Chương 77: Chương 76: Không muốn yêu nữa thì chia tay đi 🍬

Thiệu Huy vòng tay qua ôm lấy eo, cằm tựa vào vai Sở Nguyệt. Làm Sở Nguyệt giật mình, mắt nhìn ra hướng bên ngoài, rồi cựa người muốn đẩy Thiệu Huy ra, nhưng vì tay cô còn dính bọt, nên không làm gì được.

"Bị thấy bây giờ đấy." Sở Nguyệt nhăn nhó.

Thiệu Huy càng siết chặt vòng tay hơn, còn nói: "Đâu có ai. Một chút thôi, anh muốn ôm em một chút."

Sở Nguyệt không làm gì được, đành đứng yên, nhưng hơi nóng từ hơi thở Thiệu Huy phả ra lên cổ cô, làm người cô nhột nhột, không chịu được, một lúc lại nhắc: "Được rồi đấy."

Thiệu Huy vẫn cố ý ôm thêm, lúc sau thả cái cổ của cô ra để hỏi: "Em chuẩn bị đi chơi chưa?"

Sở Nguyệt lắc đầu: "Không đi."

"Sao vậy?"

Sở Nguyệt ngần ngại nói: "Cuối năm còn có nhiều công việc, anh ở nhà với bố mẹ đi. Cả năm anh đã đi làm rồi, nên dành thời gian cho gia đình."

Thiệu Huy cứ suốt ngày đi sang đây, Sở Nguyệt cũng không thoải mái, sợ bên gia đình Thiệu Huy nghĩ ngợi. Từ hôm ở nhà Thiệu Huy về, Sở Nguyệt cũng kín kẽ hơn nhiều, cô không muốn gây ra điều tiếng gì nữa.

Thiệu Huy chắc cũng có nhìn ra, nên mới hỏi: "Em có chuyện gì à?"

Sở Nguyệt lắc đầu.

Thiệu Huy lại nói: "Anh đã đặt chỗ hết rồi, em không phải lo lắng gì đâu. Bố mẹ anh cũng ủng hộ mà. Không phải Dĩnh An với Dĩnh Nghệ nói muốn đi chơi sao, em cũng phải cho con đi chơi chứ. Hơn nữa, bây giờ em và hai con, có khác gì gia đình của anh. Không phải sao? Em thấy anh lợi không? Không làm gì cũng có hai đứa con rồi."

Sở Nguyệt chưa hoàn toàn vui vẻ, sau đó khônh biết Thiệu Huy tiếp tục thuyết phục thế nào nữa, nhưng lúc bà Triệu định đi vào lấy thêm bánh cho hai đứa nhỏ lại thấy hai người đang hôn nhau, bà Triệu giật mình liền quay người ngay, tránh cho cả hai ngượng ngùng.

Sở Tiêu trên phòng thì mới tắm xong, tóc còn hơi ướt nên cô dùng khăn khô lau, làm biếng sấy tóc nên chưa khô hẳn tóc đã để vậy, rũ người gục xuống bàn trang điểm, mệt mỏi nhắm mắt lại.

Trong lúc vừa nhắm mắt, lại nghĩ ngay tới ánh mắt của Chu Tẫn nhìn cô ngày hôm nay, có chút gì đó ẩn nhẫn, chút bi thương, xen lẫn nhớ nhung, làm Sở Tiêu cũng thấy buồn bực, suýt nữa thì ứa nước mắt ra ngoài.

Sở Tiêu ép mình tỉnh táo lại, tự trấn an mình không được yếu đuối. Cô ngồi dạy, tính sấy khô tóc để đi ngủ, thì Chu Tuyết lại gọi điện.

Chu Tuyết hỏi chuyện Sở Tiêu có đi họp lớp cuối năm không? Từ khi Sở Tiêu đi du học, không tham gia họp lớp gì cả. Nhưng bây giờ họp lớp không còn mỗi mình lớp của cô nữa, mà có thêm cả lớp Chu Tẫn, năm nào cũng vậy. Nên bây giờ Sở Tiêu cũng lưỡng lự.

Sở Tiêu di di ngón tay trên bàn thành nhiều hình tròn, nói: "Nếu có Chu Tẫn... thì mình không đi."

Lúc này Chu Tuyết đã quá mệt mỏi chuyện của hai người rồi, nên liên tục thở dài, phải một lúc mới nghiêm túc hỏi Sở Tiêu: "Cậu tính như này thật đấy hả?"

Chu Tuyết chán nản đâm ra cáu kỉnh: "Cậu có biết mình ghét nhất là chuyện này xảy ra không? Ngay từ lúc đầu biết hai người yêu nhau đã thấy sợ rồi. Đây là đi họp lớp đấy Sở Tiêu, thế mấy nữa sinh nhật mình, sinh nhật con mình thì sao? Cậu tính tránh mãi à? Làm sao vậy?"

Sở Tiêu vẫn thái độ vậy, không cần quan tâm nặng nhẹ còn cứng đầu nói: "Sau này mình sẽ mua quà gửi cho cậu."

Chu Tuyết đến lúc này bực quá phải quát lên: "SỞ TIÊU."

Sở Tiêu không đáp lại thì Chu Tuyết càng nóng giận, đến mức còn muốn khóc ăn vạ.

Đương lúc Sở Tiêu không thấy Chu Tuyết lên tiếng nữa, thì lại có một giọng nói quen thuộc cất lên: "Nói Sở Tiêu anh không đi đâu. Bảo cô ấy cứ đến đi."

Sau đó là giọng Chu Tuyết bất mãn nói với người đó: "Đến anh cũng vậy nữa. Hai người định như này đến bao giờ? Không muốn yêu nữa thì chia tay luôn đi."

Nhưng mà hình như không còn ai ở đấy nữa cả, Chu Tuyết mới quay lại bất lực nói với Sở Tiêu: "Không biết đâu đấy, tuỳ cậu."

Chu Tuyết cúp máy, tự nhiên Sở Tiêu cũng không nhịn được khó chịu, ném điện thoại ra ngoài, gục mặt ra bàn nằm.

Ở bên kia, Chu Tẫn cũng mới đi ra từ nhà Hàn Hiên, chuẩn bị lên xe, thì Hàn Hiên chạy tới bên cạnh hỏi: "Sao vậy? Sao cả hai vẫn cứ như vậy? Cậu với Sở Tiêu giờ như nào?"

Chu Tẫn trước khi chui đầu vào xe chỉ lạnh nhạt nói: "Không như nào cả? Cô ấy giận thì cứ để cô ấy giận đi."

Nhìn biểu cảm ấy Hàn Hiên cũng phải bó tay thất vọng, không nói nhiều nữa, quay đầu đi vào trong.

Chiếc xe màu đen một mình đi vào giữa lòng đường phố tĩnh mịch.

Ngày hôm sau là buổi được phát tiền lương và tiền thưởng cuối năm cho cả công ty.

Tan làm, cả văn phòng rủ nhau đi ăn liên hoan, Sở Tiêu không muốn đi, nhưng vì nghĩ không biết về nhà làm gì nên miễn cưỡng tham gia một lần.

Dù sao cũng chưa từng có dịp vào đi chơi với văn phòng.

Bữa ăn khá vui vẻ, ăn uống no nê xong lại rủ nhau vào quán Kara hát hò. Ngồi bên trong chủ yếu chỉ nghe mỗi Thanh Hoa hát, những người xung quanh thì nhảy nhót theo, Sở Tiêu chẳng có hứng gì cả, ngồi cắn hạt dưa, rồi uống chút rượu.

Cả một buổi chỉ thần người, đến mức mà tiếng ồn xung quanh cũng chẳng nghe thấy đâu.

Đến khi chuẩn bị về thì cũng hơi say say rồi, nhưng cô vẫn giữ tỉnh táo được.

Sở Tiêu vừa về thì phát hiện ra có khách đến nhà, ngoài phòng khách nhà cô chất đầy túi quà.

Bên trong phòng ăn thì lại có vài tiếng cười nói.

Ông Triệu đang vui vẻ nói về vấn đề gì đấy: "Chắc là ở đó đang có tiềm năng phát triển? Đúng rồi đấy, không thử thì sao mà biết được. Lúc này nhà máy chắc bận lắm phải không?"

Vừa cất giầy lên kệ, đang đi vào thì giọng nói trầm trầm tiếp theo làm Sở Tiêu khựng lại: "Con cũng mới xong lô hàng, nên hiện tại không còn quá bận."

Sở Tiêu đi được thêm vài bước, thì lộ ra một bên sườn mặt góc cạnh, thanh tú, sống mũi cao của người đàn ông vừa cất tiếng nói đó ra.

Lúc này, chân cô mới dừng lại hẳn, nhìn đăm chiêu về phía sau người đàn ông phía trước, vẫn đang nói chuyện với người ngồi ở bên chưa phát hiện gì, đến khi bà Triệu cất tiếng lên: "Sở Tiêu, về rồi à?"

Đối phương lúc đó mới dừng lại, quay mặt ra nhìn cô.

Có lẽ lần này do Sở Tiêu hơi có men say, nên chậm chạp, dừng mắt ở nơi anh hơi lâu mới từ từ quay đi.

Bà Triệu nói cô vào ăn đi, kể Chu Tẫn mới tới đây, mang rất nhiều quà, hỏi cô vừa đi đâu.

Sở Tiêu trả lời cô vừa đi ăn với đồng nghiệp trên công ty, giờ không đói nên không muốn ăn, nói cả nhà cứ ăn đi, sau đó cô đi lên phòng.

Ánh mắt người ngồi ở đó vẫn luôn dõi theo cho tới khi cô đi khỏi.

Sở Tiêu tắm rửa xong, vẫn còn ngồi lì trong phòng. Cô nghĩ ngợi có lẽ Chu Tẫn vẫn còn ở dưới nhà, nên chần chừ, không muốn xuống gặp. Phải mất tầm một tiếng sau thì Sở Tiêu mới đi xuống, nhưng bên dưới giờ này đã không còn thấy người đâu, Chu Tẫn đã đi mất rồi.

Phòng bếp chỉ có mỗi Sở Nguyệt đang lau chùi dọn dẹp.

Sở Nguyệt thấy cô thì quay ra hỏi: "Sao xuống muộn vậy? Chu Tẫn vừa đi rồi."

Sở Tiêu cứ thần mặt ra như mất hồn.

Thật ra lúc nãy Sở Nguyệt cũng để ý Chu Tẫn cũng giống như vậy, ông Triệu đứng lên rồi mà anh vẫn còn ngồi trầm mặc ở đấy, cứ như có nỗi niềm gì, không giống như bình thường, ngồi đợi một lúc, không thấy người xuống thì lại đứng lên, sau đó nhanh chóng rời đi.

Giờ lại nhìn thấy Sở Tiêu như vậy, Sở Nguyệt nghi ngờ nên đứng hỏi: "Em và Chu Tẫn đang có chuyện gì à?"

Mà Sở Tiêu đã quay mặt đi rồi, Sở Nguyệt không nhìn thấy được khuôn mặt giàn dụa nước mắt của cô lúc này.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...