Chương 78: Chương 77: Họp lớp 🍬

Những ngày sau đó, Sở Tiêu không thấy Chu Tẫn đến tìm cô nữa. Sở Tiêu đi làm thêm một ngày nữa thì được nghỉ việc.

Ở nhà Sở Nguyệt đang chuẩn bị cùng Thiệu Huy và hai đứa nhỏ đi chơi.

Thiệu Huy đỗ xe ở trước cửa, lúc xuống xe vừa nhìn thấy Sở Nguyệt, anh đứng hình mất nửa ngày.

Sở Nguyệt hôm nay ăn diện trang điểm lên rất đẹp, gương mặt vốn diễm lệ nay lại càng sắc nét mĩ miều hơn, cô còn mặc váy dài nữ tính, thấy bị anh nhìn thì e thẹn đỏ mặt.

Thiệu Huy đi lại gần ghé tai cô nói: "Em đẹp lắm." Mặt Sở Nguyệt càng đỏ.

Sau đó Thiệu Huy bê hết hành lí của Sở Nguyệt lên xe. Sở Nguyệt thì cho hai đứa nhỏ lên xe, thắt dây an toàn vào. Dĩnh An và Dĩnh Nghệ được đi chơi cứ cười hí ha hí hửng.

Ông bà Triệu cũng đứng ở một bên, chào tạm biệt rồi dặn dò Thiệu Huy và Sở Nguyệt đi chơi cẩn thận. Sau đó Sở Nguyệt cùng Thiệu Huy lên xe, ông bà Triệu nhìn theo cho tới khi xe Thiệu Huy đi được một đoạn xa mới đi lại vào nhà.

Sở Tiêu được nghỉ việc thì nằm lì ở nhà, rảnh thì ra dọn dẹp linh tinh cùng bà Triệu. Thật ra cũng không phải dọn dẹp gì nhiều, những ngày Sở Nguyệt được nghỉ ở nhà đã làm hết rồi.

Bà Triệu thấy Sở Tiêu nghỉ làm, được ở nhà, nên dặn Sở Tiêu nên đi sang nhà dì Chu. Sở Tiêu chần chừ mãi mới quyết định đi.

Nhưng mà sang nhà lại không có ai, hình như dì Chu đã đi thăm họ hàng từ sáng sớm. Còn Chu Tẫn cũng không ở nhà, gần đây cô cũng không thấy xe của anh chạy qua.

Sở Tiêu lững thững đi về nhà. Sau đó, không hiểu sao cô cứ bần thần, cả ngày ôm lấy cái điện thoại, nhìn vào xem nó có gì không nhưng mà nó chỉ im lặng.

Ngày hôm sau Sở Tiêu có cuộc họp lớp, nên cô chuẩn bị quần áo để đi tới chỗ hẹn.

Trước khi đến giờ, Chu Tuyết gọi điện xác nhận lại xem cô có đi không, Sở Tiêu nói là có đi. Chu Tuyết nói có thể sẽ tới muộn một chút, hẹn nhau ở đấy.

Lúc Sở Tiêu đến nhà hàng, lớp cô và lớp Chu Tẫn đến khá đông, có người thấy cô thì gọi vào ngồi chung. Lớp Chu Tẫn gặp cô cũng chào, nhưng không còn trêu ghẹo như trước giờ.

Sở Tiêu ngồi vào một chỗ, chung bàn với nhóm lớp cô, ai cũng hỏi han tình hình nhau. Người thì kể mới lập gia đình, người thì kể sắp có thêm bé thứ hai, người còn đang đi làm, người thì muốn dành dụm tiền mua nhà, chưa nghĩ tới chuyện kết hôn. Sở Tiêu cũng nhanh chóng hoà nhập vào không khí trên bàn, có người hỏi có sắp kết hôn chưa, cô chỉ cười trừ, nói là chưa.

Lúc sau nhóm con trai lớp Chu Tẫn đi sang mời rượu lớp cô, hai lớp qua lại rất rôm rả. Sở Tiêu phát hiện cô đi du học mấy năm, ở nhà hai lớp đã phát triển mối quan hệ thân thiết như thế này.

Còn có một đôi của hai lớp đang yêu nhau, thế là bị chọc ghẹo cả buổi.

Lúc ấy Sở Tiêu mới nghĩ tới không biết tất cả biết chuyện cô và Chu Tẫn thì sẽ bị chọc ghẹo thế nào.

Trong lòng bất giác, tự nhiên nhớ tới anh.

Lúc này Hàn Hiên và Chu Tuyết vẫn chưa đến, cả Chu Tẫn cũng không thấy xuất hiện. Có một số người bắt đầu nhắc đến họ, Sở Tiêu lắng nghe nhưng không quay ra.

Sở Tiêu nhìn đồng hồ thấy lâu quá, thì lôi điện thoại ra gọi. Chu Tuyết không nghe máy, nhưng một giây sau lại xuất hiện trước mặt cô.

Chu Tuyết như vừa chạy bộ, vừa tới nơi thở hổn hển, chưa kịp chào, kéo ghế bên cạnh Sở Tiêu ra ngồi xuống.

Tất cả đang hỏi tại sao đến muộn vậy? Chu Tuyết đáp qua loa rồi quay ra Sở Tiêu nói: "Mình đợi Hàn Hiên lâu quá, không biết đi đâu làm gì mà về rõ muộn."

Sở Tiêu mới hỏi: "Hàn Hiên đâu?"

Chu Tuyết chỉ ra sau: "Đang lên, lúc đỗ xe, mình chạy lên trước."

Nói xong thì Chu Tuyết vặn chai nước khoáng trên bàn tu ừng ực.

Sở Tiêu ngước mắt ra, lúc này mới thấy Hàn Hiên đang đi vào, dơ tay chào, xung quanh liền hô hào gọi tên. Hàn Hiên đi vào một mình không thấy ai đằng sau nữa cả.

Sở Tiêu mới thu mắt lại thì chợt một người bên lớp Chu Tẫn hỏi: "A Chu đâu?"

Hàn Hiên đáp: "Đang đứng bên ngoài đó."

Sở Tiêu mới khựng lại, vài người trong phòng đã bắt đầu nháo nhào lên: "Ủa sao đứng ngoài không vào?"

Sau đó có hai ba người đi ra ngoài tìm Chu Tẫn.

Sở Tiêu ngước mắt theo hướng đó, chưa kịp định hình thì Chu Tuyết bên cạnh mới kể: "Lúc nãy Chu Tẫn đi cùng Hàn Hiên về, nên đi cùng tới đây. Chu Tẫn nói không muốn ăn nên đứng ngoài."

Sở Tiêu đưa ánh mắt đảo một vòng, nhưng bên ngoài chỉ thấy lờ mờ vài bóng người đứng đó, một số người lấp mất hết cái cửa rồi, không thấy gì cả.

Lúc sau mới quay lại, rũ mặt xuống nhìn bàn.

Ở bên ngoài hành lang, trước cửa phòng, có mấy người đàn ông đứng hút thuốc. Trong đó là Chu Tẫn và mấy người bạn cùng lớp với anh.

Tất cả đang nói chuyện gì đấy với nhau, nhưng Chu Tẫn không tham gia gì cả, chỉ dán mắt vào cô gái mặc áo bông đỏ, tết tóc đuôi sam, đang ngồi xị mặt chọc đũa vào bát ăn ở trong phòng. Từ góc nhìn của Chu Tẫn, có thể nhìn thấy rõ tất cả.

Một người đứng bên cạnh hỏi: "Có muốn vào trong ngồi?"

Chu Tẫn còn lưỡng lự, điếu thuốc kẹp hờ trên tay khói từ đầu lọc bay nghi ngút, chuẩn bị đưa lên miệng thì lại thấy bên trong có một người con trai tiến tới ngồi bên cạnh cô gái anh đang nhìn.

Chu Tẫn cầm điếu thuốc rít một hơi, ánh mắt thâm trầm, nhả khói ra rồi dứt khoát nói: "Vào."

Lúc này Sở Tiêu đang ngồi cạnh Tuấn Triết, bạn học cùng lớp với cô. Tuấn Triết hồi đợt đầy tháng con gái Chu Tuyết, cũng bắt chuyện với cô. Nay anh thấy Sở Tiêu ngồi một mình lại tới bắt chuyện.

Chu Tuyết đã chạy sang chỗ Hàn Hiên bên lớp Chu Tẫn.

Tuấn Triết sau gần một năm không gặp, càng nhìn càng thấy có nét phong độ. Hình như đang làm ăn rất được, nên lúc nói chuyện lại có sự tự tin. Cứ hỏi thăm Sở Tiêu công việc thế nào, đã có bạn trai chưa. Sở Tiêu chưa trả lời thì phát hiện ra Chu Tẫn đi vào.

Vừa vào, nhưng không hề liếc mắt về phía cô.

Chu Tẫn ngồi ở bàn phía đối diện, cùng bàn với Hàn Hiên và Chu Tuyết. Một số bạn nữ thấy anh liền xô tới xúm lại gần anh.

Chu Tẫn sau đó chỉ để tâm bạn học của mình, đặc biệt có một bạn nữ xinh đẹp không ngừng dán sát vào, Chu Tẫn còn vui vẻ mỉm cười, không hề một lúc nào quan tâm lấy người ở bên này.

Sở Tiêu không biết lúc ấy thấy thế nào, nhưng tự nhiên chạnh lòng nên quay ra với người ngồi ở bên cạnh nói: "Mình không có bạn trai."

Tuấn Triết nở nụ cười vui mừng, lại hỏi thăm tiếp mấy hôm nữa Sở Tiêu có rảnh không, muốn mời Sở Tiêu gặp mặt riêng.

Sở Tiêu không đáp lại.

Toàn bộ diễn biến biểu cảm nãy giờ của Sở Tiêu, đều được Hàn Hiên để ý được, mới khẽ đá chân Chu Tẫn một cái, nhưng Chu Tẫn chỉ liếc nhìn sang Sở Tiêu vài giây rồi lại quay đi ngay.

Khi tất cả rời khỏi phòng ăn ra đứng trước cửa nhà hàng, một số người đi về, một số người rủ nhau đi tiếp thêm một địa điểm thứ hai.

Chu Tuyết ra hỏi Sở Tiêu có muốn đi nữa không, Sở Tiêu nói giờ Tuấn Triết đưa mình về nên không đi cùng. Lúc vừa nói xong, Sở Tiêu mới biết Chu Tẫn lúc ấy đang đứng đằng sau, nghe được hết lời của cô.

Nhưng anh lại không biểu lộ gì cả, hoàn toàn tỏ ra bình thường. Có một bạn nữ chạy đến hỏi anh có thể đi nhờ xe không, Chu Tẫn nói được.

Chu Tuyết đứng giữa hai người mà không biết phải hiểu chuyện này theo kiểu gì. Nhưng mà nét mặt Sở Tiêu dường như càng lúc càng tệ.

Lúc Tuấn Triết vừa chào bạn xong chạy ra đứng bên cô, hỏi Sở Tiêu muốn về chưa. Sở Tiêu như thể sợ xung quanh không nghe được thấy, nói rất to: "Vừa nãy Tuấn Triết nói muốn hẹn mình đi đâu đúng không? Ngày mai được không, ngày mai thì mình rảnh."

Tuấn Triết liền mừng rỡ lôi điện thoại: "Thế để mình đặt trước, không hết bàn. Nhà hàng đó ăn rất được."

Sở Tiêu lúc đó không biết Chu Tẫn đứng đằng sau nhìn cô mặt tối sầm như thế nào.

Có điện thoại đến, anh dở lên nghe. Sở Tiêu nghe giọng nên quay lại nhìn anh, nhưng lại thấy Chu Tẫn và Hàn Hiên cùng nhau lên xe đi mất rồi.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...