Sở Tiêu sau khi không nhịn được cơn tủi nhục, thì quyết định không quan tâm chuyện này nữa. Giờ Chu Tẫn đã biết hết cô từng ghét anh như nào rồi, thì coi như không còn gì để xấu mặt với nhau nữa.
Thế là Sở Tiêu đùng đùng đi sang nhà Chu Tẫn, mặt dày để đòi lại cuốn sổ nhật kí của mình, tiện chấm dứt với anh luôn một thể.
Mà Chu Tẫn không hiểu sao đoán trước được mà đã đợi sẵn ở cửa.
Sở Tiêu lúc đầu quyết tâm là thế, nhưng đến lúc gặp anh, khí thế của cô lại tụt xuống hẳn.
Chu Tẫn đứng trầm lặng trước mặt cô, dáng vẻ bình đạm, sắc mặt nhìn cô không biến đổi.
Sở Tiêu quả thực không dám nhìn anh, vẫn cố tỏ ra hậm hực như cũ, dơ tay ra hỏi: "Nhật kí của tôi đâu? Đấy là đồ riêng tư của tôi, trả đây."
Chu Tẫn nghe cô hỏi thì chỉ tay vào trong nhà nói: "Anh để bên trong rồi."
"Vậy anh lấy ra đây đi." Sở Tiêu mất kiên nhẫn.
Chu Tẫn cảm thấy không vội, nên đút hai tay vào túi quần, đứng dựa lưng vào tường gạch đằng sau mình, bình thản nói với cô: "Nhưng mà anh chưa đọc xong."
Cả hai im lặng một lúc, Chu Tẫn lại nói: "Em muốn lấy thì đi vào trong mà lấy. Anh để trên phòng đó."
Sở Tiêu khẽ nhăn mày lại, không hiểu sao con người ngang tàn trước mặt cô này có ý gì. Cô càng để ý càng thấy Chu Tẫn có nét đểu cáng, thế là tức giận không thèm lấy nữa, nói: "Anh không lấy ra thì thôi."
Cô xoay người đi, tính không lấy lúc này nữa, thì đột nhiên cổ tay không nhanh không chậm bị Chu Tẫn tóm lại.
"Em qua đây chỉ muốn đòi nhật kí thôi à?"
Sở Tiêu cũng phản ứng nhanh nhẹn, lập tức vung ra, nhưng Chu Tẫn đã kịp giữ chặt cô. Sở Tiêu càng vùng vẫy anh càng giữ chặt, cô không thể thoát được bàn tay anh, cả ánh mắt chòng chọc nhìn cô không chớp ấy.
"Buông ra."
"Không." Chu Tẫn lạnh giọng nói: "Chẳng phải em sang để gặp anh sao?"
Sở Tiêu muốn tránh ánh mắt anh, nên dứt khoát rời mắt đi rồi nói.
"Ai muốn gặp anh. Tôi muốn đòi lại nhật kí của tôi. Bỏ ra."
Sở Tiêu dồn sức một lần thật mạnh để dứt khoát giật ra, sau đó quay người đi. Nhưng cuối cùng vẫn bị Chu Tẫn nắm tay lại, hai người cứ vậy đứng nắm tay nhau. Sở Tiêu giằng ra, thì Chu Tẫn lại kéo lại, không chịu bỏ.
"Anh bỏ ra."
Lúc này Chu Tẫn lại mềm giọng gọi: "Sở Tiêu."
Sở Tiêu ngước mắt lên thì nghe anh nói: "Ở đây với anh được không?"
Sở Tiêu không nghe còn giằng mạnh hơn, nói: "Không. Tôi không muốn ở cạnh anh. Tôi muốn chia tay với anh."
Ánh mắt Chu Tẫn trong bóng tối dường như càng tối đậm, anh bóp chặt tay cô hỏi: "Em thật sự muốn chia tay anh?"
Sở Tiêu không nói, Chu Tẫn càng lớn giọng hơn: "Em có thể chia tay anh thật sao?"
Ánh mắt như phát ra lửa giáng thẳng lên cô hỏi.
"Em dám không?"
Sở Tiêu thấy sợ con người này rồi, muốn xoay người bỏ chạy, thì Chu Tẫn lại kéo cô lại sát mình, anh đứng lên ôm lấy cô thật chặt.
Phản ứng đầu tiên của Sở Tiêu là kháng cự, nhưng cô càng giãy dụa, Chu Tẫn càng ghìm chặt cô. Hai người giằng co một trận với nhau, cho tới khi Chu Tẫn cúi xuống cưỡng hôn cô, nụ hôn không mạnh không nhẹ, nhưng trực tiếp làm Sở Tiêu không thể tránh né được. Cô cự tuyệt một hồi thì bất lực, cuối cùng để môi lưỡi anh ngông cuồng chiếm đoạt, đến mức cô chỉ muốn ngộp thở, đuối sức thì buông lỏng ra.
Mãi thì Chu Tẫn mới chịu rời ra, nói một câu: "Anh không quay lại với cô ấy."
Sau đó anh bắt đầu giải thích.
"Anh với Tư Duệ không có gì cả?"
"Anh không biết đấy là bố cô ấy."
"Anh chỉ đến đó để tìm ông ta có việc."
"Em không tin anh sao?"
Sở Tiêu cúi gằm mặt, không muốn đối diện.
Một lúc sau Chu Tẫn như có nỗi niềm gì đó, lên tiếng nói: "Ngày mai anh phải đi làm xa rồi, không biết bao giờ mới về. Nếu chúng ta còn thế này... có lẽ sẽ chia tay thật đấy."
Đúng là Chu Tẫn chuẩn sang nước Na Uy lo giải quyết lô hàng, trước khi đến buổi họp lớp đã bàn với Hàn Hiên như thế rồi. Bên đối tác nếu không nhận được hàng sẽ huỷ hợp đồng, đến lúc ấy anh cũng không thể mang hàng về. Trước đó vốn cũng có ý định, Chu Tẫn cũng muốn sang nước bạn để mở rộng thương trường, anh muốn mở một nhà kho bên đó, tạo thị trường riêng cho mình. Có thể lần này đi sẽ khá lâu mới về.
Ban đầu Hàn Hiên nói với anh là để Hàn Hiên với Lão Lâm đi, nhưng Chu Tẫn nói: "Cậu còn có vợ với con, tôi đi được rồi."
Hàn Hiên nghe vậy liền hỏi: "Chẳng lẽ cậu không có à?"
Dĩ nhiên Chu Tẫn cũng nghĩ tới Sở Tiêu, nhưng bây giờ anh cũng không còn cách nào. Bây giờ mà không xông pha, sau này khó mà phát triển được. Một tay anh nắm cả một nhà máy sản xuất lớn, anh còn phải lo cho hàng trăm nhân viên nữa. Bây giờ mà không tự tìm tòi, sau này khó mà có thể đi xa hơn nữa. Ở lại đây anh cảm thấy mình còn bị bó buộc, không có con đường riêng để tự cứu mình.
Chu Tẫn cũng suy tính rất nhiều rồi mới đưa ra quyết định.
Sở Tiêu vẫn còn đang giận, nghe vậy thì chợt khựng lại. Nhưng một lúc lại lập tức quay trở về thái độ như cũ.
"Anh đi đâu là việc của anh. Tôi không quan tâm."
Chu Tẫn thất thần ra vài giây mới hỏi lại: "Thật là không quan tâm sao?"
"..."
Chu Tẫn không cam lòng lại hỏi.
"Em thật sự muốn chúng ta kết thúc như vậy sao?"
Sở Tiêu bắt đầu thấy lồng ngực cô nhói nhói lên rồi, cô kiềm nước mắt mình đang muốn trực trào rơi ra ngoài, không muốn tỏ ra mủi lòng nên cố bình thản để hỏi: "Anh đi đâu?"
Chu Tẫn bình đạm đáp: "Anh đi Na Uy."
"Đi bao lâu?"
Chu Tẫn không chắc: "Ba tháng... có thể sáu tháng... có thể một năm."
Sở Tiêu lại thêm một đợt im lặng, cô cũng không hiểu cảm xúc của mình bây giờ là gì. Nhưng mà giờ cô không chịu nổi được nữa, tự nhiên khóc oà lên, trong lúc nức nở cô vẫn căm phẫn, muốn mắng chửi anh tại sao lại đi như thế, nhưng lại bị Chu Tẫn chặn môi lại, ghì chặt ra ngấu nghiến hôn cô. Anh đưa thẳng lưỡi vào trong miệng, cạy mở hàm răng, ngậm lấy lưỡi của cô. Sở Tiêu tiếp tục bị chịu trận, mặc dù vẫn còn chút yếu ớt kháng cự, nhưng rồi vẫn không cự tuyệt được.
"Anh không muốn trước khi đi chúng ta lại chia tay như này... Sở Tiêu, anh không chịu được."
"Đừng chia tay, được không?"
Chu Tẫn kéo eo cô gần hơn, Sở Tiêu đã không còn suy nghĩ được gì nữa, cô biết mình lại bị dụ nữa nhưng không làm gì được. Sau cùng cũng không thể giấu giếm được tình cảm của mình dành cho anh. Sở Tiêu theo vô thức lại vòng qua người anh, chẳng mấy chốc hai người quấn chặt, còn hôn nhau đến nghiêng ngả. Anh giữ chặt cô lại, sau đó nhấn vào tường, tiếp tục hôn nồng nhiệt.
Cho đến khi nghe được tiếng bước chân của ai đó từ trong nhà, thì cả hai mới khựng lại.
Lúc dì Chu đi ra, thì hai người đã nắm tay nhau, chạy thẳng vào căn phòng ở đằng sau rồi.
Dì Chu bằng này tuổi rồi làm sao mà không biết được, bà lắc đầu: "Đến bây giờ vẫn còn thích lén lút."
Mà bây giờ trong phòng, hai người đã quấn nhau trên giường rồi, môi lưỡi nước bọt trao đổi nhau không ngừng. Cả hai cơ thể đều nóng hổi hừng hực, ở cạnh nhau luôn là không nhịn được dục hoả trong người.
Sở Tiêu một lúc sau là thấy mình bị lột hết đồ ra, Chu Tẫn trườn người xuống, cúi đầu ngậm lấy đầu vú của cô.
Sở Tiêu rên hừ lên một cái, một tay kia thì Chu Tẫn nắm bóp bên còn lại. Tiếng phát ra từ miệng anh trong lúc anh bú mút ngực cô, cứ chóc chóc .
Đầu ngực của cô bắt đầu dựng đứng.
Sở Tiêu cũng ngâm nga vài tiếng.
Chu Tẫn rời ngực của cô ra, đi xuống rốn, rồi lại dừng giữa hai chân cô, đẩy lưỡi vào âm đế, chọc nhẹ lỗ nhỏ của cô. Sau đó lướt một vòng qua ấm đạo, ngậm lấy rồi mút.
Sở Tiêu há miệng thở hổn hển, tay còn muốn nắm lấy đầu Chu Tẫn vì quá kích thích.
Sau một hồi thì thấy anh ngồi thẳng lên, cởi quần áo của mình.
Vì trong phòng khá tối, nên Sở Tiêu không nhìn rõ được toàn bộ, nhưng lúc sau cô cảm nhận được Chu Tẫn quỳ dưới hai chân cô, vật nóng nóng cứng của anh cọ sát vào nơi mẫn cảm, vuốt ve một đợt, rồi từ từ đi vào.
Bạn thấy sao?