.

Sở Nguyệt giật mình đẩy ra, lấy tay che miệng rồi lại chột dạ nhìn về phía con, quay ra nhỏ giọng mắng: "Anh làm cái gì đấy."

Mà Thiệu Huy giống như tìm ra được câu trả lời, vui sướng nói: "Em không phản ứng giống như lần trước."

"Hả?"

Lần này Sở Nguyệt không tức giận với anh, chỉ là cô còn ngượng ngùng thôi. Thiệu Huy kích động muốn thử thêm một lần nữa, Sở Nguyệt vẫn đẩy anh ra. Lần thứ ba, lại đẩy tiếp. Nhưng đến lần thứ tư, cô chần chừ, sau đó thì từ từ chấp nhận, cuối cùng không còn kháng cự nữa, buông xuôi để Thiệu Huy hôn môi.

Trong căn phòng mờ mờ tối, chỉ còn tiếng môi hôn của hai người.

Chu Tẫn và Sở Tiêu bên này cũng đang nằm ôm nhau trên giường. Nhưng mà Sở Tiêu đã ngủ say mất rồi, Chu Tẫn thì vì có tiếng điện thoại nên thức dạy. Anh cầm lấy điện thoại tắt tiếng đi, nhẹ nhàng tránh cho Sở Tiêu thức, lựa người ngồi dạy.

Trên màn hình là số điện thoại chị Du.

Chu Tẫn khẽ nhíu mày một cái, nghĩ xem giờ này có việc gì mà chị Du gọi điện.

Anh bấm nghe, chị Du bên đầu giây lại giống như có chút hoảng hốt, không nghĩ là anh nghe máy.

"Thôi chết, tôi quên nhìn giờ mà gọi cho anh như thế. Không làm phiền anh chứ."

Chu Tẫn liếc mắt nhìn sang người nằm bên cạnh, mặt lạnh không chút cảm xúc nói: "Chị còn hỏi tôi câu đó."

Thật tình Chu Tẫn không hiểu ý chị Du là gì?

"Có chuyện gì sao?" Chu Tẫn đoán có thể là việc gì quan trọng.

Mà tự nhiên chị Du lúc này cứ ậm ừ, muốn nói gì đó, xong cuối cùng lại quyết định không nói.

"Dạ, thôi. Không có gì. Xin lỗi sếp, anh đừng để ý, anh cứ ngủ tiếp đi nhé."

Mặt Chu Tẫn ngắn cũn lại.

Chị Du tắt máy trước.

Sau đó Chu Tẫn cũng thả điện thoại xuống giường, thầm cảm thán một tiếng, rồi nằm xuống, ôm lấy bờ vai mảnh mai của Sở Tiêu để ngủ tiếp.

Sở Tiêu cựa người nhưng không tỉnh dạy.

Bên kia tại một quán bar, Chị Du đang thở dài, nhìn ra người con gái nằm gục trên quầy, đang bất tỉnh không biết gì.

Chị Du hôm nay buồn buồn nên mới một mình đi uống rượu, không ngờ lại gặp được Tư Duệ. Tư Duệ uống rượu từ lúc nào, chị Du gặp đã say khướt.

Chị Du tính đưa cô ấy về nhà, mà Tư Duệ cứ ngồi khóc sướt mướt, cứ đòi uống rượu không chịu đi đâu hết.

"Em không dễ chịu được, chị Du."

Tư Duệ ngước đôi mắt đẫm lệ lên, chửi thề một tiếng: "Con mẹ nó, sao em lại như thế này chứ."

Chị Du lắc đầu: "Được rồi, đừng uống nữa. Đi về nào."

Tư Duệ lại đẩy chị ra, gục mặt xuống, khóc dấm dứt.

Chị Du đáng lẽ cũng không định gọi cho Chu Tẫn, mà không biết đầu óc lúc ấy có chút như ngấm nước, thấy Tư Duệ thương hại như vậy, ngày trước cũng biết chuyện tình cảm của cô ấy và Chu Tẫn.

Nghĩ thế nào, lại nhấn số Chu Tẫn để gọi, định bụng nói cho anh biết, nhưng lúc Chu Tẫn nghe máy, lại không dám nói.

Chị Du cảm thấy mình vẫn cần công việc này nên không nói gì cả.

Cuối cùng quyết định tự mình đưa Tư Duệ về nhà.

Sở Tiêu ngày hôm sau vẫn đi làm như bình thường, hơi uể oải, vì đêm qua cùng Chu Tẫn vận động hơi quá sức, đã thế sáng ra anh còn đè ra làm thêm vài lần nữa. Cũng may trước khi ra khỏi nhà không bị dì Chu phát hiện.

Chu Tẫn đưa cô đi làm, còn anh đi về nhà máy.

Sở Tiêu cùng vài đồng nghiệp đi mua cafe.

Lúc chuẩn bị quay về, thì lại nhìn thấy chị Du cũng ngồi trong quán cafe vừa đi ra, hình như vừa mới ngồi nói chuyện với người nào. Lúc đi ra không hề biết là có nhân viên của mình đang ở chỗ này. Sở Tiêu vô tình nhìn ra đằng sau, thấy một cô gái còn ngồi ở đó, đến khi cô ấy khẽ quay nửa mặt lại.

Lúc nhận ra là Tư Duệ, thì chị Mạn Thu đứng bên cạnh cô cũng lẩm nhẩm: "Tiểu Duệ."

Sở Tiêu quay ra, thấy Mạn Thu cũng đang để ý.

Mạn Thu đang tự hỏi: "Sao cô ấy lại tới đây?"

Thì Thanh Hoa tò mò lên tiếng: "Ai thế chị?"

Tư Duệ có vẻ ngoài nổi bật, nên Thanh Hoa cũng chú ý.

Tú Lệ và Hoài Diễm đứng bên cũng tỏ ra quan tâm.

Mạn Thu thấy chị Du đi rồi thì mới quay lại kể: "Các cô quên rồi à? Tôi từng kể có một nhân viên hẹn hò với sếp. Chính là cô ấy đấy."

Tú Lệ và Hoài Diễm sửng sốt: "Cô gái đấy á? Thật hả? Thảo nào? Cô ấy đẹp quá. Sếp tổng mình hẹn hò là đúng rồi."

Thanh Hoa bĩu môi: "Xinh đẹp chỗ nào."

Mấy người họ vừa nói chuyện vừa đi về chỗ làm việc.

Chỉ có Sở Tiêu là đứng ở lại, chưa di chuyển thêm bước nào.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...