Chương 74: Chương 73: Thế còn bố thì sao 🍬

Sở Tiêu vẫn đi làm như bình thường, Chu Tẫn hàng ngày cũng vẫn đợi cô, nhưng Sở Tiêu hoàn toàn chỉ coi anh như người lạ, thấy là ngoảnh mặt.

Có vô tình gặp thì cũng ngó đi.

Thậm chí Sở Tiêu còn lên kiến nghị với chị Du cho cô dừng việc báo cáo hàng ngày với Chu Tẫn, cô thấy hình như ở đây có mỗi mình cô phải làm vậy, nếu chị Du nói không được, thì cô sẽ xin nghỉ việc.

Chị Du cũng chẳng thể làm được gì.

Chu Tẫn vẫn thỉnh thoảng gọi điện và nhắn tin cho Sở Tiêu, nhưng cô không trả lời anh. Hôm nào đến chỗ làm, vừa nhìn thấy mặt, là Sở Tiêu đã quay đi rồi. Lão Lâm đứng bên cạnh còn ái ngại hỏi: "Vẫn chưa hết giận à?"

Thật ra Chu Tẫn vẫn cảm thấy một ngày nào Sở Tiêu còn ở đây, thì chứng tỏ cô ấy cũng chưa dứt hẳn với anh, nhưng anh cũng chưa biết phải làm gì.

Chu Tẫn cảm giác giống như quay về ngày trước, lúc Sở Tiêu còn ghét anh, mỗi lần thấy anh là đều tránh mặt.

Giờ Chu Tẫn cũng rơi vào tình cảnh hồi đấy, dù thế nào cũng không thể lại gần. Chỉ khi nào Sở Tiêu bỏ qua lớp phòng bị với anh, thì anh mới có thể đi đến gần cô.

Sở Tiêu và Chu Tẫn như vậy, người nhà cũng nhìn ra được, bà Triệu cũng gặng hỏi mà Sở Tiêu không nói gì. Cô sợ bố mẹ và Sở Nguyệt nghĩ ngợi, chuyện của Sở Nguyệt đã như vậy rồi.

Cuối tuần, Sở Tiêu chỉ làm nửa ngày, nên buổi chiều được nghỉ ở nhà.

Hôm nay Thiệu Huy dẫn Sở Nguyệt và hai đứa nhỏ sang nhà mình, nghe nói có tiệc gia đình, một vài người họ hàng và bạn bè thân cận.

Sở Nguyệt nói không muốn đi, càng không muốn dẫn hai đứa nhỏ đi, nhưng Thiệu Huy cứ thuyết phục cô, mãi Sở Nguyệt mới đồng ý.

Sở Tiêu nghe bà Triệu ấm lòng kể, bà khen Thiệu Huy thật lòng, bảo vệ và thương yêu Sở nguyệt thật sự. Vừa hôm trước bà ra ngoài thấy người ta hỏi Thiệu Huy có phải Sở Nguyệt dụ dỗ anh không thế, Thiệu Huy thẳng thắn nói là anh dụ dỗ cô ấy, chứ không phải Sở Nguyệt.

Bà Triệu vô tình nghe được, cảm thấy rất hài lòng, gần đây còn thấy Thiệu Huy tính toán lo cho mẹ con Sở Nguyệt, để người ngoài không điều tiếng nữa. Hình như bữa cơm gia đình này là do Thiệu Huy cố tình chuẩn bị, để giới thiệu Sở Nguyệt với gia đình. Còn một tay lo liệu, không cho Sở Nguyệt động tay bất cứ việc gì hết.

Bà Triệu cứ khen: "Đàn ông nhanh nhẹn quyết đoán như vậy mới tốt, không thể chần chừ thờ ơ được. Cũng mừng cho Sở Nguyệt, may sao vẫn có người thương con bé."

Sở Tiêu mỉm cười với mẹ, trong lòng lại dội lên tâm tư sâu thẳm.

Sở Nguyệt buổi tối ngồi dạy Dĩnh Nghệ học, tâm trí cũng để trên trời, Dĩnh Nghệ làm xong phép toán rồi mà cô còn không biết.

Lúc Dĩnh Nghệ nhắc mẹ, Sở Nguyệt mới tỉnh lại.

Xem xong bài của con, Sở Nguyệt khen: "Con làm giỏi lắm."

Dĩnh Nghệ đặt bút chì xuống, khoanh tay trên bàn, tự nhiên gương mặt buồn thỉu, ngước lên hỏi mẹ.

"Mẹ mấy nữa sẽ lấy chú hả?"

Sở Nguyệt ngây người nhìn con, lúc sau mới phản ứng được: "Con không thích chú hả?"

Dĩnh Nghệ thật thà đáp: "Thích."

Thanh âm Dĩnh Nghe mềm yếu, nghe rất dễ thương. Sở Nguyệt mỉm cười xoa đầu con, nhưng không hiểu sao nhìn Dĩnh Nghệ vẫn còn buồn, nên lại hỏi: "Thế sao mặt lại như vậy?"

Dĩnh Nghệ xị mặt, cúi xuống, lí nhí hỏi: "Thế còn bố thì sao?"

Sở Nguyệt chấn động, như có một hòn đá vừa rơi vào mặt hồ tĩnh lặng vậy, cô trầm lặng, bàn tay đang chuyển động trên đầu Dĩnh Nghệ cũng để yên.

Mãi sau cô cũng không trả lời câu hỏi của con được.

Sở Nguyệt biết tuy Dĩnh Nghệ hiểu chuyện, không dám nhắc tới bố vì sợ mẹ buồn, nhưng không có nghĩa là Dĩnh Nghệ không còn thương bố. Dù sao cũng là máu mủ, cảm nhận được chuyện chia cắt này, Dĩnh Nghệ cũng buồn khổ.

Sở Nguyệt thở dài, là một cái thở dài nặng nề.

Cô cũng chưa xác định rõ, việc mình tiến tới với Thiệu Huy liệu có phải là một quyết định đúng đắn cho hai đứa con của cô không nữa.

Sở Nguyệt phiền lòng.

Nghĩ lại chuyện hôm nay ở nhà Thiệu Huy, vô tình cô nghe được mẹ Thiệu Huy và một bà cô dì nói chuyện.

Bà cô dì hỏi bà Thiệu: "Sao chị lại đồng ý cho Thiệu Huy quen với cô gái này vậy? Em không phải kì thị gì, nhưng mà em thấy thương Thiệu Huy quá, dù sao cũng là thanh niên còn độc thân, lấy ở đâu mà chẳng được vợ, sao phải chọn người vậy. Chị nghĩ thử xem, cô gái ấy có một đời chồng rồi, lại còn có cả hai đứa con. Thiệu Huy lúc này thương thì mới nghĩ được vậy thôi, chị cũng biết chuyện nuôi hai đứa nhỏ là như thế nào mà, lại không phải con cháu nhà mình. Lấy nhau về rồi, hai đứa nhỏ, không nói là nhà mình có điều kiện hay không, nhưng riêng khoản dạy dỗ nuôi nấng đã là cả một chuyện. Khó lắm, đâu phải dễ dàng đâu, sau này mới hiểu ra được. Chị em mình đi trước hết rồi, sao không khuyên bảo Thiệu Huy."

Bà Thiệu lúc ấy không phải đồng tình, nhưng cũng không thật sự vui vẻ nói: "Là Thiệu Huy quyết định ấy chứ, chúng tôi không ngăn cản được. Cô cũng biết tính cách Thiệu Huy thế nào mà, khó mà ai nói được. Thôi thì cũng là duyên số trời rồi."

Sở Nguyệt sợ phát hiện, nên không dám ra mặt.

Nhưng từ lúc đó về nhà, cô đã như người mất hồn rồi.

Sở Tiêu vừa nhận cuộc gọi của Na Tử, gọi cô ra ngoài, Sở Tiêu nghe có chỉ mấy người như Chu Tuyết và Di Giai thôi cô mới đi.

Cuối năm nên ai cũng bận, lâu rồi mới gặp mặt.

Sở Tiêu đến chỗ hẹn, là một nhà hàng, lúc cô đến, thì mới có Di Giai và Na Tử.

Chu Tuyết chưa thấy có mặt.

Ngồi xuống chào hỏi, bây giờ Na Tử mới vừa gọi xong đồ, quay ra nói với cô: "Muốn ăn vịt quay không?"

Sở Tiêu lắc đầu, nói chị gọi gì cũng được.

Di Giai cũng gọi thêm mấy món lạ lạ hay hay.

Xong xuôi, quay vào nói chuyện.

Na Tử mới hỏi Sở Tiêu chuyện Chu Tẫn là như thế nào. Na Tử cũng mới biết được chuyện, nghe Từ Ca kể, mấy bữa nay không ai nói với cô. Di Giai ngạc nhiên: "Chuyện gì vậy chị?"

Di Giai chưa biết gì cả.

Sở Tiêu cứ cúi gằm mặt xuống, khuấy khuấy ly nước chanh muối, cô không biết nói gì, thì lúc này Chu Tuyết mới xuất hiện.

Chu Tuyết vừa đi tới, đã hừng hực dán mắt vào Sở Tiêu rồi ngồi xuống, trực tiếp hỏi: "Chuyện gì vậy? Cậu và Chu Tẫn rốt có chuyện gì?"

Tự nhiên buổi tối Hàn Hiên nói với Chu Tuyết có thể đi nói chuyện với Sở Tiêu được không, mới kể qua chứ chưa kể rõ chuyện gì, nhưng biết là Sở Tiêu hai tuần nay giận Chu Tẫn rồi. Hai người họ không gặp, không nói chuyện với nhau. Đến người ngoài như Hàn Hiên và Lão Lâm còn thấy sốt ruột, vậy mà người trong cuộc cứ im lặng.

Chu Tuyết mới hùng hổ đến chỗ này.

"Cậu nói đi, có chuyện gì cứ nói ra. Chu Tẫn làm gì cậu, mình thay cậu cho anh ấy một trận."

Na Tử và Di Giai cũng ngóng câu chuyện.

Sở Tiêu nhìn từng người một lượt, lưỡng lự, cuối cùng cũng kể hết ra.

Nghe xong, Chu Tuyết phản ứng đầu tiên.

"Chết tiệt, cái con nhỏ đó là đứa nào?"

Chu Tuyết hình như không biết người này, mà có biết thì chắc cũng không nhớ nữa. Nhưng vì chuyện Chu Tẫn trước giờ không bao giờ Hàn Hiên kể ra, nên Chu Tuyết cũng không rõ thế nào. Chu Tuyết thì vốn không biết trước giờ Chu Tẫn có yêu người nào không, nhưng mà luôn nghĩ là đàn ông, thì kiểu gì chẳng có. Có điều, không nghĩ anh ấy lại lừa dối Sở Tiêu như vậy. Chuyện này thì Chu Tuyết cũng không bênh anh trai mình được rồi.

Di Giai hỏi: "Là cái người mình gặp hôm ở trước nhà hàng đó sao?"

Sở Tiêu gật đầu, giờ cô mới nhớ ra còn có chuyện hôm đó nữa, lại nghĩ tới thái độ Chu Tẫn lúc bấy giờ.

Nhịn không được, rót một ly rượu.

Chu Tuyết bực quá quay ra hỏi Na Tử: "Chị có biết không vậy? Từ Ca hay tâm sự với chị nhiều nhất mà."

Trước giờ làm gì có chuyện gì mà Từ Ca không kể cho Na Tử.

Na Tử im lặng nãy giờ, mang máng không nhớ rõ, nhưng cũng kể.

"Thật ra hồi đó, Từ Ca từng kể chị Chu Tẫn có hẹn hò với một người, hình như cũng có làm cùng. Nhưng mà là ai thì chị không rõ, cũng chưa từng gặp bao giờ. Chỉ có điều, hai người họ quen nhau thời gian ngắn lắm, chưa được một tháng thì đã nghe tin dừng lại rồi. Chị nghĩ là không đến mức sâu đậm mà còn tình cảm với nhau như em nghĩ đâu, đừng nghĩ tội cho Chu Tẫn như thế."

Sở Tiêu không đáp, mà giễu cợt nghĩ, đàn ông hoạt động chủ yếu nửa thân dưới, có sâu đậm hay không, có trời mới biết.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...