Chu Tẫn lúc đang đứng nhận được điện thoại, lão Lâm gọi anh nói: "Anh tìm được thằng đó rồi. Cái thằng khốn nạn bom hàng của chúng ta. Nó trốn bấy lâu nay cuối cùng cũng xuất hiện rồi."
Chu Tẫn ra hiệu với Hàn Hiên rời đi, anh khẽ liếc nhìn Sở Tiêu một cái, rồi quay đi nói với lão Lâm trong điện thoại: "Bây giờ em đến."
Không biết là Sở Tiêu nghe giọng anh nên quay lại, nhưng mà Chu Tẫn đã cùng Hàn Hiên lên xe đi mất rồi.
Chuyện bắt đầu vào buổi tối hôm Chu Tẫn đến nhà Sở Tiêu, khi anh đang ngồi đợi cô, thì nhận được cuộc gọi. Hàn Hiên nói với anh: "Lô hàng của chúng ta bị giữ lại rồi."
Chu Tẫn mới vội đứng lên, đi ra khỏi nhà Sở Tiêu, rồi về thẳng nhà máy của mình.
Ở đó cả lão Lâm và Hàn Hiên đang ở đó.
Vừa đi vào Chu Tẫn liền hỏi: "Chuyện gì?"
Lão Lâm đứng ra nói: "Không biết là ở đâu có công văn gửi sang nước đó báo là một trong số lô hàng trên chuyến tàu trong đó có cả lô hàng của chúng ta có vấn đề. Vậy nên hàng vừa đến, đã bị giam giữ lại ngay ở cửa khẩu. Bây giờ theo luật thì phải đợi một tháng kiểm tra xong hết mới được trả lại lô hàng đó. Con mẹ nó, nghe có điên không? Vậy làm sao chúng ta giao hàng được."
Hàn Hiên kể: "Đối tác bên Na Uy vừa mới gọi hỏi chúng ta tính như thế nào? Có giao được đúng thời hạn không? Nếu không được bắt buộc đền hợp đồng."
Lão Lâm lại chửi thề tiếp: "Mẹ nó, sao xui vậy không biết. Chuyện này xảy ra rồi sau này còn ai muốn làm việc với mình nữa."
Chu Tẫn đứng im, tay cầm áo khoác nắm chặt, trầm ngâm suy nghĩ một hồi, mới lên tiếng hỏi: "Tại sao lại có chuyện này?"
Tất cả cũng bắt đầu ngầm nghĩ.
Lão Lâm không nhịn được nghi ngờ: "Sao cứ như có ai đó muốn hại chúng ta thế nhỉ? Hết vụ này tới vụ khác, các cậu để ý không? Lần nào cũng có chuyện."
Hàn Hiên chưa nghĩ ra được gì, Chu Tẫn thì đi đến ngồi vào bàn làm việc vừa nói với Hàn Hiên: "Cậu thử đi hỏi xem thông tin công văn đấy là như thế nào đi. Xem ai là người làm ra. Chúng ta cứ tìm hiểu chuyện này trước."
Sau đó, hai ngày sau, Hàn Hiên sau khi hỏi được một số người có mối quan hệ thân quen từ trước, có làm việc trong nhà nước, thử tra ra giúp anh, thì có một người nói: "Cái công văn này là có người gửi đơn lên báo cáo chứ không phải là điều tra đột ngột. Rõ ràng là không có vấn đề gì, nhưng theo luật, có người gửi đơn thì vẫn phải làm, vì liên quan đến xuất khẩu. Cái này đã đưa sang bên nước khác để xử lí rồi, qua khỏi nước, thì không còn nhúng tay vào được."
Thế là Hàn Hiên lại nhờ tìm hiểu về người gửi đơn đó, sau một ngày, người đi kiếm thông tin không biết vì sao lại trở nên mờ ám gọi cho Hàn Hiện hỏi lại là: "Có phải bên cậu có đắc tội với người nào không? Tôi nói cậu nghe, nếu như tôi không lầm, có người không muốn các cậu làm ăn được. Đây là trong nội bộ mới biết, có người xin thu mọi thông tin của các cậu, làm ăn gì, có đang tham gia dự án hay đầu tư gì mới, đều được báo hết lại. Cái này không phải người bình thường mà có thể làm được, có thể các cậu đụng trúng ông lớn nào rồi đó."
Chu Tẫn và Hàn Hiên cả lão Lâm cũng sửng sốt, nhưng mà muốn tìm hiểu ông lớn ấy là ai thì hoàn toàn đi vào ngõ cụt, không đào thêm được gì nữa cả.
Những ngày qua Chu Tẫn vì bận lo việc tìm hiểu với việc giải quyết lô hàng, nên mới không có thời gian về nhà, mà cũng không có nổi tâm trí nghĩ tới Sở Tiêu.
Cho đến khi Chu Tuyết gọi cho Hàn Hiên nói về buổi họp lớp, lúc ấy Chu Tẫn cũng đang ở bên, anh mới bắt đầu nhớ tới cô.
Chu Tuyết nhắc Hàn Hiên về, mà lúc ấy hai người đang ở khá xa nhà, vừa đi tìm gặp một ông lãnh đạo, nhưng không giải quyết được việc gì, nên Hàn Hiên cũng đang chán nản không muốn về, nhưng tự nhiên Chu Tẫn lại đổi chủ ý: "Đi về."
Hàn Hiên hỏi làm gì, Chu Tẫn chỉ nói hai từ: "Họp lớp."
Sau đó hai người lao xe vun vút như bay, mấy trăm cây số trên đường cao tốc để đi về. Hàn Hiên thì không vội gì, nhưng người ngồi bên cạnh lại đang mong chờ.
Không hiểu sao trong lúc mệt mỏi vì áp lực công việc như này, Chu Tẫn lại muốn về gặp cô. Trên đường về anh tính ra đã bao nhiêu ngày rồi hai người chưa gặp lại, bao ngày rồi không biết cô đã hết giận anh chưa, lúc đấy thật sự Chu Tẫn chỉ muốn được ôm cô, bao cô vào lòng, tìm kiếm sự ấm áp vốn có nào đấy, để khiến anh có thể an tâm vững vàng trở lại.
Chu Tẫn nghĩ, có thể lần này, anh sẽ cố gắng để làm lành với Sở Tiêu.
Thế nhưng rồi, về tới nơi anh lại không đủ dũng khí đi vào, sợ nhìn thấy anh Sở Tiêu lại bỏ chạy.
Chu Tẫn đã quyết tâm là thế, vậy mà lại biến trở thành con rùa rụt cổ. Chỉ dám đứng lặng lẳng theo dõi cô từ bên ngoài, cho cơ thể thấm dần hơi lạnh, dựa vào hơi ấm từ điếu thuốc.
Mãi cho đến khi thấy Tuấn Triết đến ngồi cạnh Sở Tiêu...
Sau đó, cũng không hiểu vì sao hai người lại như vậy.
Lão Lâm điều tra ra được tên bạn thân ngày trước đặt hàng với anh xong bỏ trốn, huỷ đơn hàng làm anh khốn đốn khó xử với anh em đồng nghiệp. Lão Lâm ghi thù từ lúc đi chơi đó tới giờ, vốn vẫn hỏi han xem anh ta chỗ nào, canh mãi mới bắt được.
Chu Tẫn và Hàn Hiên vẫn còn đang lo phiền chuyện lô hàng, nên nghe được lão Lâm nói thế lập tức đi tới.
Lão Lâm còn đang giữ người trong một phòng bar nhỏ, có thêm cả mấy người chân tay giúp việc, mặt mũi vô cùng dữ tợn.
Hào Kiện đang quỳ ở dưới van xin lão Lâm, lúc Chu Tẫn và Hàn Hiên đi vào nghe được anh ta nói thế này: "Lâm Khải à, thật tình không phải tôi cố tình mà, cậu cũng biết chúng ta trước giờ tình nghĩa thế nào."
Lão Lâm tức điên lên chửi liên tiếp: "Mẹ kiếp, tên khốn nạn. Tao tin tưởng mày như vậy, mày có biết từ lúc tao gặp chuyện với mày là có biết bao nhiêu chuyện đen đủi đến không? Mày còn nhắc tình nghĩa với tao à? Hôm nay tao không xử mày, tao không làm người."
Hào Kiện lại xoa xoa tay cầu xin: "Cậu đừng làm như thế mà, làm ơn tha cho tôi đi. Khải Lâm, tôi cũng chỉ là bị dồn vào đường cùng thôi. Tôi hết cách rồi, tha cho tôi đi."
Lão Lâm không muốn nói chuyện nữa, ra hiệu cho hai người đằng sau vào xử anh ta, nhưng bị Chu Tẫn ngăn.
Chu Tẫn ngồi xuống trước mặt Hào Kiện, nghiêm túc hỏi: "Bị dồn vào đường cùng là như thế nào? Ai dồn ép mày. Có phải là có người đứng sau lưng xui mày làm thế đúng không?"
Ánh mắt Hào Kiện liền chuyển sang sợ sệt, im
bặt không dám mở miệng thì liền bị lão Lâm đá mạnh cho phát vào mõm, cáu tiết lên quát: "Mày có chịu nói không?"
Hai người kia cũng nhào vào, mồm mép Hào Kiện be bét máu mới dám khai thật: "Tôi nói, tôi nói."
Hào Kiện kể, cách đây 7 tháng trước, khi anh ta định đặt với lão Lâm một đơn hàng, thì có một người có quen biết với cấp trên của anh ta đến đưa cho một số tiền, nói anh ta lừa lão Lâm để lấy đơn hàng, mà không kí hợp đồng, rồi tự ý lấy cớ có vấn đề rồi huỷ hợp đồng. Vì có cả áp lực của cấp trên nên anh ta mới không còn cách nào. Đáng lẽ người đó nói anh ta đặt một lô hàng lớn, nhưng vì sợ lão Lâm gặp chuyện, nên mới cố tình chỉ đặt một lô hàng nhỏ, sau đó nhanh chóng bay sang Sing để trốn đi. Nhưng mà hình như không phải mỗi anh ta là người bị bắt làm như vậy. Sau này về nước anh ta mới biết, có người cố ý sắp đặt để gieo tai tiếng cho nhà máy của Chu Tẫn, mục đích là triệt hết đường làm ăn, không cho Chu Tẫn làm việc được ở nơi này.
Chu Tẫn vẫn bĩnh tĩnh lắng nghe, cho đến khi biết người muốn hại anh đó, là người nào.
Bạn thấy sao?