Hai người cũng không thể nằm thêm lâu nữa, Sở Tiêu đứng lên đi tắm rồi chuẩn bị đi về.
Vốn cô còn đang lo sợ nghĩ, đêm qua cô ăn mặc đồ ở nhà như này, bỏ nhà cả đêm, đoán chắc giờ này về bố mẹ cũng biết cô làm gì với ai rồi, đang chuẩn bị sẵn tinh thần để nghe mắng, thì Chu Tẫn nói: "Anh về cùng em. Anh đến nói chuyện với bố mẹ."
Sở Tiêu không biết Chu Tẫn định nói chuyện gì, mà lúc về nhà, dì Chu đã ở sẵn đó. Anh ngồi trước bố mẹ cô, Chu Tẫn nói một câu mà cô phải tròn mắt kinh ngạc.
"Con muốn đi đăng kí kết hôn với Sở Tiêu, mong bố mẹ đồng ý."
Trước đó Chu Tẫn cũng xin lỗi trước, vì đã để bố mẹ lo lắng, và để Sở Tiêu hiểu lầm anh, anh cũng giải thích lại chuyện của anh và Tư Duệ, để bố mẹ hiểu là anh nghiêm túc và không làm gì có lỗi với Sở Tiêu. Chu tẫn muốn trước khi đi Na Uy, anh và Sở Tiêu đăng kí kết hôn trước, khi anh về, hai người liền lập tức tổ chức hôn lễ. Làm việc này, để hai gia đình có thể yên tâm, không còn lo sợ gì cả.
Ông Triệu Tấn thật ra cũng có suy nghĩ này, nghe Chu Tẫn sắp đi làm xa, ông cũng có chút lo lắng. Mặc dù vẫn rất tin tưởng anh, nhưng ông là người lớn thích làm mọi chuyện rõ ràng, cái gì chắc chắn cái đấy. Dù sao con gái ông và Chu Tẫn cũng đã ở bên nhau như vậy rồi. Nếu Chu Tẫn không đi làm xa thì ông cũng bắt hai người kết hôn ngay lập tức, tránh lời ra tiếng vào đồn đại, mà hai con trẻ yêu nhau lai không biết mai sau thế nào. Vẫn là bố mẹ nên thúc ép thì hơn.
Chu Tẫn nói vậy thì ông yên tâm rồi, ông Triệu đồng ý gật đầu: "Cả hai đứa ra cục dân chính ngay đi."
Dường như tối hôm qua Chu Tẫn đã nói với dì Chu rồi, nên lúc này dì Chu không có thái độ bất ngờ nào cả.
Chỉ có Sở Tiêu là như bay trên mây, ra cục dân chính cô vẫn còn tưởng mình đang mơ, chưa tin vào chuyện này, cho đến khi cả hai kí vào giấy đỏ, hoàn thành thủ tục, chính thức là vợ chồng.
Còn có cả người đọc lời tuyên thệ cho cả hai, cô và Chu Tẫn cùng hứa sẽ trân trọng, yêu thương và bên nhau trọn đời.
Đến lúc đứng chụp hình lại, Sở Tiêu đã rơm rớm nước mặt khóc vì xúc động.
Chu Tẫn nhìn cô nói: "Từ giờ em là vợ anh." Sau đó đưa tay lau nước mắt cho cô.
Sở Nguyệt không biết là mới đi chơi vài ngày, em gái mình ở nhà đã có chồng.
Lúc này cô và Thiệu Huy cùng hai đứa trẻ ở trong một căn hộ cạnh biển phía đông, đang chơi nốt một ngày ở đây, đến chiều thì thu dọn đồ để đi về.
Ngồi trên xe, mà Thiệu Huy vẫn nắm tay Sở Nguyệt rất chặt. Khoảng thời gian đi chơi được ở bên nhau, đã giúp anh và cô gắn kết nhiều hơn, Sở Nguyệt bây giờ cũng đã bỏ đi bớt khoảng cách đi với anh. Mặc dù trước giờ chỉ toàn là Thiệu Huy một mình nỗ lực, nhưng hiện tại như thế cũng đủ làm anh mãn nguyện rồi.
Hai đứa nhỏ đằng sau xe lúc này đã mệt nên ngủ say mèn.
Sở Nguyệt thì cứ lẳng lặng nhìn ta ngoài cửa sổ, Thiệu Huy mải lái xe không để ý cô. Sở Nguyệt đang nghĩ lại lời nói của Thiệu Huy đêm qua, lúc hai người nằm với nhau. Anh hỏi: "Sở Nguyệt... em nghĩ sao, nếu chung ta về sống chung với nhau?"
Mặc dù giấy tờ li hôn của Sở Nguyệt chưa hoàn thành, hai người cũng chưa thể chính thức được bên nhau, nhưng giờ Thiệu Huy đã thấy nóng lòng lắm rồi. Thậm chí anh còn nói anh sẽ mua một căn hộ, để cả bốn người sống với nhau, Sở Nguyệt không phải lo việc sống chung với mẹ chồng.
Sở Nguyệt cũng khá phân vân, nên nói: "Cho em thêm một thời gian nữa."
Cô vẫn chưa thấy bây giờ là thời điểm thích hợp. Thiệu Huy biết chuyện này cũng khó xử cho Sở Nguyệt, nên hoàn toàn không cần cô đồng ý vội.
Xe bon bon tiếp tục lăn bánh đi.
Lúc này Thiệu Huy mới quay ra hỏi: "Em mệt à?"
Anh lại vuốt vuốt mu bàn tay của cô. Sở Nguyệt quay lại, lắc đầu. Thiệu Huy nhìn cô mỉm cười, trên mặt không giấu được vui vẻ.
Buổi tối, Sở Tiêu vẫn ở bên nhà dì Chu, soạn nốt đồ giúp Chu Tẫn ra sân bay.
Chu Tẫn vừa tắm xong đi ra thì thấy Sở Tiêu bên ngoài đang sắp xếp đồ đạc cho anh.
Đúng lúc nhận được cuộc gọi, Chu Tẫn vừa cầm khăn lau tóc vừa nghe điện thoại. Lão Lâm đang hào hứng chuyện đi NaUy, nói vào trong điện thoại: "Na Uy nổi tiếng là đất du lịch, lần này tôi chuẩn bị khá nhiều đồ đẹp, chuyến đi này cũng ta nói là đi làm, nhưng cũng có thể tính là hưởng thụ."
Chu Tẫn ngồi gần bên cạnh Sở Tiêu, cười tươi nói: "Chúng ta đi làm, không phải đi chơi."
Nhìn thấy Sở Tiêu đang gấp từng chiếc áo sơ mi cho mình, Chu Tẫn cảm động tới hôn vào má cô rồi nói: "Cảm ơn em."
Lão Lâm nghe được đang nói gì đó liền bất động, một lúc mới lên tiếng hỏi: "Cậu mới nói chuyện với ai vậy? Có ai ở bên cạnh à?"
Chu Tẫn nhoẻn miệng cười, tâm tình vui vẻ đáp: "Em dâu của anh."
Sở Tiêu nghe vậy cũng nhếch miệng cười theo.
Chu Tẫn lại còn khoe: "Hôm nay em và Sở Tiêu đi đăng kí kết hôn rồi."
Lão Lâm liền chấn động một phen: "Làm lành rồi à, làm lành rồi hả? Trời ơi, lại còn đăng kí kết hôn nữa. Thảo nào, tôi nghe giọng cậu hớn hở như thế, hoá ra là hai người đã thành vợ chồng rồi. Chúc mừng nhé. Cứ tưởng lần này hai người thôi rồi, tôi còn định giới thiệu cho cậu một em... Còn tính bảo cậu con gái Na Uy đẹp lắm."
Lão Lâm cười hí hửng, không biết là Sở Tiêu nghe thấy hết được, nên đang không để ý thì bị cô gầm thét vào trong điện thoại lớn tiếng với anh: "Em nghe được hết đấy nha."
Lão Lâm lại cười ha hả, bào chữa: "Đùa thôi, anh đùa thôi. Ai chứ, ngoài em sếp Chu dễ gì chịu quen người khác. Nói chung là vẫn chúc mừng hai người nhé. Lần này đi vội không ăn mừng được rồi."
Chu Tẫn nói cảm ơn, Sở tiêu giờ đã ngượng quá rồi, không nói được gì nữa. Lúc sau Lão Lâm lại thở dài: "Nói gì thì nói, đi như này rồi không được đón tết ở nhà nữa. Na Uy có đẹp cỡ nào cũng không thể bằng nhà, chúng ta đi lần này làm ăn chứ cũng chẳng thể coi là đi chơi được. Thôi anh đi gặp mẹ trước đây, lát gặp nhau ở sân bay."
"Gặp nhau ở sân bay." Chu Tẫn cúp máy.
Quay ra thấy Sở Tiêu đang lặng người nhìn mình, bị anh bắt gặp nên quay đi, cúi mặt xuống, che giấu cảm xúc.
Chu Tẫn kéo cô ngồi vào lòng anh: "Buồn à?"
Dù thế nào cũng là sẽ xa nhau khá lâu, dĩ nhiên Sở Tiêu không thể không buồn. Đây còn là cái tết đầu tiên của cô và anh.
"Ở nước ngoài, sẽ nhớ nhà lắm."
"Ừm, anh biết."
Sở Tiêu căn dặn: "Đồ châu âu không dễ ăn. Anh nhớ phải ăn uống cho đầy đủ."
"Anh biết rồi." Chu Tẫn vén tóc cô, rồi lại hỏi: "Còn gì nữa không?"
Thật ra Sở Tiêu rất rõ cuộc sống nước ngoài, lần này có thể đoán được, anh đi sang đó có thể sẽ rất vất vả, nên cô có chút mủi lòng thương.
"Nhớ mau về sớm." Sở Tiêu nói câu cuối cùng.
Chu Tẫn mỉm cười, kéo cô lại ôm rồi nói: "Anh biết rồi."
Anh cũng dặn cô ở nhà buồn có gì gọi anh, hoặc hẹn hội Na Tử với Chu Tuyết, tết có gì sang chơi với dì Chu, anh sang đó sẽ gửi quà về cho cô. Năm nay anh không đón tết cùng cô được, hẹn năm sau anh bù lại.
Sở Tiêu ngoan ngoãn gật đầu.
Bạn thấy sao?