Chương 76: Chương 75: Em vẫn còn giận à 🍬

Vào những thời gian cuối năm, gia đình Sở Tiêu cũng rục rịch bận bịu chuẩn bị nhiều chuyện. Vì năm nay khác với mọi năm, có Sở Nguyệt, Sở Tiêu và cả hai đứa cháu ngoại, đã thế lại mới có thêm hai ông con rể, nên ông bà Triệu cũng muốn làm mọi thứ tươm tất hơn.

Sở Tiêu chưa kể ra chuyện của cô và Chu Tẫn, nên thỉnh thoảng bà Triệu lại hỏi thăm Chu Tẫn dạo này thế nào, sao không tới ăn cơm, Sở Tiêu lại chỉ dám nói là Chu Tẫn bận. Mà quả thực đợt này Chu Tẫn bận thật, anh chỉ ở nhà máy suốt, còn không về nhà. Dì Chu hôm bữa cũng sang nhà Sở Tiêu chơi, nói chuyện lại như vậy.

Hôm đó gặp dì Chu, Sở Tiêu còn thấp thỏm lo, cứ tưởng bà biết chuyện nên mới tới nhà. Nhưng lúc nói chuyện lại thấy dì Chu có vẻ không có gì cả, còn nói với Sở Tiêu bao giờ nghỉ làm thì qua nhà bà. Sắp tết rồi nên dì Chu cũng đang sắm sửa chuẩn bị, muốn năm nay cùng Sở Tiêu đón tết chung. Sở Tiêu không biết xử trí như nào, tạm thời chỉ biết vâng vâng dạ da.

Dì Chu về rồi, bà Triệu mới nghĩ ngợi trong lòng. Thấy Chu Tẫn đi làm vất vả quá, vừa thấy thương, mà vừa thấy lo.

Bà Triệu ngồi với Sở Tiêu kể Thiệu Huy đi làm công ty nước ngoài, công việc ổn định, giờ giấc cũng ổn định, còn được nghỉ lễ đầy đủ, thế nên anh lúc nào cũng có thời gian dành cho gia đình, không hôm nào là không thấy sang với mẹ con Sở Nguyệt cả. Nhưng Chu Tẫn làm cả ngày lẫn đêm, không có nhiều thời gian, bà lại sợ Sở Tiêu sau này sẽ thiệt thòi hơn, nói: "Kể ra Chu Tẫn bớt bận bịu đi chút thì tốt, làm suốt không nghỉ như vậy... Mà thôi, không nói được. Chu Tẫn làm chủ thì phải khác, được cái này mất cái kia. Không đòi hỏi được."

Bà Triệu rất yêu quý Chu Tẫn, không muốn trách anh, bây giờ mỗi nhà mỗi cảnh, không thể như mình mong muốn được.

Sở Tiêu nghe nhắc tới thì lại nhớ tới người, một lúc nghe chuyện không nổi thì tự động đứng lên.

Sở Tiêu ở chỗ làm vào cuối năm cũng rất bận rộn, hôm nào cũng tăng ca, làm thêm giờ. Vì phải kiểm kê sổ sách, nên đâm ra cô cứ ở chỗ làm là chỉ có cúi mặt vào bảng biểu báo cáo cuối năm.

Mong là đợt kiểm tra sổ sách này xong nhanh, sau đó cô sẽ được nghỉ sớm. Tú Lệ nói năm nay có nhiều hợp đồng, chắc sẽ được thưởng tiền cuối năm rất nhiều, ai cũng mong đợi, chỉ có Sở Tiêu là chẳng có tâm trạng.

Năng lượng của cô lúc này sắp bị rút cạn kiệt hết rồi.

Ở nhà máy, tình trạng của Chu Tẫn dường như cũng tệ như thế, thậm chí còn nặng hơn, vì những người xung quanh đều cảm nhận thấy, anh chẳng giống như anh, lúc bình thường một chút nào.

Hôm nay là ngày đưa lô hàng đi, vận chuyện tới nước của khách hàng. Cả một tháng sản xuất vất vả, cả nhà máy cuối cùng mới thở phào một chút. Mấy ngày qua vì sợ sai sót, mà Chu Tẫn hôm nào cũng đi đi lại lại, bây giờ nhân viên có thể yên tâm vì không còn phải nhìn thấy cái bản mặt căng thẳng của sếp Chu nữa.

Chu Tẫn đang ngồi trong phòng làm việc kí nốt giấy tờ thì Hàn Hiên và lão Lâm đẩy cửa đi vào, cười tươi kể chuyện: "Xong rồi, thở được rồi. Hàng của chúng ta lên tàu đi xong rồi, hai ngày sau sẽ tới. Bây giờ có thể nghỉ ngơi được rồi."

Lão Lâm thầm than: "Cầu cho lần này êm xuôi yên ổn, còn về ăn tết với mẹ, cả năm nay đã đủ thứ chuyện xui xẻo rồi..."

Lúc này Chu Tẫn nhận được điện thoại gì đó, đối phương không biết nói gì mà anh chỉ yên lặng, nhìn vào đồng hồ, lúc sau dừng cuộc gọi, lập tức đặt bút xuống, xếp gọn giấy tờ sang bên, đứng lên, cầm lấy áo khoác vắt trên ghế, mặc vào, không biểu cảm gì mà chỉ nói với Hàn Hiên: "Lo nốt việc đi, tôi đi đây."

Hàn Hiên quay ra nhìn theo bóng lưng Chu Tẫn vội vội vàng vàng rời đi, rồi lại nhìn lão Lâm, hai người nhìn nhau.

Lão Lâm lúc ấy tưởng chuyện gì, nhưng Hàn Hiên đoán: "Chắc đi tìm Sở Tiêu."

Rồi lão Lâm mới ngửa đầu ra nghĩ: "Cậu ta với em Tiêu vẫn chưa làm lành được à?" Lão Lâm thở dài một cái lại nói tiếp: "Quả này không khéo em Tiêu cho cậu ta đi luôn rồi."

Hàn Hiên im lặng.

Sở Tiêu hôm nay tăng ca tới tối muộn, lúc về thì tất cả đã đi trước cô rồi. Sở Tiêu lại là người về cuối cùng, trước khi đi không quên tắt điện.

Lúc đi ra khỏi phòng thì mới phát hiện ra Chu Tẫn đứng bên ngoài đợi mình.

Dáng vẻ anh trầm lặng, thân hình có chút hao gầy, một tay cầm áo khoác, một tay buông lỏng, con ngươi không rung động, nhìn thẳng cô.

Giống như ai đó sắp nuốt luôn cả mình.

Sở Tiêu hơi khựng lại, nhưng mà không ngẩn ra quá lâu, lập tức hạ mắt xuống xoay người đi lướt ngang qua người anh. Nhưng lập tức bị Chu Tẫn tóm lấy cổ tay, không dùng sức, nhưng đủ để giữ cô lại, trầm giọng hỏi: "Em vẫn còn muốn giận anh à?"

Sở Tiêu sau một tháng thay đổi khá nhiều, trải qua đủ cung bậc cảm xúc thì bây giờ cô khá lạnh nhạt, không nóng không lạnh nói: "Ừm."

Cô vung tay anh ra, đút hết hai tay vào túi áo khoác, rồi rũ mặt xuống.

Ánh mắt Chu Tẫn nhìn cô muốn khờ dại, ngập ngừng một lúc vẫn nói: "Để anh đưa em về."

"Không cần"

Thế rồi cứ thế bỏ đi, mặc cho Chu Tẫn đứng ở lại đấy.

Cũng không biết Chu Tẫn đứng ở đấy bao lâu, nhưng lúc sau Sở Tiêu lên được xe bus rồi, thì mới thấy được xe của anh từ đằng sau, đi vụt qua mình.

Về tới nhà, Sở Tiêu vẫn tỏ ra hết sức bình thường.

Ông Triệu hỏi hôm nay tăng ca muộn thế à.

Bà Triệu nói cô vào ăn cơm đi, cả nhà ăn xong hết rồi, chỉ còn mỗi cô.

Hôm nay Thiệu Huy cũng ở đây, đang ngồi cùng ông Triệu hàn huyên.

Bà Triệu thì ngồi cùng Dĩnh An và Dĩnh Nghệ ở phòng khách, cùng ăn xem tivi và ăn bánh ngọt.

Sở Tiêu đi vào, chào cả nhà, nói đói quá rồi ngồi xuống ăn, sau đó Sở Nguyệt mang đồ ăn lên cho cô.

Sở Tiêu cũng hơi mệt nên đâm ra uể oải, ăn cũng chậm chạp. Ngồi phía trước cô ông Triệu và Thiệu Huy vẫn đang nói chuyện về vấn đề thời sự gì đó, Sở Tiêu không rõ, lúc sau ông Triệu lại hỏi Thiệu Huy: "Công ty cậu cho nghỉ sớm thế à?"

"Dạ." Thiệu Huy đáp: "Công ty con là công ty nước ngoài nên không dồn công việc vào cuối năm, nghỉ như này cũng chỉ tính vào kỉ nghỉ năm thôi, thật ra xin nghỉ sớm hơn vẫn được."

Ông Triệu gật gù: "Làm công ty nước ngoài đúng là có nhiều cái lợi."

Hình như Thiệu Huy đang tính toán cho mẹ con Sở Nguyệt đi đâu đấy, Sở Nguyệt và hai đứa nhỏ cũng mới được nghỉ lễ, nên có thời gian đi chơi. Thật ra Thiệu Huy cũng muốn có cơ hội cùng Sở Nguyệt ở bên nhau. Hai người tuy bên ngoài đã công khai xác định mối quan hệ, nhưng chưa có nhiều thời gian dành cho nhau.

Ban ngày, Sở Nguyệt chỉ quan tâm mỗi hai đứa nhỏ, còn lại chỉ toàn Thiệu Huy cố gắng tiếp cận.

Ông Triệu đồng tình: "Phải đấy, đi chơi đi. Chắc hai đứa nhỏ sẽ thích lắm."

Sở Tiêu cắm cúi vào ăn, tưởng không ai chú ý tới mình thì ông Triệu lại quay ra hỏi: "Thế Chu Tẫn đã được nghỉ chưa?"

Sở Tiêu tí nghẹn họng, chần chừ đáp: "Anh ấy cũng còn khá bận."

Ông Triệu cũng tỏ ra đồng cảm, nói Sở Tiêu nhớ quan tâm Chu Tẫn, còn dặn là mấy nữa làm cơm thì gọi Chu Tẫn đến chơi.

Sở Tiêu đáp dạ, cô vội vội vàng vàng ăn, nhanh chóng kết thúc rồi đứng lên, sợ bố lại hỏi thêm.

Ăn xong, Sở Tiêu cầm chén đũa của mình tới bồn rửa, tính tự dọn, thì Sở Nguyệt đi ra nói cô mới đi làm về mệt, lên phòng đi, không phải rửa. Sở Nguyệt được nghỉ nên khá rảnh, không phải làm gì cả.

Sở Tiêu cảm động, nói cảm ơn rồi đi lên phòng.

Lúc sau ông Triệu cũng không ngồi thêm với Thiệu Huy nữa, đi ra phòng khách với hai đứa cháu xem tivi.

Trong bếp bây giờ chỉ còn có hai người.

Thiệu Huy thấy Sở Nguyệt đang đứng rửa bát thì chậm chậm đi tới.

Sở Nguyệt đang nói: "Anh về nhà đi, muộn rồi đấy."

Thì bỗng có người từ đằng sau ôm chầm lấy cô.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...