Chương 83: Chương 82: Cầu hôn em 🍬

Trong phòng tối sau đó chỉ còn tiếng bạch bạch của da thịt va chạm vào nhau.

Sở Tiêu muốn khóc nức lên vì Chu Tẫn quá mạnh bạo, làm cô bứt rứt không chịu được.

Chu Tẫn lại cúi xuống ngậm lấy môi cô, nuốt hết những tiếng rên rỉ của cô vào trong bụng.

Sở Tiêu đạt cao trào một lần, sau đó Chu Tẫn lại lật người cô lên, đi vào từ phía sau

Sau đó, là một màn hoan hỉ không ngừng nghỉ.

Cho tới khi Sở Tiêu ngủ thiếp đi, kiệt sức không thể mở mắt được nữa. Trước khi lịm hẳn, cô còn nghe thấy Chu Tẫn thì thầm bên tai cô, nói: "Anh yêu em."

Lúc tỉnh dạy, thì ngoài trời đã gần sáng rồi.

Sở Tiêu cựa người nhìn sang bên cạnh nhìn thấy Chu Tẫn đang ngồi xếp đồ, trước giường có một vali nhỏ, anh đang bỏ đồ của mình vào.

Dường như phát hiện cô tỉnh dạy nên quay lại.

"Em tỉnh rồi?"

Nét mặt Sở Tiêu hoang mang: "Anh đi luôn rồi sao?"

Chu Tẫn để đồ xuống đáp: "Chưa, anh mới chuẩn bị."

Không hiểu sao Sở Tiêu cảm giác như mình bị lừa vậy, anh mới dụ cô làm lành với anh xong, cô chưa hoàn toàn ổn định tinh thần, anh đã lại bỏ cô mà đi rồi. Tự nhiên thấy tủi thân, Sở Tiêu quay lưng lại, Chu Tẫn thấy vậy đưa người tới từ đằng sau, nắm lấy bờ vai trắng nõn nà của cô, nhẹ giọng hỏi: "Sao vậy?"

Lúc này bên trong Sở Tiêu vẫn chưa mặc gì, nên cô kéo chăn che cơ thể lại. Chu Tẫn lại nằm xuống bên cô, ôm cơ thể cô lại gần mình, hôn lên vai một cái, rồi mới nói: "Đến tối anh mới đi, không phải bây giờ."

Sở Tiêu vẫn chưa trả lời lại, Chu Tẫn ngẩng lên, nâng gương mặt đang xị ra, mếu mó như sắp khóc của cô lại nhìn anh.

"Sao vậy? Vẫn còn giận anh?"

Sở Tiêu chảy ít nước mắt cá sấu ra.

Chu Tẫn cúi xuống chạm lên môi cô một cái: "Anh đi rồi sẽ về mà."

Sở Tiêu nghe vậy lại quay đi, chỉ thấy Chu Tẫn ghì chặt cơ thể cô, nắm lấy bàn tay, thì thầm bên tai hỏi: "Em có tin anh không?"

Sở Tiêu vẫn im lặng, lúc này Chu Tẫn lại nhỏm người qua người cô, với tay tới hộc tủ bên cạnh giường, kéo ra, lấy ở bên trong một hộp nhẫn nhỏ.

Anh mở ra, một chiếc nhẫn tinh xảo đính hột kim cương lấp lánh xinh đẹp ở bên trong, anh cầm lấy đeo vào ngón áp út của cô, vừa nói: "Anh mua nó vào tháng trước, lúc em còn giận anh. Vốn lúc đó định chạy đến làm lành rồi sẽ đeo nó cho em, nhưng tới giờ mới làm được. Cũng may là nó vừa."

Sở Tiêu đơ người, nhìn chiếc nhẫn nhỏ nhắn trên tay mình, mãi sau mới có thể mở miệng hỏi: "Gì đây?"

Chu Tẫn nhoẻn miệng: "Cầu hôn em."

Sở Tiêu chưa kịp định thần, Chu Tẫn lại bình thản nói: "Đợi anh trở về, chúng ta kết hôn."

Gì vậy chứ?

Hai dòng nước mắt của Sở Tiêu vô thức như dòng thác lũ chảy ra. Hiện tại Chu Tẫn đang cầu hôn cô trong hoàn cảnh này, không những không ngỏ lời đã trực tiếp đeo thẳng, hơn thế nữa còn bắt cô phải chờ đợi anh, trong khi anh chỉ trao cho cô một chiếc nhẫn và một lời hứa hẹn kết hôn, còn lại chỉ là niềm tin vô hình.

Sở Tiêu thấy mình đúng là bị điên hay quá ngây thơ mới tin anh được. Đây khác gì lừa đảo chứ, cô dơ tay đấm vào ngực anh bùm bụp, mà Chu Tẫn giữ tay cô lại.

Anh cũng biết mình hơi tệ, nên cố gắng xoa dịu: "Anh xin lỗi... anh xin lỗi."

Chu Tẫn hôn lên mặt, lên mắt, lên những giọt nước mắt tổn thương của cô.

"Anh yêu em... yêu rất nhiều. Em cũng cảm nhận được mà, đúng không?"

Lúc sau Sở Tiêu mới ngừng khóc lại, bình tĩnh hỏi: "Anh nhất định phải đi à?"

Chu Tẫn gật đầu, ánh mắt hơi đượm buồn, nhưng không nói thêm gì cả. Giờ này chỉ trách cô bây giờ quá mù quáng với anh rồi. Sở Tiêu vòng tay ôm chặt lấy Chu Tẫn, gục mặt vào ngực anh, lí nhí nói: "Được rồi, em đợi."

Cô còn hù doạ: "Nếu anh lừa em, em sẽ giết anh."

Chu Tẫn bật cười, vén tóc cô ra, nâng cằm cô lên, cúi xuống hôn, lần này không nhẹ nhàng nữa, mà đưa cả đầu lưỡi vào trong miệng. Nhưng vừa mới gần mút được lưỡi của cô, thì Sở Tiêu nhả ra nói: "Em chưa đánh răng."

Chu Tẫn nhếch miệng cười: "Không sao."

Anh tiếp tục mút lấy môi lưỡi của cô, bàn tay không yên phận đi vào bên trong tóm lấy bầu ngực, nhào nắn thành nhiều hình dạng.

Lúc sau Sở Tiêu còn thấy anh đưa đùi vào giữa hai chân cô, liên tục cọ nhẹ.

"Tối qua còn chưa đủ?"

"Chưa đủ." Chu Tẫn hôn chụt môi cô, sau đó đưa miệng tới ngậm lấy một bên vú, dùng lưỡi liếm đến mức đầu ngực cô in dấu.

Sở Tiêu muốn thở hổn hển, cơ thể bắt đầu nóng dần lên.

Chẳng mấy chốc Chu Tẫn đi vào trong người cô, côn thịt chọc thẳng sâu tận đỉnh bên trong, hai người cứ vậy đưa đẩy kịch liệt. Cho tới khi Sở Tiêu không chịu được nữa phải hét lớn lên vì khoái cảm, bụng dưới co rút phun dâm dịch ra, Chu Tẫn cũng bắn hết vào trong cô.

Cuối cùng, cả hai cứ vậy, nằm trên giường, ôm ấp, âu yếm nhau, yên bình như vậy.

Sở Tiêu cũng hơi lo ngại nên hỏi: "Mình cứ nằm như vậy hả?"

"Ừ." Chu Tẫn siết cô ôm chặt hơn: "Hôm nay chỉ muốn ở bên em thế này."

Thấy Sở Tiêu phụng phịu, Chu Tẫn lại nổi hứng trêu ghẹo: "Hay là làm thêm lần nữa."

Sở Tiêu lùi người ra, cười nói: "Không, không muốn."

Giờ Sở Tiêu chỉ muốn đi tắm, cơ thể đã bị anh hành suốt từ đêm qua rồi. Chu Tẫn lại kéo người cô lại, Sở Tiêu đẩy ra, anh lại càng động chạm hơn. Sở Tiêu nhột quá, cười khúc khích.

Mãi cho đến khi nghe thấy tiếng điện thoại, hai người mới dừng cái trò vờn nhau này lại.

Sở Tiêu nhìn ra hướng có tiếng kêu, là điện thoại Chu Tẫn, đặt trên tủ.

Cô quay ra nói: "Hình như anh có tin nhắn."

Tủ bên phía Sở Tiêu nên Chu Tẫn làm biếng nói cô: "Em lấy cho anh đi."

Sở Tiêu nhoài người ra, với lấy điện thoại. Nét mặt cô chợt cứng lại khi thấy màn hình điện thoại của anh, hiện tin nhắn của Tư Duệ. Lúc cầm lên, nên cả hai người đều cùng đọc được.

Tư Duệ gửi cho Chu Tẫn một tin nhắn, nội dung là: [Chu Tẫn, xin lỗi anh chuyện ngày hôm qua. Bố em hiểu lầm chuyện ngày trước nên mới gây khó dễ việc làm ăn của anh như vậy. Em đã giải thích lại là giữa chúng ta trước giờ không có gì với nhau cả rồi. Xin lỗi anh, đã để anh khó xử và nghe những lời khó nghe như vậy. Thật lòng xin lỗi anh.]

Lúc sau có thêm một tin nhắn thứ hai: [Từ giờ em sẽ không làm phiền anh. Chúc anh hạnh phúc.]

Sở Tiêu đưa lại điện thoại cho Chu Tẫn, không dám nhìn nữa. Nhưng Chu Tẫn vẫn để ý thái độ của cô.

Thấy cô thần mặt, nên lại hỏi.

"Không vui hả?"

Sở Tiêu không đáp, còn kéo hết chăn lên che nửa mặt.

Chu Tẫn cầm điện thoại lên: "Vậy anh gọi cho cô ấy, để em nói chuyện."

Nhưng chưa kịp bấm số, Sở Tiêu đã vội vàng ngăn lại.

"Đừng mà, không cần." Sở Tiêu giải thích: "Em không phải như vậy."

Vậy mà cái mặt vẫn xị, Chu Tẫn chau mày lại.

"Vẫn còn nghi ngờ?"

Sở Tiêu lắc đầu.

Chu Tẫn hỏi tiếp: "Em ghen."

"Ai thèm ghen chứ." Sở Tiêu kích động phản bác lại.

Chu Tẫn bật cười vì biểu cảm đó: "Còn nói không ghen? Hoá ra là sợ mất anh đến như vậy? Còn khóc nhè rồi đi mách mẹ nữa. Em giỏi thật."

Chu Tẫn nhắc lại chuyện tối qua của cô vẫn thấy rất mắc cười.

Mặt Sở Tiêu đỏ lựng lên, lườm anh cái: "Có thích cười không?"

Chu Tẫn còn cười lớn hơn, lần này thì Sở Tiêu không chấp anh nữa lấy chăn che hết cả mặt. Mà một giây sau đã bị Chu Tẫn kéo ra, anh ôm cô vào lòng, ánh mắt tràn ngập ý tình, nhìn cô đầy vẻ hạnh phúc, đầy dịu dàng, anh hỏi: "Vẫn còn chưa tin sao?"

Sở Tiêu làm thinh, Chu Tẫn không thoải mái nhưng cũng miễn cưỡng kể lại cho cô nghe lại chuyện của mình và Tư Duệ, chi tiết từng chuyện một, không còn giấu gì cả, mà nghe xong Sở Tiêu lại càng nhăn nhó: "Sao nghe giống anh muốn lấy thân đền đáp cô ấy, thật sự như vậy hay là anh vốn đã có tình cảm với Tư Duệ?"

Chu Tẫn bình tĩnh: "Dĩ nhiên là vế trước."

Thật ra Chu Tẫn không muốn nói vốn là lúc đó anh cho rằng Sở Tiêu đã có bạn trai rồi, thế nên anh cũng không muốn thua kém cô. Đấy là quyến định nông nổi nhất trước giờ của em."

Mà giờ Sở Tiêu lại không tin: "Vậy sau này nhỡ như có ai khác nữa anh cũng muốn lấy thân tiếp thì sao?"

Chu Tẫn ngừng một lúc, chậm rãi mà khẳng định.

"Từ trước đến giờ, anh chỉ dành tình cảm cho mỗi một người. Sau này, cũng như vậy...

chỉ duy nhất... một mình em."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...