Sở Tiêu cũng không đứng ở lại lâu, vì phải về đi làm.
Nhưng trong lúc làm cô không thể tập trung được, chỉ nghĩ tới nhưng gì chị Mạn Thu kể.
Chu Tẫn từng hẹn hò với Tư Duệ.
Sở Tiêu mờ mịt nhớ tới lần Chu Tẫn giải thích với cô về Tư Duệ, vì cô hiểu lầm anh về xem mặt, nhưng cô không nhớ rõ, Chu Tẫn đã nói thế nào.
Nhưng dù có nói gì, cũng không phải là mối quan hệ đó.
Rồi lại nhớ tới lần bắt gặp anh và Tư Duệ ở quán cafe đó, Tư Duệ lại nói với cô những gì.
Cũng không phải là mối quan hệ như vậy.
Chị Mạn Thu kể cô ấy từng làm ở công ty. Chị Mạn Thu còn gọi cô ấy là Tiểu Duệ.
Tiểu Duệ!
Sở Tiêu lại nhớ ra điều gì đó.
Nửa tiếng sau, cô không ngồi suy nghĩ thêm được nữa, đứng lên, đi quay lại quán cafe.
Tư Duệ vẫn còn ngồi ở đó, ánh mắt mất hồn nhìn ra ngoài cửa sổ.
Không biết đang hồi tưởng quá khứ hay nhớ tới người nào, nhưng không hề phát hiện được Sở Tiêu đang đứng ở chỗ này. Lúc tỉnh lại, định đứng lên để đi về thì quay ra mới thấy Sở Tiêu.
Tư Duệ đóng băng lại.
Sở Tiêu chưa biểu lộ cảm xúc gì cả, thấy Tư Duệ thấy mình rồi thì mạnh dạn lên tiếng, thẳng thắn hỏi.
"Cô và Chu Tẫn... từng hẹn hò với nhau à?"
Tư Duệ chỉ đứng hình, nhưng trong ánh mắt lại có nét bối rối.
Sở Tiêu lại hỏi thêm: "Tại sao lại phải nói dối?"
Tư Duệ vẫn không nói gì cả.
Sở Tiêu tự nhận thấy khó xử, cuối cùng cô nói: "Cô không muốn nói ra cũng được. Tư Duệ, tôi hỏi cô một câu cuối, cô trả lời có được không?"
Tư Duệ lưỡng lự, rũ mặt.
Sở Tiêu không muốn đợi cô ấy lên tiếng nữa, hỏi thẳng luôn: "Lần đi Như Xuyên mấy ngày trước, có phải cô và Chu Tẫn đi cùng nhau không?"
Vẫn là sự im lặng, mà lần này Tư Duệ tỏ ra bối rối hơn.
Sở Tiêu thấy cũng hiểu được gì rồi, quyết định dừng lại: "Được rồi, cảm ơn."
Sở Tiêu quay mặt bước đi, thì Tư Duệ lại lúng túng nói: "Không phải như thế... tôi...".
Nhưng Sở Tiêu đã không còn quay lại.
Đến chiều tan làm Sở Tiêu đi về trước, không đợi Chu Tẫn đón về.
Về đến nhà, thì vừa gặp Sở Nguyệt cùng Thiệu Huy và hai đứa nhỏ hôm nay mới cùng nhau đi chơi về.
Sở Tiêu đang đứng dọn cơm trong nhà, bà Triệu đang mừng chuyện gì đó ghé tai cô nói: "Chị con đã chịu Thiệu Huy rồi đấy."
Hôm nay Sở Nguyệt cùng Thiệu Huy từ bệnh viện trở về, không hiểu thế nào nhìn hai người lại có gì đó lạ lạ. Bà Triệu để ý, nét mặt Thiệu Huy thì rạng rỡ, còn Sở Nguyệt thì hơi e ngại, xong rồi Sở Nguyệt còn chịu để Thiệu Huy dẫn hai đứa con mình đi chơi bốn người cùng nhau. Bà Triệu sống bằng này tuổi, nhìn cái là đã thấy hiểu, không cần phải hỏi gì.
Mà Sở Tiêu đứng múc canh nãy giờ, cứ lơ đễnh chuyện gì, không nghe được câu chuyện, chỉ dạ đại lại.
Đến khi Sở Nguyệt đi vào, cô mới để ý.
Dĩnh An đang đòi đi ra nhà văn chơi cầu tuột, Thiệu Huy vô cùng vui vẻ nói: "Được, được. Chuyện nhỏ, chú dẫn con đi."
Dĩnh Nghệ cũng đòi đi theo.
Ba người đi ra, Sở Nguyệt nhìn theo mỉm cười xong mới quay lại vào trong, nhưng nét mặt lại chuyển sang tâm trạng.
Sở Tiêu đi tới, gặng hỏi: "Chị và anh ấy đến với nhau rồi à?"
Sở Nguyệt lưỡng lự không dám nói.
Thật ra trong thâm tâm cô chưa thật sự một trăm phần trăm thoải mái với chuyện này, nhưng không hiểu sao lúc ấy cô không thể dứt khoát cự tuyệt Thiệu Huy nổi được. Bản thân cô lúc đó đã mủi lòng trước, nhưng mà bên trong thì vẫn còn lo sợ.
Sở Tiêu tự nhiên cũng vui cho chị, khuyên: "Đừng suy nghĩ nhiều làm gì, chị không cần phải lo lắng như thế. Từ từ mọi chuyện sẽ ổn thôi mà."
Sở Nguyệt gượng gạo mỉm cười, rồi gật đầu, quyết định không nghĩ nữa.
Sở Tiêu đột nhiên xúc động dang tay ôm lấy thân hình Sở Nguyệt, vui mừng nói: "Chị thấy hạnh phúc là được rồi, em vẫn mong chị có được hạnh phúc như vậy."
Sở Nguyệt thẹn quá, nói cô: "Tự nhiên bị làm sao."
Sở Tiêu sau đó muốn đi lên phòng để thay đồ, Sở Nguyệt cũng tính đi vào dọn cơm, nhưng phát hiện ra Sở Tiêu còn để điện thoại ở đây, mà lúc này Chu Tẫn đang gọi.
Sở Nguyệt vội cầm lấy đưa ra cho Sở Tiêu, nói cô: "Chu Tẫn gọi này."
Sở Tiêu dừng mắt lại trên màn hình vài giây, rồi quay đi, không nhận lấy mà nói: "Em đi tắm trước đã, chị cứ để đấy đi."
Sở Nguyệt chau mày lại, Sở Tiêu đi rồi, Chu Tẫn vẫn gọi thêm vài cuộc nữa, cho đến khi Sở Nguyệt bỏ sang một bên.
Chu Tẫn bây giờ vừa ra khỏi nhà máy, đang ngồi trên xe, gọi cho Sở Tiêu không được, liền gọi cho chị Du.
Chị Du nói: "Hôm nay không tăng ca, tôi cho nhân viên về sớm rồi. Cô ấy cũng đã về rồi."
Chu Tẫn nói biết rồi, cảm ơn rồi tắt máy.
Trong lòng rục rịch khó đoán, sao Sở Tiêu đi làm về mà không gọi anh, chuẩn bị khởi động xe thì lúc này số Tư Duệ trên điện thoại lại hiện lên.
Chu Tẫn chần chừ một lúc, quyết định không nghe máy.
Một lúc sau, Tư Duệ dừng gọi, gửi tin nhắn.
[Tư Duệ: Sáng nay em gặp cô ấy. Cô ấy biết rồi.]
Chu Tẫn sững người.
Bốn chữ "cô ấy biết rồi" như bắn thẳng vào anh, nổ đùng đoàng trong đầu..
Anh ngẫm nghĩ một lúc, sau đó đánh tay lái xe, chuyển động bánh rời đi.
Lúc về tới nơi, liền đi thẳng vào nhà ông bà Triệu.
Lúc này Sở Tiêu đang ngồi ăn cơm cùng cả nhà, có cả Thiệu Huy ở đây, nhìn thấy anh, mặt cô liền tái mét lại. Chu Tẫn cũng nhìn thẳng cô, nhưng lúc sau Sở Tiêu không giấu được có vấn đề, rời mắt đi chỗ khác. Tuy không biểu lộ gì nhiều, nhưng Chu Tẫn cũng cảm nhận được.
Bà Triệu thấy anh liền mừng gọi: "Chu Tẫn về rồi à? Vào ăn cơm đi con."
Bà chạy đi vào lấy thêm bát đũa, vừa lẩm nhẩm nói: "Chắc bây giờ hôm nào cũng phải nấu thêm nhiều đồ ăn nữa."
Chu Tẫn chào cả gia đình.
Ông Triệu gọi anh ngồi vào, vì Sở Tiêu ngồi bên cạnh Dĩnh An và Sở Nguyệt rồi, nên anh chỉ có thể ngồi đối diện, bên cạnh ông Triệu.
Chu Tẫn ngồi xuống, lâu lâu lại ngước lên nhìn Sở Tiêu một lần, nhưng cô vẫn không nhìn lại, bình thản ngồi ăn như không có gì, thực chất đang chọc chọc bát cơm.
Ông Triệu hỏi: "Cuối năm rồi, đi làm thế nào? Công việc có bận không?"
Chu Tẫn lễ phép đáp: "Cũng khá bận, nhưng con sắp xếp được."
Ông Triệu gật đầu hài lòng: "Vậy thì ăn uống điều độ vào, đừng để tổn hại sức khoẻ."
Chu Tẫn nói dạ, con biết rồi.
Thiệu Huy rót rượu, Chu Tẫn nhận lấy uống một ly, sau đó lại nhìn Sở Tiêu.
Sở Tiêu ăn xong đầu tiên, dắt tay Dĩnh An đứng lên, nói là dẫn con bé lên phòng, để Sở Nguyệt ăn cho ngon miệng.
Nhưng ai cũng nhìn ra được có chuyện gì.
Sở Tiêu chưa kịp đi, thì Chu Tẫn đã liền đứng lên, xin phép đưa Sở Tiêu ra ngoài một lúc.
Vừa đang định đưa tay bế Dĩnh An, thì Sở Tiêu đã bị Chu Tẫn tóm lấy kéo ra ngoài, trong ánh mắt của mọi người.
Bà Triệu lo lắng hỏi Sở Nguyệt: "Có chuyện gì à?"
Sở Nguyệt nói con không biết.
Vừa ra ngoài, Sở Tiêu đã được Chu Tẫn đẩy lên xe, anh trực tiếp lái xe đi đến một nơi không có ai.
Chu Tẫn dừng xe, tắt máy, trong xe lập tức im ắng lạ thường.
Sở Tiêu ngồi im không nói gì cả, đầu cũng chẳng ngẩng lên.
Chu Tẫn nuốt một hơi, giữ điềm tĩnh.
Một lúc ổn định, anh mới nói.
"Anh xin lỗi, vì đã không nói với em về Tư Duệ."
Bạn thấy sao?